Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 94: Biểu đồ hình quạt trong mắt
Cập nhật lúc: 2026-06-22 03:03:25
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đừng coi thường những gian hàng rong cổng trường, đồ ăn ở đó thực sự rẻ và thiết thực. Nào là mỳ gà cay một tệ, sushi hai tệ, que cay tự , thì thịt xiên tê cay, đủ thứ ngon bổ rẻ.
Học sinh tiểu học bước cổng, ngửi thấy những mùi thơm ngào ngạt, cay nồng , mắt đứa nào đứa nấy đều sáng rực lên. Đám học sinh lớp lớn tiền tiêu vặt rủng rỉnh lúc mới cơ hội "hưởng lộc".
"Oa, quầy mỳ gà cay hôm nay bán kìa, tớ mua mới ."
"Món khoai lang nướng mật yêu thích của tớ cũng đến . Nhanh lên, ai gom chung với tớ nào, hai chia một củ."
"Tớ ăn thịt xiên tê cay, ai cùng tớ ?"
"Tớ!"
Vì học sinh ùa từng đợt, nên lúc kín cổng trường chủ yếu là học sinh lớp năm.
Các bạn cùng lớp cách lớp gần , gặp gỡ ở cổng trường rủ rê tụ tập thành từng nhóm.
Gặp quen học cùng lớp Phương Thương, các bạn lớp khác cũng hớn hở gọi ăn chung.
Thế nhưng, học sinh lớp Phương Thương lúc bụng chỉ tơ tưởng đến món thịt kho, còn tâm trí mà màng tới mấy thứ ăn vặt cỏn con ngày nào cũng ăn. Đứa nào đứa nấy giữ vẻ mặt lạnh lùng, thẳng thừng từ chối, thậm chí chẳng thèm liếc mắt lấy một cái. Cái dáng vẻ y như những bậc cao tăng thấu hồng trần.
Một hai đứa từ chối thì còn bình thường, đằng tất cả những đứa quen mặt đều đồng loạt từ chối, cứ như mấy gói bim bim que kem bỗng dưng chẳng còn hấp dẫn nữa. Việc khiến học sinh các lớp khác khỏi tò mò.
"Tạ Hâm, lớp hôm nay thế? Sao tự dưng ai thèm ăn vặt nữa? Hay là lớp mở cuộc họp kiểm điểm, về nhà bố xách chổi lông gà đ.á.n.h cho một trận nên sợ ?"
"Hừ!"
Nhóm học sinh lớp Phương Thương sự dẫn dắt của Tạ Hâm đồng loạt hất cằm lên kiêu ngạo. Gương mặt mang vẻ coi thường cả thế giới, ánh mắt chứa đựng ba phần khinh bỉ, ba phần ngạo mạn, ba phần tự đắc và một phần đắc ý thầm kín. Cái ánh mắt phức tạp , biểu đồ hình quạt cũng chắc diễn tả nổi.
"Cậu mới chổi lông gà đ.á.n.h ! Bọn đang rủ đến quán A Quân mua thịt kho. Xin , mấy cái đồ ăn vặt vớ vẩn các đang ăn còn bằng một phần vạn món thịt kho của Thương lớp tớ nấu . Các Thương là ai ? Thiên tài ẩm thực đấy, lợi hại chẳng kém gì 'Tiểu Phú Quý' tivi nhé!"
"Không tin đúng ? Cứ việc đó mà nhấm nháp mấy cái thứ ăn vặt nhạt nhẽo . Bọn tớ thì khác, bọn tớ sẽ thưởng thức món ngon cực phẩm do Thương đích ."
Học sinh tiểu học là chúa thích khoe khoang. Lớp một bạn nấu ăn cực đỉnh như , chúng nó thể "nổ" một trận cho đời? Thế là từng đứa, từng đứa bắt đầu tuôn một tràng những chiến tích lẫy lừng của Phương Thương.
Nào là canh hầm thố, nào là gỏi bò cay... Càng , nước miếng trong miệng càng tứa .
Đám bạn lớp khác xong thì trợn mắt há mồm, cứ cảm giác như đang xem phim hoạt hình . Chuyện cũng quá phóng đại !
"Thật đùa đấy? Các xem nhiều phim 'Tiểu Phú Quý' quá ảo ?"
"Tớ tin . Hay là các dẫn tớ ăn thử xem, tớ xem 'Tiểu Phú Quý' của lớp nấu ăn ngon cỡ nào."
Có bạn học đang định gật đầu đồng ý thì Tạ Hâm nhanh tay ngăn : "Không ! Nói chúng nó mà theo thì thêm cả đống tranh giành mua thịt kho với tụi . Đến lúc đó tụi xếp hàng dài cổ, xui xẻo thì hết sạch cũng nên."
Cả nhóm xúm bàn tán, cuối cùng quyết định dứt khoát bỏ mặc đám bạn lớp khác, tự thưởng thức món ngon.
"Các đừng mơ. Chính bọn tớ còn chả mà ăn, hôm nay ăn là nhờ Thương đau đầu suy nghĩ mãi mới cách. Các ăn á? Còn lâu!"
Cả nhóm vội vã rời khỏi cổng trường, phi thẳng qua vạch kẻ đường, bỏ đám bạn lớp khác ngẩn ngơ.
Trên đời thực sự "Tiểu Phú Quý" ? Thế thì rốt cuộc bọn họ nên đuổi theo ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-94-bieu-do-hinh-quat-trong-mat.html.]
Mặt khác, Phương Thương đạp xe về đến nhà.
Tốc độ của chậm, nhưng những học sinh phụ đón còn nhanh hơn. Lúc , mấy bạn yên vị trong sảnh quán, thấy về còn vẫy tay chào hỏi.
Phương Thương gật đầu đáp , chút kỳ lạ quanh sảnh. Thường thì thứ Hai lượng khách khá thưa thớt, tuy từ khi bắt đầu bếp nấu nướng thì khách đông lên, nhưng cũng đến mức . Hôm nay khác hẳn, sảnh quán dường như chật kín .
Các bạn học của vẫn còn đang đường đến, đợi lát nữa cả bọn kéo đến thì xếp hàng dài dằng dặc mua thịt kho cho xem.
"Bố ơi, lát nữa mấy đứa bạn con đến mua thịt kho nhiều lắm, bố chuẩn . Kêu dì Trần tạm ngưng mấy việc lặt vặt , lát nữa cửa sổ cân thịt cho các bạn . Cân xong thì bảo các bạn về nhà sớm, kẻo bố mong."
"Được , con cứ ăn cơm . Chuyện buôn bán cứ để bố lo, con cần nhọc lòng ."
Phương Thương một tiếng, bàn ăn. Cậu đang tuổi ăn tuổi lớn nên các món ăn bàn đều là cơm trưa dinh dưỡng do bố tỉ mỉ sắp xếp, cả thịt lẫn rau. Ngoài thịt bò xào rau cải, còn thêm món trứng hấp.
Phương Thương khá kén ăn, trứng và rau muống xào đều thích. dù tâm hồn cũng là một trưởng thành chín chắn, nên vẫn chịu khó ăn một ít.
Mới ăn một lát, đám bạn cùng lớp lũ lượt kéo đến, xếp hàng ngay cửa sổ để mua thịt kho.
"Dì ơi, cho chúng cháu chân gà với đùi gà to nhé. À, đùi gà nhớ chặt tư nhé, bọn cháu bốn chia ạ."
"Có ngay, các cháu đợi một chút nhé, dì đóng gói cho ngay đây."
Học sinh tiểu học tiền túi thì ít, gom góp của mấy bạn mới đủ mua phần bằng lớn.
Một lúc , Đới Thiên Vũ rực rỡ xuất hiện. Là vị "đại gia" của nhóm, một đám tung hô vây quanh, hùng dũng bước quán ăn. Một đám học sinh tiểu học mà cũng tạo khí thế hoành tráng phết.
Theo thường lệ khen ngợi Ngô Hân một câu, mới dẫn cả đám xếp hàng.
"Xin mời đại ca Đới."
"Cậu xếp hàng !"
Đám nhóc lít nhít đó nhường Đới Thiên Vũ lên , thì xếp đằng . Cảnh tượng đó khiến các thực khách đang ăn cơm nhịn .
Đới Thiên Vũ là đứa cực kỳ dạn dĩ, thấy tiếng cũng chẳng thấy ngại ngùng, miệng vẫn tươi tắn chào hỏi các cô chú xung quanh.
Quay sang Phương Quân, nhóc : "Chú Phương, bán cho cháu một ít thịt kho. Chú mấy loại thịt kho cứ lấy cho cháu mỗi loại một ít nhé. Cháu mang về cho bố ăn cùng, nhớ lấy nhiều một chút, chân gà ba cân đấy. À, nhớ lấy thêm cho cháu nhiều nước sốt một chút để cháu trộn cơm ăn nhé."
Cuối tuần , Phương Thương lấy cho hai cân chân gà, Đới Thiên Vũ ăn vẫn bõ bèn gì. Hôm nay quyết tâm ăn cho đời.
"Được , cho cháu thêm hai cái đùi gà với một cân lỗ tai lợn cho bố cháu nhắm rượu nhé? Lỗ tai lợn hôm nay ngon lắm, chú giữ một cái, còn một cái nhường cho cháu đấy."
"Cháu cảm ơn chú Phương." Đới Thiên Vũ tít mắt gật đầu.
Đứa bé dẻo miệng quá nên Phương Quân cũng quý. Trước khi cân thịt, ông còn gắp cho Đới Thiên Vũ một chiếc chân gà để ăn giải thèm.
Đới Thiên Vũ cầm chân gà đưa lên mũi ngửi, hai mắt sáng rực, vội vàng c.ắ.n một miếng. Một miếng thịt mềm nhất, nhiều thịt nhất ngay giữa lòng bàn chân gà xé xuống, nhóc vội nhai ngấu nghiến.
Chân gà kho đậm đà, tươi ngon ngọt thịt. Cảm giác sần sật, dẻo mềm hòa quyện thật độc đáo. Vừa đưa miệng, hương vị thơm lừng khiến ngừng ứa nước miếng.
Vốn dĩ ánh mặt trời thiêu đốt khiến cho đầu óc chút uể oải, nhưng giờ đây như nạp đầy năng lượng, lập tức trở nên tỉnh táo. Ăn xong một chiếc chân gà, chỉ khẩu vị kích thích mà tinh thần cũng phấn chấn hẳn lên.