Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 95: Không hổ danh là bố của anh Thương
Cập nhật lúc: 2026-06-22 03:03:26
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trông chờ suốt một buổi sáng cuối cùng cũng ăn miếng thịt chân gà, Đới Thiên Vũ lập tức giơ ngón tay cái lên tán thưởng Phương Quân.
"Chú Phương ơi, chân gà chú ngon tuyệt cú mèo! Quả hổ danh là bố của Thương, lợi hại thật đấy! Sau khi nào ăn món Thương nấu, cháu thể bảo bố qua mua món chú nấu để thế , vui quá mất!"
Nhìn xem, đứa trẻ EQ cao thế nào!
Ý của nó rõ ràng là: "Dù chú nấu ngon bằng Thương nhưng cũng tuyệt, ăn thế cũng ". Thế mà những lời lọt tai Phương Quân chẳng chút gì chói tai, ngược ông còn cảm thấy như đang khen ngợi và công nhận tay nghề.
Phương Quân sướng rơn, liền gắp thêm cho Đới Thiên Vũ một chiếc chân gà nữa, nhét tay thằng bé.
"Cháu thích ăn là ! Này, cầm lấy, đường ăn."
"Cháu cảm ơn chú Phương."
Đới Thiên Vũ xách túi thịt kho, vui vẻ vẫy tay chào tạm biệt Phương Thương đang bận rộn hớn hở về.
Phương Quân tiếp tục phục vụ những vị khách nhí phía . Đang múc đồ kho thoăn thoắt, ông bỗng nhiên khựng .
Khoan , cái thằng nhóc Đới Thiên Vũ cái gì nhỉ? "Không hổ danh là bố của Phương Thương"? Chẳng là bố mới con, đáng lý "Phương Thương hổ danh là con trai chú nên mới thiên phú nấu nướng" mới đúng chứ? Thật là trật tự đảo lộn hết cả!
Phương Quân đưa chiếc kẹp gắp thịt cho dì Trần nhờ dì cân đồ, còn bản thì lẳng lặng lui về góc tường buồn thiu một .
Phương Thương cho thêm gia vị mới nồi nước cốt, điều chỉnh thành trạng thái hảo nhất của nước dùng cấp thần. Cậu còn thêm một ít củ sen và váng đậu kho. Đang nếm thử độ giòn của váng đậu, chợt thấy bố đang xổm ở góc tường vẽ vòng tròn, tò mò hỏi: "Bố ơi, bố thế?"
Phương Quân lưng , phẩy tay đáp: "Đừng để ý đến bố, bố yên tĩnh một lúc."
Phương Thương "" lên một tiếng: "Có cần con hùa theo hỏi 'Yên Tĩnh' là ai ạ?"
Phương Quân: "..."
Giờ nghỉ trưa hôm nay, các bạn cùng lớp của Phương Thương về nhà muộn hơn bình thường một chút. Hiện nay thường chú trọng việc học trường gần nhà, nên nhiều học sinh đều sống ngay gần trường.
Có những bạn nhà ở ngay khu dân cư đối diện trường, nhưng vì mua thịt kho nên cất công chạy tận ba cây tới nhà Phương Thương, về cũng mất hơn nửa tiếng.
Cũng may là đây từng vụ Phùng Dương mải mà quên gọi điện thoại về báo nhà lo sốt vó. Cô giáo Vương lúc họp lớp đặc biệt nhắc nhở, khi mua thịt kho đều nhớ mượn điện thoại ở tiệm tạp hóa gần trường để gọi báo cho gia đình.
Phụ của những đứa trẻ từng ăn ở quán A Quân, con đang mua thịt kho ở đó thì ai nấy đều giơ cả hai tay hai chân tán thành. Con cái lớn , tự mua đồ ăn ngon mang về, quả nhiên uổng công nuôi dưỡng!
Tại nhà Phùng Dương, bố bé về từ sớm, bụng đói meo. Ông xuống bàn ăn, thấy vợ dọn cơm liền vội vàng gắp lấy gắp để.
Kết quả, Phùng Dương khi xong một cuộc điện thoại liền bưng đồ ăn cất bếp, lấy luôn cả đôi đũa tay bố Phùng Dương.
Bố Phùng Dương mới ăn một miếng, bất mãn kêu lên: "Sao cất ? vẽ bản thiết kế suốt một buổi sáng, sắp c.h.ế.t đói đến nơi , ăn cơm."
Thấy chồng đói thật, Phùng Dương múc cho ông một bát cơm và gắp thêm ít thức ăn.
"Anh cứ ăn . Con trai đặc biệt tới quán A Quân mua thịt kho ngon cho chúng , lỡ lúc về mà thấy một bàn thức ăn thừa thì đau lòng mấy. Em đợi con về ăn cùng."
Bố Phùng Dương là thịt kho từ quán A Quân, liền bỏ bát cơm xuống, mang trả bếp.
"Không , đói một tí ăn nhằm gì! Cứ đợi con trai về ăn cùng . Không vì món thịt kho , chủ yếu là cho con trai cảm nhận tình phụ t.ử sâu nặng như núi mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-95-khong-ho-danh-la-bo-cua-anh-thuong.html.]
Nhiều phụ khác cũng đang mang vẻ mặt đầy mong đợi, chờ con cái mang món thịt kho thơm ngon về nhà.
Tuy nhiên, cũng một vài phụ bán tín bán nghi chuyện bạn cùng lớp của con tài nấu nướng. Nghe con trai bảo mua thịt kho mới về, họ khỏi thắc mắc.
Ví dụ như bố của Nhạc Nhạc Thiên. Hai vợ chồng vô cùng bận rộn, con cái bình thường ăn cơm tại lớp bán trú, ngay cả việc kèm cặp bài vở cũng gửi ở trung tâm chuyên nghiệp. Sáng sớm hai vợ chồng , tối tám giờ mới đón con về.
Hôm nay hiếm hoi mới thời gian rảnh rỗi ở nhà, nấu bữa cơm đợi con về cùng ăn. Nào ngờ con về, họ đành chờ đợi ở bàn ăn.
"Cái thằng con ngốc , tin lời thằng bạn bảo nấu ăn ngon. Chắc chắn là cơm ở lớp bán trú dở tệ quá nên mới khiến nó ảo giác như ."
Bố Nhạc Nhạc Thiên xót xa cho con trai.
Mẹ cũng thở dài: "Đều tại chúng bận rộn công việc quá, thời gian quan tâm đến con. Tính nó hướng nội, chẳng kết giao mấy bạn . Hiếm lắm mới một bạn chơi cùng, cho dù món ăn dở tệ, chắc nó cũng cố khen ngon để bạn vui. Thôi thì kệ nó ."
Chẳng để hai chờ lâu, Nhạc Nhạc Thiên cuối cùng cũng về tới.
Hôm nay mang theo năm mươi tệ, vốn định mua đồ chơi, giờ gom hết tiền mua đầu heo và chân gà. Vừa mở cửa thấy bố , vô cùng kích động, tay xách túi thịt đầu heo chạy ào tới.
"Bố ơi, con mua đồ ăn ngon cho hai . Mau lấy đĩa đây nếm thử !"
"Được , con đợi một chút."
Hai vợ chồng con mất vui nên phối hợp. Một lấy đĩa, một cầm túi mở , định trút thịt đĩa lớn.
Nào ngờ túi mở , một mùi hương xộc thẳng mũi. Hương thơm nồng nàn, lan tỏa mạnh mẽ, điểm xuyết chút hương thảo mộc thanh tao đặc trưng. Mùi hương ngấm dần mũi, càng ngửi càng thấy say mê.
"Mùi hương thơm quá mất." Hai vợ chồng bất giác hít hà.
"Đương nhiên là thơm . Đây là nước cốt hầm do Thương tự tay nấu đấy, thịt kho thì bố ." Nhạc Nhạc Thiên thể chờ thêm nữa, lấy đũa gắp một miếng bỏ tọt miệng.
Bố Nhạc Nhạc Thiên cũng vội vã nâng đũa gắp một miếng thịt đầu heo. Cắn nhẹ một cái, mùi thơm lập tức bùng nổ trong khoang miệng. Cả hai kinh ngạc đến sững .
"Trời ơi! Sao thịt kho thể thơm ngon đến mức cơ chứ?"
"Ngon quá mất! Tuy kho mềm đến mức chẳng cần nhai mấy, nhưng cảm giác thịt tan ngay trong miệng cũng tuyệt. Món thực sự do bạn con nước cốt ?"
Nhạc Nhạc Thiên kể cho bố nhiều về Phương Thương. Cậu ngờ họ hỏi : "Bố ơi, hai đừng tưởng con đùa chứ. Anh Thương lợi hại lắm! Mọi đều gọi là Tiểu Phú Quý phiên bản đời thực. Món thịt kho hôm nay do bố nấu, chứ Đới Thiên Vũ thịt đầu heo Thương nấu còn ngon hơn nhiều."
"Thằng bé giỏi quá!" Cặp vợ chồng khỏi xuýt xoa.
Thịt kho quá ngon khiến ba cũng chẳng buồn động đũa đến những món khác. Mỗi bưng một bát cơm, ăn cơm nhón lấy một miếng thịt kho. Thấy trong túi còn ít nước cốt, họ liền rưới cơm ăn kèm.
Mẹ Nhạc Nhạc Thiên mỗi ngày đều bận rộn với công việc, kế hoạch đến mức phát ngấy. Đột nhiên thưởng thức món thịt kho ngon tuyệt , lâu lắm cô mới cảm nhận sự thư giãn và cảm giác hạnh phúc.
Cái cảm giác huyền diệu giống như tìm một cách giải tỏa áp lực tuyệt vời , cô nhẹ nhõm hẳn.
Cô dùng sức vỗ vai con trai.
"Con trai ngoan! Dù bình thường con học hành lười biếng, điểm lẹt đẹt, lên lớp ngủ gật, chơi thì quậy phá, dùng roi da chổi lông gà cũng chẳng uốn nắn nổi. Dù ước mơ lớn nhất đời con chỉ là ườn cả ngày. con một điểm mạnh đó là thưởng thức món ngon. Việc con thể tìm thấy một món thịt kho ngon như thế cũng coi là một loại bản lĩnh đấy!"