Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 96: Nâng chân gà thay ly rượu, cạn chén vì tình anh em
Cập nhật lúc: 2026-06-22 03:03:27
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Là một học sinh cá biệt, Nhạc Nhạc Thiên bao giờ nghĩ sẽ ngày khen ngợi. Chỉ vì mua món thịt kho về mà khen, chút ngượng ngùng.
"Mẹ ơi, con chỉ là ăn may phân cùng lớp với Phương Thương thôi."
"Không cả, may mắn cũng là một phần của năng lực. Bố cũng chẳng mong mỏi gì lớn lao ở con, chỉ cần con tránh mưa khi trời đổ cơn giông, đội nón khi nắng gắt, đói bụng thì tự mua đồ ngon để ăn là . Bố sẽ lo cho con một cuộc đời bình yên, vững chãi."
"Chuẩn luôn!" Bố Nhạc Nhạc Thiên đồng ý tiếp lời: "Từ nay về , mỗi ngày bố sẽ cho con một trăm tệ tiền tiêu vặt. Nhớ mang đến quán A Quân mua thịt kho, mua nhiều một chút nhé, để tối bố về cái mà nhấm nháp. Bố thể vui vẻ mỗi ngày, thể tận hưởng những điều tươi trong cuộc sống là trông cậy cả món thịt kho con mua đấy. Cố lên con trai!"
Nhạc Nhạc Thiên bao giờ nghĩ ngày bố trang trọng giao phó cho một nhiệm vụ như . Cậu xúc động đến mức rơi nước mắt.
Đường đường là một học sinh luôn đội sổ trong lớp, bố thuê bao nhiêu gia sư, đăng ký vô lớp học thêm cũng chẳng khá khẩm lên nổi.
Tuy bố còn thúc ép chuyện học hành nữa mà để tự do phát triển, nhưng vẫn luôn cảm giác "bỏ rơi". Đột nhiên giao phó trọng trách, nảy sinh ảo giác rằng bản hóa cũng chút hữu dụng.
"Bố cứ yên tâm! Con nhất định sẽ cố gắng mua thịt kho, đảm bảo ngày nào bố cũng ăn ngon."
Ở một diễn biến khác, ngay cổng quán A Quân, Nguyễn Bân Bân lớp Bốn Một đang xách một bịch thịt kho bước .
Cậu nhóc lén lút bám theo nhóm Tạ Hâm tới tận đây. Khi thấy nhóm Tạ Hâm mỗi xách một bịch thịt kho khỏi quán, mới tin những lời họ là khoác lác. Vì tò mò món thịt kho đó rốt cuộc ngon đến mức nào, cũng lôi khoản tiền tiết kiệm khổng lồ của mua hai cân chân gà.
Vừa khỏi quán, nhóc liền lôi một chiếc chân gà , định bụng gặm.
Mới c.ắ.n một miếng, Nguyễn Bân Bân sững sờ chiếc chân gà tay. Má ơi, món ngon đến mức cơ chứ! Thật dám tin đời tồn tại món thịt kho ngon như .
Trẻ con thường thích ăn đồ mua ngoài tiệm như thịt kho, hương vị đậm đà, ngon miệng hơn so với cơm nhà. Bố của Nguyễn Bân Bân thích uống rượu nhắm thịt kho nên nhóc cũng ké ít thịt đầu heo, chân gà.
Ban đầu còn tưởng hương vị cũng giống như những món vẫn ăn. khi nếm thử mới , hai thứ đó thể đ.á.n.h đồng với . Chẳng khác biệt ở mà thể thơm ngon đến nhường . Dù thì càng nhai càng thấy thơm, ngay cả xương cũng chẳng nỡ nhả .
"Má ơi, hóa đời thực sự 'Tiểu Phú Quý' ngoài đời thật!"
Ăn xong một chiếc chân gà, chỉ chừa đúng cái xương ống, phần còn nuốt tọt bụng. Cậu nhóc ăn về phía lớp học bán trú.
Bình thường ăn cơm ở lớp bán trú. Mấy hôm nay bà nội lên chơi nên buổi trưa ăn ở nhà. Tuy nhiên giờ trễ nên về nhà nữa, định đến lớp bán trú chơi với đám bạn một lát đến trường luôn.
Vừa bước đến cổng lớp bán trú, một nửa chân gà chui gọn bụng , cảm giác như nhét đầy một bụng thịt .
Sau khi báo với cô giáo phụ trách lớp bán trú một tiếng, chạy tót lên tầng hai tìm đám bạn.
"Mau mau mau! Cháu ngoan của ông, ông mang đồ ngon đến cho mấy đứa đây! Gọi một tiếng bố tao chia cho."
"Đệt! Thằng Nguyễn Bân Bân , mày mua món gì ngon đấy!" Đám bạn liền nhao nhao xông tới.
Nguyễn Bân Bân mở túi nilon, vung vẩy mũi đám bạn, một mùi thơm ngào ngạt lập tức xộc thẳng mũi.
"Oa, thơm quá, là chân gà kho!" Ngửi thấy mùi hương, mắt đứa nào đứa nấy sáng rực lên.
"Muốn ăn ?"
Đám bạn thi gật đầu lia lịa.
"Muốn ăn chứ! Anh Bân, Bân yêu của em, đối xử với bọn em quá!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-96-nang-chan-ga-thay-ly-ruou-can-chen-vi-tinh-anh-em.html.]
"Anh Bân, Bân! Từ nay về đàn em nguyện theo sự sai bảo của . Chúng hãy nâng chiếc chân gà kho lên cho ly rượu, cạn chén vì tình em!"
Đừng coi thường những đứa trẻ mới mười tuổi , trẻ con bây giờ khôn lanh lắm! Những lời tâng bốc của chúng khi lớn xong còn ngượng ngùng, gì đến trẻ con.
Nguyễn Bân Bân đắc ý hất cằm, chia cho đám bạn mỗi đứa một chiếc chân gà.
Bọn nhóc bắt chước lớn cụng ly uống rượu, cụng hai cái chân gà mới đưa lên miệng thưởng thức.
Hương thơm nồi nước cốt của Phương Thương đậm đà, hấp dẫn đến mức dù bọn nhóc chỉ ăn trong góc phòng, mùi hương vẫn thu hút những đứa trẻ khác trong lớp bán trú.
Mặc dù mới ăn cơm xong, no căng bụng chẳng ăn gì nữa, nhưng khi ngửi thấy mùi chân gà thơm phức, những đứa trẻ dường như cảm thấy đói bụng, nước miếng chảy ròng ròng, chỉ ăn ngay lập tức.
Trong lớp bán trú, cũng khá nhiều học sinh lớp khác quen Nguyễn Bân Bân. Những đứa nhút nhát thì chỉ dám lén lút trộm, còn những đứa bạo dạn thì bắt đầu gần quen.
"Nguyễn Bân Bân, đang ăn gì đấy? Cho tớ một ít ? Tớ đổi thẻ siêu nhân bản giới hạn lấy nhé."
"Tớ cũng ăn! Tớ mua nước cam ở tiệm tạp hóa nhà, tớ cho một ít, cho tớ nếm thử chân gà của nhé?"
"Tớ cũng ăn! Tớ đồ chơi đồ ăn, nhưng tớ tiền, đổi bằng tiền ?"
Một đám trẻ con bu lấy nhóc.
Số lượng chân gà cũng chẳng còn bao nhiêu, Nguyễn Bân Bân chọn vài đứa bạn chơi chung, chia chân gà cho chúng. Vừa thưởng thức miếng thịt kho, đám học sinh lập tức chinh phục, xuýt xoa khen ngon ngớt.
Vừa đầu , một bóng xuất hiện ngay mặt. Nguyễn Bân Bân ngẩng đầu lên , thì là cô giáo Giang, phụ trách lớp bán trú.
Nguyễn Bân Bân khựng : "Cô Giang, cô cũng ăn ạ?"
Cô Giang đỏ mặt, bẽn lẽn "ừ" một tiếng, cố vớt vát chút thể diện: "Lớp bán trú của chúng chịu trách nhiệm về sức khỏe của các em. Em mang đồ ăn ở ngoài , còn chia cho nhiều bạn như , đương nhiên cô nếm thử xem chất lượng thế nào. Lỡ đồ ôi thiu, các em ăn đau bụng thì ?"
Lời thì thế, nhưng cô quyết thừa nhận việc ngay từ đầu mùi thơm cuốn hút, thèm đến nhỏ dãi, suýt nữa thì lén thò tay túi bốc lén một cái để ăn.
"Cô lý, thưa cô Giang! Cái cuối cùng nhường cho cô ." Mặc dù tiếc, Nguyễn Bân Bân vẫn đưa chiếc chân gà cuối cùng cho cô giáo lớp bán trú.
Cô Giang cầm chiếc chân gà, đỏ mặt c.ắ.n một miếng. Giây tiếp theo, cô ngoắt , nắm chặt vai Nguyễn Bân Bân, giọng điệu gấp gáp: "Chân gà của em mua ở ? Nói nhanh cho cô , cô mua ngay!"
Nguyễn Bân Bân vô cùng tự hào, như thể Phương Thương học cùng lớp với .
"Cô ơi, em mua ở quán A Quân đấy. Đây là đồ kho từ nước dùng do một bạn học lớp bên cạnh tự tay nấu đấy nhé! Bạn siêu lắm, các bạn cùng lớp đều gọi bạn là Tiểu Phú Quý thần thánh. Hehe, em từng đ.á.n.h với bạn cơ!"
Đánh cũng là chuyện đáng để tự hào ?
Cô Giang lập tức xoay , định xuống nhà phóng xe máy điện theo bản đồ chỉ đường tìm quán A Quân để mua chân gà ăn.
Thơm quá mất! Mới c.ắ.n nửa cái mà đủ, cô hận thể ăn no nê ngay lập tức.
Tuy nhiên Nguyễn Bân Bân gọi cô .
"Cô Giang, cô khỏi mất công. Lúc em mua, đồ kho chỉ còn một chút xíu thôi. Quán đó đông khách lắm, giờ hơn nửa tiếng , chắc chắn là bán hết sạch ."