Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 97: Sao em lại chẳng biết cái gì thế này?

Cập nhật lúc: 2026-06-22 03:03:28
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô Giang bước hai bước thấy lời thì khựng , nhưng vì bước quá nhanh, đột ngột dừng nên loạng choạng suýt ngã sấp mặt.

Trái tim cô đau nhói, món ngon đến tận miệng mà cứ thế vụt mất.

"Vậy buổi chiều họ bán nữa ?"

"Dạ, em ."

"Quán đó thường bán đồ kho lúc mấy giờ, những món gì?"

"Dạ, em ."

Cô Giang hỏi liên tiếp mấy câu, Nguyễn Bân Bân đều lắc đầu. Thằng bé cũng chỉ theo đuôi mấy chị lớp Năm Bốn mới chuyện, cô Giang sốt ruột.

"Bân Bân ơi, em chẳng cái gì thế ?"

Nguyễn Bân Bân phản bác: "Sao ạ? Rõ ràng em chân gà em ăn nhiều hơn cô, còn là một ăn no ứ hự luôn đó."

Cô Giang: ...

Cô Giang suy sụp, góc tường mọc nấm vì ấm ức.

Sau giờ nghỉ trưa, những học sinh thưởng thức đồ kho từ quán A Quân, trở trường học đương nhiên thể thiếu màn khoe khoang rầm rộ.

Đứa ăn thì túm tụm bàn tán xem rốt cuộc chân gà ngon hơn đùi gà ngon hơn. Gặp những đứa ăn thì nhất quyết khoe khoang đến khi nào cái nư mới chịu rời .

Nhất là những bạn ở cùng lớp bán trú với Nguyễn Bân Bân, những đứa ăn ké chân gà của nhóc. Bọn nhóc chẳng những ở lớp khác mà còn ở cả khối khác.

Thế là thông tin quán A Quân bán món đồ kho tuyệt đỉnh cứ truyền miệng từ sang khác, lan rộng khắp trường tiểu học trung tâm. Số lượng học sinh đến ngày một đông, quán A Quân tự nhiên cũng ngày càng đắt khách.

Cho dù cuối tuần, cứ đến giờ ăn là quán đông đúc nhộn nhịp.

Món thịt kho đó chỉ bán riêng lẻ mà còn thể chế biến thành các món xào hấp dẫn. Phương Quân một hồi nghiên cứu bổ sung thực đơn vài món mới như: tim heo xào cay, thịt đầu heo xào cần tây ớt, bao t.ử xào chua cay...

Bản món đồ kho ngon tuyệt , kết hợp thêm rau củ thì hương vị càng thăng hoa, cực kỳ đưa cơm. Nhờ sự sáng tạo , lượng gọi các món xào cũng tăng lên đáng kể.

Thoáng chốc, Phương Quân cũng trở nên bận rộn vô cùng. Không chỉ cắt thịt kho, ông còn kiêm luôn việc xào nấu. Ngay cả khi hai thím phụ bếp, ông vẫn mệt phờ .

Phương Quân vui. Vừa xào rau ngân nga hát, nụ môi tắt, thậm chí càng càng rạng rỡ.

"Từ khi con trai bắt đầu nấu ăn, xu hướng chuyển thành đầu bếp phụ. Bây giờ cuối cùng cũng vùng lên , chẳng dễ dàng gì!"

"Yên tâm , con trai dường như mấy hứng thú với việc xào nấu, chỉ thích hầm nước dùng, đồ kho các thứ thôi. Cho đến nay, trong nhà nấu ăn giỏi nhất vẫn là , vị trí của vẫn vững như bàn thạch."

Ngô Hân trêu chọc một câu, Phương Quân hiểu, nghĩ đến hiệu quả của hai món xào con trai , ông thầm nghĩ trong lòng: Thiên phú nấu ăn của con trai dường như khai phá hạng mục xào nấu, điều đó chứng tỏ vẫn tài, ít nhất ở khoản xào nấu vẫn giỏi hơn con trai.

Lúc quá hai giờ chiều, là thời gian nghỉ ngơi của quán, hai vợ chồng rảnh rỗi trò chuyện dăm ba câu, Ngô Hân liền cùng chồng bàn chuyện chính sự.

"Em định tranh thủ mấy ngày nay, giờ trưa vắng khách thì dạo quanh đây xem mặt bằng nào phù hợp . Lúc nghỉ trưa nhớ để ý quán nhé."

"Chẳng em đợi tiết kiệm thêm tiền mới tính ? Tiền tiết kiệm nhà nhiều."

Việc vợ đổi sang cửa tiệm lớn hơn, Phương Quân đương nhiên . Hai bàn bạc mấy , nào tính toán đến tiền nong cũng gác , giờ đột nhiên vội vàng thế .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-97-sao-em-lai-chang-biet-cai-gi-the-nay.html.]

"Hết cách , buôn bán ngày càng khấm khá, cửa tiệm nhỏ xíu đủ dùng. Thịt kho xong, hai ngày nghỉ lễ quán đông như trẩy hội, môi trường ăn uống quá tệ, ngay cả em chủ mà còn thấy chướng mắt, đổi ."

Phương Quân nhớ tình hình trong quán lúc nãy, cũng cảm thấy lý.

"Chúng thể xem mặt bằng , chốt giá cả mới tính đến chuyện tiền bạc. Thiếu thì vay tạm, dù con trai giỏi giang thế , quán chẳng lo ế khách, dù vay mượn cũng chẳng sợ."

Hai vợ chồng bàn bạc quyết định luôn.

Bây giờ xem mặt bằng, chỉ cần giá cả hợp lý, vị trí đắc địa thì sẽ thuê luôn, mở một nhà hàng lớn để kinh doanh.

Bàn bạc xong xuôi, Ngô Hân chần chừ, che ô ngoài tìm mặt bằng.

Liên tiếp mấy ngày liền, mỗi ngày quán ăn đều tiếp đón nhiều học sinh trường tiểu học trung tâm ghé thăm. Biết nơi bán đồ ăn ngon, đám học sinh đua xin tiền tiêu vặt của bố để đến mua.

Lúc đầu các phụ cho tiền, dẫu đồ kho cũng rẻ rúm gì, mua sương sương cũng hết hai ba chục tệ.

đến khi đám trẻ mang đồ kho về nhà, cả gia đình cùng nếm thử thì... ừm, đúng là mỹ vị!

Đồ kho ngon thế , mua chút ít đem về nhà . Lại do chính tay con cái mua về, ngoan ngoãn hiếu thảo thế chứ lị, món ngon quên rủ nhà cùng ăn, đáng thưởng.

Tất nhiên tiền thưởng là dùng để mua đồ kho, vì hai ba chục tệ đồ kho đủ ăn, họ cũng thèm lắm chứ bộ. Đam mê ăn uống phân biệt tuổi tác, từ ba tuổi đến tám mươi tuổi, ai mà chả mê đồ ngon.

Càng nhiều ăn, tiếng tăm càng bay xa. Thoáng chốc, đồ kho quán A Quân trở nên nổi tiếng rầm rộ ở trường tiểu học trung tâm khu Quang Huy.

Giờ chơi, học sinh túm năm tụm ba bàn về đồ kho, đường gặp cũng nhắc về đồ kho.

Bình thường chào hỏi thì thế : "Haha, hôm nay tớ săn chiếc thẻ Ultraman bản giới hạn, xem ?" Sau đó cả đám bu .

Bây giờ chào hỏi biến thành: "Hôm nay tớ ăn đùi gà kho, còn thì ?"

Vốn dĩ chỉ định chào hỏi vài bạn quen, nào ngờ đám học sinh xung quanh thấy liền ồ ạt đáp , cứ như thể đáp chậm là " rìa" .

"Tớ cho mấy , hôm nay lúc tan ca bố tớ đặc biệt đến quán A Quân mua đồ kho cho tớ. Không những thịt đầu heo, mà còn cả lưỡi lợn nữa, ngon tuyệt!"

"Bà tớ cũng mua đùi gà to cho tớ, hai cái đùi gà tớ gặm một hết sạch, ôi chao, no căng cả bụng."

"Tớ thì tự mua, may thế nào, còn đúng chút xíu chân gà cuối cùng, tớ gom sạch sành sanh."

Lúc , những bạn học vì nhiều lý do mà mua đồ kho đành ngậm ngùi im bặt, lặng lẽ lẻn chỗ khác, siết chặt nắm đấm, trong lòng gào thét: Chỉ là chút đồ kho thôi mà, như từng ăn bằng, tớ mới thèm ghen tị, tớ một chút cũng thèm...

À , ghen tị đến mức gương mặt biến dạng luôn .

Những bạn bắt đầu thề non hẹn biển, ngày mai nhất định tìm cách mua cho bằng đồ kho, cho mấy kẻ ăn mặt.

Giữa đám đông đang ồn ào khoe khoang và ghen tị , duy chỉ Đới Thiên Vũ vẫn điềm nhiên như , khoe khoang, cũng chẳng thèm ghen tị. Cậu nhóc đó như một vị cao tăng nhập định, một lời.

quen thấy thế liền hỏi: "Đới Thiên Vũ, đực đó, tiếng nào, mua đồ kho nên buồn bực ?"

Đới Thiên Vũ chậm rãi đầu, sắc mặt bình thản, giọng điệu hờ hững.

" , hôm nay tớ mua đồ kho chú Phương , tớ thực sự ghen tị với các lắm. Lúc nào cũng mua thịt kho chú Phương , như tớ, chỉ thể bám sát bước chân Thương của tớ thôi, Thương nấu món gì tớ đành mua món đó ."

 

Loading...