Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 98: Tên này làm màu quá!

Cập nhật lúc: 2026-06-22 03:03:29
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giọng điệu của Đới Thiên Vũ trầm buồn, mang theo nỗi ưu thương của thanh xuân.

"Các giống tớ, lúc Thương móng giò lợn kho, tớ mua móng giò lợn; lúc sườn kho, tớ mua sườn; ngày nào cũng chỉ ăn món do chính tay Thương , ngậm ngùi các bàn tán về món bố nấu, buồn bã ngoài lề, chẳng thể xen một lời nào. Tớ thật sự thất bại mà."

Nhờ sự "quảng bá" nhiệt tình của thể học sinh lớp Năm Bốn, nhiều học sinh rằng món thịt kho của quán A Quân hầm từ nồi nước cốt do Phương Thương tự tay điều chế.

Những bạn học đầu bếp thực thụ của quán A Quân là thần bếp nhí Phương Thương thì: ...

Má nó, tên màu quá!

Là học sinh lớp Năm Bốn thì ngon lắm ? Thân thiết với Phương Thương thì ngon lắm ?

Được , đúng là ngon thật, ghen tị c.h.ế.t !

Một bạn học khá sôi nổi sang hỏi đứa bạn bên cạnh: "Cậu xem, bây giờ tớ về bảo bố cho tớ chuyển sang lớp Năm Bốn để gần gũi Phương Thương, t.ử để ăn ngon, liệu họ đồng ý ?"

Đứa bạn dội ngay một gáo nước lạnh: "Cậu yên tâm , với thành tích của , chỉ vì ăn mà đòi chuyển lớp, bố chẳng những đồng ý mà còn cho một trận no đòn, chắc chắn luôn."

Bạn học tiu nghỉu.

Chớp mắt đến thứ Năm, vì sắp thi cuối kỳ nên sáng nay bài kiểm tra chất lượng. Cầm tờ đề tay, Phương Thương lập tức lên dây cót tinh thần, dám lơ là.

Dáng vẻ đó khiến nhớ thời gian ôn thi đại học kiếp , nghiêm túc thể nghiêm túc hơn.

Biết , việc tự do nấu ăn phụ thuộc điểm của . Nếu thành tích tụt dốc thê thảm, bố tuyệt đối sẽ còn nới lỏng cho nữa.

Phải mất hai tiết học mới thành xong bài thi môn Ngữ văn. Trẻ con vốn hiếu động, ngoan ngoãn hai tiết liền, ngoài trừ lúc vệ sinh thì chỉ ngây đó, thi xong là chúng bồn chồn chạy nhảy , thi phắt dậy.

Đứa thì sân vận động chơi đùa thỏa thích, đứa thì hành lang nô giỡn.

Riêng Trương Triều lôi một chiếc túi nilon nhỏ từ hộc bàn, lấy một chiếc đùi gà bự chảng bắt đầu gặm. Đùi gà kho bóng nhẫy, khoác lên màu caramel nhất, đỏ nâu hấp dẫn.

Lớp da săn chắc, phần thịt nạc kho xong cũng mang màu đỏ tương, thớ thịt rõ ràng. Dù nguội nhưng vẫn thấy lớp keo trong suốt đọng mặt, là thấy thèm. Không nghi ngờ gì nữa, đích thị là món thịt kho của quán A Quân.

Cậu ăn, mùi thơm cũng lan tỏa theo. Các học sinh lớp Năm Bốn vốn quá quen thuộc với mùi hương , đột nhiên ngửi thấy cái mùi quyến rũ nồng nặc liền đồng loạt sang .

Thấy Trương Triều đang ngấu nghiến chiếc đùi gà, ai nấy đều trợn tròn mắt. Chỉ thấy Trương Triều há to miệng, dùng răng c.ắ.n mạnh một cái, x.é to.ạc một miếng thịt lớn từ đùi gà. Trùng hợp , miếng thịt đứt lìa, cứ lủng lẳng đùi gà.

Cảnh tượng đó khiến các bạn học chỉ hận thể lao tới giật đứt miếng thịt .

"Ực" một tiếng, chẳng rõ là ai nuốt nước bọt. Ngay lập tức, âm thanh nuốt nước bọt vang lên dồn dập, kéo dài liên tục.

Mặc dù việc dòm miệng khác ăn trông khá là ngượng ngùng, nhưng nếu đang thèm món đồ kho của quán A Quân thì điều đó dường như dễ dàng chấp nhận hơn. Ai nấy đều chớp mắt theo từng miếng ăn.

"Mới sáng sớm thế , quán A Quân trưa mới bán thịt kho cơ mà, lấy đùi gà thế?" Có bạn tò mò hỏi.

Trương Triều nhai đùi gà trả lời rõ tiếng: "Hôm qua bố tớ mua đấy, cố tình phần một cái để tớ ăn hôm nay. Các ăn ?"

"Cậu định chia cho bọn tớ ?" Cả đám hào hứng hẳn lên.

Trương Triều lắc đầu: "Tớ cũng chia lắm, nhưng mỗi một cái đùi gà, đông bạn thế chẳng đủ nhét kẽ răng. Nên thôi, tớ đành miễn cưỡng ăn một ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-98-ten-nay-lam-mau-qua.html.]

"Đồ gian xảo, thèm c.h.ế.t bọn để một leo lên hạng nhất đúng ?" Lời của lớp trưởng khiến cả đám bật .

Đới Thiên Vũ bước lớp, thấy đang ăn đồ kho, tủm tỉm một tiếng, như ảo thuật, lôi từ trong hộc bàn một chiếc túi khác.

"Tính thèm tớ ? Muốn lung lay vị trí hạng ba lớp của tớ chứ gì? Đừng hòng, chỉ là đồ kho thôi mà, tớ cũng ."

Nói xong, nhóc mở túi , lộ mấy miếng sườn kho. Cậu chọn miếng to nhất, nhiều thịt nhất đưa cho Phương Thương.

"Anh Thương, miếng bự nhất cho ăn đấy."

"Thôi, tớ ăn ." Bản ngày nào chẳng , ngày nào cũng ăn nên cũng thèm.

"Anh Thương, đừng khách sáo. Tuy món là do chính , nhưng miếng tớ đưa ý nghĩa khác. Đây là lòng thành của đàn em biếu . Anh Thương xuất chúng thế , tài năng nhường , sự ngưỡng mộ của em đối với chẳng khác nào nước sông cuồn cuộn chảy mãi ngừng..."

Đới Thiên Vũ đúng là lẻo mép, chỉ đưa miếng sườn thôi mà sướng ran cả .

Phương Thương cố nhịn , nhận lấy miếng sườn, khách sáo đáp: "Cảm ơn nhé, tớ nếm thử một miếng."

Thấy Đới Thiên Vũ đồ ăn, lập tức ùa tới.

"Anh Vũ ơi, ngoài Thương , em ngưỡng mộ nhất đấy. Nể tình chúng là những tài năng thứ hai, Thương, cho em c.ắ.n một miếng sườn ?"

"Anh Vũ ơi Vũ, Vũ với Thương là bạn bè chí cốt. Anh Thương xuất sắc nhường , Vũ cũng chắc chắn dạng . Hai chính là Ngọa Long Phượng Sồ đấy. Cho em c.ắ.n một miếng nha?"

Đới Thiên Vũ vốn hào phóng, đưa hai miếng sườn cho hai dẻo mỏ nhất. Thấy tình hình vẻ khả quan, những khác cũng bắt đầu tung hô, tâng bốc lên tận mây xanh.

Trẻ con tiểu học mà, một cọng que cay xé ba cũng là chuyện thường, huống hồ là miếng sườn ngon như thế . Bạn bè thiết gặm chung một miếng là chuyện hiển nhiên.

Ngay cả những bạn thường chơi chung với Trương Triều cũng kiềm chế nữa, lao lên tranh thủ c.ắ.n một miếng.

Sau một trận náo loạn hỗn loạn tưng bừng, những bạn ăn miếng thịt kho ngon lành chuẩn đón tiết học tiếp theo.

Tiết là môn Toán do cô Vương dạy. Đang nghĩ tới kì thi cuối kì sắp đến, cô chuẩn sẵn một đống bài tập nâng cao. Vừa bước chân lớp, cô Vương ngửi thấy một mùi hương vô cùng quen thuộc.

Mấy ngày nay học sinh trường cuồng đến mức phát rồ, khiến cô cũng chuyện quán A Quân ngày nào cũng thịt kho để bán. Thế là cô cũng nỗ lực tìm đủ cách để mua cho bằng .

Lần đầu mua thì ngại ngùng c.h.ế.t, nhưng đến thứ hai thì tự nhiên hơn hẳn. Giờ thì tâm trí cô tĩnh lặng như nước. Giáo viên thì chứ? Giáo viên cũng là , cũng một trái tim đam mê ẩm thực mà.

Miễn là thấy ngại, thì ngại sẽ là khác. Thấy thịt kho ngon là mua mua mua, đó mới là chân lý.

Lúc ngửi thấy mùi, cô ngay là bọn nhóc đang ăn thịt kho nhà Phương Thương. Mặc dù mùi hương nhạt, nhưng cái mùi thơm đó quá nồng, căn bản thể nào giấu giếm .

Chắc là thịt kho hôm qua học sinh mua ăn hết, hôm nay đem tới lớp ăn đây mà.

Cô hít mạnh một , trong lòng "Ai dô" một tiếng.

C.h.ế.t dở, mùi quyến rũ quá. Chính vì nó nhạt, càng khiến tò mò ngửi, càng ngửi càng ăn, cảm giác như con mèo cào trong n.g.ự.c .

Không , tập trung. Mình là giáo viên chủ nhiệm, thể lơ đãng trong lúc lên lớp . Cô Vương nhẹ nhàng nhéo đùi một cái, cảm giác đau đớn giúp cô lấy tinh thần, bắt đầu nghiêm túc giảng bài.

 

Loading...