Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 99: Bắt quả tang

Cập nhật lúc: 2026-06-22 03:03:30
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô giáo Vương là một vô cùng hài hước. Dù là tiết Toán khô khan, cô cũng luôn cách biến hóa bài giảng trở nên sinh động và thú vị. Nhờ mà học sinh trong lớp cô đều học Toán cừ.

Lần nào thi, điểm Toán trung bình của lớp cũng luôn dẫn đầu khối.

Học trò đứa nào cũng mê tít tiết Toán của cô Vương. Dĩ nhiên, là tất tần tật học sinh trong lớp đều ngoan ngoãn lắng .

Điển hình là đám học sinh mới "chén" đồ kho trong giờ giải lao ban nãy. Bọn nhóc lúc vẫn đang mải mê tương tư hương vị tuyệt hảo của miếng sườn kho.

Đới Thiên Vũ vốn định bụng tập trung giảng, nhưng khổ nỗi túi sườn kho ngăn bàn cứ liên tục tỏa hương ngào ngạt, thỉnh thoảng xộc thẳng mũi nhóc.

Mùi thơm nồng nặc thì gây thèm đành, cái thứ hương thơm chỉ thoang thoảng mơn trớn lúc lúc càng khiến cồn cào hơn. Đới Thiên Vũ thèm đến mức nước miếng cứ thi ứa .

Giờ chơi quá ngắn ngủi, nhóc gặm mãi mà hết một khúc sườn, khoang miệng thì vẫn còn đọng mùi vị sườn kho. Giờ ngửi thấy mùi thơm thì ai mà chịu nổi.

Cứ nghĩ đến túi sườn ngay trong ngăn bàn, chỉ cần thò tay xuống là lấy , lòng ngứa ngáy thôi. Cánh tay dường như chịu sự điều khiển của não bộ nữa, thò thẳng xuống ngăn bàn lôi bịch sườn .

lúc cô Vương đang mải mê phân tích từng bước giải bài tập bảng, Đới Thiên Vũ nhanh nhảu lôi khúc sườn , cúi gằm mặt xuống, nhắm mắt nhắm mũi c.ắ.n một miếng thật to. Ngay đó, lập tức chỉnh tư thế ngay ngắn, miệng thì nhai nhóp nhép.

Khi cô Vương , nhóc liền ngậm chặt miệng, bất động như tượng đá. Chờ đến lúc cô lên bảng tiếp, mới bắt đầu nhai.

Nhạc Nhạc Thiên lúc đang ngáp ngắn ngáp dài, vẻ mặt vô cùng chán nản. Lúc thì nghịch tẩy, lúc thì cạy móng tay.

Bất chợt bắt gặp cảnh Đới Thiên Vũ đang lén lút ăn sườn, bỗng sực nhớ đến chiếc đùi gà ăn dở để trong ngăn bàn.

Cậu vốn với Trương Triều, lúc Trương Triều đang ăn dở chiếc đùi gà thì cướp mất, kịp gặm miếng nào thì lớp.

Giờ thấy Đới Thiên Vũ "chén" ngon lành, cũng cưỡng nữa. Nhân lúc cô Vương lưng , cũng lôi đùi gà gặm.

Nếu tụi nhóc lén ăn mấy món ăn vặt khác thì tiếng động cũng nhỏ, mà cô giáo khi cũng phát hiện .

khổ nỗi đây là thịt kho. Mùi hương đậm đà như thế, dù cho thịt nguội ngắt, thì trong cái gian lớp học chật hẹp , nhất là do trời nóng nực đóng kín cửa bật điều hòa, mùi hương cứ thế mà luẩn quẩn khắp phòng.

Hai đứa nhóc lôi thịt kho ăn là mùi thơm lập tức nương theo gió điều hòa bay khắp lớp.

Cô Vương đang giảng bài, chợt nhận mùi thịt kho chẳng những nhạt mà còn đậm đà hơn. Cô chút kỳ lạ, ban đầu còn tưởng do đói bụng nên mới ảo tưởng mùi thơm thoang thoảng bỗng đậm hơn.

Đảo mắt xuống đám học sinh, cô lên tiếp tục giảng bài. Mới một câu lên bảng, cô bỗng nhận đói bụng cái nỗi gì, rõ ràng là đứa đang lén lút ăn thịt kho trong lớp, nếu thì mùi thơm đậm lên .

Cô vờ bảng, giả vờ cầm phấn định bài, đột ngột phắt , bắt quả tang tại trận Đới Thiên Vũ và Nhạc Nhạc Thiên đang lén ăn thịt kho.

Lúc , Đới Thiên Vũ đang gặm sườn, còn Nhạc Nhạc Thiên cũng đang c.ắ.n ngập răng chiếc đùi gà. Một đứa cầm sườn kịp cất, một đứa đùi gà vẫn còn đang kề bên miệng, cứ thế sống động bắt ngay tại trận.

Nhìn bộ dạng của hai đứa, cô Vương tức đến bật .

Nhạc Nhạc Thiên và Đới Thiên Vũ ngờ cô Vương đột ngột phắt như thế. Giờ giấu bịch thịt kho cũng chẳng kịp nữa .

Đứng hình mất ba giây, Đới Thiên Vũ là phản ứng tiên: “xoẹt" một cái vứt khúc sườn túi, định bụng giả vờ như chuyện gì xảy , còn toét miệng ngờ nghệch với cô Vương một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-99-bat-qua-tang.html.]

Nhạc Nhạc Thiên phản ứng chậm chạp hơn, tia "c.h.ế.t " của cô Vương chiếu tướng, cả cứng đờ. Cậu nhóc hoang mang nên giấu chiếc đùi gà là nên ngoan ngoãn nộp lên.

Trong đầu chỉ còn đúng một suy nghĩ: "C.h.ế.t chắc !"

Thậm chí còn cảm nhận m.ô.n.g đang ê ẩm, đó là hậu quả của việc chăm sóc bằng thắt lưng da của bố và mắc áo của luân phiên.

Suy nghĩ một lúc, vẫn quyết định nên chủ động nộp lên thì hơn. Tự nộp phạt dù cũng hơn là để cô Vương xuống tận nơi thu, chí ít thì thái độ của cũng coi là thành khẩn.

Nhạc Nhạc Thiên bật dậy, bước ba bước như một tiến lên bục giảng, đặt chiếc đùi gà chỉ còn trơ mỗi xương lên bàn.

"Còn gì nữa ?"

Cô Vương quát lớn một tiếng, ánh mắt gườm gườm chằm chằm Đới Thiên Vũ. ngặt nỗi Nhạc Nhạc Thiên hề điều đó. Đứa trẻ bản tính vốn ngây ngô, từ lúc phạm chỉ cúi gằm mặt dám ngẩng lên, miếng thịt gà to tướng trong miệng cũng dám nuốt xuống. Nghe cô giáo hỏi, nhóc tưởng cô đang hỏi .

Cậu nhóc vội há miệng, nhả cả miếng gà trong miệng , ngốc nghếch đặt lên bàn giáo viên. Hành động đó khiến cô Vương tối sầm mặt mũi.

Một đứa trẻ thành thật, ngốc nghếch như thế, tự dưng sinh chứng lén lút ăn vặt trong giờ học.

Đám học sinh chứng kiến cảnh tượng , liền bò ầm ĩ. Đừng hiểu nhầm, đây nhạo , chỉ là bất chợt thấy một tình huống hài hước nên nhịn mà bật thôi.

"Trật tự!" Cô Vương gắt lên, chỉ miếng xương gà và phần thịt ăn dở, với Nhạc Nhạc Thiên: "Mang vứt thùng rác ngay."

"Dạ? Vứt thùng rác ạ?" Nhạc Nhạc Thiên kinh hãi. Bắt gặp ánh mắt như ăn tươi nuốt sống của cô Vương, chẳng dám chần chừ thêm nữa, vội vàng nhặt đồ lên, ném thẳng thùng rác góc tường.

Mở nắp thùng rác ném , Nhạc Nhạc Thiên cảm thấy nước mắt chực trào . Miếng thịt to như thế, còn cục xương thơm phức nữa, còn kịp mút mát mà tế cho thùng rác .

Đám học sinh ban nãy giành đùi gà cũng đồng loạt hít một ngụm khí lạnh, như thể chiếc đùi gà vứt là của .

Biết thể trốn thoát, Đới Thiên Vũ ngoan ngoãn đặt túi sườn lên bàn giáo viên.

Phát hiện cô Vương vẫn đang chằm chằm thèm một lời, vẻ nắm thóp chuyện, Đới Thiên Vũ đành "đầu hàng".

Lại lôi từ ngăn bàn một chiếc túi thứ hai đặt lên bàn giáo viên. Bên trong chiếc túi đó, chình ình mấy miếng đậu phụ khô kho.

"Vãi chưởng, thằng Đới Thiên Vũ ngoài sườn mà còn cả đậu phụ khô nữa!" Không đứa nào ngốc nghếch gào lên ghen tị.

Thế là sắc mặt cô Vương đen thêm vài phần. Cô thực sự đang , giận dữ.

"Sắp thi cuối kỳ , các em học hành chú tâm cô giảng bài, còn dám lén ăn trong giờ! Nhất là em, Đới Thiên Vũ. Đừng tưởng thứ ba lớp là cần cố gắng nữa. Đưa vở đây."

kiểm tra xem tiết Đới Thiên Vũ ghi chép những gì. Nào ngờ Đới Thiên Vũ hệt như Đôrêmon, lẳng lặng từ trong túi quần lôi một túi nilon nhỏ bé hệt như ảo thuật. Trong túi đựng lạc rang.

Khỏi cần đoán cũng , chắc chắn là do cô Vương phát hiện nên lén giấu trong túi quần.

Cô Vương tức đến mức bật .

"Em còn rảnh tay giấu cả đồ ăn vặt nữa ?"

 

Loading...