Hồi Chiếu Thanh Sơn - Chương 1: Bộ đăng vân - Sương từ đêm nay trắng
Cập nhật lúc: 2026-09-05 02:45:37
Lượt xem: 6
Thuyền cập bờ chao đảo mạnh hai nhịp, dường như kinh động đàn cò trắng trong đầm lau sậy, vang lên tiếng vỗ cánh ràn rạt.
Rèm khoang vén cao, Hứa Cách Âm khom lộ mặt ngoài thì bên một phu xe bước gần, nghển cổ cất tiếng hỏi: “Dám hỏi là Hứa thị ở Bình Giang ?”
" !" Lưu ma ma bước nhanh hai bước, cất cao giọng đáp lời xuống bên .
Tấm rèm dày buông thõng xuống, phả làn gió nặng nề, vạt váy khẽ lay. Hứa Cách Âm nương theo đó vén tà váy, bước lên tấm ván bắc cầu đang rung rinh, khẽ gật đầu chào phu xe chẳng kịp thở lấy hai bước lên cỗ xe ngựa.
Lưu ma ma theo sát phía bước lên. Người còn vững gõ gõ càng xe, vội vã giục một tiếng "Đi thôi". Đến khi toan xuống thì ngựa phía cất bước, suýt nữa ngã ngửa , may mà một đôi tay phía kịp thời đỡ lấy.
Lưu ma ma lẩm bẩm một câu "May nhờ cô nương". Ngồi ngay ngắn sang bên cạnh, thấy Hứa Cách Âm lưng thẳng tắp, rủ mi xuống, vẫn là dáng vẻ đoan trang tĩnh tại của một khuê tú, chỉ là khó giấu vài phần tiều tụy, xanh xao.
Chẳng rõ nét tiều tụy là do đường xa vất vả mấy ngày liền, bởi nỗi bẽ bàng khi lặn lội đến chốn hào môn trèo mối lương duyên giày vò nàng đến mức .
Hứa gia đất Bình Giang vốn thanh chính như trúc, Hứa Cách Âm cũng cốt cách của . Nếu là vài tháng nhắc đến hôn ước năm xưa , nàng tuyệt đối gật đầu. nay thì nữa? Phụ và trưởng mang tội ngục, mắt thấy gần hai tháng trôi qua mà lọt nửa lời tin tức, nghĩ e khó lòng thoát tội nhẹ nhàng. Nếu nhân lúc tội danh định mà tìm đường thoát , đến lúc đó ắt sẽ liên lụy. Chuyện dựng vợ gả chồng gặp khó khăn còn là nhẹ, khéo chừng rơi cả đầu!
"Chuyến là trèo cao, tướng phủ tự giữ gìn. Những chuyện khác tạm gác , đạo phu thê nhất định dụng tâm vun vén, ân cần chu đáo một chút. Tứ thiếu gia là bậc chủ sự, năm nay kiêm chức Tuần diêm ngự sử. Nếu cơ hội, cô nương hãy cầu xin ngài mặt mưu lấy một con đường sống cho phụ và trưởng. Chốn hào môn ..." Lưu ma ma bụng đầy ý an ủi dặn dò, đưa tay nắm lấy bàn tay đang đan đặt gối của nàng, bất chợt chạm một bàn tay đầy mồ hôi lạnh.
Đầu ngón tay lạnh ngắt mang theo ẩm ướt, lúc khẽ run lên khó mà phát giác, đang chậm rãi rút về. Hứa Cách Âm mỉm nhẹ, đáp: “Ta hiểu mà.”
Lưu ma ma im lặng một lúc, hồi lâu mới : “Đừng sợ.”
Xe ngựa chậm dần, hương hoa quế thoảng trong khoang, khí hanh khô mang theo nóng còn sót của ban ngày cùng xộc thẳng mũi.
Vén rèm che lên, cỗ xe ngựa xem như rộng rãi khi đôi sư t.ử đá bề thế cũng trở nên mỏng manh như một tờ giấy.
Lưu ma ma đỡ Hứa Cách Âm bước xuống vững, tự túm lấy vạt váy, bước lên hai nhịp thềm gồm sáu bậc đá. Bà nghiêng , mặt nở nụ cung kính ngắn gọn vài câu với gã gác cổng. Đến khi , sắc mặt chẳng còn gì. Bước tới gần, bà mới gượng một nụ : “Đang giờ tan nha môn, cửa lớn sợ là tiện .”
Vừa đưa đến nơi, phu xe đ.á.n.h ngựa rời . Lúc chỉ còn cách bộ, men theo bờ tường cao rảo bước về hướng đông, mất trọn một tuần hương mới dừng bước.
Hết thuyền chuyển xe ngựa, cả ngày chẳng nuốt nổi mấy miếng cơm, lồng n.g.ự.c Hứa Cách Âm dâng lên cảm giác khó chịu. Nàng Lưu ma ma nhét cho gã gác cổng một nắm bạc vụn, miệng dâng bái từ , chỉ xin báo một tiếng với Lý ma ma bên cạnh Đại phu nhân chốn đại phòng.
Mãi đến khi trời nhá nhem tối, mới loáng thoáng từ trong cánh cửa truyền tiếng một hầu gái: “Ôi chao! Đại gia trong phủ tan nha môn về, đang bận hầu hạ ngài đây! Sao mà khéo thế, va đúng lúc nước sôi lửa bỏng ?”
Lưu ma ma đương nhiên cũng thăm dò từ . Vị Đại gia giữ chức Phó thiên hộ, ngày thường công việc chẳng bận bịu gì, qua giờ tan nha môn từ sớm. Nay lấy cớ thoái thác, thật sự quá mức qua loa.
Lưu ma ma coi như sự sốt ruột trong lời , thấy bước liền sải bước đón tiếp, trực tiếp nắm lấy cổ tay đối phương, đon đả: “Lão tỷ tỷ! Thực tình xin quá, hôm nay là giờ giấc tiện, nhưng trễ mất ba ngày, tuyệt đối dám mặt dày kéo dài thêm nữa.”
Khóe môi Lý ma ma nhếch lên, nụ mặt chẳng mấy chân thành. Người bộ sửa tay áo để rút tay về, lấy lạ: “ còn tưởng bên chúng nhớ nhầm ngày cơ đấy, đợi sớm đợi muộn mãi chẳng thấy bóng dáng .”
Ở đời gì cái lý kẻ cầu cạnh khác sang bộ tịch.
"Vốn dĩ cũng tính toán khởi hành sớm hai ngày, ngờ sông nổi gió lớn, thành thử chậm trễ mất, lão tỷ tỷ đừng trách." Lưu ma ma cố giữ nụ môi, trong lòng hiểu rõ đại phòng e rằng cũng chẳng hài lòng với mối hôn sự , lúc càng nên dây dưa quanh chủ đề , liền vội vàng nghiêng kéo Hứa Cách Âm lên phía : “Tỷ xem, con bé thật sự ngoan, trong lòng lúc nào cũng lo nghĩ cho Lão thái thái, xuống thuyền kịp thở lấy một vội vàng chạy tới đây .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoi-chieu-thanh-son/chuong-1-bo-dang-van-suong-tu-dem-nay-trang.html.]
Hứa Cách Âm rốt cuộc vẫn thấy ngượng ngùng, khẽ đầu sang một bên. sực nhận cảnh của , nàng lập tức thẳng , rủ mi thuận mắt cất tiếng gọi: “Lý ma ma.”
Lý ma ma tiếng sang. Lúc trời ngả sang màu lam đậm, mái hiên thắp đèn, ánh sáng vàng ấm áp phủ đều lên gương mặt nàng, phần nào xua nét nhợt nhạt do bôn ba gió bụi. Đôi môi cũng ươn ướt, hẳn là đưa lưỡi l.i.ế.m qua, tạo cho cảm giác óng ả trong veo.
Tuy chút yếu ớt, nhưng quả thực là một nhan sắc tuyệt trần.
Lý ma ma đ.á.n.h giá nàng một lượt từ xuống , trong lòng đôi phần ý. Chính thê của gia đình quyền quý xưa nay môn đăng hộ đối, đoan trang chững chạc mới là điều quan trọng nhất; dung nhan quá đỗi xinh ngược chỉ là gánh nặng.
Vị Tứ thiếu gia đang ở độ tuổi ham vui, chuộng nhất là những kẻ dung mạo xuất chúng, trong phòng sẵn hai nàng thông phòng. Người mà Đại nãi nãi vốn nhắm con dâu là Đích nhị cô nương của phủ Lễ bộ Thị lang — đường của bà. Dung mạo cô nương tuy phần thua kém, nhưng dù cũng xuất từ gia đình quyền thế, hiền thục ngạo cốt, đủ sức trấn áp lũ ong bướm lăng nhăng phía .
Mí mắt Lý ma ma chớp lên chớp xuống, một bên khóe miệng nhếch lên nụ giả tạo, : “Thật khéo chút nào, viện mà Đại nãi nãi sai dọn dẹp đó nay để dành cho về tỉnh dùng, tuyệt đối thể để khác dọn . Bây giờ đường đột thế , an bài ở đây!”
"Thế thì tính ?" Lưu ma ma thốt thấy lỡ lời, đang định hạ nài nỉ thêm đôi câu thì phía chợt vang lên tiếng vó ngựa cùng bước chân đang tới gần.
Dẫn đầu là một tiểu sai bước tới. Thấy cửa lơ thơ bốn năm , thoáng sững , liếc thấy một nữ t.ử dung mạo xinh bên cạnh, liền chau mày: “Tam thiếu gia tan nha môn về phủ, phận sự tránh đường.”
Lý ma ma cùng hai tên sai vặt gác cổng nhận giọng , đầu chẳng dám ngẩng lên, vội vã cúi gằm mặt nép sát lề đường. Thấy , Hứa Cách Âm và Lưu ma ma cũng vội lui sang bên .
Lối cửa ngách hẹp, xe ngựa qua lọt nên đỗ từ đằng xa. Phía , hai chuỗi tiếng bước chân tiến gần, trầm , mạnh mẽ, thong thả mà sải bước dài. Chỉ trong một thở, đôi ủng đen thêu chỉ vàng cùng vạt áo bào xanh sẫm dệt hoa văn chìm bay nhẹ lướt qua, biến mất khỏi tầm mắt đang rủ xuống của Hứa Cách Âm.
Tiểu sai ban nãy vội , chau mày bước đến mặt Lý ma ma, tiên liếc Hứa Cách Âm bên cạnh một cái, đầy ẩn ý : “Lý ma ma, Đại nãi nãi bận lòng chuyện phòng ốc của Tam thiếu gia đến , thì việc chặn ngay cửa thế cũng quá ư là mất thể thống.”
Lời chẳng nể nang chút nào. Lý ma ma hiểu , lập tức phân trần: “Nào , vị là...”
"Dạo gần đây Tam thiếu gia bận rộn lắm, những chuyện như thế tuyệt đối tái diễn." Tiểu sai giơ tay ngắt lời, buông một câu rảo bước đuổi theo bóng khuất phía .
Đợi đến khi gã tiểu sai cũng rẽ cửa vòm biến mất dạng, Lý ma ma mới vuốt n.g.ự.c thở phào: “Hú hồn hú vía! Vị Diêm vương của Tam phòng hôm nay tan nha môn sớm thế ?”
Tam phòng neo , Tam nãi nãi năm ngoái mới qua đời, giờ đây trừ một đứa trẻ ốm yếu thì chỉ còn Chúc Bỉnh Thanh là con thứ ba. Dạo gần đây Hình bộ nơi ngài việc án từ chất cao như núi, suốt hai tháng liền từng về nửa đêm bao giờ.
Gã sai vặt gác cổng thu ánh từ cửa vòm về, cũng hạ thấp giọng : “Ai mà chứ, khéo vì chuyện bàn tính hôn sự đấy.”
Hẳn là thế . Chúc Bỉnh Thanh mắt thấy tới tuổi nhược quán, mà trong phòng vẫn ai. Gần đây Lão gia ý tìm kiếm mối lương duyên cho ngài , ý mượn chuyện để lôi kéo triều thần.
Đại phòng và Nhị phòng lúc cũng tỉnh , nhân cơ hội nhúng tay đôi phần. Dù cuối cùng vị trí chính thê rơi tay nhà khác, thì ít nhất cũng nhét một thị thông phòng sủng ái , để thỉnh thoảng còn thổi gió bên gối.
Dù ngài cũng ở trong Lục bộ, quan giai hề nhỏ, ắt sẽ nắm giữ yếu chức. Cả Đại phòng lẫn Nhị phòng đều quan trong triều, ngày ắt còn qua , thể tạo dựng quan hệ.
Chỉ là vị Chúc Bỉnh Thanh ngày thường trông thì ít ít rằng, nhưng bụng vô cùng quyết đoán. Kể từ ngày đỗ Truyền Lô đến nay, ngài càng chẳng bao giờ nể mặt ai.