Hồi Chiếu Thanh Sơn - Chương 11:Tiết hàn y
Cập nhật lúc: 2026-09-05 02:45:48
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đợi nàng chỉnh trang xong xuôi bước , chén của Chúc Bỉnh Thanh sắp cạn.
Lễ đốt hàn y (đốt áo giấy mùa đông) vốn chẳng quy định giờ giấc khắt khe, từ giờ Tỵ đến giờ Thân đều , chỉ là tế cáo gia tiên một chập.
Trong từ đường đến viếng, khói nhang lượn lờ cay mắt.
Lạy tạ liệt tổ liệt tông xong, nàng đến góc phòng, cắm ba nén nhang hai tấm bài vị đặt cạnh .
Vừa lên thì Nhị nãi nãi cũng tới, dẫn theo cô cháu gái Tú Úc mà Hứa Cách Âm từng gặp.
Đôi bên hàn huyên vài câu, Nhị nãi nãi cất lời: “Lâu lắm gặp cháu, Tú Úc cứ nhắc mãi.”
Hứa Cách Âm liếc bên cạnh, hai chạm mắt mỉm chào hỏi, nàng mới sang đáp lời: “Xin Nhị nãi nãi đừng trách, quả thực cháu mới đến, công việc bộn bề nên rảnh rỗi.”
Trước đó Chúc Bỉnh Thanh chỉ gật đầu chào một cái thẳng ngoài, Nhị nãi nãi dám giữ lâu vì sợ "vị Diêm Vương" đợi, bèn : “Sắp tới tiết Hạ Nguyên , cứ để Tú Úc dẫn cháu ngoài dạo chơi, ru rú ở nhà mãi cũng chán.”
Lời thực khó chối từ, Hứa Cách Âm gật đầu nhận lời. Bước ngoài, nàng thấy Chúc Bỉnh Thanh vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, vui buồn. Nghe tiếng bước chân nàng tới, chẳng chẳng rằng, cất bước thẳng.
Hai lên xe ngựa, lắc lư một hồi đến một điền trang. Đi thêm một dặm nữa, đường hẹp chỉ hai sóng đôi, xe ngựa đành dừng , cả hai chuyển sang bộ.
Tới sườn khuất của một gò đất nhỏ, A Sách lấy những bộ hàn y bằng giấy từ trong rương , tiên là một bộ đồ màu, đó là một bộ đồ trắng. Hứa Cách Âm lúc mới nhớ , Chúc Bỉnh Thanh quả thực từng bản vẫn đang trong thời kỳ chịu tang.
Trước đây nhà chồng dự định gả vốn là tam phòng, nên nàng cũng từng ngóng chuyện , đến lúc mới tâm trí hỏi han: “Sao Tiên khảo và Tiên tỷ (cha ruột) an táng trong khu mộ gia tộc?”
Nhà họ Chúc vốn một khu mộ phần riêng biệt.
"Nằm riêng ở điền trang chẳng thanh tĩnh hơn ."
Giấy bắt lửa cực nhanh, ngọn lửa vút cao bùng lên. Gió thổi qua, nóng hừng hực phả mặt, xua lớp sương mù mỏng, mang thứ ấm khiến lưu luyến, hệt như nuốt trọn lấy .
Hứa Cách Âm nghiêng đầu , chút lo lắng ngọn lửa đung đưa theo gió sẽ táp tóc .
Nhìn lâu, Chúc Bỉnh Thanh dường như cảm giác, liền đầu . Cả bao phủ trong ánh lửa vàng cam, tự dưng tăng thêm vài phần ôn hòa. Hứa Cách Âm buột miệng: “Hiếm khi đến đây, lát nữa dạo quanh một chút .”
Lời khỏi miệng, tim nàng bỗng lỡ một nhịp, những ngón tay khẽ siết , tựa như đang nắm lấy lớp sương mù tan hết, chỉ đọng chút ẩm ướt.
"Ừ."
Một tiếng đáp nhàn nhạt, tan trong sương.
Hạ tuần tháng Chín, ngoài đồng gieo hạt lúa mì. Lúc mầm lúa mới nhú lên vài đốm xanh non nớt, mấy nổi bật, từ xa vẫn chỉ thấy một màu đất nâu.
Ảo giác lớn nhất của Hứa Cách Âm hôm nay chính là cảm thấy Chúc Bỉnh Thanh trông vẻ dễ gần, dễ chuyện hơn hẳn, đến mức nàng bốc đồng rủ cùng dạo.
Bờ ruộng hẹp đủ hai song song. Chúc Bỉnh Thanh phía im lặng , khiến Hứa Cách Âm phần gượng gạo. Thỉnh thoảng đầu hỏi nên hướng nào, chỉ quăng một câu "Sao cũng ", thưa thớt và lạnh lẽo hệt như những mầm lúa mì ruộng lúc .
Đi đến cuối bờ đông là vài dãy nhà ở của tá điền trong trang viên, thấp thoáng tiếng rao hàng vọng từ xa, nhưng vẻ phát từ những nếp nhà .
Quản sự phía vốn là tinh ý, lập tức tiến lên bẩm báo: “Kế bên là huyện Tích, hôm nay tết Hàn Y nên đang họp chợ đấy ạ.”
Hứa Cách Âm đầu tháng Chín mới đến phủ Ứng Thiên, qua tết Trùng Cửu thì gả tam phòng. Đừng là chợ, đến cả bánh Trùng Cửu nàng cũng chẳng buồn ăn một miếng. Giờ báo , sẵn thời gian rảnh rỗi, nàng cũng tò mò xem phiên chợ nơi đất khách .
Con đường rộng ba trượng chật kín các sạp hàng hai bên, chừa lối ở giữa chẳng còn bao nhiêu. Có mấy hàng rau dọn dẹp xong đang thu dọn đồ đạc lách ngoài.
Không từ một đứa trẻ lao , suýt tông Hứa Cách Âm. May mà một vị đại thẩm phía nắm cổ áo xách đứa nhỏ . Vị đại thẩm vội vã câu "Xin " véo tai đứa trẻ lôi một góc, tiếng tru tréo lập tức vang dội cả một khúc phố.
Cảnh tượng quả thực náo nhiệt và sinh động hơn hẳn cái khí âm u của phủ Thừa tướng. Hứa Cách Âm bật , định bước tới thì cổ họng chợt thít . Lúc nàng mới phát hiện cổ áo phía của cũng túm lấy.
Người túm cổ áo nàng nhíu mày răn dạy: "Hấp tấp." Nói xong, kéo nàng lùi bên trong.
Hứa Cách Âm khẽ bĩu môi, chớp chớp mắt hai cái xem như đáp lời, xoay tiếp.
Sạp son phấn tất nhiên ghé xem, lúc chuyển tới phủ nàng mang theo chẳng nhiều nhặn gì. Quà vặt cũng mua một ít, mỗi nơi mỗi vị.
Có điều miếng kẹo đường tay c.ắ.n một miếng, vị cũng chẳng khác ở quê nhà Bình Giang là bao. nếu là giống thì dường như .
Chút khác biệt tựa tựa bất chợt nhạt phần nào niềm hân hoan ban nãy.
Nàng đang cúi đầu miếng kẹo đường tay, lầm lũi bước tới thì chợt một luồng nóng ẩm hắt mặt. Hóa sạp chè đậu bên cạnh mở vung nồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoi-chieu-thanh-son/chuong-11tiet-han-y.html.]
Hứa Cách Âm dừng bước vài giây, sang Chúc Bỉnh Thanh. Ngước mắt lên, đôi mắt vốn dĩ luôn phủ một tầng sương khói của nàng mở tròn xoe. “Hôm nay vẫn ăn chè đậu.”
Tiết Hàn Y, ăn chè đậu, để chống rét lạnh. Mọi năm ở nhà, từ sáng sớm chuẩn sẵn món .
Chúc Bỉnh Thanh chiều ý nàng, bước gian hàng dựng tạm, vén vạt áo, thản nhiên xuống. Thấy Hứa Cách Âm mở to đôi mắt lấp lánh chằm chằm, lên tiếng nhắc nhở: “Đang ở bên ngoài, đừng như .”
Hứa Cách Âm còn đang ngẩn tò te hiểu dùng ánh mắt gì mà rước lấy một câu răn dạy mặn nhạt như thế, thì hỏi: “Sao thế?”
"Chỉ là kinh ngạc ngài thực sự chịu bước những quán xá kiểu ."
Chúc Bỉnh Thanh im lặng một thoáng, nhạt: “Nàng coi là phường khố (công t.ử bột) thật đấy .”
Chẳng qua hiện tại đang mặc cẩm bào, thần thái nhàn nhạt thong dong. Cứ thế đó, tới công t.ử bột thì ít nhất cũng dáng một công t.ử thế gia quen sống trong nhung lụa, mắt để đỉnh đầu, vạn chịu luồn cúi hạ .
"Tất nhiên ý..."
Lời đứt đoạn khi một tiểu nhị chen giữa hai , bưng lên hai bát chè đậu to bự.
Khi bóng lưng áo vải xám của vị tiểu nhị lui , Chúc Bỉnh Thanh thấy bên cạnh thì thầm một tiếng nho nhỏ: “—— là chè đậu đỏ.”
Đậu đỏ ninh nhừ tơi vỏ, hòa quyện với nếp mềm, bên rắc thêm hoa quế, hương vị ngọt ngào ngạt ngào phả mặt.
Chè đậu tết Hàn Y nay vẫn . Chúc Bỉnh Thanh liếc một cái, dời tầm mắt trở Hứa Cách Âm. Nàng búi tóc theo kiểu phụ nhân chồng.
"Ở Bình Giang, chúng đều dùng đậu xanh."
Món chè đậu xanh thanh tao nhạt vị, đến nước dùng cũng trong vắt, thỉnh thoảng còn cho thêm vài lá bạc hà. Ăn xong hít một , cảm giác mát lạnh chạy dọc từ cổ họng xuống tận dày.
Chợt một cơn gió thổi qua, hắt mặt là nóng bốc lên từ chiếc nồi bếp.
Tiểu nhị vội vã kéo tấm mành biển hiệu đang bay phần phật, dùng dây thừng quấn thêm mấy vòng cho chặt. Chúc Bỉnh Thanh dùng ngón trỏ miết nhẹ lên chiếc nhẫn ngọc, chợt nhớ tới viện t.ử nàng đang ở, tấm biển mới treo lên cách đây lâu đề hai chữ "Lộ Bạch".
—— Đó là ý trong câu "Lộ tòng kim bạch" (Sương bắt đầu trắng từ đêm nay - Hàm ý nhớ về quê hương xứ sở).
Rời khỏi quán chè đậu, họ tiếp tục dạo bước dọc theo con phố.
Chúc Bỉnh Thanh Hứa Cách Âm xưa nay tính tình trầm tĩnh, dẫu lúc nãy ở các sạp hàng bắt gặp thứ gì thú vị, nàng cũng chỉ mở to mắt hơn một chút, dáng vẻ vẫn vô cùng đoan trang, từng cử chỉ đều nhanh chậm.
Chỉ là lúc nàng im lặng đến mức thái quá, ngay cả hàng chân mày cũng phảng phất nét hờ hững buồn bã.
Vị ngọt lịm của đậu đỏ dường như vẫn còn tan môi răng. Chúc Bỉnh Thanh liếc nàng một cái, cuối cùng chỉ cất giọng nhàn nhạt nhắc nhở: “Trong phủ vẫn còn gia yến, tiện nán lâu.”
Hứa Cách Âm gật đầu, xoay gót về.
Vừa bước khỏi ngã rẽ, bầu trời bắt đầu lất phất mưa.
Gió nghiêng mưa bụi, mỏng tang như lớp sương mù. Khi đậu tóc nàng, chúng hóa thành những bọt nước li ti. Nhìn từ xa, đầu nàng phủ một lớp sương trắng mờ mờ ảo ảo.
Chúc Bỉnh Thanh chậm nửa bước, ánh mắt bất giác dừng đỉnh đầu nàng một lúc. Hắn những giọt nước trắng li ti ánh lên tia sáng bầu trời, khẽ vỡ vụn theo từng nhịp bước chân gập ghềnh của nàng, từng giọt từng giọt, thấm ướt một mảng, khiến mái tóc đen nhánh bóng lên rạng rỡ.
Hạt mưa chiều hướng to dần. Phía vang lên những bước chân vội vã, giẫm lên con đường rải sỏi tạo thành tiếng xào xạc. A Sách che ô, giơ tay lên tít cao che đầu Chúc Bỉnh Thanh: “Vừa thấy sạp bán ô, tiểu nhân đành mượn vội một chiếc, Gia dùng tạm nhé.”
Vừa mới che nửa bờ vai, Chúc Bỉnh Thanh tự cầm lấy chiếc ô, đổi sang tay gần phía nàng hơn. Hắn sải bước tiến lên, rút ngắn cách tụt phía , sóng đôi cùng nàng.
Đi bao xa, đường rải sỏi đứt đoạn, nối tiếp là lối đầy bùn đất nhão, đạp lên cảm giác mềm lún. Chúc Bỉnh Thanh nhận rõ ràng bước chân của bên cạnh chậm thêm một chút.
Khi cúi xuống , thấy Hứa Cách Âm cũng đang cúi đầu, cẩn thận chằm chằm mũi giày, hai tay nhấc vạt váy lên cao.
Trên rèm mi rủ xuống của nàng lúc đọng đầy sương. Có lẽ do vóc dáng quá mức nhỏ bé, mỏng manh so với , nên mưa tạt nghiêng vẫn hắt ướt hết cả nàng.
Chúc Bỉnh Thanh đột nhiên đổi ô sang tay , tay trống còn vòng qua gáy nàng, vuốt lên mái tóc ướt đẫm. Trong lòng bàn tay trơn ướt, mu bàn tay cũng những hạt mưa bụi táp lạnh lẽo.
Không tấm yếu ớt thế chịu nổi cảnh dầm mưa dãi gió .
Khổ nỗi Hứa Cách Âm đề phòng, bất ngờ bàn tay chạm khẽ đẩy khiến nàng lảo đảo bước tới một bước. Nàng thầm nghĩ trong bụng, dù chê nàng chậm thì cũng nên thô lỗ như thế chứ. Nàng ngẩng đầu , phân trần: “Chiếc váy mới may dài một chút.”
Dưới mép chiếc váy màu xanh nhạt lấm lem bùn đất, lúc nhấc lên để lộ cả lớp quần trong màu trắng cũng xám xịt một mảng, càng cần đến đôi hài thêu cùng.
Cán ô chìa : “Cầm lấy.”
Hứa Cách Âm hiểu ngụ ý gì, đành buông một bên vạt váy , giơ tay đón lấy cán ô. Ngay giây tiếp theo, cả nàng bế bổng lên, nhất thời kinh hãi đến mức thốt nên lời, chiếc ô suýt chút nữa rơi vuột khỏi tay.
"Muộn chút nữa là đến giờ giới nghiêm ."
Lại chê nàng lề mề đây mà.
Hứa Cách Âm một tay quàng qua cổ , tay cầm ô che chắn. Nàng ngoan ngoãn im lặng, trong lòng cũng chẳng buồn thêm câu nào nữa.