Hồi Chiếu Thanh Sơn - Chương 14:Nhẫn Ngọc
Cập nhật lúc: 2026-09-12 02:09:59
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hiếm khi chủ t.ử mặt, Lư ma ma lén lút chuồn sang phòng Đại nãi nãi một chuyến, lúc về liền leo tót lên giường nghỉ. Khi cánh cửa đập thình thịch vội vã, bà mới lục đục chỉnh y phục, ba chân bốn cẳng chạy lên gian nhà chính. Lúc , Chúc Bỉnh Thanh đang vân vê chiếc nhẫn ngọc, ánh mắt dán chặt chén mặt, sắc mặt khó đoán.
Lư ma ma luống cuống bước lên, vội vã cho một chén nước ấm, gượng: "Xin Tam thiếu gia, ban ngày Tam thiếu phu nhân việc ngoài, dặn là đến giờ Tuất mới về, nên trong viện chuẩn bữa tối ạ." Nói xong, bà sang sai đám tỳ nữ: “Còn mau chuẩn .”
Lại thêm vài câu thỉnh tội, thấy bàn trống trơn, Lư ma ma bèn tự chạy xuống nhà bếp nhỏ bưng lên một đĩa bánh hoa quế.
Trong Lộ Bạch Trai vốn ít hạ nhân. Lúc cả bốn tỳ nữ đều đang lui cui bếp, trời tối mịt mà đèn đóm cũng chẳng ai buồn thắp.
Lư ma ma định mồi lửa thắp đèn thì từ trong góc tối chợt vang lên một câu chất vấn, lạnh lẽo tựa như âm hồn từ đất chui lên: “Trong phòng chuẩn bánh Đậu Nê Cốt Đóa ?”
Đậu Nê Cốt Đóa là món bánh nguồn gốc từ phương Bắc, nhân từ mứt đậu đỏ. Nay trở thành món bánh đặc trưng của tiết Hạ Nguyên, đến ngày dẫu thích ăn thì nhà nào cũng chuẩn sẵn một ít.
Lư ma ma lập tức sững như trời trồng, lắp bắp lôi mấy lời khi nãy chống chế: “Tam thiếu phu nhân dặn là cần chuẩn bữa tối, nên mới bỏ qua món ...”
Giọng bà càng càng nhỏ, mồ hôi lạnh toát ướt đẫm lưng áo. Bà vô thức nín bặt cả thở, cổ họng nghẹn đắng, dè dặt thăm dò: “Lão nô lập tức xuống bếp sai ngay đây ạ.”
Khi Hứa Cách Âm về đến phủ, cả nàng rã rời mệt mỏi, dĩ nhiên quên bẵng mất việc Chúc Bỉnh Thanh sẽ ghé qua. Bước phòng trong, thấy đang sách ánh đèn đầu giường, nàng khựng mất hai nhịp.
"Ta hôm nay ngài sẽ tới..." Vừa thốt , nàng thấy thật ngốc nghếch. Hắn là sẽ theo lề lối tổ tiên cơ mà.
Từ tết Hàn Y, tới nữa, nàng cũng chẳng mời.
Đêm tết Hàn Y , dẫu chếnh choáng men say, nàng vẫn nhớ rõ mồn một hầu hết chuyện. Thậm chí cả cái câu cầu xin "đừng thích khác nhất" cũng cứ văng vẳng vọng trong tâm trí nàng suốt cả ngày hôm nay, khiến nàng hổ đến mức chỉ hận thể độn thổ.
Nói mấy lời đó quả thực là phần vô lý, giống tác phong của một vị chính thê.
"Lại gần đây một chút." Chúc Bỉnh Thanh đợi nàng bước tới mới gấp cuốn sách , đặt lên đầu giường. “Đã ăn bánh Đậu Nê Cốt Đóa ?”
Hôm nay nàng ăn bánh nếp và bánh bao nhân mè đậu phụ, quả nhiên là ăn Đậu Nê Cốt Đóa.
Ngày lễ , dẫu là gia đình nghèo khó nhất cũng tự một ít ở nhà, thành thử ngoài chợ cũng chẳng ai bán.
Thấy nàng lắc đầu, Chúc Bỉnh Thanh với tay lấy áo ngoài khoác lên, dẫn nàng bàn.
Nàng xuống, rủ hàng mi tĩnh lặng, e ấp khẽ c.ắ.n một miếng bánh nhỏ xíu, chậm rãi ngậm trong miệng, dáng vẻ hiển nhiên là ăn no từ bên ngoài .
"Đám hạ nhân trong viện hành xử phần xấc xược quá nhỉ."
Giọng đột nhiên vang lên đỉnh đầu khiến Hứa Cách Âm giật . Nàng tưởng đám tỳ nữ trong viện đắc tội với , ngẫm , đến chính nàng cũng quên bẵng mất hôm nay sẽ tới, càng dặn dò để chúng chuẩn .
Thế là nàng đặt miếng bánh đang dở tay xuống, ngượng ngùng : “Là do sơ suất, quên căn dặn chúng rằng ngài sẽ đến.”
Chúc Bỉnh Thanh khẽ nhíu mày. Thấy nàng hiểu ý, cũng chẳng buồn chỉ điểm thêm.
Im lặng một lát, vờ như vô tình nhắc tới: “Hai tuần trăng nữa là tới Đông Chí , nàng đến Hình bộ thăm họ ?”
Hứa Cách Âm sững , vội ngẩng phắt đầu lên.
Kẻ cẩn trọng rụt rè suốt mười mấy năm trời, bỗng dưng hành xử tùy tiện ngang tàng như ? Về chuyện Hứa Phán Lâm đột ngột bước chân chốn quan trường, trong lòng Chúc Bỉnh Thanh sớm suy đoán.
Hứa Phán Lâm quả thực là một hạt giống hiếm . Từ nhỏ chuyện học hành vô cùng xuất chúng, bài văn ở thư phòng phu t.ử đem bao nhiêu lớp. Ở nhà cũng chỉ giúp đỡ công việc đồng áng mảnh ruộng một mẫu rưỡi, đùng một cái theo một thương nhân Huy Châu chạy ngược chạy xuôi suốt hai năm trời.
Lúc đầu thì theo những chuyến hàng rong ruổi đường dài, buôn bán vài món mạn và lụa là gấm vóc, về chưởng quỹ cho một cửa hiệu, khiến lão phu t.ử mỗi nhắc tới đều đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân than thở xót xa.
——Sĩ Nông Công Thương, thương nhân dù kiếm nhiều bạc tới mức nào chăng nữa, thì thể sánh bằng con đường khoa cử quan sáng sủa tiền đồ?
Ấy thế mà mấy năm , đột nhiên trở về Bình Giang một , vượt qua các kỳ Huyện thí, Phủ thí Viện thí một cách trơn tru, giật luôn danh hiệu "Tiểu Tam Nguyên". Thêm một năm đỗ Giải nguyên kỳ Hương thí, chễm chệ trở thành Cử nhân lão gia, khí thế hừng hực như nhắm thẳng tới danh hiệu Lục Nguyên. Quả thực là phô trương thanh thế đến mức phần ngông cuồng tự đại.
Hứa Sĩ Tế chỉ là một Tri huyện nhỏ nhoi hàm Thất phẩm, tuyệt đối khả năng chống lưng cho con trai lộng hành như thế.
Vậy thì, chỉ Đại phòng phủ Thừa tướng nơi Ứng Thiên phủ xa xôi , dạo gần đây đang ngấm ngầm chiêu mộ nhân tài khắp nơi, tiến cử ít quan , mới khả năng đó. Chắc mẩm là dọn đường sẵn cho Chúc Bỉnh Hạc.
Nhà đẻ của Đại nãi nãi cũng chút quyền thế triều đường, Đại gia Chúc Quang Khải là đích trưởng t.ử sinh khi Chúc Mạc vẫn còn hàn vi. Lẽ dĩ nhiên, tình yêu thương của Chúc Mạc dành cho trưởng t.ử cũng sẽ truyền sang cháu đích tôn Chúc Bỉnh Hạc. Ông đặt muôn vàn kỳ vọng đứa trẻ , ý rèn dũa để tạo một Thừa tướng thứ hai cho dòng họ Chúc.
Vốn dĩ Chúc Bỉnh Thanh cũng chẳng ý định gây khó dễ, chuyện chốn quan trường tự mạnh ai nấy dựa bản lĩnh. Bản thụ lý những vụ án đó thì cũng chẳng buồn chuốc lấy phiền phức gì. Chỉ ngặt nỗi, dẫu thu giấu kín tài năng, nhưng Đại phòng vẫn luôn coi như cái gai trong mắt. Nhất là khi đỗ đạt quan, sự kiêng dè càng tăng lên gấp bội, chỉ sợ Thánh thượng sủng ái hơn nên cứ cố tình sinh chuyện kiếm cớ khó.
Lúc mới triều, Chúc Bỉnh Thanh phân công việc ở Tỉ Bộ Ti. Tỉ Bộ Ti phụ trách việc kiểm toán và quản lý tài chính là chính, nhưng một công việc nữa là đối chiếu và xét duyệt hồ sơ vụ án.
Chuyện vốn chẳng gì to tát, chỉ là rà soát các hồ sơ của Hình bộ để đảm bảo văn thư tư pháp ghi chép chính xác và đầy đủ. Nào ngờ năm ngoái, khi Cấp sự trung tiến hành kiểm tra, phát hiện trong đó những hồ sơ liên quan đến tiền chuộc tội của tù nhân khớp với thực tế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoi-chieu-thanh-son/chuong-14nhan-ngoc.html.]
Trước đó trời dị tượng, Khâm Thiên giám dâng lời khuyên can Hoàng đế rằng đường tương lai gập ghềnh trắc trở, nếu đại xá thiên hạ thì cũng nên ân xá đôi chút. Vì , ngoại trừ những tên tội phạm phạm tội thập ác bất xá, tiền chuộc của những tù nhân còn đều giảm nhẹ phần nào. Tất cả những đổi đều cập nhật trong hiến quyển.
Cuối cùng, bản tấu chương trình lên quả thực ghi chép chính sách đổi theo chiếu chỉ của Thánh thượng, nhưng hiến quyển cất giữ trong nội các Tỉ Bộ Ti hề sửa đổi. Các quan viên cấp vẫn thi hành theo luật cũ. Chuyện chẳng là hành vi coi thường phép tắc, ăn chặn tiền của công ?
Khi Chúc Bỉnh Thanh đang giữ chức Chủ sự Tỉ Bộ Ti, đương nhiên là giải trình về sự cố .
Đợi đến khi xử lý thỏa và bắt đầu điều tra ngọn ngành, thì cũng là lúc thánh chỉ bổ nhiệm Chúc Bỉnh Hạc kiêm chức Tuần diêm Ngự sử ban xuống.
Thời gian trôi qua khá lâu, nắm trong tay chứng cứ xác thực, cuối cùng Chúc Bỉnh Thanh đành cho chìm xuồng.
Thế nhưng, quân t.ử trả thù mười năm muộn. Lần vụ án của cha con họ Hứa trình lên Hình bộ, cuối cùng cũng tạo cơ hội cho tay. Vụ án nhiều điểm đáng ngờ, hai bên đều hành xử vô cùng thận trọng, để bất kỳ kẽ hở nào.
vị Tri phủ nhậm chức ở Bình Giang bốn năm chính là do Chúc Quang Khải tiến cử, vị Tri phủ cũng từng lời tiến cử Hứa Sĩ Tế. Tuy cuối cùng chuyện chẳng đến , nhưng sự trùng hợp quả thực quá mức rõ ràng.
Vụ án Đại phòng e là khó lòng chối bỏ liên quan. Chúc Bỉnh Thanh ý định nhúng tay . Cho dù Đại phòng thần thông quảng đại, xoay xở phủi sạch trách nhiệm, thì bèo nhất cũng để cho lột một lớp da.
Chỉ là Hứa Phán Lâm xương cốt quá cứng đầu, mềm mỏng cứng rắn cũng nhất định cạy nửa lời.
Lúc , Hứa Cách Âm bỗng ngẩng phắt đầu lên, ngón tay vo viên chiếc khăn tay, ánh mắt tha thiết . Trong đôi mắt như ngàn vì lấp lánh, vẫn dám tin tưởng, giọng nghẹn ngào khẽ hỏi: “Thật ?”
"Tất nhiên là gạt nàng ."
Nàng cúi đầu, như thói quen cố giấu nụ . Rồi vội ngẩng lên: “Vậy... thể mang cho họ ít sủi cảo và đồ ấm ?”
"Những thứ đó Hình bộ đều đủ." Chúc Bỉnh Thanh rủ mắt nàng, “Đừng voi đòi tiên.”
Ngay cả câu răn đe cũng phảng phất hương vị của sự chiều chuộng.
Hứa Cách Âm bỗng nhiên tiến lên một bước, luồn hai tay qua khe hở giữa cánh tay đang buông thõng và hông của , vòng tay ôm lấy phía lưng . Khuôn mặt nàng áp sát n.g.ự.c , nhịp thở mong manh nhẹ nhàng như len lỏi qua từng lớp áo. “Nhượng Trần, cảm ơn ngài. Ngài thật sự .”
Chẳng rõ do lớp vải vóc cản mà giọng của nàng càng trở nên mềm mỏng và nhẹ nhàng hơn, từng chữ thốt cứ ngân dài vương vấn, nhưng vô cùng kiên định.
Vòng tay ôm lấy eo chẳng chút dùng lực, là vì sự cung kính sợ sệt lấn át tình phu thê, vốn dĩ con nàng yếu ớt như .
Chúc Bỉnh Thanh đưa tay đặt lên mái tóc nàng, dùng đầu ngón tay khẽ miết dọc theo đường búi tóc, giọng nhạt nhẽo: “Đến lúc đó nhớ cáo với nhạc phụ và đại cữu ca. Dạo gần đây Tổ phụ đột nhiên tay dọn dẹp ít môn sinh bên cạnh Đại gia, nhét hết Hình bộ , đ.â.m cũng bận bịu xoay xở nhiều.”
Khuôn mặt Hứa Cách Âm úp sát n.g.ự.c khẽ gật gật, nửa đùa nửa thật thêm: “Nói khéo với họ một chút, kẻo họ tưởng thờ ơ với nhà sinh lòng oán giận.”
Trước đây Hứa Cách Âm từng đến đại lao của Hình bộ một , nhưng dẫn đường là một vị Lại trưởng.
Hành lang tối om dường như chẳng điểm dừng, chỉ thi thoảng mới thấy một ngọn đèn gắn tường, ngọn lửa lay lắt yếu ớt như thể sẽ ngọn gió vô tình nào đó thổi tắt bất cứ lúc nào. Trên trần của dãy phòng giam hai bên trổ một hàng cửa sổ nhỏ sát mặt đất, tia sáng chiếu xiên mang theo lớp bụi dày đặc bay lơ lửng.
Hơn nửa phòng giam đều trống , nửa còn cũng im lìm vắng lặng. Chỉ khi kỹ mới nhận bóng cuộn tròn nền đất chiếc sạp xếp bằng gạch. Thỉnh thoảng từ cái bóng phát những tiếng rên rỉ lẩm bẩm trong cổ họng chẳng ai lọt chữ nào.
Lần đến vì lòng đầy nôn nóng, bước chân vội vã nên chẳng rảnh rỗi để ý đến những thứ . Còn , sống lưng nàng bất giác lạnh toát, gai ốc nổi khắp cả .
"Phu nhân, đến nơi ."
Hứa Cách Âm lúc mới bước tới, và chỉ thấy mỗi Hứa Sĩ Tế trong phòng giam.
Hai trò chuyện một lúc thì vị Lại trưởng gần. ý định đuổi , mà dẫn nàng tránh xa vài bước, hạ giọng thì thầm: “Phu nhân, Hứa công t.ử hiện đang đợi ở thẩm tấn đường ạ.”
Vừa đến ba chữ "thẩm tấn đường", đôi mày Hứa Cách Âm lập tức nhíu chặt, nhưng nàng vẫn cố gắng kiềm nén lên tiếng hỏi dồn.
Vị Lại trưởng quả là kẻ lõi đời, tự giải thích luôn: “Hình bộ mới phân bổ , vụ án giao cho Thanh Lại Ty trong kinh thành xử lý, Chủ sự nên qua hỏi han chút thôi—bọn tiểu nhân cam đoan sẽ lạm dụng tư hình ạ.”
So với đại lao, thẩm tấn đường quả thực dễ chịu hơn nhiều. Ít nhất cũng sáng sủa hơn, khí bớt cái mùi ẩm mốc bụi bặm.
Đi đến một góc dừng , vị Lại trưởng bước lên đẩy cửa, vẻ dùng khá nhiều sức.
Trên bàn đặt một bát sủi cảo nguội ngắt, vỏ bánh ngâm nước trương lên bục cả , để lộ phần nhân thịt rau màu hồng xanh bên trong.
"Sao ăn sủi cảo? Hôm nay là tết Đông Chí cơ mà." Đã gần bốn tháng gặp, Hứa Cách Âm vén tấm mành voan mũ rèm lên, ánh mắt lướt khắp y, bàng hoàng bước tới một bước, chóp mũi cay xè, “Huynh gầy nhiều quá.”