Hồi Chiếu Thanh Sơn - Chương 15:Giãi bày
Cập nhật lúc: 2026-09-12 02:10:00
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Phán Lâm hề tỏ ngạc nhiên khi thấy nàng ở đây. Y khẽ thở dài, kéo nàng xuống ghế: “Muội mới là gầy đấy, là ca ca liên lụy .”
Hứa Cách Âm y những lời như . Nàng nhíu mày định trách cứ thì một câu hỏi từ đỉnh đầu vang lên : “Sao gả tam phòng?”
Hứa Cách Âm ngập ngừng vài giây, trong lòng cũng chắc chắn lắm, cân nhắc đáp: “Ngài ... ý , nên cầu xin Thừa tướng lão gia.”
Sợi xích nặng nề khóa cổ chân cọ xát mặt đất phát những tiếng động trầm đục.
Hứa Phán Lâm im lặng một thoáng hỏi: “Cái tên... Chúc Bỉnh Thanh đó ức h.i.ế.p ?”
Mấy ngày , Chúc Bỉnh Thanh cố ý phái đến đại lao một chuyến, rõ ràng là mang ý uy hiếp. Mối hôn sự thể đơn giản như .
Hứa Cách Âm chỉ nghĩ y vẫn còn bất bình vì phủ Thừa tướng tráo đổi tân lang mà báo , bèn kiên định lắc đầu: “Ngài đối xử với , là một vị lang quân vô cùng .”
Thấy nàng năng chân thành, vẻ gì là đang che giấu, Hứa Phán Lâm khẽ thở dài. khi hai ánh mắt chạm , y chỉ mỉm nhẹ.
Thấy sắc mặt ca ca vẫn chút giãn , Hứa Cách Âm vội an ủi: “Ca ca đừng quá lo lắng. Tháng biên ải tin thắng trận, Thánh thượng cho tạm hoãn hình phạt. Dù chúng cũng còn năm tháng nữa để rõ ngọn ngành mà.”
Đây là lời trấn an mà Chúc Bỉnh Thanh dành cho nàng. lọt tai Hứa Phán Lâm, ý tứ thực sự chẳng qua là — Chúc Bỉnh Thanh cùng lắm chỉ sẵn lòng bồi tiếp cha con y thêm năm tháng nữa mà thôi.
Thực chất, dù là vụ án thuế ở Lộc Lý chuyện Hứa Phán Lâm quan, đều dễ gì thoát tội, thậm chí sẽ tiêu tốn phần lớn thời gian để giải quyết. Hơn nữa, hiện tại Hình bộ hợp nhất và chia thành mười ba ty mới, công việc của nha môn Hình bộ trong kinh thành đang vô cùng rối ren.
Ban đầu khi vụ án còn ở Hình Bộ Ty, Viên ngoại lang của Ty gộp hai tội một, kết án tịch thu gia sản và c.h.é.m đầu, thậm chí còn dâng tấu trình lên Thị lang Hình bộ. Chẳng ai ngờ Chúc Bỉnh Thanh xen ngang, chủ động ôm lấy mớ bòng bong . Thêm đó, đúng dịp Thánh thượng nới lỏng hình phạt nên mới trì hoãn đến tận bây giờ.
Chúc Bỉnh Thanh đang ép y mau chóng bày tỏ lập trường và khai nhận. Nếu , qua năm tháng hoãn thi hành án mà vẫn chẳng tiến triển gì, cha con họ Hứa khó lòng trốn tội, và cấp thể sẽ giáng hình phạt nặng nề. Đến lúc đó, nếu nhẫn tâm từ thê, Hứa Cách Âm e cũng khó thoát khỏi cái c.h.ế.t.
Hứa Cách Âm vẫn nhận thức sự tình, chép miệng: “Nhắc mới thấy thật hồ đồ. Muội chỉ giúp phụ trù tính việc nạo vét kênh mương, mà khiến ca ca bắt giam cùng thế .”
Hứa Phán Lâm vốn là Cử nhân, việc bày mưu tính kế giúp Tri huyện hề coi là vượt quyền, hà cớ gì liên lụy ngục.
Tấm màng voan mỏng buông xuống che khuất nửa khuôn mặt nàng, nhanh chóng vén lên.
Hứa Phán Lâm để lộ chút cảm xúc, nhưng trong lòng xoay vần bao suy tính. Vụ án thuế Lộc Lý vốn dĩ là tai bay vạ gió. Dù khó truy cứu gốc rễ, nhưng nếu điều tra công tâm thì chắc chắn sẽ bắt chẹt vô tội. Chỉ e kế hoạch thoát khỏi tiện tịch (danh phận thấp hèn) dày công sắp đặt từ nay chắc còn đất dụng võ.
Lại thêm một bề gai góc nữa. Dù Chúc Bỉnh Thanh nắm bằng chứng xác thực, nhưng chắc chắn chuyện họ cấu kết với quan kinh thành, nên mới dăm bảy lượt đe dọa mua chuộc. Thế nhưng hiện giờ tin tức đều cắt đứt, thời điểm thích hợp để đổi chủ.
Nghe Hứa Cách Âm , nếu bề xong thì sẽ đ.á.n.h trống kêu oan, đ.â.m đơn lên Ngự sử đài và Đại Lý Tự xin xét xử , Hứa Phán Lâm giật hồn, vội trấn an: “Năm tháng là dư dả , cứ yên tâm ở phủ Thừa tướng .”
Hứa Cách Âm ngước mắt chằm chằm y một hồi lâu, cuối cùng chỉ buông một tiếng thở dài nặng nề. Đôi vai đang buông thõng cũng theo đó khẽ run, lập tức thẳng thắn trở : “Mọi cứ giấu giếm mãi, bảo lo cho .”
Hứa Phán Lâm giơ tay định vuốt tóc nàng, nhưng chạm vành mũ rèm, đành vén lớp lụa mỏng lên thêm chút nữa: “Bây giờ chẳng ... phu ? Tự khắc sẽ san sẻ nỗi âu lo cùng .”
Hứa Cách Âm lúc mới nhớ mấy lời dặn dò của Chúc Bỉnh Thanh: “Ngài bảo mặt tạ và hỏi thăm sức khỏe . Chắc là vì tránh hiềm nghi nên ngài đích tới.”
Nghĩ đến Chúc Bỉnh Thanh, Hứa Cách Âm rốt cuộc cũng vơi bớt phần nào căng thẳng, giọng điệu nhẹ nhõm hơn hẳn: “Nghe môn sinh của đại phòng kẻ trong sạch trộn . Lần để vạch rõ giới hạn, phủ đưa nhiều Hình bộ, nên ngài đang bận rộn xoay xở kịp.”
Hứa Phán Lâm ngớ một lúc, mãi mới bật : “Ta hiểu , về .”
Có lẽ đến giờ dùng bữa trưa nên khí trong Hình bộ yên tĩnh hơn hẳn. Vị Lại trưởng vẫn chờ sẵn bên ngoài, thấy bước liền lập tức dẫn đường rời .
Lúc ngang qua vài căn phòng, dường như đang dọn dẹp binh khí bên trong. Tiếng xích sắt nặng nề loảng xoảng rơi từ cao xuống, âm thanh kim loại va chạm lanh lảnh, nhưng khi rơi xuống đất đục ngầu, vang vọng rung chuyển cả sàn nhà chân.
Hứa Cách Âm bước từ cửa của Tỉ Bộ Ti, Xuân Thụ đang đợi sẵn bên ngoài. Thấy nàng, ả vội tiến đến thưa: “Phu xe dắt ngựa ăn cỏ ạ, lát nữa mới tới. Hay là Tam thiếu phu nhân uống ngụm nước nhé.”
Trọn một buổi sáng, dù cố nuốt nước mắt trong mấy bận, nhưng chuyện cả buổi trời quả thực khiến nàng khô miệng khát nước.
Vừa mới vén mũ rèm lên, từ xa vang tới một giọng nam trong trẻo, mang theo đôi chút ngập ngừng: “A Húc?”
Hứa Cách Âm tiếng liền nghiêng đầu sang. Nàng tìm thấy nét quen của cố nhân một khuôn mặt xa lạ, bất chợt sững sờ.
Chúc Bỉnh Thanh một nữa đến Lộ Bạch Trai mà chẳng gặp ai.
Trên bàn ở gian ngoài tẩm phòng vẫn còn đặt một xấp gấm vóc cắt gọn gàng, cạnh đó là bình nguội ngắt từ lâu, rõ ràng chủ nhân rời một lúc.
Gió đêm càng lúc càng mạnh. Cửa sổ gian trong đóng kỹ, lúc gió thổi đập lạch cạch liên hồi. Gió lạnh luồn qua gian phòng, cuốn tung những trang sách đang mở dang dở đầu giường.
Mấy tên nô bộc nơm nớp lo sợ bẩm báo tung tích của Tam thiếu phu nhân, e dè hỏi xem cần phái mời về . Bị khước từ, tự ý xuống, dáng vẻ rõ ràng là ý đợi.
Vị ngọc diện Tu La lỳ ở đây ròng rã một canh giờ.
Chẳng Chúc Bỉnh Thanh rút cuốn sách từ lật xem, phong thái trang nghiêm điềm tĩnh, nét mặt nhàn nhạt, nhưng thấp thoáng toát một sự bức bối kìm nén. Đám hạ nhân hầu bên cứ như lớp băng mỏng, đầu cúi gằm, đến thở cũng dám thở mạnh. Trong lòng chỉ thầm cầu mong Tam thiếu phu nhân mau chóng trở về, tuyệt nhiên ai dám hé môi nhắc chuyện phái tìm.
Một lúc thật lâu , đôi chân của Lư ma ma tê rần hết lượt đến lượt khác. lúc bà cảm thấy khí xung quanh sắp đặc quánh đến mức ngạt thở, từ bên ngoài rốt cuộc cũng truyền tới hai giọng nhỏ nhẹ vọng . Tiếng trò chuyện ríu rít mỗi lúc một gần, sắc bén như một thanh kiếm x.é to.ạc bầu khí căng như dây đàn trong phòng.
"... Có mỗi chuyện cỏn con thế mà cứ càm ràm mãi. Muội ngoài mà dẫn theo nha , nhỡ đường sợ lạnh sợ hãi bầu bạn chẳng hơn ?"
Hứa Cách Âm vô tội phân bua: “Ta cũng mới nhắc hai thôi mà.”
Tú Úc vội ngắt lời: “Được , , tỷ cứ cằn nhằn nữa là bực đấy.”
Tiếng dứt, sân bỗng chốc yên ắng. Vài giây , một tràng khẽ bật .
Tú Úc lập tức xù lông, lao trêu ghẹo nàng: “Tỷ gì chứ? Vốn dĩ là tỷ sai rành rành!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoi-chieu-thanh-son/chuong-15giai-bay.html.]
Lúc Chúc Bỉnh Thanh bước , bắt gặp ngay cảnh cô biểu chẳng quan hệ xa đến chừng nào đang quàng tay qua eo Hứa Cách Âm, cả nửa như dán chặt nàng. Còn Hứa Cách Âm thì như chọc đúng chỗ ngứa, eo cứ rụt , mặt né tránh liên tục. Thế nhưng khóe môi nàng cong lên thành một nụ rạng rỡ đầy vô tư, trông bộ dạng vô cùng thoải mái và vui vẻ.
Bị bóng đen che khuất, cả hai đồng loạt ngẩng mắt lên . Sau một thoáng sững sờ, họ lập tức thẳng , động tác đồng đều đến kinh ngạc.
Hứa Cách Âm siết c.h.ặ.t t.a.y áo, vô cùng bất ngờ. Nụ môi lập tức vụt tắt. Nàng ngước , giọng cất lên nhẹ: “Hôm nay ngài tới đây?”
Chúc Bỉnh Thanh vẫn giữ nguyên chất giọng lạnh nhạt quen thuộc, hỏi ngược : “Không tới ?”
Ngữ khí rõ ràng chẳng ý răn đe, nhưng khiến Hứa Cách Âm lập tức bối rối, giọng càng thêm nhỏ nhẹ: “Tất nhiên ý đó.”
Ánh đèn trong sân vốn lờ mờ. Hứa Cách Âm rõ nét mặt , chỉ thấy khẽ nghiêng đầu sang một bên.
Tú Úc cạnh lẽ cũng phần e sợ . Cô nàng bẽn lẽn nép sang một bên, giấu một bờ vai lưng Hứa Cách Âm, thi thoảng mới dám len lén ngước lên chứ dám mở miệng.
Thấy cứ chằm chằm sang bên cạnh một lúc lâu, Hứa Cách Âm bặm môi, rủ rèm mi thu hồi ánh mắt, cuối cùng đành chủ động lên tiếng: “Đây là cháu ngoại của Nhị nãi nãi, biểu Tú Úc, ngài cũng từng gặp đó.”
Nàng sang Tú Úc giới thiệu: “Đây là Tam biểu ca của .”
Lúc Tú Úc mới như bừng tỉnh, giọng cũng lí nhí theo: "Tam biểu ca", im bặt.
Chẳng Chúc Bỉnh Thanh vẫn đang quan sát vốn định đáp , một lúc lâu mới hờ hững ậm ừ một tiếng.
Hẳn là đó dặn dò chuẩn nghỉ . Lúc , một nha đang xách thùng nước nóng tới, nhưng thấy các chủ t.ử kín cửa, chắn hết cả lối , nhất thời rơi thế tiến thoái lưỡng nan.
Nước nóng trong thùng sóng sánh trào ngoài vì khựng đột ngột, hắt xuống nền đất tạo nên âm thanh giòn giã nhanh chóng chìm lỉm bóng đêm tĩnh mịch.
Chẳng ai thêm lời nào, bầu khí trở nên vô cùng kỳ lạ. Tú Úc ngước mắt lên , lén lút liếc sang Hứa Cách Âm, từ từ lùi một bước, khẽ giọng: “Hôm nay cũng muộn , xin phép về nhé.”
Nói xong, cô nàng ngoảnh sang chào Chúc Bỉnh Thanh, ghé tai Hứa Cách Âm thì thầm: “A Húc, xấp vải đó ngày mai sang lấy nhé.”
Người bên lưng ngoài, Chúc Bỉnh Thanh lập tức xoay bước phòng, mang theo một cỗ bực tức. Hứa Cách Âm ngoái đầu theo bóng lưng Tú Úc khuất cổng viện, vội nhấc tà váy rảo bước theo .
Hai đối diện , chẳng ai một lời. Các nha đang lui cui trong phòng tắm thử nhiệt độ nước, xách thêm hai thùng nữa đặt cạnh bề.
Ánh mắt Hứa Cách Âm dừng ngón tay , nhàn nhã vuốt ve chiếc nhẫn ngọc bọc đầu ngón cái.
Đa phần, chiếc nhẫn trong tầm mắt nàng mà hiện diện qua cảm nhận của nàng. Bề mặt nhẵn bóng mát lạnh , đôi khi sẽ nhẹ nhàng lướt qua, lúc ấn mạnh eo bụng nàng, gần như quyện chặt theo từng nhịp thở dốc.
Ngọc phỉ thúy vốn dễ bắt ấm của con , nhưng Hứa Cách Âm hiểu nổi tại khi chạm cơ thể nàng, nó luôn lạnh toát.
—— Rõ ràng là nó vẫn luôn gọn trong những đầu ngón tay . Rõ ràng là những đầu ngón tay của luôn nóng hổi.
Chiếc nhẫn đang xoay tròn chợt dừng bặt, một giọng vang lên từ phía đó: “Nàng gọi nàng là A Húc?”
Hứa Cách Âm vẻ ngạc nhiên khi để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt như . Nàng vội vàng rời mắt khỏi chiếc nhẫn, ngước lên , "Vâng" một tiếng đáp: “Đó là tên mụ của .”
Nói xong, nàng cảm thấy kết thúc câu chuyện như quá mức tẻ nhạt, đành thêm: "Cái tên là do mẫu đặt —— Phiên bỉ phi hào, tập vu phán lâm, thực ngã tang thầm, hoài ngã hảo âm." (Trích Kinh Thi: Phiên bỉ phi hào - Chim cú bay lượn, Đậu rừng cây phán, Ăn trái dâu của , Nhớ tiếng hót êm đềm của .)
Tự nhiên chuyển sang một đề tài khác vẻ giống như đang khoe khoang kiến thức, khiến Hứa Cách Âm tự dưng thấy mặt mũi nóng ran.