Hồi Chiếu Thanh Sơn - Chương 16:Lệ

Cập nhật lúc: 2026-09-12 02:10:02
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Chỉ là câu chuyện mở lời, nếu cắt ngang tại đây quả thực phần kỳ quặc. Thấy Chúc Bỉnh Thanh vẫn ý định lên tiếng, Hứa Cách Âm đành tiếp: “Phụ cái tên tuy ý nghĩa nhưng quá nghiêm nghị, nên mới dùng chữ 'Húc' tên mật. Ý là 'Ấm áp như mùa xuân, đó là niềm gửi gắm'.”

 

​Nói xong, nàng ngước lên , như thể chờ đợi phản ứng từ hỏi, hoặc lẽ đơn thuần tò mò hai chữ thốt từ miệng sẽ thế nào.

 

ngọn nến khẽ đong đưa, rốt cuộc Chúc Bỉnh Thanh cũng chỉ gật đầu một cái.

 

​Hứa Cách Âm khó giấu chút hụt hẫng. Vừa khẽ bặm môi, thấy lên trong, nàng cũng dậy bước theo vài bước, hỏi: "Còn ngài thì ? Tên tự của ngài do vị trưởng bối nào đặt? Có là Thừa tướng——" Nàng vội đổi lời, “Là Tổ phụ ?”

 

​Theo lễ giáo thường tình, nam nhân đến tuổi cập quan sẽ mời Đại tân ban tên tự, Đại tân phần lớn là trưởng bối đức cao vọng trọng trong gia tộc. Gia tộc càng hưng thịnh thì nghi thức càng chú trọng. Thường những gia đình quan hoặc thư hương thế gia sẽ tổ chức lễ quán đỉnh từ sớm, để hậu bối thuận tiện bề bước chốn quan trường.

 

​Chúc Bỉnh Thanh qua năm mới là hai mươi mốt tuổi, giữ chức Lang trung Hình bộ, hẳn là lễ cập quan và ban tên tự từ lâu .

 

​"Là Bỉnh Nghị." Chúc Bỉnh Thanh dừng bước , thẳng mắt nàng, “Nếu bắt buộc ngọn nguồn, thì lúc đó đang cuốn 《Lệ chí thi》. Đọc đến câu , thấy , thấy thích, thấy tên tự, nên khăng khăng ép nhận.”

 

​Hứa Cách Âm vạn ngờ tên tự của quyết định một cách tùy tiện như . Những gia đình quyền quý vốn trọng nhất là lễ giáo quy củ, huống hồ là một đại gia tộc như phủ Thừa tướng, chuyện vãn bối ngược bề đặt tên tự cho trưởng? Nhất thời chân nàng như đóng đinh tại chỗ, á khẩu nên lời.

 

​Trước , nàng chỉ mang máng cảm thấy Thừa tướng lão gia dường như phần phớt lờ Chúc Bỉnh Thanh, còn ngầm đoán chắc là do con đàn cháu đống nên thể bề quán xuyến chu . Giờ mới vỡ lẽ, khi gọi đó là sự ghẻ lạnh cố ý mới đúng.

 

​Lúc Chúc Bỉnh Thanh cúi xuống, khoảnh khắc xích gần, thở của hai dường như hóa thành thực thể mà vấn vít lấy .

 

​Hứa Cách Âm thấy khẽ nghiêng đầu nàng với nét mặt buông lỏng. Đôi mắt vốn luôn giữ vẻ xa cách, chuẩn mực lúc cũng nhuốm vẻ buông lơi, khiến khí thế nghiêm nghị bức quanh tiêu tán nhiều. Dung mạo vốn dĩ cực kỳ xuất chúng của trong khoảnh khắc càng thêm phần thu hút, khiến thể rời mắt.

 

​"Hỏi xong ? Còn định theo nữa ?" Bờ môi khẽ mở nhả từng chữ, động tác hề cường điệu, chỉ khẽ gợn lên một chút nhấp nhô nhỏ xíu.

 

​Tầm mắt Hứa Cách Âm vô thức neo đôi môi , chút thẫn thờ. Mất một nhịp đắn đo, hai câu hỏi mới xoay mòng trong đầu, nàng sực nhận lò dò theo tận trong phòng tắm tự lúc nào.

 

​Ánh nến ở đây quá sáng, cự ly quá gần, gần tới mức nàng rõ mồn một cả nốt ruồi nho nhỏ sườn mặt . Cự ly gần thế , để thể thu trọn tiểu tiết của đối phương tầm mắt, quả thực khó tránh khỏi chút ngượng ngùng bối rối. đến mức nàng chùn bước lùi .

 

​Rõ ràng chẳng ai động chiếc bồn tắm vẫn đang bốc nước nghi ngút , thế mà nàng loáng thoáng thấy tiếng nước róc rách.

 

​Hứa Cách Âm bỗng vươn tay quàng lên cổ , thở của nàng bỗng chốc dồn dập căng thẳng, giọng cũng theo đó mà như nhuốm thêm làn sương mỏng, ẩm ướt mang theo sự run rẩy nhè nhẹ: “Nhượng Trần, chỉ cần là ngài, .”

 

​Nàng vẫn đang mắc kẹt ở câu chuyện nãy, cố tình phớt lờ lời trêu đùa đầy tính răn đe của .

 

​Hoặc cách khác, nàng vốn hề cho rằng nơi sắp dấn bước là chốn hiểm nguy.

 

​Đôi cánh tay ngọc ngà quàng lấy cổ nhẹ nhàng khép , Chúc Bỉnh Thanh chỉ còn cách thuận đà cúi thấp thêm chút nữa.

 

​"Bỉnh Nghị yêu kính ngài, ngay cả hành động vô thức cũng là yêu kính ngài." Giống như nàng đang cố gắng xoa dịu .

 

​Lúc cuốn 《Lệ chí thi》, lẽ bé chỉ mới vỡ lòng, e là thấu đáo những giáo điều luân thường đạo lý , chỉ là trưởng chịu thiệt thòi so với khác.

 

​Nàng chêm một câu vô cùng đường đột: “Không chỉ Bỉnh Nghị yêu kính ngài.”

 

​Giọng nàng dần nhỏ , âm cuối gần như tắt lịm, chỉ còn độ rung run rẩy như một cái móc nhỏ khêu gợi.

 

​Vành tai nàng đỏ bừng, ánh nến chiếu rọi, từng đường gân m.á.u li ti bên trong như hiện rõ mồn một.

 

​Đôi lúc, Chúc Bỉnh Thanh sự thẳng thắn đúng lúc đúng chỗ của nàng cho trở tay kịp.

 

​Giống như lúc đây, dẫu thừa lời giãi bày nảy sinh từ sự ơn trao nhầm chỗ, yết hầu vẫn khẽ trượt lên trượt xuống.

 

​Nàng rướn cằm khẽ khàng áp môi tới. Khoảnh khắc đôi môi chạm , những ngón tay nàng đặt gáy cũng khẽ run rẩy.

 

​Một nụ hôn vụng về lạ lẫm, nàng chỉ dùng bờ môi khô khan của cọ xát môi , tựa như chiếc lông vũ mơn trớn, như đóa bông gòn mềm mại đè xuống.

 

​Chúc Bỉnh Thanh nương theo sự luống cuống của nàng. lúc bắt đầu mất kiên nhẫn thì nàng đột nhiên lùi , suýt chút nữa khiến kiềm vươn tay giữ chặt lấy .

 

​Cánh môi nàng vì ma sát mà ửng đỏ, khẽ run run. Lời lọt từ kẽ hở giữa hai đôi môi dường như vẫn đang dán chặt : “Hôm nay vui.”

 

​"Ngài đối xử với như , ngay từ lúc đầu còn chẳng dám mơ tới."

 

​Lời bày tỏ quả thực khiến Chúc Bỉnh Thanh cảm thấy hổ thẹn. Ngay cả việc đêm nay mò đến đây cũng chỉ để thăm dò xem liệu họ để lộ manh mối gì khi gặp .

 

vẫn thản nhiên đón nhận. Hắn bất thình lình luồn tay lưng nàng, ép nàng dựa sát từ từ thẳng dậy, đôi mắt híp hàng mi nàng đang rung lên vì mải mê bộc bạch—lúc nàng thậm chí còn dám thẳng nữa.

 

​Hắn đột ngột cúi xuống, ôm lấy mặt đầu gối bế bổng nàng lên.

 

​Lúc ngước mắt trong lòng, mí mắt mở rộng, thấp thoáng vẻ biếng nhác, hờ hững: “Vậy thì cùng tắm , nhanh lên chút.”

 

​Tiếng kinh hô nghẹn trong cổ họng khiến Hứa Cách Âm thốt nên lời. Vết ửng đỏ từ vành tai dường như đang lan rộng khắp khuôn mặt. Những ngón tay nàng siết chặt lấy bờ vai , đầu ngón tay vì mất m.á.u mà tái nhợt, bấu hằn từng nếp gấp lớp áo.

 

​Hơi nóng từ bồn tắm dường như len lỏi đầu óc nàng, cả cơ thể nhẹ bẫng như đang bồng bềnh một áng mây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoi-chieu-thanh-son/chuong-16le.html.]

 

​Chỉ là lúc trong thâm tâm nàng vẫn kịp nhận sự vô lý mà phản bác —thế thì nhanh hơn ở chỗ nào? Rõ ràng là trái ngược mới đúng.

 

 

 

​Gần đây, Chúc Bỉnh Thanh ghé Lộ Bạch Trai vẻ nhỉnh hơn đôi chút.

 

​Quan viên trong triều cứ năm ngày nghỉ phép một ngày, vặn trùng dịp tết Lạp Bát (mùng 8 tháng Chạp), thế là đêm nghỉ .

 

​Đêm qua Hứa Cách Âm cẩn thận căn dặn nhà bếp ninh cháo Lạp Bát từ sớm, mà cuối cùng cả hai dậy muộn.

 

​Chúc Bỉnh Thanh dẫu cũng bằng sắt. Đêm qua trằn trọc đến mãi khuya mới chợp mắt, khi mở mắt thì trời sáng bạch.

 

​Hắn vươn tay vén tấm rèm giường một khe hở. Tia nắng chiếu xiên qua khung cửa sổ in hằn một vệt sáng chéo mặt đất, những thanh ngang dọc cắt thành từng ô vuông vức.

 

​Hắn nheo nheo mắt, chỉ khẽ động đậy, một cánh tay vòng qua eo lập tức siết chặt . Cảm giác da thịt chạm mềm mại, ấm áp lạ thường.

 

​Chúc Bỉnh Thanh cúi đầu xuống. Nàng chỉ rúc sâu hơn n.g.ự.c im phăng phắc.

 

​Lò than trong phòng cháy rực suốt đêm nên phần oi ả, thế nhưng nàng cực kỳ sợ lạnh. Lúc hai gò má nàng ửng hồng vì nóng, nhưng vòng tay ôm chặt thì vẫn nhất quyết buông.

 

​Hơi thở của nàng khẽ khàng, gần như thấy tiếng hít , chỉ khi thở mới phát âm thanh nhè nhẹ. Cánh mũi hề phập phồng, chỉ hàng mi thi thoảng khẽ rung, lọn tóc vương gò má cũng khẽ lay động theo nhịp điệu mỏng manh .

 

​Cánh tay trái nàng gối lên suốt một đêm tê rần từ lâu. Ban nãy chỉ vì khẽ cựa , những cơn nhức mỏi râm ran tích tụ bấy lâu nay thi gặm nhấm.

 

​Đầu ngón tay trái của trở nên lạnh ngắt vì khí huyết lưu thông. Chúc Bỉnh Thanh chỉ gập duỗi vài cái, nét mặt vẫn điềm nhiên bình thản. Hắn vươn tay lên nhẹ nhàng vén những sợi tóc lòa xòa khuôn mặt nàng.

 

​Hứa Cách Âm vốn ngủ say, những sợi tóc cọ ngứa ngáy.

 

​Nàng lười biếng đến mức ngón tay cũng chẳng động đậy, chỉ nghiêng đầu sang một bên, vùi mặt n.g.ự.c sâu hơn.

 

​Hơi thở ươn ướt phả trọn lên lồng n.g.ự.c , ngưng tụ thành một mảng ẩm ướt.

 

​Chúc Bỉnh Thanh đợi một chốc, thấy nàng còn cử động nữa bèn lên tiếng: “Tỉnh ?”

 

​Mãi một lúc bên mới hừ nhẹ một tiếng "Dạ", vòng tay càng siết chặt eo thêm chút nữa.

 

​Sự bấu víu đầy e ấp của nàng khiến Chúc Bỉnh Thanh ngẩn . Cánh tay trái tê dại dang nàng vẫn còn cảm giác châm chích khe khẽ. Hắn vòng tay ôm trọn bờ vai nàng, thu luôn cả những lọn tóc xõa tung lòng bàn tay khẽ xoa nắn.

 

​Mãi một lúc lâu , bờ môi nàng dường như sượt nhẹ qua da thịt , “Có dậy ăn cháo Lạp Bát ạ?”

 

​Chúc Bỉnh Thanh khẽ "ừ" một tiếng, rút cánh tay , nhét gọn chăn quanh nàng bước thẳng xuống giường.

 

​Đến cả tấm áo lót cũng chẳng buồn mặc, vẻ hề sợ cái lạnh lẽo.

 

​Hứa Cách Âm giấu nửa khuôn mặt lớp chăn, mùi ngải cứu nhàn nhạt xộc mũi, chắc là hương thơm lưu từ lúc xông áo quần, lâu ngày ngấm sâu cả con .

 

​Một góc chăn chợt vén lên, một xấp y phục nhét trong: “Mặc đồ xong xuôi hẵng xuống giường.”

 

​Vài ngày , trong một đêm lò than mới nhóm, phòng còn kịp ấm, Chúc Bỉnh Thanh lột sạch đồ của nàng. Kết quả là hôm nàng liền đổ bệnh sốt nhẹ, quả thực là tiểu thư vàng cành ngọc.

 

​Hứa Cách Âm định mở lời thanh minh thêm nữa rằng mùa đông ở Ứng Thiên phủ khắc nghiệt quá, nàng vẫn quen; nhưng Chúc Bỉnh Thanh khoác áo, lạnh lùng tự vén rèm bước ngoài.

 

​Thế là nàng chỉ bĩu môi, kéo chăn trùm kín đầu, lóng ngóng tự mặc áo lót . Đến khi bước ngoài, Chúc Bỉnh Thanh yên vị bên bàn chờ đợi.

 

​Trên bàn chỉ dọn vỏn vẹn năm cái bát đĩa và một chiếc nồi đất nhỏ. Hai bát cháo Lạp Bát rõ ràng là mới múc để nguội bớt, bề mặt phủ đầy các loại hạt, rắc thêm đường đỏ đường trắng, điểm xuyết thêm chút hoa quế mới hái hồi mùa thu. Lúc khói vẫn bốc lên nghi ngút, trông vô cùng bắt mắt.

 

​Dạo gần đây, tuy Chúc Bỉnh Thanh ghé thăm tính là thường xuyên, nhưng chí ít cũng tăng lên gấp đôi. Kể từ ngày Đông Chí, Hứa Cách Âm còn e dè như nữa, chỉ cảm thấy vị phu quân tuy bề ngoài lạnh lùng nhưng thực tâm vô cùng ấm áp chu đáo. Nàng tự nhiên xuống sát bên cạnh .

 

​Chúc Bỉnh Thanh liếc nàng một cái. Nàng đang cúi đầu gắp một miếng củ năng tẩm mật ong bỏ bát , gắp xong cũng ngẩng lên mà đổi lấy chiếc thìa khuấy nhẹ bát cháo của .

 

​Lớp cháo nóng hổi đáy trồi lên, bốc nước nghi ngút, mờ mịt phủ lên hàng chân mày nàng.

 

​Nàng đưa chiếc thìa lên chạm khẽ môi thử độ nóng. Chúc Bỉnh Thanh định cản , nhưng nàng nhíu mày đặt thìa xuống. Dấu vết bỏng rát hiện rõ đôi môi ửng đỏ, hẳn là phỏng.

 

​Vì cháo nóng nên Hứa Cách Âm ăn chậm. Đang ăn, đầu mày nàng nhíu , lưỡi khẽ đảo qua đảo , một lát mới nhả một hạt táo đỏ.

 

​Nàng sang Chúc Bỉnh Thanh, bát cháo của cạn sạch tự bao giờ, sắc mặt vẫn thản nhiên như . Dường như nhận ánh của nàng, cũng .

 

 

 

 

 

 

Loading...