Hồi Chiếu Thanh Sơn - Chương 3:Cướp dâu

Cập nhật lúc: 2026-09-05 02:45:39
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Vị trí tại Trung Thư tỉnh hiển nhiên sẽ tuyển chọn từ các Thượng thư Lục bộ. Đại Tư Khấu vốn đức cao vọng trọng, nếu gì bất trắc sẽ thăng chức. Theo thông lệ, quan chức Hình bộ sẽ lượt tiến cấp, và vị trí Thị lang quyết chí lấy .

 

​Thế nhưng Chúc Bỉnh Hạc hiện đang ở Lễ bộ, khó đảm bảo bọn họ nhân cơ hội một bước, đẩy Đại Nghi Tướng lên. Nếu quả thật như , chuyện thăng chức sẽ chẳng còn liên quan gì đến Hình bộ nữa.

 

​Chúc Mạc mới nhậm chức Tả thừa tướng, quyền lực trọn trong tay, mà Thánh thượng tính tình mềm mỏng. Việc cưới một thê t.ử xuất hàn vi, mang chút trợ lực nào, chẳng khác gì tự bẻ gãy vây cánh để thể hiện lòng trung thành. Đến lúc đó, bề xoa dịu hoặc bù đắp mà thuận nước đẩy thuyền, đưa Đại Nghi Tướng Trung Thư tỉnh cũng là điều dễ xảy .

 

​Hơn nữa, vụ án của cha con Hứa thị dường như dính dáng đến Đại phòng, Chúc Bỉnh Thanh càng thể để mặc Hứa thị bước chân Đại phòng ngay lúc .

 

​"Đại phòng tham ô nhận hối lộ, Nhị phòng mua quan bán tước. Đê điều ở Hồ Quảng vỡ lở, cháy rừng ở phủ Trùng Khánh mất kiểm soát gây họa cho thôn làng," y cố ý dừng một chút, khẽ khẩy một tiếng khó lòng nhận , “Thánh thượng ý sáp nhập bốn ty của Hình bộ, cho dù cháu chỉ là một chức Lang trung nhỏ bé, e rằng cũng đủ khiến mấy vị quyến đêm đêm khó ngủ yên nhỉ?”

 

​Chúc Mạc đương nhiên hiểu. Hôm nay Chúc Bỉnh Thanh chủ động xin gặp, mượn chuyện muối hỏng cớ để gõ cửa, chung quy cũng chỉ để cho lão gia t.ử thấy rõ: Chúc Bỉnh Thanh y ngày nay tuyệt đối để khác tùy ý nhào nặn, càng cho phép kẻ khác "ngư ông đắc lợi".

 

​Chúc Bỉnh Thanh xuất Tiến sĩ, đỗ Truyền lô ( đầu hàng Nhị giáp). Sau kỳ thi Đình, y lập tức phong Chủ sự ty Tỷ Bộ của Hình bộ, chuyên lo liệu các vấn đề tài chính. Nay y tích lũy thăng lên chức Lang trung Hình bộ, bước tiếp theo chính là Thị lang. Chỉ chờ Đại Tư Khấu nhường ngôi.

 

​Quả thật Chúc Bỉnh Thanh là nhân tài kiệt xuất, nhưng phủ Thừa tướng thiếu những bậc thang thăng tiến, càng ý định dốc sức bồi dưỡng một đứa cháu lầm lì, ít nhưng tâm cơ sâu như biển. Trước đây, Chúc Bỉnh Thanh luôn giấu tài che lấp, âm thầm kiếm một chức quan, tâm tư và thủ đoạn quả thực thể xem thường.

 

​Thế nhưng, Chúc Mạc cũng thực sự hàng loạt vụ án liên tiếp giáng xuống cho váng đầu. Không ông những chuyện Đại phòng và Nhị phòng lén lút lưng. Làm quan thì mấy ai trong sạch , đa phần đều là quan hệ nhân tình thế thái. Ông vốn luôn nhắm mắt ngơ. Tuy nhiên, khi chuyện phơi bày thanh thiên bạch nhật thì là một chuyện khác.

 

​"Đại nghịch bất đạo!" Giọng Chúc Mạc bắt đầu run rẩy, tay nắm chặt cây gậy trúc chỉ thẳng mặt Chúc Bỉnh Thanh, tức giận đến mức quên cả việc vung gậy đánh, “Đồ súc sinh, thằng súc sinh !”

 

​Chúc Bỉnh Thanh như thấy, bình thản : “Gần đây cháu quả thực bận rộn dứt , xin tổ phụ cũng thông cảm cho cháu.”

 

​Tên điên !

 

​Rõ ràng y đang : Ta thừa thủ đoạn để trị các , chỉ là rảnh tay mà thôi!

 

​"Tất nhiên, nếu tổ phụ cứ nhất quyết xúc tiến cuộc hôn nhân , đường như cháu cũng tiện vượt mặt ," y ngước mắt lên, khóe môi nhếch thành một nụ , “Chỉ là, rửa sạch oán cừu, mười năm cũng muộn.”

 

​"Ngươi tưởng đang chuyện với ai?! Ngươi phản !" Chúc Mạc lệ thanh quát lớn. Thế nhưng, lưng ông cũng toát từng đợt mồ hôi lạnh.

 

​Chúc Bỉnh Thanh nổi điên, ông thể kiêng dè. Gia tộc họ Chúc gốc rễ chằng chịt, quan viên trong triều là ít. Cho dù đương kim Thánh thượng hiện đang khá tín nhiệm, nhưng vị Tả thừa tướng cách chức đây cũng vì chuyên quyền lộng hành mà rước lấy tai họa, bọn họ tuyệt đối thể dẫm lên vết xe đổ đó.

 

​Hứa thị hiện đón phủ. Lúc tan chầu, ông bước qua ngưỡng cửa thì hạ nhân tới báo. Người của các thế gia vọng tộc ở phủ Ứng Thiên nuôi phí cơm, ngẫm chắc chuyện sớm lan truyền khắp nơi .

 

​Trưởng nữ của Đại phòng hiện là sủng phi trong cung, gối hoàng t.ử trưởng thành, bản Chúc Mạc cũng thăng chức, Chúc Bỉnh Hạc thực sự hợp để cưới thê t.ử từ gia đình quyền quý. Lúc , cha con Hứa thị định tội, cưới Hứa thị cửa cũng là một công đôi việc, để xung hỉ, kiếm tiếng thơm trọng chữ tín, thể nhân cơ hội giũ bỏ hiềm nghi kết bè kéo cánh, thậm chí còn cơ may mang chút trợ giúp đường vòng cho quan lộ của Chúc Bỉnh Hạc. Dù tính thế nào cũng là mối ăn lỗ vốn . Đây là điều lão gia t.ử tính toán kỹ lưỡng từ .

 

​Chỉ là ngờ nảy sinh biến mang tên Chúc Bỉnh Thanh!

 

​Hôn sự nếu kéo dài thêm chút nữa, lỡ cha con Hứa thị chính thức kết tội, Hứa thị liên lụy, thì phủ Thừa tướng sẽ gánh tội danh bao che tội phạm.

 

đón cửa , lẽ nào trả về?

 

Thế thì chẳng là trò lớn nhất thiên hạ ! Người đón cơ mà!

 

​Chúc Mạc chắp tay lưng, qua hai bước, đầu ngón tay run rẩy.

 

Ngay đó, ông vững lưng Chúc Bỉnh Thanh, lạnh lùng : “Ngươi gan bức bách quyến đến nước , thì cũng đừng trách nể tình!”

 

​Đêm đầu tiên vội vã nghỉ ngơi ở Chính viện, hôm nàng liền đến Tây sương phòng để bái kiến Lão thái thái.

 

​Để thông gió, các cánh cửa sổ đều mở tung một nửa, nhưng chiếc giường rèm trướng dày cộm bao bọc kín mít một kẽ hở.

 

​Hứa Cách Âm từng gặp Lão thái thái, thậm chí cũng từng qua. Giờ đây, cách lớp rèm trướng tầng tầng lớp lớp, nàng ngập ngừng tự vài câu, ngờ cũng tốn mất nửa canh giờ. Trong khi đó, bên trong vẫn chỉ những tiếng hít thở mỏng manh.

 

​Về nửa , nàng dường như thể tiếp tục màn độc thoại nữa, đành im lặng cúi đầu. Thật lâu , hai bàn tay xếp chéo đặt đầu gối dùng lực nắm chặt , cất giọng nhẹ nhàng: “Mong luôn mạnh khỏe.”

 

​Ngay đó nàng dậy, khẽ thốt lên một tiếng tựa như tiếng thở dài khó lòng thấy: “Mong cha và trưởng bình an.”

 

​Buổi chiều nàng hỏi dò hạ nhân, hướng về phía Đại phòng, nhưng rốt cuộc gặp ai.

 

​Đại phu nhân lấy cớ bệnh đau đầu để đóng cửa từ chối tiếp khách. Suốt mấy ngày liền, Hứa Cách Âm và Lưu ma ma hề thấy bóng dáng bất kỳ vị chủ t.ử nào của Đại phòng.

 

​Tuy mang tiếng là khách, nhưng rốt cuộc cũng là sắp sửa thi hành hôn ước, việc gì ít nhiều cũng để ý đến danh tiếng của phủ Thừa tướng, thể quá tự do. Do đó, trong những ngày , họ chỉ mượn cớ mua sắm để ngoài một . Thời gian còn , hết bức thư đến bức thư khác gửi từ cửa ngách, đều bặt vô âm tín.

 

​Cha con Hứa thị vốn giam giữ tại huyện Ngô thuộc Bình Giang. Ban đầu còn thể thăm viếng, nhưng qua vài ngày chỉ đành hỏi dò cai ngục. Vốn tưởng cùng lắm chỉ giam giữ mươi ngày, nhưng chớp mắt nửa tháng trôi qua. Cho dù cha và trưởng nhiều khuyên giải, Hứa Cách Âm vẫn nhận điểm bất thường. Nàng còn kịp chạy vạy thì cấp hạ lệnh chuyển hai đến phủ Ứng Thiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoi-chieu-thanh-son/chuong-3cuop-dau.html.]

 

​Huyện Ngô là một nơi rộng lớn, nay luôn thái bình. Lần phạm nhân áp giải đến phủ Ứng Thiên là chuyện của tên quan tham ô lương thực đường thủy mười năm , dây dưa hơn một tháng, cuối cùng vẫn c.h.é.m đầu tịch thu gia sản, tru di cả họ.

 

​Điều quả thực rùng rợn. Hứa gia luôn sống hòa thiện với , xảy chuyện tuy đến mức dậu đổ bìm leo, nhưng rốt cuộc vẫn né tránh vì sợ rước họa . Hứa Cách Âm hề hoang mang lạnh lòng, ngược còn chủ động cho giải tán vài hầu trong nhà, một một chuẩn lên kinh, sớm sẵn sàng tâm lý để cùng suối vàng với cha và trưởng.

 

​Cuối cùng chính cô ruột là sống c.h.ế.t kéo nàng : “Trước đại ca từng đùa với cô rằng, cháu và phủ Thừa tướng hẳn là hôn ước. Những gia đình danh gia vọng tộc coi trọng danh tiếng nhất, thể chối bỏ . Đứa trẻ ngốc! Còn giữ núi xanh, lo gì củi đốt, cha và trưởng trong ngục vẫn còn đang trông cậy cháu đấy!”

 

​Chỉ xuất giá mới thể tự lo liệu cho , phủ Thừa tướng là một gia đình quyền thế. Ngay cả khi đây chỉ là một cuộc hôn nhân để xung hỉ, Hứa Cách Âm vẫn cảm thấy chiếm nhiều món hời.

 

​Việc Đại phòng tiếp nhận nàng cũng trong lẽ thường tình, nhưng Hứa gia ở Ứng Thiên nhiều mối quan hệ. Muốn mượn thế lực của phủ Thừa tướng, chí ít định xong ngày cưới . Nàng thể cứ chờ c.h.ế.t.

 

​Huynh trưởng thì còn đỡ, tính tình ôn hòa, cũng cách linh hoạt, nhưng cha nàng là một vô cùng bướng bỉnh. Trì hoãn thêm một ngày, lẽ ông sẽ chịu thêm một ngày nhục hình.

 

​Những ngày qua Hứa Cách Âm cũng dò hỏi rằng trong phòng Chúc Bỉnh Hạc hai tỳ nữ thông phòng nhan sắc. Có lẽ vì tạm thời lọt mắt xuất của nàng, nên y mới tránh mặt gặp. cuộc hôn nhân chính Thừa tướng gật đầu đồng ý, nghĩ chỉ cần dùng tình cảm để lay động, vị Tứ thiếu gia cũng quá khó để thuyết phục.

 

​Hứa Cách Âm bỏ chiếc lược xuống, dậy bước sân giữa —— nếu thể lộ diện và vài lời, lọt mắt duyên của , từ đó nguyện ý thúc đẩy ngày cưới lên sớm hơn.

 

​Khi bầu trời ngả màu xám tro, từ đằng xa vang lên tiếng bước chân. Có thể những bước sải lớn, âm thanh chạm đất chậm hơn bình thường đôi chút, nhưng tốc độ tiến gần thì hề kém cạnh.

 

​Hứa Cách Âm từng gặp mặt Chúc Bỉnh Hạc, nhưng nàng trong phủ chỉ hai vị thiếu gia trưởng thành. Vị Tam thiếu gia còn là Chúc Bỉnh Thanh thì nàng từng gặp. Đang định tiến thêm vài bước xem tới là thiếu gia nào, bỗng từ phía xa hơn, giọng gọi lớn: “Tam ca!”

 

​Hứa Cách Âm khựng , phía ở đằng hề dừng bước, khiến đằng đành rảo bước nhanh hơn.

 

​Khi tiếng trách "Tam ca đợi " vang qua bức tường cảnh truyền đến phần mờ nhạt, Hứa Cách Âm mới tới giữa lối nhỏ, nhủ thầm hôm nay quả thực khéo chút nào.

 

​Từ phía nam, ba bốn nha tụ tập tới, thắp sáng một ngọn nến trong mỗi cây đèn đá ngoài sân. Khi thấy nàng, lẽ họ nên xưng hô thế nào, chỉ nhún hành lễ cúi đầu tản .

 

​Nàng khẽ thở dài, chuẩn trở về Đông viên, loáng thoáng thấy giọng nha đè thấp: “Đó là quý khách từ đến ?”

 

“... Thật ? Bộ y phục đó trông còn thua kém cả bộ của mà?”

 

​Hứa Cách Âm mím môi, để tâm đến, nhưng đột nhiên lưng vang lên một tiếng quát nhẹ: “Ai đó?”

 

​Hứa Cách Âm giật hoảng hốt. Ngẩng đầu lên, nàng thấy Tam thiếu gia rời , vẻ mặt vẫn lạnh băng. Dưới ánh mắt như , nàng bỗng trở nên căng thẳng lạ thường, khô khan đáp: “Là nữ nhi của Hứa Tri huyện, huyện Ngô thuộc Bình Giang.”

 

​Ngọn nến trong trụ đèn gặp gió lắt lay, ánh sáng chập chờn nhảy múa sườn hàm và chiếc cổ của y, đó yết hầu cao vút chặn .

 

​Trong bóng đêm ngày một tối đặc, Hứa Cách Âm thể rõ vẻ mặt của y, nhưng cảm thấy y còn đáng sợ hơn cả vị dạy học lúc nhỏ từng trách phạt nàng. Vì thế, nàng tự giác bổ sung thêm: “Trưởng bối trong nhà từng định hôn ước với Đại phòng phủ Thừa tướng, ...”

 

​"Ngươi vẫn ?" Y ngắt lời.

 

​"Biết... chuyện gì cơ?"

 

​Chúc Bỉnh Thanh trầm ngâm một trận khá lâu: “Ngày cưới ấn định , ngay trong hai ngày tới.”

 

​Nói xong, dường như cũng nán thêm, y sải một bước ngang. Khi sượt qua nàng, y khựng một chút: “Vụ án của cha và trưởng ngươi, Hình bộ tự nhiên sẽ phân xử công bằng. Quân t.ử cẩn trọng trong lời và hành động, từ nay về đừng gửi thư ngoài nữa.”

 

​Hứa Cách Âm ngẩng đầu, bắt gặp ánh lạnh nhạt của y rủ xuống, lờ mờ cảm nhận ẩn ý hết trong câu .

 

​Đừng gây thêm rắc rối.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...