Hồi Chiếu Thanh Sơn - Chương 9:Nôn nóng

Cập nhật lúc: 2026-09-05 02:45:46
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

 

 

 

 

​Phiến Ngọc Trai lúc lên đèn. Khi bước viện, Hứa Cách Âm theo bản năng liếc về phía thư phòng.

 

​Trên bàn dọn sẵn cơm canh. Lư ma ma thấy nàng về liền tiến lên bẩm báo: “Lúc nãy lão nô qua hỏi Tam thiếu gia, ngài bảo vẫn còn công vụ cần xử lý, dặn bữa tối cần đợi.”

 

​Hứa Cách Âm gật đầu, nhưng cũng chẳng thấy ngon miệng, chỉ ăn qua loa vài thìa canh.

 

​Lúc chuẩn nước tắm, Mộ Vân đưa tay thử nhiệt độ nước, khi lui ngoài liền hỏi: “Buổi tối cần đun thêm nước ạ?”

 

​Hứa Cách Âm ngẩn một chốc. Khi hiểu ý của tỳ nữ , nàng liền lắc đầu, vẻ mặt thoáng chút mỏi mệt: "Không cần chuẩn , hôm nay ngài ..." đến đây nàng khựng , “những ngày tới ngài đều sẽ qua đây.”

 

 

​"Thật sự ?" Lý ma ma đưa mắt liếc xéo lên, tay đang việc cũng dừng bặt.

 

​"Thiên chân vạn xác (Hoàn chính xác)!" Mộ Vân kiềm cao giọng, đó vội ngẩng đầu quanh quất mới tiếp tục: “Đêm qua Tam thiếu gia quả thực hề tới.”

 

​"Sáng nay con còn tận mắt thấy Bách Trình sai tu sửa thiên viện. Hắn bảo thiên viện vẫn luôn bỏ hoang, xin Tam thiếu phu nhân ban cho một cái tên." Mộ Vân gấp gọn khúc gấm cắt đứt đưa lên khay sơn mài.

 

​Lý ma ma liếc khay, tiện tay kéo một cuộn vải hoa văn khác tới: “Không đêm tân hôn còn gọi nước đó ?”

 

​"Thì thế, nền đất trong phòng tắm đến tận hôm nay vẫn còn ẩm ướt kìa." Mộ Vân lấy kéo cắt vải.

 

​Làm gì nam nhân nào mới khai trai ( đầu chuyện chăn gối) mà ngày hôm như rũ bỏ hồng trần tu cơ chứ? Vị Tam thiếu gia đúng thật là một tên quái gở!

 

​Lý ma ma ngẫm nghĩ hồi lâu, mãi đến lúc chuẩn mới mường tượng đôi chút manh mối: “Cái cô Hứa thị xuất tiểu môn tiểu hộ, trông dáng vẻ cũng thật là cứng nhắc, chắc hẳn là chuyện chốn khuê phòng Tam thiếu gia mất hứng !”

 

​Mộ Vân đang định bưng khay sơn mài lên, liền tròn xoe mắt.

 

​"Cỡ như con đây , n.g.ự.c nở m.ô.n.g cong, hiểu chuyện phong tình, nam nhân thích nhất là thế. Chẳng Tứ thiếu gia cũng từng để mắt tới con ?" Lý ma ma đ.á.n.h giá nàng từ xuống , gật gù tỏ vẻ vô cùng ưng ý.

 

​Mộ Vân so với các tiểu thư khuê các quả thực hề kém cạnh, nhan sắc chê , dù mặc y phục nhạt nhòa cũng toát lên vẻ đẫy đà, quyến rũ. Nếu lúc bấy giờ Tứ thiếu gia mới nạp hai thông phòng, hiểu sự đời, chây lười công danh, thì hẳn Đại nãi nãi cũng đồng ý cho Mộ Vân hầu hạ trong phòng ngài .

 

​Lý ma ma buông lời trắng trợn khiến Mộ Vân – vẫn rành chuyện nhân sự – đỏ bừng hai má. “Biểu cô!”

 

​Thấy , Lý ma ma mắng yêu: “Phải siêng mang cái dáng vẻ e ấp lượn lờ mặt các thiếu gia, đến lúc đó xin một danh phận thì kiểu gì cũng thuận theo.”

 

​Chuyển nét mặt nghiêm túc, bà tiếp: “Năm nay con mười bảy , nên tính toán sớm . Bây giờ khác xưa , con đang ở tam phòng, nhan sắc như , nếu Hứa thị chứa chấp nổi con mà tùy tiện gả , lúc đó con cũng kịp !”

 

​Được các thiếu gia trong phủ nạp phòng là con đường nhất. Có Đại nãi nãi chống lưng, đợi thêm vài năm là thể xin ban cho vị trí thất, đường hoàng tớ hầu hạ, còn sướng hơn gấp vạn gả cho lũ gia nô ngày ngày tự tay giặt giũ nấu cơm hầu hạ đàn ông.

 

​Sắc đỏ mặt Mộ Vân dần nhạt , vẻ mặt càng lúc càng trở nên trịnh trọng.

 

 

​Trùng đợt thẩm tra tài chính mùa thu, Chúc Bỉnh Thanh chỉ nghỉ phép đúng một ngày , liên tiếp mấy hôm liền sớm về khuya.

 

​Đêm ngày thứ tư tân hôn, đến thư phòng thấy Bách Trình cạnh cửa, mắt nhắm nghiền tự bao giờ.

 

​Chúc Bỉnh Thanh thèm liếc mắt , Đồi Sơn tiến lên mở cửa, Bách Trình lập tức giật tỉnh giấc. Hắn vội cúi đầu khẽ xin chịu tội, theo trong và khép cửa .

 

​Vừa phòng, liền bẩm báo: “Thiên viện sửa sang xong, phu nhân ban tên là Lộ Bạch Trai. Tẩm phòng ở Phiến Ngọc Trai cũng dọn dẹp , tối nay ngài thể nghỉ ngơi ở đó .”

 

​Chúc Bỉnh Thanh cởi ngoại bào, để Đồi Sơn đỡ lấy. Hắn gì, ý bảo nếu còn chuyện gì khác để bẩm báo thì lui xuống.

 

​Bách Trình đành tiếp: “Lư ma ma và hai nha do Đại phòng đưa tới từng thư phòng dọn dẹp nhưng A Sách cản . Chỉ là A Sách rốt cuộc phân thiếu thuật, lúc quán xuyến hết chỗ , ngài chọn thêm vài thạo việc hầu hạ ?”

 

​"Thích thì cứ cho , cần cản." Chúc Bỉnh Thanh nay luôn cẩn trọng. Kể từ tám năm khi Tam gia để chút công lao qua đời, hai phòng còn luôn chèn ép vươn lên, chuyện gì cũng nhúng tay . Hắn chỉ thể lợi dụng đêm khuya lặng lẽ rời phủ ôn sách, tự giành lấy công danh, việc trong phủ xưa nay để dấu vết.

 

​"Ngoài , phu nhân tới vài gặp ngài." Bách Trình cân nhắc một hồi, cuối cùng vẫn quyết định hỏi: “Liệu cần nhắn một lời ạ?”

 

​Chúc Bỉnh Thanh xuống, vuốt phẳng tờ giấy Tuyên Thành, dằn chặn giấy lên, lạnh nhạt đáp: “Không cần để ý.”

 

​Bách Trình nhận lệnh lui . Qua chừng một tuần hương, Đồi Sơn lẩn khuất màn đêm về hướng nào, Chúc Bỉnh Thanh mới khoác áo bước tẩm phòng.

 

​A Sách vốn đợi sẵn ở cửa tẩm phòng, theo hai bước thì thấy một câu "Không cần hầu hạ" buông xuống, đành chôn chân tại chỗ.

 

​Trong phòng chỉ thắp một ngọn nến, nhưng Chúc Bỉnh Thanh mang theo ánh trăng bước tới nên vạn vật vẫn rõ ràng. Từ cách giường năm bước, thấy giường một bóng nhô lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoi-chieu-thanh-son/chuong-9non-nong.html.]

 

​Quả thật cũng nhiều ngày gặp mặt. Nếu Bách Trình nhắc nhở, khi cũng chẳng buồn nhớ tới việc mới cưới thê tử. Vị phu nhân " cần để ý" lúc đang cuộn tròn trong chăn của .

 

​Chúc Bỉnh Thanh chỉ khựng một tích tắc, đó đặt cây nến tay xuống đài nến đầu giường, vén chăn, cúi xuống.

 

​Hương thơm ấm áp phả mặt khiến thoáng sững sờ, nhưng lập tức lùi , lạnh lùng lên tiếng gọi: “A Sách.”

 

​ “Ném ả ngoài.”

 

​Ánh nến leo lét trong bóng tối phác họa lên một hình bóng thanh cao, đoan chính, nhưng cũng bí hiểm và lạnh lẽo tựa như đêm thâu.

 

​Tiếng nữ nhân hoảng loạn van xin lọt qua kẽ tay phần ú ớ, tiếng giằng co cũng dần xa. Nán một lát, khi A Sách phòng thì thấy nệm chăn ban nãy cuộn ném xuống đất.

 

​Mồ hôi lạnh trán A Sách lập tức vã . Hắn dọn dẹp giường chiếu cho ngay ngắn, chạy thử nhiệt độ nước trong phòng tắm, xong xuôi mới dám quỳ gối mặt Chúc Bỉnh Thanh.

 

​Bóng đen bàn tĩnh lặng nhúc nhích, mà sự tĩnh lặng đó giống như một loại lăng trì tra tấn.

 

​Một lúc lâu : “Cút ngoài, nhận phạt .”

 

​Căn phòng một nữa chìm tĩnh mịch, nhưng trong đêm thu se lạnh, Chúc Bỉnh Thanh cảm thấy trong lòng ngột ngạt, bức bối lạ thường.

 

​Hắn cúi xuống , hàng lông mày nhíu chặt .

 

 

 

​Sáng sớm hôm , Bách Trình dẫn bước .

 

​Hôm nay tiết trời oi bức khác thường. Mây đen dày đặc, mặt trời chẳng thể ló rạng, chỉ vài tia nắng yếu ớt vàng vọt le lói chiếu xuống. Trong khí hầm hập khó thở, mùi hoa quế sắp tàn càng trở nên nồng nặc.

 

​Bị nhốt trong sài phòng suốt một đêm dài nơm nớp lo sợ, sắc mặt Mộ Vân lúc vô cùng nhợt nhạt. Đôi môi vốn luôn đỏ hồng nay tái nhợt, quầng thâm thâm sì mắt hiện rõ sự hoảng loạn tột độ.

 

​Hứa Cách Âm phần ngạc nhiên, trong khi Bách Trình tự kể rõ ngọn ngành sự việc kết luận: “Ý của Gia là chuyện ở hậu viện giao quyền cho phu nhân xử lý.”

 

​Mộ Vân quỳ rạp đất, thì run rẩy nữa.

 

​Hứa Cách Âm cảm thấy do dự. Trước đây lúc còn ở huyện Ngô, trong nhà sạch sẽ yên bình. Mẫu mất sớm, Hứa Sĩ Tế hề nạp thêm di nương thất nào, gia đinh trong phủ cũng ít ỏi. Nàng tuy phụ giúp quán xuyến sổ sách, trông nom việc nhà, nhưng rốt cuộc thể so sánh với tình thế phức tạp hiện tại.

 

​Mộ Vân là do Đại nãi nãi đưa tới. Nếu đêm qua Chúc Bỉnh Thanh sủng hạnh Mộ Vân, Hứa Cách Âm thể tự chủ nạp ả thất — việc dâng nha bên cạnh để củng cố ân sủng của phu quân chuyện hiếm. giọng điệu của Bách Trình, dường như hề chạm ả, ngược còn chọc giận .

 

​Thế thì đúng là khó giải quyết. Dẫu cũng là do Đại phòng chủ mẫu đưa tới, nếu trách phạt quá nặng nề sẽ mang tiếng khinh thường Đại nãi nãi.

 

​Trong lúc Hứa Cách Âm còn đang suy tính thì Lý ma ma mời mà đến, tự tiện bước sân. Vừa thấy Mộ Vân quỳ rạp đất, bà vội che miệng kinh hô một tiếng sải bước gần, hỏi: “Vốn là phụng mệnh Đại nãi nãi mang cho Tam thiếu phu nhân chút huyết yến, ngờ bắt gặp cảnh . Chẳng nha đầu phạm tội tình gì?”

 

​Lư ma ma bên cạnh bước tới, tóm tắt câu chuyện trong vài lời ngay mặt Hứa Cách Âm. Mộ Vân ngẩng đầu lên, khẽ gọi một tiếng "Biểu cô", dáng vẻ tuy đáng thương nhưng bình tĩnh hơn nhiều.

 

​Lý ma ma vốn nhận tin báo từ nên đặc biệt tìm cớ chạy sang đây. Khi bà vội vã chạy Bắc viên, Lư ma ma chờ sẵn từ sáng sớm vội đón kéo bà , kể rõ ngọn ngành.

 

​Nghe xong câu chuyện, Lý ma ma sợ đến mức tim đập chân run. Bà thực sự mong Mộ Vân trèo lên giường của Chúc Bỉnh Thanh, một là vì cho cô nàng, tìm bến đỗ vững chắc, tránh tình trạng quá lứa lỡ thì chủ t.ử gả đại cho tên gia nô thô lỗ nào đó. Hai là Đại nãi nãi ý nhét tam phòng, nếu chuyện thành công, Đại nãi nãi phần nhiều sẽ nhúng tay giúp đỡ, tranh cho ả một danh phận di nương. Khi đó ả nghiễm nhiên trở thành chủ t.ử đàng hoàng, đương nhiên bà cũng sẽ hưởng lợi.

 

ai ngờ , bà mới chỉ điểm cho nha đầu lâu, ả hiểu sai ý, nóng vội leo lên giường ngay lập tức! Phải rằng Tam thiếu gia và cô Hứa thị mới tân hôn yến nhĩ, đến một tuần trăng còn qua!

 

​Cho dù Hứa thị cứng nhắc, thiếu phong tình thì rốt cuộc cũng là của lạ. Ít nhất cũng đợi một hai tháng, ăn chán món cũ thì mới tâm tư ngoài săn món lạ chứ.

 

​Lý ma ma lúc giận Mộ Vân rèn sắt thành thép, thật sự lo sợ cô Hứa thị trong cơn phẫn uất mà vội vàng xử t.ử phạt nặng đứa cháu gái họ của . Thế là bà xông thẳng lên phía , lập tức giáng hai cái bạt tai giòn giã xuống mặt Mộ Vân. “Cái đồ tiện tỳ nhà ngươi! Uổng công bao lâu nay Đại nãi nãi giữ ngươi bên cạnh tận tình dạy bảo, mà ngươi dám cái loại chuyện đồi bại bại hoại gia phong thế !”

 

​Hai cái bạt tai đ.á.n.h mạnh, vang lên hai tiếng "Chát! Chát!", khiến Mộ Vân cũng sững sờ, hai má lập tức sưng vù, tấy đỏ.

 

​Lư ma ma vội vàng chạy tới cản : “Còn thể thống gì nữa! Chuyện tự Tam thiếu phu nhân định đoạt!”

 

​Lý ma ma thở hổn hển "hực hực", vẻ như đang vô cùng tức giận. Nghe nhắc nhở, bà như bừng tỉnh, khẽ cáo "Lão nô vượt quyền", sang : “Tam thiếu phu nhân thứ tội, nha đầu vốn là con gái của lão nô, phủ tám năm, nhờ ơn Đại nãi nãi bồi dưỡng vài năm, chẳng ngờ dám chuyện thương phong bại tục như ! Lão nô giận quá mất khôn, mới nhịn tay giáo huấn.”

 

​Mộ Vân đ.á.n.h đến mức ngã bệt xuống đất, lóc thút thít. Lý ma ma chẳng thèm liếc lấy một cái, hùng hổ : “Tam thiếu phu nhân cứ việc trách phạt, dù đ.á.n.h c.h.ế.t bán thì cũng là đáng đời nó! Quay về lão nô sẽ bẩm báo đầu đuôi sự việc với Đại nãi nãi.”

 

​Mấy câu liên tiếp , vô tình cố ý, đều mang Đại nãi nãi bình phong.

 

​Hứa Cách Âm thấy Lý ma ma diễn tuồng thì hiểu ngay rằng, trong lòng bà vốn nàng phạt quá nặng nên mới cố tình mang uy danh Đại nãi nãi để gây áp lực.

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...