Hot! Nữ Vương Đỉnh Lưu Bị Ảnh Đế Cao Lãnh Âm Thầm Cưa Cẩm - Chương 137: Giang Vọng Ngôn: Muốn à? Hôn một cái anh cho.

Cập nhật lúc: 2026-08-18 09:56:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đêm thu gió dễ nổi, lá cây lung lay cành cao rơi xuống, bóng cây ánh đèn đường hiu hắt chao đảo.

 

Một trại tạm giam ở Giang Bắc.

 

Một bóng đen thoăn thoắt trèo tường , như thể ban ngày từng đến, quen đường cũ lặng lẽ một tiếng động bẻ khóa.

 

Tô Cẩm Hạ giật tỉnh dậy từ cơn ác mộng: “Ai?”

 

Không , khi gặp mặt Yến Thời An ban ngày, cô cứ liên tục đổ mồ hôi lạnh.

 

Ngay cả khi ngủ cũng ác mộng quấn

 

mơ thấy một con rồng ác tàn nhẫn nuốt chửng , ném vùng biển sâu lạnh lẽo bao giờ thấy ánh mặt trời.

 

Bóng đen bí ẩn dần dần tiến gần cô .

 

Giày da bước mặt đất, phát tiếng bước chân nhịp điệu cùng với tiếng vọng: “Cộp — cộp —”

 

Tô Cẩm Hạ ôm chặt chăn, co rúm .

 

chỉ cảm thấy sống lưng càng thêm lạnh lẽo, cả da đầu đều căng lên: “Ai… Ai?!”

 

“Đây là trại tạm giam cảnh sát! Dám bậy mày cũng sẽ bắt !” Cô đe dọa.

 

đối phương dường như hề dọa sợ.

 

Ở đây đèn, chỉ ánh trăng lọt qua cửa sổ, chiếu xuống đôi giày da đen bóng của đàn ông, phản quang mơ hồ chiếu sáng đường cằm của

 

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

Sau đó là một gương mặt lạnh lùng, tà tứ.

 

“Yến Thời An?” Ánh mắt Tô Cẩm Hạ lóe lên.

 

Là gương mặt gặp ban ngày, nhưng cảm thấy giống, vài giờ lúm đồng tiền, ngoan hiền, ngọt ngào…

 

đàn ông mặt âm u đến cực điểm.

 

Một bộ đồ đen bó sát, cổ tay xương xẩu quấn một sợi roi đỏ, còn đôi mắt màu xanh băng, trong mắt Yến Khi an lộ vẻ tà tứ, kiêu ngạo, lạnh lẽo.

 

Hắn gì, sợi roi tay đột nhiên duỗi .

 

Tô Cẩm Hạ theo bản năng co rúm , thấy đàn ông động thủ, chỉ một tờ giấy bay đến mặt cô .

 

“Viết.” Giọng lạnh lùng, cuồng ngạo vang lên.

 

Tô Cẩm Hạ nhất thời nghi ngờ: “Viết cái gì? Mày… Mày rốt cuộc gì tao!”

 

Ban ngày thấy Yến Thời An cảm thấy kỳ quái.

 

hỏi gì, thiếu niên chỉ ngoan ngoãn chớp đôi mắt màu xanh băng: “Cô đừng sợ, chỉ giúp dò đường thôi.”

 

Tô Cẩm Hạ kiểm soát mà run rẩy.

 

Yến Thời An chỉ nhếch môi lạnh, thong thả bước về phía , mũi giày da đen đạp lên tờ giấy trắng, chậm rãi nghiền xuống.

 

Đôi môi mỏng của lạnh lùng mở : “Thư, xin, .”

 

Tô Cẩm Hạ đột ngột ngẩng đầu, kết hợp với ý định của Yến Thời Mặc khi đến tìm cô ban ngày, cô bỗng nhiên hiểu ý của .

 

Hắn thư xin Yến Khinh!

 

“Tao !” Cảm xúc của Tô Cẩm Hạ đột nhiên kích động: “Là cô phái mày đến… Cô phái mày đến đúng ! Các chính là bức c.h.ế.t tao, nhục tao! Tao dù nhốt ở đây vĩnh viễn, cũng tuyệt đối thể thư xin … A!”

 

lời phản kháng của cô xong.

 

Âm cuối đột ngột chuyển thành tiếng hét thê lương!

 

Sợi roi đỏ cắt qua khí, như một ngọn gió sắc bén vang lên một tiếng gào thét trong khí. Cổ Tô Cẩm Hạ đột ngột sợi roi đỏ đó quấn lấy, thậm chí dần dần siết chặt.

 

“A ách —”

 

Lại là một tiếng hét bất ngờ.

 

lẽ vì sợi roi quấn quá chặt ảnh hưởng đến việc phát tiếng, đó chỉ còn những tiếng rên rỉ đau đớn, nghẹn ngào.

 

Yến Thời An quấn sợi roi đỏ lên cổ tay.

 

Sợi roi thu , Tô Cẩm Hạ kéo từ giường lăn xuống, cả cọ mặt đất lăn về phía đàn ông, trong cổ họng phát tiếng kháng nghị “ách ách”.

 

Yến Thời An tà tứ nhếch môi: “Không ?”

 

Ngón tay trắng lạnh khẽ đặt lên sợi roi đỏ, tạo thành một cảm giác đối lập cực mạnh nhưng đáng sợ.

 

Hắn từ từ dùng ngón tay thu roi , mỗi thu một chút, Tô Cẩm Hạ theo đó mà lăn về phía , gân xanh cổ cô cũng càng thêm rõ ràng, dường như thể siết c.h.ế.t bất cứ lúc nào.

 

“Cô quả thực bẩn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hot-nu-vuong-dinh-luu-bi-anh-de-cao-lanh-am-tham-cua-cam/chuong-137-giang-vong-ngon-muon-a-hon-mot-cai-anh-cho.html.]

 

Yến Thời An lạnh lùng, tà tứ nhạo: “Thư xin , còn sợ cô bẩn tay Khinh bảo nhà .”

 

mà…”

 

Mắt đàn ông dần dần thẩm thấu vài phần khát m.á.u mà đầy ý vị: “Chậc, ai bảo Khinh bảo nhà cô tự tay thư xin chứ?”

 

Hắn thể cách nào đây.

 

Đương nhiên chỉ thể cưng chiều, gì cũng đồng ý, liền đến giúp cô thực hiện nguyện vọng nhỏ .

 

“Ách…” Tô Cẩm Hạ siết đến nên lời.

 

Yến Thời An từ từ nhếch môi, khóe môi ngậm nụ tà tứ, lạnh lùng: “Viết cho .”

 

Tô Cẩm Hạ mặt đỏ bừng, liều mạng lắc đầu.

 

căm hận trừng mắt Yến Thời An, nhưng đàn ông hề để ý đến ánh mắt độc ác, đầy uy h.i.ế.p .

 

“Không ?” Hắn vẫn nhếch môi mỏng, đôi mắt hẹp dài thấm ý : “Vậy thì c.h.ế.t .”

 

“Ách!” Cổ Tô Cẩm Hạ đột ngột đau nhói.

 

Sợi roi đó vốn thu chặt, cô gần như thể thở , cảm giác ngạt thở dữ dội khiến cô chảy cả nước mắt, mà cú siết càng khiến sinh cảm giác nguy hiểm!

 

Cổ dường như suýt nữa thì cắt đứt.

 

Tô Cẩm Hạ ô ô ách ách mà rên rỉ đau đớn, thiếu oxy khiến mặt cô tái xanh, cảm giác sợ hãi cổ sắp đứt khiến cô cả mềm nhũn: “Viết… !”

 

Khi sắp c.h.ế.t, cô dùng khẩu hình miệng xin tha.

 

Yến Thời An lạnh, ngay đó khinh thường buông sợi roi đỏ , dùng mũi giày đá tờ giấy đến mặt cô .

 

Sau đó kiêu ngạo xuống đất, duỗi dài chân, cứ thế lười biếng chờ đợi: “Viết nhanh lên.”

 

Con thú con ngoan ngoãn còn đang chờ cướp thể của , vội vã bay đến Chỉ Nam để đầu bếp cho Khinh bảo đấy.

 

 

Thời gian phim của《Dụ Trích Dã Tường Vi》 dự kiến là 90 ngày, nhưng thuận lợi đến mức thể đóng máy một tháng.

 

Phùng Sinh đặc cách cho phép Yến Khinh mang thú cưng đến phim trường.

 

Khi cô đang phim, Đống Đống liền t.h.ả.m cỏ gần đó phơi nắng, một dựa việc tỏ dễ thương mà trở thành cục cưng yêu thương của cả đoàn, luôn các chị gái xinh chủ động cho ăn.

 

“Oa! Đống Đống đáng yêu quá !”

 

“Mau cho chị xoa xoa nào, em phun nước bọt nhé, phun nước bọt chị sẽ cho em ăn ngô ~”

 

“Lông mềm quá, thích xoa ghê!”

 

“Chị ở đây còn bã đậu, ăn !”

 

Đống Đống ở giữa các nhân viên đoàn phim sống xa hoa, hưởng thụ cuộc sống giàu sang, quên cả tên họ của .

 

Yến Khinh nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đống Đống vô ơn.”

 

Nghe , Giang Vọng Ngôn rũ mắt khẽ.

 

Anh thờ ơ ngước mắt về phía Đống Đống, quả thực thấy con vật nhỏ cho ăn béo lên một vòng.

 

“Sao ?”

 

Giang Vọng Ngôn ngoảnh mặt , ánh mắt dâng lên ý dừng cô gái: “Đàn em nhỏ khóa chê cho ăn đủ nỗ lực ?”

 

Yến Khinh mặt vô cảm liếc hai cái.

 

Liền thấy Giang Vọng Ngôn vẫy tay gọi trợ lý bên cạnh, mùi bơ thơm ngọt, mềm mại ngay đó bay tới.

 

Trợ lý đưa chiếc hộp nhỏ tinh xảo tay .

 

Mắt Yến Khinh đột nhiên sáng lên, nhịn về phía món đồ trong tay đàn ông: “Cái …”

 

“Bánh souffle dâu tây mật ong.” Đôi mắt dịu dàng, ẩn tình của Giang Vọng Ngôn ánh lên vẻ cưng chiều.

 

ý định đưa chiếc bánh nhỏ cho cô, chỉ là nghịch chiếc nơ con bướm buộc hộp.

 

Yến Khinh nhịn l.i.ế.m liếm môi.

 

Ánh mắt cô liếc qua, dường như chỉ móc chiếc bánh nhỏ khỏi hộp ăn ngay lập tức.

 

“Muốn?”

 

Khóe môi Giang Vọng Ngôn khẽ cong lên, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng điểm : “Hôn một cái cho.”

 

 

Loading...