Hot! Nữ Vương Đỉnh Lưu Bị Ảnh Đế Cao Lãnh Âm Thầm Cưa Cẩm - Chương 148: Em thích Khinh Khinh nhất つ♡⊂
Cập nhật lúc: 2026-08-18 09:57:09
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cúp máy xong, Yến Khinh vẫn còn l.i.ế.m nhẹ đôi môi.
Trong đầu cô hiện lên vô vàn những món ngon. Cô bắt đầu mường tượng viễn cảnh khi sở hữu Thẻ Tín Đồ Ẩm Thực trọn đời, cô nên bắt đầu hành trình càn quét ẩm thực từ để kiếm thật nhiều, thật nhiều tiền...
"Đang nghĩ gì ?"
Giang Vọng Ngôn khẽ nhéo má cô, đôi mắt hoa đào ngập tràn ý dịu dàng: "Sao tự chạy tới đây mà với một tiếng?"
Hoàn thành cảnh , chẳng chẳng rằng mà thẳng về khách sạn.
Phòng suite Tổng thống rộng, cách âm cực . Anh nhận trong phòng , và Yến Khinh cũng chẳng hề thấy tiếng đang tắm trong phòng tắm...
"Em bằng cách nào?" Đuôi mắt khẽ nhướng.
Yến Khinh mân mê tấm thẻ phòng trong tay, chút chột : "Chị dâu... chị Giang Ly đưa thẻ cho em..."
Giang Vọng Ngôn chợt hiểu , khẽ nhướng mày.
là chị gái ruột của , vì chuyện chung đại sự của mà lao tâm khổ tứ ít, đến loại chuyện cũng thể .
Anh rũ mắt cô gái: "Có chuyện gì ?"
Yến Khinh càng thêm chột , siết chặt tấm thẻ, ánh mắt khẽ né tránh: "Thì... thấy xong thấy bóng dáng , sợ trùm bao bố bắt cóc mất thôi."
Nghe , Giang Vọng Ngôn cụp mắt khẽ hai tiếng.
Tiếng của đàn ông trầm thấp, gợi cảm và đầy cuốn hút, vang vọng bên tai khiến trái tim cũng mềm nhũn.
"Lo cho ?" Âm cuối của kéo dài.
Không giống như đây thường mạnh miệng phủ nhận, cô gái nhỏ chỉ khẽ hừ một tiếng: "Lo lắng thì chứ? Dù gì cũng là nam chính, mà xảy chuyện thì em diễn cùng ai?"
Giang Vọng Ngôn mỉm "Ừ" một tiếng.
Sau đó đưa tay xoa đầu cô gái, giọng điệu vô cùng mãn nguyện: "Không tồi, tiến bộ."
Yến Khinh liếc xéo một cái, đáp lời.
Nhớ nội dung cuộc trò chuyện ban nãy, cô đàn ông, ngập ngừng hỏi: "Anh... một thời gian nữa thực sự cùng em về Thánh Hạ dự lễ nghiệp ?"
Giang Vọng Ngôn khẽ nâng mí mắt, chân mày nhướng.
Khuôn mặt nhỏ của Yến Khinh khẽ nhăn : "Hay là đừng nữa."
"Sao thế?" Giang Vọng Ngôn lười biếng tựa lưng gối đệm sô pha. Anh khẽ nghiêng mắt, đôi chân thon dài nhàn nhã vắt chéo: "Sợ về trường cùng sẽ..."
"Bị đòi thiệp mời cưới ?"
Yến Khinh thẹn quá hóa giận trừng mắt : "Ai thèm với chuyện đó! Tính tình của lão An Heo đó còn lạ gì, mà về, thầy sẽ xé xác mất!"
Andrew là một sinh để cống hiến cho khoa học, linh hồn thuộc về khoa học.
Ông say mê nghiên cứu trí tuệ nhân tạo, càng coi Giang Vọng Ngôn như t.ử chân truyền mà dốc lòng bồi dưỡng. Bất luận là sẵn lòng gia nhập đội nghiên cứu của ông, khăng khăng về nước cống hiến, ông đều hy vọng thể đạt thành tựu trong lĩnh vực robot...
Thế nhưng, chọn bước chân giới giải trí.
Giang Vọng Ngôn cong môi, chất giọng lười nhác xen lẫn ý : "Ừm, hóa vẫn là lo cho ."
Yến Khinh: "..."
"Anh nghĩ thì tùy."
Cô dời tầm mắt, rũ mi xuống, hàng mi cong dài in bóng mờ đáy mắt: "... em vẫn thích dáng vẻ kiêu ngạo và tỏa sáng của trong phòng thí nghiệm hơn."
Dù Giang Vọng Ngôn là con cưng của trời, bất luận ở lĩnh vực nào cũng mang theo sự kiêu hãnh của một đời . Trong giới giải trí, vươn tới đỉnh cao, luôn tỏa sáng rực rỡ sân khấu và màn ảnh.
nghiên cứu khoa học khác...
Đó là nhiệt huyết thanh xuân khắc sâu tận xương tủy của khoa học, là sứ mệnh kế thừa , mở lối cho đến và mang theo những vinh quang tột đỉnh.
Ý trong đáy mắt Giang Vọng Ngôn dần phai nhạt.
Anh hiếm hoi chìm trầm mặc, khép hờ đôi mắt, một lúc lâu đáp lời.
"Đàn ... họ Giang."
Yến Khinh ngước mắt đàn ông.
Thực nhiều chuyện cô lờ mờ đoán . Từ thái độ của Giang gia đây, đến lời của ông Du ban nãy, trong chuyện Giang Vọng Ngôn theo đuổi cô, bọn họ đều dùng hai chữ "rốt cuộc"...
Vậy chắc hẳn từ lâu, lâu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hot-nu-vuong-dinh-luu-bi-anh-de-cao-lanh-am-tham-cua-cam/chuong-148-em-thich-khinh-khinh-nhat.html.]
Lâu đến mức cô cũng chẳng , Giang Vọng Ngôn rốt cuộc bắt đầu thích cô từ khi nào.
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Kiếp , từng dính dáng đến giới giải trí.
Đời , vì cô mà đổi quỹ đạo, từ bỏ con đường nghiên cứu để dấn một lĩnh vực vốn thuộc về .
Là vì cô mà đến ?
Ánh mắt Yến Khinh Giang Vọng Ngôn hiếm khi dịu dàng đến thế. Cô cong đôi mắt: "Thực ... cứ những gì thực sự là ."
Một tài hoa xuất chúng như .
Trong từ điển của vốn nên hai chữ "nhượng bộ".
Người quan tâm đến , sẽ cần đ.á.n.h mất chính để chạy theo họ, họ sẽ tự chủ động bước về phía .
Giang Vọng Ngôn cũng khẽ ngước mắt, ánh dừng nơi đôi đồng t.ử trong vắt, tuyệt tựa vầng trăng rằm của cô gái. Hàng mi dài của khẽ rung động...
Trầm mặc một lát.
Anh bỗng bật khẽ, tiện tay xoa rối mái tóc của Yến Khinh: "Nghĩ ? Đây chính là điều ."
Được ở bên cạnh bạn và bảo vệ em.
Đó chính là điều duy nhất thực sự khao khát ở đời .
Yến Khinh khẽ bĩu môi. Cô từng thấy dáng vẻ của Giang Vọng Ngôn trong phòng thí nghiệm, cô mới thèm tin cam tâm tình nguyện từ bỏ khoa học vì thực lòng yêu thích giới giải trí .
"Quay cảnh giường nửa ngày trời, mệt ?"
Giang Vọng Ngôn nghiêng đầu cô, đưa tay nhéo nhẹ đôi má lúm đồng tiền: "Về tắm rửa nghỉ ngơi ."
Yến Khinh ngoan ngoãn gật đầu hai cái.
Cô dậy định rời , nhưng dường như chợt nhớ điều gì, dừng bước đàn ông.
"Hửm?" Giang Vọng Ngôn nhướng mày.
Yến Khinh lấy từ trong túi tấm thẻ phòng, đưa về phía . Người đàn ông cụp mắt , cứ ngỡ cô định trả .
Nào ngờ cô gái nhỏ vung vẩy tấm thẻ tay, đôi mắt cong cong: "Tấm thẻ ở trong tay em thì là của em nhé, em giữ đây!"
Giang Vọng Ngôn bật thành tiếng: "Được."
Yến Khinh lập tức thu thẻ , cất cẩn thận chiếc ví nhỏ mang theo bên , đó xoay nhảy chân sáo cửa. Trước khi , cô còn ngoái đầu vẫy vẫy tay đầy vẻ hưng phấn.
Giang Vọng Ngôn cong môi, đưa tay đáp .
Yến Khinh lúc mới thu hồi tầm mắt, tâm trạng dường như vô cùng vui vẻ, tựa như một chú thỏ nhỏ tung tăng nhảy nhót rời .
ánh mắt Giang Vọng Ngôn vẫn hề dời .
Anh hồi tưởng những lời Yến Khinh , tận sâu đáy mắt khỏi gợn lên ý dịu dàng...
Cô gái nhỏ của , đang dần bước về phía .
...
Sau khi về phòng, Yến Khinh thoải mái tắm rửa một hồi.
Đang đắp mặt nạ giường, chuông cửa bỗng reo vang. Cô thắc mắc là ai, dậy mở cửa, nhưng ngoài hành lang vắng tanh một bóng .
Cô định đóng cửa trong, thì bỗng cảm thấy chân thứ gì đó cọ qua.
Yến Khinh nghi hoặc cúi đầu xuống...
Liền thấy một chú robot nhỏ màu trắng cực kỳ mềm mại, đáng yêu, đang nũng nịu nhảy lên cọ cọ ống quần cô.
Bảo bối nhỏ trắng muốt .
Cái đầu hình vuông, đôi mắt to tròn đen láy như hạt nho, hai bên má còn điểm xuyết hai vệt hồng phấn dễ thương.
Nó dùng đôi chân ngắn cũn cỡn nhảy múa bên chân Yến Khinh, tinh nghịch gọi tên cô: "Khinh Khinh! Khinh Khinh ~"
"Khinh Khinh là phụ nữ xinh nhất thế giới, em thích Khinh Khinh nhất!"
Sau đó, bảo bối nhỏ chụm hai cánh tay ngắn ngủn giữa, ghép thành hình một trái tim đỏ thắm ——
つ♡⊂