Hot! Nữ Vương Đỉnh Lưu Bị Ảnh Đế Cao Lãnh Âm Thầm Cưa Cẩm - Chương 229: Cô phiền phức đáng yêu

Cập nhật lúc: 2026-08-18 10:00:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Yến Khinh chỉ còn một cái đầu nhỏ lộ ngoài.

 

Cô lười biếng hé mắt, giống như một chú mèo con ngửa mặt đàn ông: "Lên ~"

 

vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh.

 

Dường như sợ lời, cọ ga giường nhích sang một bên, bám chặt lấy vạt áo Giang Vọng Ngôn, lên giường thì cô sẽ dùng hết sức chui lòng .

 

Khóe môi Giang Vọng Ngôn mím chặt.

 

Anh khẽ liếc chiếc chăn, nhưng ngay lúc đang do dự nên lên giường .

 

Cánh tay bỗng nhiên bá đạo kéo .

 

Yến Khinh ôm lấy chăn, như chơi kéo co bỗng nhiên dùng sức một cái, cả Giang Vọng Ngôn nghiêng về phía , kịp đề phòng liền kéo lên giường.

 

Sợ đè lên bạn gái nhà , vội vàng đưa tay chống lên giường, nhưng cả cũng đè lên cô.

 

Yến Khinh lúc mới hài lòng.

 

"He he~" Cô say khướt , nâng lên ôm lấy cổ Giang Vọng Ngôn.

 

Sau đó khuôn mặt nhỏ áp n.g.ự.c .

 

Chiếc chăn vốn đang quấn chặt lấy thể mềm mại của cô, theo tư thế của cô mà vô tình tuột xuống.

 

Tầm mắt Giang Vọng Ngôn vô tình lướt qua một khung cảnh nào đó.

 

Anh chỉ cảm thấy cổ họng căng cứng, ngửa cằm tránh ánh mắt của , nhưng chỉ trong nháy mắt, Yến Khinh rút chiếc chăn giữa hai .

 

"Vèo—"

 

Một cú kéo.

 

Một cú lôi.

 

Người đàn ông vốn còn ở ngoài chăn, bỗng nhiên Yến Khinh bá đạo cuốn trong.

 

Cơ thể đang chống đỡ của Giang Vọng Ngôn khuỵu xuống.

 

Anh: "..."

 

Trớ trêu , Yến Khinh còn lăn lòng , tùy tiện đưa tay ôm lấy eo .

 

"Thế mới đúng chứ."

 

Cô cọ , tìm một vị trí thoải mái gối đầu, chép miệng : "Ngủ!"

 

xong liền cực kỳ dứt khoát nhắm mắt .

 

Đầu nghiêng một cái, ngủ .

 

Giang Vọng Ngôn: "..."

 

Anh giơ tay xoa xoa thái dương đau nhức.

 

Nhìn bộ dạng lóc om sòm khi say rượu của cô, cụp đôi mắt đào hoa xuống, là vẻ bất đắc dĩ, nhưng là một bộ dạng thực sự cô, đầy dung túng.

 

"Cô nhóc phiền phức đáng yêu." Giọng khàn khàn.

 

Đôi môi mỏng của Giang Vọng Ngôn mím chặt thành một đường thẳng, chịu đựng d.ụ.c hỏa và khô nóng trong lòng, còn cố gắng tranh thủ lúc cô ngủ để rút tay .

 

Yến Khinh thật sự ôm quá chặt, chỉ động một chút, cô liền thể phát hiện, nửa tỉnh nửa mê mà ư ử, dường như một khi là cô sẽ ầm lên ngay lập tức.

 

Giang Vọng Ngôn cách nào với cô.

 

Lại thể tranh thủ lúc cô ngủ mà gì đó, liền chỉ thể dựa nghị lực mà cấm dục, ôm nàng yêu tinh mảnh vải che trong lòng, cả một đêm ngủ.

 

...

 

Yến Khinh một giấc ngủ ngon lành.

 

Thời tiết đầu đông dần chuyển lạnh, tuy máy sưởi bật đủ, nhưng sáng sớm dậy vẫn cảm thấy chút se lạnh.

 

Yến Khinh theo bản năng tìm kiếm nguồn nhiệt.

 

Cô thuận thế lăn sang một bên trong chăn, liền lọt lòng Giang Vọng Ngôn, vẫn đủ, bàn tay nhỏ duỗi ôm lấy eo , chân nhỏ nhấc lên câu lấy chân .

 

Sau đó chép miệng hai cái...

 

Sau khi tỉnh bao lâu nghiêng đầu ngủ tiếp.

 

Giang Vọng Ngôn cả đêm ngủ.

 

Anh rũ mắt nàng yêu tinh bắt đầu quậy trong lòng, thầm đếm ngược ba giây trong lòng.

 

3,

 

2,

 

"A—"

 

Tiếng hét chói tai quả nhiên đột nhiên vang lên.

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

 

Yến Khinh ngủ , lúc mới muộn màng phản ứng gì đó đúng, cô đột ngột mở mắt, đập mắt là một chiếc áo sơ mi trắng chút lộn xộn.

 

Cổ áo mở rộng để lộ xương quai xanh gợi cảm của đàn ông, dường như kéo qua, cổ áo kéo thấp... còn thể mơ hồ thấy đường cong cơ bắp đẽ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hot-nu-vuong-dinh-luu-bi-anh-de-cao-lanh-am-tham-cua-cam/chuong-229-co-phien-phuc-dang-yeu.html.]

 

Quan trọng nhất là...

 

Chiếc áo sơ mi trắng vốn sạch sẽ, dính đầy vết son môi, ngay cả xương quai xanh trắng nõn, cũng một vết răng nhỏ rõ ràng!

 

Yến Khinh: !!!

 

Cô lập tức ngước mắt lên, quả nhiên đối diện với đôi mắt đào hoa lấp lánh mà như của Giang Vọng Ngôn.

 

"Emmm..." Cô theo thói quen lùi về .

 

còn lùi bao nhiêu, đột nhiên nhận cơ thể cũng đúng, cô sững sờ hai giây...

 

Sau đó vén chăn chui đầu .

 

Cúi đầu một cái: "A—"

 

Tiếng hét chói tai thứ hai theo sát vang lên.

 

Khi Yến Khinh thò đầu khỏi chăn, cô trợn tròn mắt trừng đàn ông: "Giang Vọng Ngôn, là đồ lưu manh, tranh thủ lúc em say gì em!"

 

Giang Vọng Ngôn: "..."

 

Anh với đôi mắt gợn sóng cô gái.

 

Một lúc , chỉ rũ mắt hiệu, liếc cổ áo và xương quai xanh của : "Khinh Khinh nên hỏi... em tranh thủ lúc say ?"

 

Yến Khinh: "..." Cứng họng.

 

Cô theo thói quen nhăn mặt bắt đầu suy nghĩ, kết quả những đoạn ký ức tối qua thật sự ùa đầu.

 

Tửu lượng của cô ...

 

Dù say cũng dễ dàng quên hết chuyện.

 

Thế là, hình ảnh tối qua chính chủ động cởi váy, còn quấn lấy Giang Vọng Ngôn đòi chăn, ôm ngủ cùng cứ hiện lên trong đầu.

 

Yến Khinh: "..."

 

Hệ thống ch.ó má mau đây cho chị một lọ t.h.u.ố.c mất trí nhớ!

 

[Không thứ đó .]

 

Yến Khinh: "..."

 

[ thể thiện nhắc nhở ký chủ, tối qua chị kiếm 2.300.000 tệ tiền tiêu vặt đó.]

 

Yến Khinh: ?

 

[Quy tắc thẻ hôn môi cần tìm hiểu ạ?]

 

Yến Khinh: ???

 

Cho nên cô... tối! qua! chủ động quấn lấy Giang Vọng Ngôn hôn ít nhất 23 , mỗi dài một phút...

 

Ánh mắt cô gái nháy mắt trở nên chột .

 

Cô che chăn: "Khụ..."

 

Biết chuyện xảy tối qua, cô cảm thấy hổ, thỉnh thoảng ngước mắt đàn ông hai cái.

 

Chỉ thấy Giang Vọng Ngôn với ánh mắt u ám cô.

 

là u ám, chi bằng là vẻ mệt mỏi vì cả đêm ngủ, còn chút oán niệm tủi trong đó.

 

"Vậy tối qua chúng ..."

 

Yến Khinh c.ắ.n môi, thăm dò hỏi: "Chắc, chắc là ... cái cái chứ..."

 

Lỡ cô quên mất chuyện quan trọng nhất thì ?

 

Giang Vọng Ngôn vẫn với ánh mắt gợn sóng, thong thả điều chỉnh tư thế, liếc cánh tay và chân của cô gái vẫn đang gác .

 

Mặt biểu cảm xách lên ném sang một bên.

 

Sau đó một tay gối đầu: "Cuối cùng vẫn là em sống thật phóng khoáng, chuyện quan trọng như quên, ngược vẻ rộng lượng."

 

Yến Khinh: "..."

 

Khóe miệng cô khẽ giật một cái.

 

Ký ức tối qua vẫn còn trong đầu, cô cũng tối qua nũng nổi điên, đặc biệt là khi thấy vết son môi chiếc áo sơ mi kéo...

 

Lúc đối với Giang Vọng Ngôn còn chút áy náy.

 

Khuôn mặt nhỏ trắng nõn của cô phồng lên, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng nắm lấy áo sơ mi của : "Thì... thì em cẩn thận uống nhiều quá mà, giúp em nhớ một chút?"

 

"Em chắc là chán ."

 

Giang Vọng Ngôn rũ mắt xuống, âm thầm đau khổ: "Chuyện đêm qua sáng nay nhớ, dù trong lòng cũng trai chị gái khác, phụ bạc quên cũng cả."

 

Yến Khinh: "..."

 

Cô tức đến mức khẽ nghiến răng.

 

Nếu vì tối qua bắt nạt , cô hận thể một cước đá xuống giường!

 

 

Loading...