Hướng Dẫn Theo Đuổi Crush - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-07-28 16:23:22
Lượt xem: 26
Mười một giờ năm mươi chín phút đêm, vạn vật chìm trong tĩnh lặng. Tần Miên canh đúng giờ để đăng chương truyện mới nhất lên. Vừa báo gửi thành công, cô bènthở phào nhẹ nhõm như trút gánh nặng. Thế nhưng mặt cô chẳng hề vẻ mừng rỡ của kẻ thoát nạn mà trái còn nhăn nhó như mang thù sâu hận lớn.
Tần Miên là một họa sĩ truyện tranh. Thời đại học cô theo học ngành thiết kế hoạt hình và ngay từ khi còn ghế nhà trường sở thích đăng các bức vẽ của lên mạng xã hội. Ban đầu cô chỉ định chia sẻ những tác phẩm thường ngày nhân tiện xem bản tiến bộ ở . Nào ngờ đến năm ba đại học, cô lọt mắt xanh của một công ty truyện tranh và ký hợp đồng trở thành họa sĩ thời gian. Từ lúc nghiệp đến nay, cô cũng cho lò vài bộ truyện tranh nhiệt huyết chút tiếng tăm.
Thế nhưng khi sở thích biến thành nghề nghiệp thì niềm đau cũng bắt đầu ập tới. Cảm hứng của Tần Miên ngày càng cạn kiệt, cốt truyện trở nên rập khuôn và phản hồi của độc giả cũng thưa thớt dần. Thậm chí biên tập viên còn ám chỉ để cô vẽ xong bộ truyện đang dở tay suy nghĩ sang một đề tài mới.
Đêm khuya thanh vắng thường là lúc con mỏng manh và cần an ủi nhất. Tần Miên vớ lấy chiếc điện thoại bên cạnh để than vãn với cô bạn Phương Mân.
“A! Tiểu Mân ơi, bây giờ, cảm hứng của cạn sạch , vẽ nổi bộ nào hồn nữa .”
Phương Mân là bà chủ một quán bar, đêm khuya đúng lúc việc buôn bán đang tấp nập. Xung quanh ồn ào tiếng nhạc nên cô nàng gần như hét lên điện thoại để trả lời Tần Miên.
“Bảo bối , truyện nhiệt huyết mấy năm còn hot chứ bây giờ kinh tế khó khăn, trẻ gì còn nhiệt huyết mà phấn đấu nữa.”
Phương Mân bước đến một góc yên tĩnh để ngăn cách tiếng nhạc ồn ào, giọng của cô cũng truyền đến tai Tần Miên rõ ràng hơn.
“Hay là thử vẽ truyện ngôn tình sủng ngọt xem?”
Nghe Tần Miên liền cau mày khổ não. Nói thì thật hổ vì cô ế từ nhỏ đến lớn, cho đến tận bây giờ vẫn một nếm trải hương vị tình yêu. Tần Miên sở hữu một khuôn mặt nhỏ nhắn, làn da trắng trẻo mịn màng, mắt to mũi cao, là dáng vẻ của một thiếu nữ ngây thơ thuần khiết. Vì từ nhỏ tẩy não bởi các bộ phim thần tượng nên cô luôn khao khát một tình yêu kiểu chỉ cần chạm mắt là bong bóng màu hồng bay ngập trời. Chính vì thế mà cô giữ vững danh hiệu gái ế từ trong trứng nước cho đến tận bây giờ.
Phương Mân mở quán bar nên quen ít trai . Thế là cô nàng hai lời, lập tức gửi bộ ảnh những bảnh bao trong danh bạ Wechat sang cho Tần Miên.
“Xem , ai hợp mắt .”
Tần Miên mở to mắt kinh ngạc.
“Tiểu Mân, lấy nhiều ảnh trai thế ?!”
“Cũng thèm nghĩ xem nghề gì.” Phương Mân bật đầy tự hào.
“Mau chọn .”
Vì sự nghiệp của , Tần Miên thẳng dậy nhấp chuỗi ảnh trai mà Phương Mân gửi tới.
“Tiểu Mân, mắt to quá mức quy định , cứ kỳ kỳ .” Tần Miên trích dẫn bức ảnh đầu tiên của trai mắt to gửi .
Phương Mân phóng to bức ảnh lên xem.
“Cũng kỳ thật. Tiếp theo .”
“Tiểu Mân, cơ bắp cuồn cuộn quá, cảm giác ảnh tung một đ.ấ.m thôi là đủ lấy mạng .”
Phương Mân hiểu nổi, cơ n.g.ự.c to thế vùi mặt êm bao.
“Cậu thích kiểu nam mama n.g.ự.c lớn ?!”
“Không thích.”
“Được , tiếp theo .”
“Tiểu Mân, ...”
Hai hì hục chọn suốt cả một đêm nhưng bộ đều Tần Miên đ.á.n.h rớt. Chân trời hửng sáng, Phương Mân thực sự chọn nổi nữa đành giơ tay đầu hàng.
“Miên Miên , cứ an phận vẽ truyện nhiệt huyết của . Trên thế giới gì đàn ông hảo nào lọt mắt xanh của .”
Tần Miên phụng phịu lẩm bẩm phản bác Phương Mân. Cô vững tin rằng nhất định sẽ một như . Một mà ngay khi xuất hiện thu hút ánh của cô.
...
Buổi chiều hôm , Tần Miên đang ngủ say sưa thì tiếng chuông điện thoại dồn dập vang lên. Bị đ.á.n.h thức giữa chừng, cơn thiếu ngủ trầm trọng khiến cô mở nổi mắt. Tay cô sờ soạng quanh gối mãi mới bắt điện thoại, khẽ hé một mắt để bấm cất giọng ủ rũ.
“Alo? Xin chào, ai ạ?”
“Chào cô, xin hỏi cô là phụ của em Trần Tư Kỳ ?” Trương Văn Tĩnh tự giới thiệu phận của với Tần Miên tiếp tục trình bày lý do.
“Em Trần Tư Kỳ xảy xô xát với bạn học trong lớp, phiền cô đến trường một chuyến.”
“... Vâng.”
Tần Miên đình trệ mất một giây, tiện miệng đáp lời quăng điện thoại sang bên tiếp tục ngủ.
“Vâng, phiền cô nữa.” Trương Văn Tĩnh bán tín bán nghi cúp điện thoại, ngước mắt hai đứa trẻ mặt đang trong tình trạng tóc tai bù xù và quần áo lấm lem.
Trần Tư Kỳ hất cằm lên tận trời với vẻ mặt phục, trong khi Dư Trừng thẳng tắp ngay ngắn, bận tâm đến hành động trẻ con của bên cạnh. Trương Văn Tĩnh nhức đầu thở dài một .
“Trần Tư Kỳ, nghiêm chỉnh cho cô!”
Trần Tư Kỳ nén sự bất mãn cúi đầu xuống, Dư Trừng thấy con bé hừ nhẹ một tiếng.
Dư Trừng thầm nghĩ: là đồ trẻ con.
“Nói , tại hai em đ.á.n.h .” Trương Văn Tĩnh hai đứa trẻ mà lòng vẫn còn sợ hãi, may mà phát hiện kịp thời nên để hậu quả nghiêm trọng hơn.
Trần Tư Kỳ liếc Dư Trừng qua khóe mắt, thấy đối phương im lặng thì con bé cũng nhất quyết chịu mở miệng. Nó mới thèm chịu lép vế . Bầu khí trong văn phòng nhất thời trở nên tĩnh lặng.
“Được, đúng , đợi phụ các em đến xem hai em còn cứng miệng nữa .”
Là một giáo viên tiểu học dày dạn kinh nghiệm, Trương Văn Tĩnh quá quen với những tình huống thế . Cách hiệu quả nhất chính là mời phụ . Nói xong cô cầm bút tiếp tục chấm bài và chờ đợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/huong-dan-theo-duoi-crush/chuong-1.html.]
Năm phút , Tần Miên chợt bừng tỉnh và chộp lấy chiếc điện thoại bên cạnh. Vì bật dậy quá mạnh nên mắt cô tối sầm . Cô chống tay xuống giường một lúc để cơ thể thích ứng mới mở lịch sử cuộc gọi . Trên màn hình hiển thị dòng chữ to đùng: Giáo viên Trương - Chủ nhiệm của Trần Tư Kỳ.
Không là mơ . Tần Miên bật dậy vò mái tóc rối bù, cẩn thận nhớ lời giáo viên ban nãy.
“Trần Tư Kỳ xảy xô xát với bạn học, phiền cô đến trường một chuyến.”
Nhớ tới câu , Tần Miên sợ hãi lập tức lăn xuống giường, chân nam đá chân chiêu chạy phòng tắm đ.á.n.h răng rửa mặt. Trong gương, quầng thâm mắt của Tần Miên đậm đến mức dọa , thoạt chẳng khác nào thư sinh mặt trắng hút cạn tinh huyết trong phim Liêu Trai. Cô tự giật với chính , đành vội vàng che khuyết điểm vơ bừa một bộ quần áo mặc để ngoài.
...
Trường học của em họ Trần Tư Kỳ là trường tiểu học nhất thành phố Bình. Để nổi bật bầu khí học tập nghiêm túc, trường xây dựng ở khu phố cổ cách xa trung tâm ồn ào. Từ nhà đến trường tính cũng lái xe mất nửa tiếng đồng hồ. Tần Miên vội vàng chạy hộc tốc nên trong vòng một tiếng cuối cùng cũng mặt tại văn phòng giáo viên.
Nghe tiếng gõ cửa, Trương Văn Tĩnh đặt bút xuống lên khỏi ghế. Nhìn thấy Tần Miên, cô lên tiếng hỏi: “Cô là phụ của Trần Tư Kỳ ?”
Tần Miên gật đầu đáp.
“ là chị họ của Trần Tư Kỳ.”
Trần Tư Kỳ thấy Tần Miên thì như chống lưng, vội vàng ngẩng đầu lên với đôi mắt sáng rực rỡ và gọi nhỏ: “Chị.”
Tần Miên liếc mắt con bé với ánh mắt chất vấn: Em gây chuyện gì .
Trần Tư Kỳ chỉ bĩu môi, cho rằng .
Dư Trừng cũng ngước lên về phía cửa. Tần Miên mặc một chiếc áo thun ngắn tay in hình hoạt hình kết hợp với quần đùi denim, đôi chân thon thả cân đối, trong nụ xán lạn pha chút e dè sợ sệt đối với cô Trương.
Dư Trừng cạn lời chẳng đ.á.n.h giá.
Trương Văn Tĩnh mời Tần Miên văn phòng và sắp xếp cho cô xuống ghế sofa tiếp khách.
“Hôm nay gọi cô đến đây chủ yếu là vì chuyện Trần Tư Kỳ và Dư Trừng đ.á.n.h ...” Trương Văn Tĩnh tóm tắt sự việc một lượt, cuối cùng đẩy gọng kính lướt mắt sang hai học sinh đang phạt ở góc chéo.
“Mặc dù chúng can ngăn kịp thời, thế nhưng vẫn nắm rõ nguyên nhân sâu xa bên trong. Có lẽ cần sự phối hợp từ phía phụ các em.”
“Vâng, ạ.” Tần Miên vội vàng gật đầu sang hỏi Trần Tư Kỳ.
“Chuyện là đây hả.”
Trần Tư Kỳ vươn thẳng lưng, bày vẻ mặt nữ hiệp giang hồ sẵn sàng xả vì bạn bè đáp trả: “Là Dư Trừng bắt nạt bạn của em .”
Con bé bắt đầu kể ngọn nguồn sự việc, trong lúc còn nhiều bức xúc bất bình cho bạn chịu cảnh bất công của .
Tần Miên và Trương Văn Tĩnh xong đều cạn lời.
“Em .” Dư Trừng đột ngột lên tiếng. Ánh mắt cô bé vô cùng điềm tĩnh, đối diện với tất cả mặt để phản bác .
“Em chỉ đáp sự lấy lòng của Trần Viện Viện, là bạn đổi trắng đen khiến Trần Tư Kỳ hiểu lầm là em bắt nạt bạn .”
Dư Trừng năng vô cùng rành rọt, dù đối mặt với hai lớn cũng hề tỏ sợ hãi.
Trương Văn Tĩnh mà nhức cả đầu, tự nhiên kéo thêm một học sinh nữa chuyện thế.
“Viện Viện bảo chính là cô lập bạn !” Trần Tư Kỳ lập tức lên tiếng bênh vực bạn .
Dư Trừng bình thản đáp : “Nếu từ chối kết bạn cần thiết cũng coi là cô lập, thì coi như là .”
Thái độ quá đỗi lạnh lùng của Dư Trừng như châm ngòi cho thùng t.h.u.ố.c s.ú.n.g mang tên Trần Tư Kỳ, con bé tức giận nhảy dựng lên.
“Dư Trừng, đúng là đồ m.á.u lạnh vô tình...”
Thấy Trần Tư Kỳ chuẩn ầm lên, Tần Miên vội vàng dậy xoa dịu cô em họ. lúc hỗn loạn , cánh cửa văn phòng vang lên tiếng gõ. Mọi đồng loạt đầu cửa.
Người đến vóc dáng cao lớn vững chãi, dù thẳng nhưng đầu gần chạm đến khung cửa. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản kết hợp với quần đen, mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng nổi bật các đường nét lập thể khuôn mặt. Đôi mắt sâu thẳm lướt qua, giọng trong trẻo như dòng suối cất lên.
“Xin , đường kẹt xe.”
Tần Miên vô tình chạm mắt với . Trong khoảnh khắc , cô như mất thính giác, âm thanh ồn ào xung quanh tan biến. Trong đôi mắt sáng ngời của cô giờ đây chỉ còn phản chiếu hình bóng cao lớn của đàn ông mặt.
Nhìn thấy Dư Lẫm, nét mặt Dư Trừng phần dịu .
“Anh, đến .”
Dư Lẫm bước văn phòng, tầm mắt lướt qua tất cả những mặt, đó gật đầu với Trương Văn Tĩnh.
“Chào cô Trương, là Dư Lẫm, trai của Dư Trừng.”
Giọng của Dư Lẫm giống như một công tắc, khoảnh khắc dứt lời thì âm thanh xung quanh mới dần ùa tai Tần Miên. Thế giới bắt đầu vận hành. Bao gồm cả trái tim đang đập thình thịch như đ.á.n.h trống của cô.
Dư Lẫm. Cái tên thật êm tai. Chỉ là chữ Lẫm đó mang ý nghĩa gì.
Ánh mắt Tần Miên vô thức di chuyển theo bóng dáng Dư Lẫm. Khi đến gần, cô bất giác nín thở. Trong đầu bỗng bật cụm từ “truyện ngôn tình sủng ngọt” mà Phương Mân tối hôm qua.
Trần Tư Kỳ đột nhiên ghé sát tai Tần Miên.
“Chị, mặt chị đỏ thế.”
Tần Miên luống cuống đưa tay vuốt mặt, cố xua tan những hình ảnh mộng mơ màu hồng trong đầu.
“Hơi... nóng một chút.”