Hướng Dẫn Theo Đuổi Crush - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-07-28 16:23:31
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Miên khẽ kêu lên một tiếng thất thanh kéo một góc nhỏ rộng rãi một chút trong thang máy. Vừa ngẩng đầu lên, cô mới phát hiện kéo chính là Dư Lẫm. Nãy giờ hai cùng thang máy nhưng dòng xô đẩy nên đành tách mỗi một góc.

Dư Lẫm nắm lấy cổ tay cô : “Bên gian thoáng hơn một chút.” Nói xong liền buông tay . Dư Lẫm mới chạy bộ xong nên chỗ chạm vẫn còn lưu ấm nhè nhẹ.

Tần Miên thỏ thẻ: “Ồ.”

Kéo Tần Miên sang bên xong, Dư Lẫm liền lưng , dùng cơ thể cao lớn của lá chắn ngăn cách đám đông đang chen lấn xô đẩy. Tần Miên an tâm nấp phía lưng , trong lòng cảm thấy ngọt ngào y hệt như ăn mật ong .

Không gian trong thang máy chật chội thể bấm điện thoại , ánh mắt Tần Miên bắt đầu chuyển sang soi mói quan sát Dư Lẫm. Bộ quần áo thể thao ôm sát cơ thể nổi bật từng múi cơ săn chắc của . Dưới góc độ của một học mỹ thuật, tỷ lệ khung xương của thực sự hảo đến khó tin. Tần Miên nhón chân, lén lút dùng bàn tay ước lượng chiều rộng bờ vai của . Dư Lẫm cao quá, Tần Miên quá sức. Sợ Dư Lẫm phát hiện hành động lén lút của , cô vội vàng ướm chừng một cách qua loa hạ gót chân trở mặt đất. Cảm giác an khi đặt chân chạm đất khiến Tần Miên thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhiên, khi nghĩ kết quả đo đạc ban nãy, Tần Miên bóng lưng Dư Lẫm và bắt đầu đ.á.n.h giá hình tượng của trong lòng .

Đến giữa chừng, vài khỏi thang máy. Không gian bên trong dần trở nên rộng rãi hơn. Thấy , Dư Lẫm bước lùi ngoài một bước. Tần Miên cũng cần co ro trong góc nữa nên cô cũng nhích ngoài một chút. Hai chạm mắt , Tần Miên ngần ngại rạng rỡ với Dư Lẫm, khoe trọn hàm răng trắng bóc. Trông cô toát lên vẻ ngây ngô đáng yêu đến lạ.

Cuối cùng, trong thang máy chỉ còn hai họ. Nhớ ngày mai là thứ Hai, Tần Miên bèn hỏi : “Bình thường mấy giờ đưa Dư Trừng học ?”

“Bảy giờ.”

Bảy giờ á? Tần Miên ngẫm nghĩ, như là quá sớm . Với thói quen cú đêm của cô, độ khó của việc thức dậy sớm chẳng khác nào việc ngày mai ngoài hành tinh xâm chiếm Trái Đất .

“Sớm quá nhỉ.” Tần Miên gượng, thầm cảm thấy may mắn vì ban nãy mạnh miệng hứa hẹn điều gì. Suy nghĩ của Tần Miên đều hiện rõ mồn một mặt, Dư Lẫm lướt qua là ngay. Anh vạch trần cô mà chỉ quen . Tần Miên gật gù, lúc thang máy lên đến tầng 21, cô ngoài . Cô vẫy tay chúc Dư Lẫm ngủ ngon mới về nhà.

Hôm , chuông báo thức reo lúc sáu giờ năm mươi phút. Tần Miên dậy nổi nên tiện tay tắt báo thức ngủ tiếp. Mẹ Tần chuẩn đưa Trần Tư Kỳ học, mở cửa, bà với tay lấy chiếc ô tủ đồ ở huyền quan nhét bên hông balo của Trần Tư Kỳ, miệng càu nhàu: “Dự báo thời tiết hôm nay mưa, cháu mang theo chiếc ô phòng hờ.”

Trần Tư Kỳ liếc bầu trời quang đãng bên ngoài, chẳng vẻ gì là sắp mưa cả. con bé dám phản bác, đành ngoan ngoãn để Tần nhét chiếc ô cặp. Chuẩn xong xuôi, Tần dắt tay Trần Tư Kỳ khỏi nhà, tiện tay đóng cửa . Vừa ngẩng đầu lên thì thấy Dư Lẫm ở nhà đối diện.

Mẹ Tần quen chào hỏi: “Chào buổi sáng nhé.”

Dư Lẫm cánh cửa nhà đóng kín mít phía Tần, sững một chút mới chậm chạp đáp lời chào. Thứ Hai, thang máy chật ních . Dư Lẫm xách balo của Dư Trừng, lùi sâu phía trong cùng của thang máy. Không gian chật chội bỗng dưng khiến nhớ đến Tần Miên. Nhớ cái điệu bộ thu rụt cổ của cô tối qua khi đối mặt với đám đông liên tục chen lấn xô đẩy về phía , trông cô thật nhỏ bé và đáng thương .

...

Đưa Dư Trừng đến trường xong, Dư Lẫm trở công ty. Sáng thứ Hai là thời điểm bận rộn nhất nên đến tận một giờ chiều mới thời gian ăn trưa.

Ở một diễn biến khác, Tần Miên cũng đến tận một giờ chiều mới mò mẫm dậy ăn sáng. Tần Miên ngủ một giấc no nê đến tận trưa mới dậy. Sau khi tuần tra một vòng quanh nhà, cô quyết định giải quyết bữa trưa bằng một bát mì tôm. Nấu mì xong, Tần Miên chụp một bức ảnh tô mì thêm hai lá rau cải và một quả trứng ốp la, đính kèm lời chào buổi sáng muộn màng gửi cho Dư Lẫm.

Dư Lẫm nhận tin nhắn Wechat lúc ăn xong và đang bộ về công ty cùng đồng nghiệp. Xem giờ xong, Dư Lẫm thấy khó hiểu. Mười ba giờ chiều... còn tính là sáng sớm nhỉ? Liếc mắt “bữa sáng” trông cũng tàm tạm coi là lợi cho sức khỏe mà Tần Miên gửi, kìm bật .

Cậu đồng nghiệp bên cạnh chứng kiến nụ kịp tắt của Dư Lẫm, dụi mắt thể tin nổi những gì thấy. Phát hiện hành động kỳ lạ của đồng nghiệp, Dư Lẫm tiện miệng hỏi: “Mắt ?”

Cậu đồng nghiệp gật đầu lia lịa: “Bị bụi bay mắt.”

“Vào nhà vệ sinh rửa .” Nói xong, Dư Lẫm sải bước , vẻ mặt trái ngược với nụ dịu dàng .

Cậu đồng nghiệp đực phía , nuốt nước bọt cái ực. Dư Lẫm xưa nay nổi tiếng là nghiêm nghị, ít , dù công ty phát thưởng lớn cỡ nào thì họa hoằn lắm mới thấy nhếch mép. Vậy mà ban nãy chỉ điện thoại một cái, , quả là chuyện hiếm khó tìm!

Anh đang yêu ? Ngay khi ý nghĩ đó xẹt qua trong đầu, vội lắc đầu nguầy nguậy rũ bỏ. Cậu thà tin rằng tên cuồng công việc đó fix một cái bug code nào đó còn lý hơn.

Cùng lúc đó, Tần Miên xì xụp ăn mì lướt điện thoại, chẳng bận tâm đến việc Dư Lẫm nhắn tin . Dư Lẫm vốn thích nhắn tin, những thứ cô gửi cũng chỉ là dăm ba chuyện vụn vặt thường ngày, chẳng gì to tát, cô coi Dư Lẫm như cái hốc cây trút bầu tâm sự của .

Ăn xong, Tần Miên dọn dẹp nhà bếp, về phòng quần áo thì chiếc xe gọi ứng dụng cũng đến nhà. Tần Miên xỏ giày bước cửa. Hôm nay cô định quán bar của Phương Mân phụ một tay. Nghe thuê trọn quán bar để tổ chức lễ cầu hôn, sợ đủ chuẩn nên Phương Mân gọi cô giúp.

Hai mươi phút , xe đỗ xịch cửa quán bar của Phương Mân. Tần Miên xuống xe. Thấy tài xế tò mò tấm biển hiệu, đó chỉ trơ trọi một chữ “P” to đùng, ngoài chẳng thêm chi tiết gì, Tần Miên chỉ tay tên quán, gượng vớt vát: “Hơi trừu tượng một chút nhỉ.”

thấy bao giờ, độc lạ.”

“Rượu ở đây ngon lắm đấy.” Tần Miên tự nhiên quảng cáo.

Khóe miệng tài xế giật giật, gượng đáp đạp ga phóng .

Tần Miên nán lâu, đẩy cửa bước trong, tiện tay để túi xách lên chiếc ghế bên quầy pha chế.

Phương Mân đang chiếc thang chữ A chằng dây hoa lên đèn.

Tần Miên bước tới, ngẩng đầu hỏi: “Còn chỗ nào cần tớ giúp ?”

“Đằng lo , chỉ còn mấy cái thôi.” Phương Mân chỉ tay chiếc đèn hoa diên vĩ bàn.

“Cậu đưa giúp tớ cái lên đây.” Tần Miên bèn lấy chiếc đèn hoa, kiễng chân đưa lên cho Phương Mân.

“Đủ ?” Tần Miên hỏi.

“Cũng hòm hòm .” Phương Mân buộc xong chiếc đèn hoa, phủi tay trèo xuống. Đưa mắt quanh quán bar trang trí ấm cúng, khác hẳn vẻ náo nhiệt thường ngày, cô bùi ngùi xúc động: “Lát nữa nán xem cầu hôn .”

Tần Miên lắc đầu: “Lát nữa tớ còn đón Trần Tư Kỳ nữa.”

“À ừ nhỉ, quên mất dạo thầu luôn vụ đưa đón Trần Tư Kỳ.” Nhắc đến chuyện , Phương Mân tiện thể hỏi thăm tình hình của cô và Dư Lẫm dạo thế nào.

Tần Miên lắc đầu, nhưng đó cô bí hiểm: “Tớ lên kế hoạch hết cả .”

Khóe miệng Phương Mân giật giật, chẳng nên gì cho . Trang trí xong xuôi, Phương Mân rửa tay sạch sẽ, quầy pha chế hất cằm hỏi Tần Miên: “Làm một ly ?”

“Tất nhiên.”

Tần Miên chống cằm Phương Mân pha chế. Lý do Phương Mân mở quán bar là vì cô thích pha chế rượu, thậm chí còn cãi lời bố để mở quán bar , đặt cái tên “P” phá cách, giống ai. Quả thực, giới trẻ hiện đại thích sự mới mẻ độc lạ, thế nên quán “P” cũng ăn khấm khá ở khu phố .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/huong-dan-theo-duoi-crush/chuong-10.html.]

Mải suy nghĩ, Phương Mân đặt ly rượu pha xong xuống mặt Tần Miên.

Tần Miên cầm ly lên nhấp một ngụm. Biết Tần Miên tửu lượng kém nên Phương Mân cố ý pha cho cô một ly rượu trái cây sủi bọt nồng độ cồn thấp. Vị ngọt ngào quyện cùng bọt khí li ti kích thích đầu lưỡi, đọng chút the mát của lá bạc hà.

“Ngon tuyệt!” Tần Miên thành thật nhận xét.

“Pha riêng cho đấy.” Phương Mân đầy ẩn ý, xướng tên ly rượu: “Tình đầu.”

Chỉ cần một ánh mắt chạm , hai cô bạn hiểu đối phương gì. Vị ngọt ngào, the mát của bạc hà giống hệt như con Dư Lẫm . Tần Miên tủm tỉm , uống thêm ngụm nữa.

Uống xong, Tần Miên chuẩn về. Thấy cô chút men, Phương Mân định gọi xe cho cô. Tần Miên xua tay bảo cần, vươn cổ với Phương Mân: “Công ty của Dư Lẫm ở ngay gần đây.”

Phương Mân tròn mắt kinh ngạc: “Cái cũng á?!” Đối mặt với ánh mắt đắc ý của Tần Miên, Phương Mân gật gù cảm thán: “ là coi thường quá .”

“Tớ đây.” Tần Miên xách túi bước khỏi quán.

“Đi đường cẩn thận nhé.”

“Yên tâm .”

...

Lần Tần Miên hỏi thăm Dư Trừng về chuyện tình cảm của Dư Lẫm, tiện miệng hỏi luôn chỗ của . Hôm nay đường đến quán bar của Phương Mân, vô tình ngang qua khu đó cô mới sực nhớ . Men theo chỉ dẫn của bản đồ, Tần Miên nhanh chóng thấy tòa nhà văn phòng nơi Dư Lẫm việc. Thế nhưng kịp đến nơi thì trời đổ mưa như trút nước. Hoàn dấu hiệu báo .

Tần Miên hốt hoảng chạy trạm xe buýt gần nhất để trú mưa. Cơn mưa ập đến quá bất ngờ khiến cô ướt sũng. Cô rút khăn giấy lau mồ hôi, cúi đầu xuống thì thấy đôi giày dính bùn đất từ lúc nào, bèn xổm xuống lau chùi.

“Píp píp!” Tiếng còi xe ô tô đinh tai chói óc bỗng vang lên bên tai. Tần Miên nhíu mày ngẩng đầu lên thì thấy một chiếc taxi công nghệ. Thấy cô một , tài xế hỏi cô .

Tần Miên lắc đầu từ chối, nhưng tài xế vẫn nài nỉ hỏi cô , còn phán thêm câu xanh rờn là trận mưa tạnh ngay , vẻ như nếu chở cô thì chịu .

Bầu khí đang vô cùng gượng gạo.

“Tần Miên.” Tiếng Dư Lẫm bất chợt vang lên.

Tần Miên theo hướng phát âm thanh. Dư Lẫm che chiếc ô màu đen đang sải bước về phía cô. Chỉ vài bước đến mặt, Dư Lẫm lên tiếng: “Xin , đến muộn.”

Giọng cố tình đủ lớn để tài xế thấy. Thấy , gã tài xế mới hậm hực lái xe bỏ .

“Sao cô ở đây?”

Dư Lẫm cất ô, chiếc ô rỏ từng giọt nước xuống mặt đất, b.ắ.n tung tóe những vệt nước trắng xóa. Tần Miên dám thẳng là cô cố tình đến tìm : “ đến phụ bạn một tay, ngờ gặp ở đây. Trùng hợp thật đấy.”

Dư Lẫm liếc cô một cái, Tần Miên tưởng tin, còn vội giơ ba ngón tay lên thề thốt.

“Cô uống rượu đấy ?”

“Uống một xíu thôi.” Tần Miên ngạc nhiên.

“Sao ? Mùi rượu nồng lắm ?”

Hơi cồn bắt đầu bốc lên khiến hai má Tần Miên ửng hồng, đôi mắt lúng liếng ướt át.

Dư Lẫm khẽ nuốt nước bọt: “Đi thôi.”

“Vâng.” Tần Miên ngoan ngoãn theo Dư Lẫm. Dư Lẫm bung ô , đưa phần cán ô mặt Tần Miên, : “Cô vịn đây .”

Tần Miên phần khớp xương gồ lên rõ ràng của . Bị nhan sắc cho mờ mắt, cô bèn nắm luôn lấy tay Dư Lẫm, giả vờ say khướt: “Nắm chặt nha.”

Dư Lẫm chợt sững , quên cả phản ứng.

Tần Miên bèn giục : “Đi thôi .”

Dư Lẫm cúi xuống bàn tay đang Tần Miên nắm chặt lấy.

“Tần Miên.”

“Dạ?”

“Say thật say giả vờ đấy?”

Nghe thấy câu , trong lòng Tần Miên đ.á.n.h thót một cái, cô im lặng hai giây đáp: “... Say thật mà.”

Dư Lẫm đưa cô bước ngoài màn mưa, những hạt mưa rơi lộp bộp tán ô.

“Vậy thì nắm cho chặt .”

Anh khẽ cất lời, từ từ nghiêng chiếc ô về phía Tần Miên.

Lời tác giả:

Dư Lẫm cứ thừa nhận , cũng rung rinh đúng [che mặt lén].

 

 

Loading...