Hướng Dẫn Theo Đuổi Crush - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-07-28 16:23:32
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xe của Dư Lẫm đỗ ở phía . Anh mở cửa ghế phụ cho Tần Miên , đó mới vòng sang ghế lái. Quá nửa bờ vai trái của mưa ướt sũng, nhưng vì mặc áo thun đen nên rõ.

Bên trong xe, Tần Miên thắt xong dây an . Dư Lẫm liếc cô một cái khom , cúi đầu thắt dây an và đ.á.n.h lái hòa dòng đường vòng.

Cửa sổ xe đóng kín bưng. Trong gian chật hẹp, lượng oxy dường như dần loãng khiến Tần Miên bắt đầu buồn ngủ. Cô tựa đầu gối tựa của ghế, nhắm mắt nhanh chìm giấc ngủ. Phải đến khi dừng chờ đèn đỏ Dư Lẫm mới phát hiện Tần Miên ngủ say. Anh vươn cánh tay dài lấy chiếc chăn mỏng ở hàng ghế đắp lên cô.

bước sang cuối hạ, thời tiết ở thành phố Bình vẫn thất thường y hệt như giữa mùa hè. Cơn mưa rào trút xuống mười mấy phút cũng tạnh. Khi xe đến cổng trường tiểu học thì trời thậm chí hửng nắng.

Dư Lẫm gọi Tần Miên dậy. Vì ngủ suốt dọc đường nên cô vẫn còn mơ màng. Cô bước xuống xe trong bộ dạng ngái ngủ nửa tỉnh nửa mê, đúng lúc chuông tan học vang lên. Mưa tạnh, ánh mặt trời sấy khô một nửa mặt đường, trong khí vẫn còn phảng phất mùi ngai ngái của đất. Tần Miên thích mùi cho lắm nên xoay tiệm tạp hóa gần đó mua một chai nước giải khát ướp lạnh. Thứ chất lỏng mát lạnh trôi tuột xuống cổ xuống bụng giúp Tần Miên tỉnh táo .

Nhớ hành động mượn rượu càn của ban nãy, cô vẫn còn thấy chột . Tần Miên trong tiệm lén lút Dư Lẫm một cái, thấy vẫn giữ thái độ bình thản như giờ thì cô mới thở phào nhẹ nhõm. Lúc rời , nghĩ bù đắp cho Dư Lẫm một chút nên cô lấy thêm một chai soda lạnh từ trong tủ mát.

Tần Miên đưa chai soda cho , Dư Lẫm nhận lấy và cảm ơn.

“Không !”

Một lát , Trần Tư Kỳ và Dư Trừng cùng bước , bên cạnh còn một đám bạn học theo. Nhìn thấy Tần Miên và Dư Lẫm, Trần Tư Kỳ vẫy tay chào tạm biệt các bạn kéo Dư Trừng về phía Tần Miên. Mối quan hệ giữa Trần Tư Kỳ và Dư Trừng hòa hợp hơn nhiều. Nhờ Trần Tư Kỳ, Dư Trừng cũng thích nghi với bạn bè trong lớp.

...

Về đến nhà, Tần Miên tắm rửa để xả sạch mùi rượu . Cô một bộ đồ ngủ bước , tiện tay lấy một miếng mặt nạ trong tủ lạnh đắp lên mặt. Trần Tư Kỳ đang bò bàn bài tập, thấy cô là lập tức buông bút chạy ton ton đến sát rạt bên cạnh, cất giọng nịnh nọt: “Chị ơi.”

Tần Miên chẳng cần cũng con bé định giở trò gì. Cô bấm mở tivi : “Nói .”

Trần Tư Kỳ lập tức nhích sát Tần Miên, bắt đầu nài nỉ: “Chị ơi, chị còn nhớ bộ phim hoạt hình chúng xem năm ngoái ? Cuối tuần phần hai đấy. Chị đưa em xem nhé.”

Nói con bé ôm chặt lấy cánh tay Tần Miên lắc lắc.

“Chị ơi, chị gái yêu của em, chị gái xinh vô địch khắp vũ trụ của em ơi.”

Tần Miên con bé lắc đến mức buồn nôn, vội vàng giơ tay xin hàng: “Đi xem phim thì thành vấn đề, nhưng chị một điều kiện.”

“Điều kiện gì thế ạ? Xin chị đấy, ngàn vạn đừng liên quan đến điểm nhé.”

Thấy dáng vẻ của con bé, Tần Miên phì : “Yên tâm , chị của em tàn bạo đến mức đó . Em chỉ cần thuyết phục Dư Trừng cùng là xong.”

“Hả?” Trần Tư Kỳ kéo dài giọng. Không vì ngại rủ Dư Trừng xem phim, mà là vì qua bao nhiêu lâu mà chị họ vẫn cưa đổ trai Dư Trừng. Xem con bé bắt buộc tay giúp Tần Miên một phen .

“Không thành vấn đề!”

Trần Tư Kỳ xong liền xỏ dép lê chạy sang gõ cửa nhà đối diện. Dư Trừng đang bài tập nên mở cửa là Dư Lẫm.

“Có chuyện gì thế?” Dư Lẫm cúi đầu hỏi.

“Anh Dư Lẫm ơi, em tìm Dư Trừng ạ.”

“Con bé đang bài tập.” Dư Lẫm đáp.

“Vâng ạ.” Trần Tư Kỳ xong liền lách qua bước nhà. Con bé thèm dép mà luôn ở huyền quan gọi to: “Dư Trừng ơi, Dư Trừng.”

Dư Trừng bỏ bút xuống : “Chuyện gì thế?”

Trần Tư Kỳ ấp úng ngập ngừng, ngước mắt Dư Lẫm vẫn đang cạnh cửa, ánh mắt né tránh vô cùng rõ ràng. Dư Lẫm lập tức hiểu ý nên bảo hai đứa cứ chuyện xoay rời . Dư Lẫm khuất, Trần Tư Kỳ liền tên bộ phim hỏi Dư Trừng: “Cuối tuần xem , phim lắm đấy.”

Dư Trừng hứng thú với phim ảnh cho lắm nên định từ chối thì Trần Tư Kỳ quấn chặt lấy cánh tay y hệt như con bạch tuộc.

“Đi mà mà.” Trần Tư Kỳ mở to đôi mắt tròn xoe, chớp chớp hàng lông mi múa may: “Tớ xin đấy.”

Đối mặt với thói hành xử vô của Trần Tư Kỳ, Dư Trừng đành bất lực gật đầu: “Được .”

“Yeah!” Trần Tư Kỳ reo lên đắc ý, buông cánh tay đang siết chặt Dư Trừng .

“Thế là quyết định nhé.”

Trần Tư Kỳ xoay rời , bước đến cửa đầu nhấn mạnh thêm một câu vì sợ Dư Trừng đổi ý: “Không nuốt lời đấy.”

Dư Trừng cạn lời.

Trần Tư Kỳ chạy chậm về nhà, hí hửng tranh công với Tần Miên: “Xong xuôi.”

Tần Miên giữ mép mặt nạ giơ ngón tay cái tán thưởng con bé, đó mở khóa điện thoại đưa cho Trần Tư Kỳ: “Tự chọn ghế .”

Trần Tư Kỳ đón lấy điện thoại bằng hai tay, chọn hai hàng ghế liền trả điện thoại cho Tần Miên thanh toán. Tần Miên vị trí con bé chọn liền nghiêng đầu thắc mắc: “Sao chọn ghế ở hai hàng khác thế?”

Trần Tư Kỳ nãy còn đang thầm đắc ý vì hành động vĩ đại của , Tần Miên hỏi đành bất lực đưa tay ôm trán. Hình như con bé hiểu tại tiến độ của Tần Miên chậm rùa bò đến thế .

“Em và Dư Trừng chuyện bí mật nhỏ với , lớn các chị cạnh thì bất tiện lắm.”

Tần Miên vẫn ngơ ngác: “Đi xem phim mà chuyện bí mật ?”

Trần Tư Kỳ nghẹn họng: “... Em bài tập đây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/huong-dan-theo-duoi-crush/chuong-11.html.]

Với tinh thần một vị phụ dân chủ và tuyệt đối mất hứng tụi nhỏ, Tần Miên vẫn bấm bụng thanh toán. Khi màn hình hiển thị mua vé thành công, Tần Miên mới bừng tỉnh hiểu vấn đề. Trần Tư Kỳ và Dư Trừng một hàng, hàng còn chẳng là dành cho cô và Dư Lẫm .

Tần Miên ngoắt bò lên lưng tựa sofa, chút ngại ngùng hỏi: “Em... em hết ?”

Trần Tư Kỳ hiểu ẩn ý của Tần Miên, đầu thèm ngẩng lên mà đáp: “Em và Dư Trừng đều hết cả .”

Tần Miên lập tức đỏ bừng mặt hổ. Có Trần Tư Kỳ và Dư Trừng hai trợ thủ đắc lực thế , ngày cô cưa đổ Dư Lẫm chẳng là sắp đến nơi . Nghĩ đến đây, trái tim Tần Miên đập thình thịch vì phấn khích. Sau đó cô nhắn tin báo cho Dư Lẫm lịch xem phim cuối tuần.

Cùng lúc đó, Dư Lẫm đang chuẩn nguyên liệu nấu ăn trong bếp. Dư Trừng đóng cửa thẳng đến bên đảo bếp, hai tay bám mép bàn.

“Anh ơi, cuối tuần em xem phim với Trần Tư Kỳ nhé.”

Dư Lẫm đáp lời: “Được, để đưa hai đứa .”

“Vâng, em cảm ơn .”

Nói xong, Dư Trừng lạch cạch chạy về bàn tiếp tục bài tập. Dư Lẫm theo bóng lưng vui vẻ của em gái, ánh mắt hiện lên vẻ dịu dàng. Lúc , chiếc điện thoại trong túi quần rung lên mấy tiếng. Dư Lẫm đặt dụng cụ bếp xuống, rửa tay mở tin nhắn xem.

Loài ngủ đông: Cuối tuần một bộ phim hoạt hình mới rạp. Phần một xem khá nên chắc phần hai cũng tệ .

Loài ngủ đông: Hiện tại mối quan hệ giữa Trần Tư Kỳ và Dư Trừng đang lên, chúng phụ thì càng cố gắng đẩy thuyền để hai đứa thiết hơn nữa. Bộ phim hoạt hình là một cơ hội tuyệt vời đấy. Vừa nãy bảo Trần Tư Kỳ rủ Dư Trừng , cuối tuần xem nhé.

Loài ngủ đông: mua sẵn bốn vé xem phim nha.

Quả thực Tần Miên nỗ lực trong việc gắn kết tình cảm của hai đứa nhỏ. Dư Lẫm suy nghĩ hai giây, từ chối mà chỉ hỏi: Giá vé bao nhiêu để chuyển khoản cho cô.

Tần Miên lập tức từ chối bảo cần. Thế nhưng trong quy tắc giao tiếp của Dư Lẫm, việc để con gái trả tiền là một hành động thiếu lịch thiệp. Anh dứt khoát chuyển thẳng hai trăm tệ sang cho cô. Tần Miên ngờ dù từ chối nhưng Dư Lẫm vẫn chuyển tiền sang, còn chuyển dư nữa chứ. Tần Miên do dự một lát quyết định nhận lấy, tính toán rằng xem phim xong kiểu gì cũng ăn, lúc đó cô trả tiền bữa ăn là hòa.

...

Kể từ khi hẹn xem phim với Dư Lẫm, một tuần trôi qua dài đằng đẵng trong sự ngóng trông của Tần Miên. Tưởng chừng như cả một thế kỷ trôi qua, cuối cùng ngày cuối tuần cũng đến. Mấy ngày thành phố Bình đợt lạnh nên khi ngoài Tần Miên mặc thêm một chiếc áo khoác mỏng. Trần Tư Kỳ thì Tần năm bảy lượt dặn dò mặc áo khoác ngoài. Có điều khỏi cửa là con bé cởi phăng chiếc áo khoác ngay. Hôm nay nhiệt độ tăng lên đôi chút nhưng trời vẫn còn se lạnh.

Tần Miên bảo Trần Tư Kỳ mặc áo khoác nhưng con bé nhất quyết . Sợ Tần Miên túm , nó lách chạy tót nấp lưng Dư Lẫm đang đợi sẵn ở cửa. Có Dư Lẫm bia đỡ đạn, Tần Miên chẳng dám manh động.

Trần Tư Kỳ thò đầu , bướng bỉnh chịu mặc.

Tần Miên hết cách với con bé: “Tùy em đấy.”

Dư Lẫm bất đắc dĩ tấm mộc che chắn. Anh chẳng phản ứng thế nào nên cứ ngây đó. Mãi đến khi Trần Tư Kỳ kéo kéo vạt áo thì mới hồn .

Bốn cùng bước thang máy, Tần Miên chẳng buồn quản Trần Tư Kỳ nữa. Cô dùng khóe mắt lén lút trộm Dư Lẫm. Hôm nay mặc một chiếc áo sơ mi sọc xanh trắng, xắn tay áo lên đến khuỷu tay, hai cúc áo cùng mở để lộ xương quai xanh tinh tế. Ngũ quan góc cạnh sắc nét, hốc mắt sâu thẳm cùng hàng lông mi dài khiến ghen tị.

Hình ảnh phản chiếu bóng dáng mê mẩn của cô in rõ vách thang máy.

Dư Lẫm nghiêng đầu bắt gặp, ánh mắt chạm thẳng hình ảnh Tần Miên vách kim loại. Khoảnh khắc bốn mắt , tim Tần Miên đập lỡ nhịp vì hoảng hốt. Cô vội vã dời mắt , dám thêm nữa.

Rạp chiếu phim ngay gần đó nên họ lái xe mà bộ. Dưới làn gió mát mẻ, cả nhóm thả bộ tới nơi.

Tần Miên một lúc thấy nóng nên cởi áo khoác , đến máy lấy vé tự động. Kiểm tra ghế vé, cô đưa hai vé hàng cho hai đứa nhỏ, còn cô và Dư Lẫm sẽ ở hàng ngay phía .

Trần Tư Kỳ đòi ăn bỏng ngô nên Tần Miên dẫn con bé mua một hộp to, tiện thể mua thêm ba ly coca vì Dư Lẫm uống.

Lúc soát vé rạp, Dư Lẫm ghế bèn gọi Tần Miên đang phía : “Hình như mua nhầm vé .”

“Không nhầm .” Tần Miên kéo tay Dư Lẫm ấn xuống ghế, đưa lý do vô cùng chính đáng: “Hai đứa nó cạnh , lớn ở bên cạnh thì mới dễ chuyện giao lưu, thế mới thúc đẩy tình cảm chứ.”

Dư Lẫm hai đứa nhỏ đang kề tai nhỏ ở hàng ghế , thắc mắc thêm nữa mà ngoan ngoãn xuống. Rất nhanh đó bộ phim bắt đầu chiếu. Tần Miên xem phần một . Mặc dù phần hai thêm nhân vật mới nhưng cốt truyện vẫn nối tiếp cái kết của phần .

Tần Miên nhỏ hỏi Dư Lẫm: “Anh xem phần một ?”

Dư Lẫm lắc đầu. Anh ít khi đến rạp chiếu phim, những bộ phim b.o.m tấn thị trường chỉ mới tên chứ từng xem bao giờ.

Tần Miên dám nhiều, đành an ủi : “Thế cứ xem thử , nếu hiểu thì ngủ cũng .”

Dư Lẫm phóng ánh mắt chấn động về phía Tần Miên.

“Không cần miễn cưỡng bản .” Tần Miên thủ thỉ.

“Anh thấy rạp chiếu phim là một nơi cực kỳ lý tưởng để ngủ ? Tối đen như mực, ngoài tiếng phim thì hầu như chẳng tạp âm nào khác.”

“...” Dư Lẫm bỗng thấy lời cô cũng vài phần hợp lý.

Tần Miên dứt khoát nốt một lèo: “Anh ngủ ngáy chứ? Dù đây cũng là rạp chiếu phim, nếu ngủ mà ngáy thì ảnh hưởng đến khác lắm. mà cũng , nếu ngáy thì sẽ bịt mũi . Không thở là tự khắc hết ngáy ngay.”

Nói Tần Miên đưa tay bóp nhẹ mũi Dư Lẫm, đôi mắt cô sáng rực lên: “Giống thế .”

ngủ ngáy.” Dư Lẫm mặc cho Tần Miên nghịch ngợm, giọng vang lên nghèn nghẹt trong mũi. Tần Miên cảm nhận sự rung động từ khoang mũi của . Chạm ánh mắt bình thản của Dư Lẫm, cô giật thót như chạm cục than hồng, vội vàng buông tay .

“Xin... xin .” Tần Miên cuống quýt xin . Trong bóng tối, mặt cô đỏ bừng lan đến tận mang tai.

Dư Lẫm khẽ nhẹ, điều chỉnh tư thế nhắm mắt nghỉ ngơi. Hồi lâu thấy Dư Lẫm động tĩnh gì, Tần Miên khẽ nghiêng sang . Vừa ngước mắt lên, vốn dĩ đang nhắm mắt nghỉ ngơi là Dư Lẫm bỗng mở bừng mắt, phóng ánh sắc bén khóa chặt lấy cô.

 

Loading...