Hướng Dẫn Theo Đuổi Crush - Chương 12
Cập nhật lúc: 2026-07-28 16:23:33
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Miên từng thấy đôi mắt nào sáng rõ và sắc bén đến trong bóng tối. Trái tim cô bỗng lỡ nhịp, vội vàng thẳng . Cô tự an ủi bản theo kiểu bịt tai trộm chuông rằng Dư Lẫm chẳng thấy gì , hoặc sở thích mở mắt khi ngủ thì . Sau đó, cô cố gắng tập trung màn hình chiếu phim, ép phớt lờ động tĩnh từ bên cạnh.
Dư Lẫm cũng vạch trần cô mà chuyển hướng lên màn hình lớn. Tuyến nhân vật chính của phim hoạt hình chủ yếu là các loài động vật nhân hóa, quả thực phù hợp với sở thích của trẻ nhỏ. Dư Lẫm kiên nhẫn xem tiếp.
Khi bộ phim chiếu một nửa, nhóm nhân vật chính gặp nguy hiểm khiến bầu khí trở nên căng thẳng. Đối diện với những phân cảnh kinh điển trong phim ảnh, Dư Lẫm chẳng hề cuốn theo mạch cảm xúc. Ngược , tựa lưng ghế với một tư thế vô cùng nhàn nhã, tay gác lên tựa để tay.
Bất chợt, cổ tay đang đặt tựa ghế của ai đó nắm lấy. Dư Lẫm theo hướng cánh tay đó. Tần Miên đang mang vẻ mặt vô cùng căng thẳng, cảm xúc hòa một với nhịp điệu thăng trầm của cốt truyện. Cô nhận thứ đang nắm chặt lấy chính là tay của Dư Lẫm. Không hiểu Dư Lẫm lên tiếng ngăn cản mà chỉ vô thức thẳng lên.
Đợi phân cảnh cao trào trôi qua, cảm xúc của Tần Miên mới dần bình tĩnh . Khi nhận đang nắm chặt lấy cổ tay Dư Lẫm, cô vô thức sang . Dưới ánh sáng chớp tắt mờ ảo, góc nghiêng của Dư Lẫm trông sắc nét như một bức tượng điêu khắc. Hốc mắt sâu thẳm, hàng lông mi dài dày.
Tần Miên chắc đang xem phim . ban nãy cô nắm chặt cổ tay mà chẳng phản ứng gì, chắc là ngủ say .
Tần Miên cẩn thận giơ tay khua khua mặt . Ban đầu Dư Lẫm định để ý đến cô, nhưng Tần Miên khua một cái đủ, cô vung vẩy thêm hai ba cái nữa. Dư Lẫm đưa tay bắt gọn lấy bàn tay đang loạn của cô. Tần Miên giật thót tim, gượng hai tiếng: “Hóa ngủ ? còn tưởng...”
“Xùy.” Dư Lẫm hiệu bảo Tần Miên giữ im lặng. Tần Miên ngoan ngoãn gật đầu lên màn hình, khóe môi ẩn chứa nụ tủm tỉm.
Sự dung túng của Dư Lẫm càng khiến Tần Miên đà lấn tới. Ở những phân cảnh kịch tính tiếp theo, cô thản nhiên nắm lấy tay một cách vô cùng quang minh chính đại. Mãi cho đến khi bài hát kết thúc phim vang lên, Tần Miên vẫn còn cảm thấy thòm thèm .
“Chậc.” Lần đầu tiên cô cảm thấy hai tiếng đồng hồ trôi qua nhanh đến .
Phim kết thúc, đèn trong rạp đồng loạt bật sáng. Bị ánh sáng mạnh chiếu rọi đột ngột, Dư Lẫm chói mắt. Anh chớp mắt vài cái để quen với ánh sáng dậy chuẩn rời . Tần Miên vội vàng kéo : “Phía còn cảnh after-credit nữa.” Lúc Dư Lẫm mới nhận trong rạp vẫn im phăng phắc chờ đợi. Anh đành xuống .
Chính lúc , phát hiện quanh cổ tay một vệt đỏ ửng do Tần Miên siết chặt nãy giờ. Dư Lẫm khẽ nhíu mày, ánh mắt chuyển từ sườn mặt Tần Miên xuống bàn tay đang che miệng của cô.
Trông thì gầy gò ốm yếu mà sức lực lớn thế . Dư Lẫm xoa xoa cổ tay, tháo đồng hồ chuyển sang đeo ở tay .
After-credit kết thúc, khán giả trong rạp nối đuôi về. Tiếng bước chân, tiếng trò chuyện xôn xao dội màng nhĩ Dư Lẫm. Bọn họ vội, đợi về bớt mới dậy rời rạp. Vừa ở trong môi trường tối tăm suốt mấy tiếng đồng hồ, mặc dù thích ứng với ánh sáng nhưng lúc bước xuống bậc thang Tần Miên vẫn choáng váng.
“Á…” Tần Miên đột nhiên bước hụt khiến chân trật khớp, cả mất trọng tâm ngã ngửa . Dư Lẫm ngay phía thấy bèn vươn tay đỡ, nhưng vẫn chậm một nhịp. Gáy Tần Miên đập mạnh n.g.ự.c khiến cả hai cùng ngã nhào xuống đất. Dư Lẫm phát một tiếng rên nghèn nghẹt. Đầu óc ong lên một chốc. Tần Miên phịch lên đùi , đầu óc cũng trống rỗng mất một lúc.
Trần Tư Kỳ và Dư Trừng phía tiếng động vội vàng thì thấy hai đang ngã sõng soài mặt đất. Hai đứa nhỏ cuống quýt mỗi đứa một tay định kéo Tần Miên dậy.
“Khoan khoan khoan !” Tần Miên vội vàng hô dừng .
“Cho chị nghỉ một lát.” Khi lượng adrenaline hạ xuống mức định, cảm giác đau đớn mới bắt đầu truyền đến não bộ. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Miên đỏ bừng lên vì đau đớn, mắt cá chân sưng tấy lên với tốc độ mắt thường cũng thể thấy. Đau thật sự luôn. Tần Miên đau đến ứa nước mắt.
Lúc , thở ấm nóng phả bên tai nhắc nhở Tần Miên nhớ Dư Lẫm vẫn đang ở ngay phía . Khi nãy cô ngã xuống, trở thành chiếc đệm thịt cho cô.
“Dư Lẫm, chứ.” Tần Miên cố nén tiếng nấc hỏi . Cô cố gắng dậy với sự trợ giúp của Trần Tư Kỳ và Dư Trừng.
“Đừng nhúc nhích.”
Dư Lẫm từ phía . Anh bảo Trần Tư Kỳ và Dư Trừng lùi gọn sang một bên, đó một tay bám thành lan can, tay vòng qua ôm lấy eo Tần Miên, dùng sức dậy kéo luôn cả cô lên. Đợi Tần Miên vững vịn tay lan can, Dư Lẫm bước tới mặt cô hỏi: “Bây giờ ? Có ?”
Tần Miên lắc đầu, hốc mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt chực trào nơi khóe mi.
Dư Lẫm lưng về phía cô xổm xuống: “Lên , cõng cô ngoài.”
Tần Miên nức nở gật đầu, ngoan ngoãn leo lên lưng Dư Lẫm, hai tay vòng qua ôm chặt lấy cổ . Dư Lẫm xốc nhẹ cô lên để giữ cho chắc chắn. Trần Tư Kỳ và Dư Trừng cũng chơi, hai đứa phụ bấm thang máy xuống tầng hầm để xe. Đến bãi đỗ xe, Dư Lẫm đặt Tần Miên xuống lấy chìa khóa bấm mở cửa. Trần Tư Kỳ nhanh nhẹn kéo cửa ghế phụ . Tần Miên giữ cho chân lơ lửng trung, định bụng sẽ lò cò nhảy xe. Thế nhưng Dư Lẫm giữ cô . Anh bế bổng cô lên cẩn thận đặt cô ghế phụ.
Cảm xúc của Tần Miên lúc định hơn nhiều. Hàng mi ướt đẫm nước mắt, đuôi mắt vẫn còn ửng đỏ. Cô sụt sịt mũi, giọng mang đậm âm mũi: “Cảm ơn .”
Dư Lẫm xoa đầu cô an ủi: “Không .”
Nói xong, Dư Lẫm đóng cửa xe . Đợi Trần Tư Kỳ và Dư Trừng lên xe an vị, mới ghế lái và bật định vị đến bệnh viện gần nhất. Vài phút xe đến bệnh viện. Dư Lẫm bảo Trần Tư Kỳ và Dư Trừng đợi trong xe, còn đưa Tần Miên khám bác sĩ. Hai đứa nhỏ ngoan ngoãn gật đầu, ánh mắt ánh lên sự lo lắng.
Vào đến sảnh bệnh viện, Dư Lẫm đỡ Tần Miên xuống ghế lấy chứng minh thư của cô đăng ký khám.
Tần Miên ghế, theo bóng dáng Dư Lẫm tất tả chạy ngược chạy xuôi vì , quả bóng trong lòng bỗng chốc phình to lên. Quả bóng càng phồng càng to, cuối cùng khiến nước mắt cô một nữa tuôn rơi. Dư Lẫm lấy xong thứ tự, thì thấy Tần Miên đang nức nở.
“Lấy , đợi bác sĩ khám xong là thôi.” Tưởng Tần Miên vì đau, Dư Lẫm gượng gạo an ủi.
Ban đầu Tần Miên còn cố gắng kìm nén cảm xúc, nhưng khi thấy giọng của , nước mắt cô cứ thế rơi lã chã kiểm soát .
Dư Lẫm nhất thời luống cuống : “Hay là xin túi chườm đá chườm cho cô nhé?”
Tần Miên túm chặt lấy vạt áo Dư Lẫm, gục đầu n.g.ự.c , hai tay vòng qua ôm chặt eo cho . Nước mắt nóng hổi thấm ướt một mảng áo bụng. Bàn tay đang lơ lửng giữa trung của Dư Lẫm đành thả xuống, nhẹ nhàng vỗ về mái tóc cô.
“Dư Lẫm, may mà .” Tiếng Tần Miên lí nhí như muỗi kêu.
“Cô gì cơ?” Dư Lẫm rõ, định cúi xuống xem xét vết thương ở chân cô thì Tần Miên kéo ôm chặt cứng.
“Không gì.” Tần Miên buông tay , dùng mu bàn tay lau vội những giọt nước mắt đọng khóe mi. Vừa lấy bình tĩnh, khóe mắt cô bắt gặp vệt nước sậm màu bụng áo Dư Lẫm, bỗng chốc cảm thấy vô cùng hổ. Tần Miên vội vã thanh minh: “Vừa nãy là do mắt cá chân đau quá nên mới .”
Vừa xong nên giọng cô khàn. Dư Lẫm xuống chân của cô. Chỗ mắt cá chân sưng to hơn lúc nãy một chút.
“Để tìm túi chườm đá.” Dư Lẫm .
“Anh ở với một lát .” Tần Miên níu tay . Bàn tay vô tình quệt qua dây đồng hồ của khiến đầu ngón tay rát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/huong-dan-theo-duoi-crush/chuong-12.html.]
Tần Miên thấy khó hiểu, cô nhớ rõ lúc ở trong rạp chiếu phim đeo đồng hồ ở tay . Dù cô cũng tò mò thêm. Cô ngẩng mặt lên, chóp mũi và đuôi mắt đều ửng đỏ, môi bĩu trông vô cùng đáng thương. Dư Lẫm đành xuống cạnh cô. Tần Miên vẫn còn nấc cụt từng hồi để điều hòa cảm xúc.
“ khát nước.” Tần Miên bỗng lên tiếng. Cảm xúc của cô đến cũng nhanh mà cũng nhanh. Sáng nắng chiều mưa thất thường y hệt một đứa trẻ.
“Vậy mua nước cho cô nhé? Cô đây đợi .” Dư Lẫm hỏi ý kiến cô.
“Vâng.” Tần Miên ngước dặn dò: “Anh nhanh nhé.”
“Được.” Dư Lẫm đến máy bán nước tự động gần đó mua một chai nước khoáng. Lúc , thấy dáng vẻ Tần Miên trơ trọi giữa chốn đông trông vô cùng cô đơn lẻ loi. Dư Lẫm vặn nắp chai nước đưa cho cô, đồng thời kiểm tra thứ tự khám bệnh điện thoại. Vẫn còn hai nữa mới đến lượt.
Đợi Tần Miên uống nước xong, Dư Lẫm tự nhiên cầm lấy chai nước vặn chặt nắp , đó lưng về phía Tần Miên và xổm xuống: “Lên , chúng lên tầng ba khám.”
Tần Miên run rẩy dậy leo lên lưng . Bờ lưng của Dư Lẫm rộng, cánh tay đỡ lấy cô cũng vô cùng săn chắc mạnh mẽ, mang cảm giác an tuyệt đối. Kể từ ngày bố mất, đây là đầu tiên Tần Miên tìm thấy cảm giác an vững chãi như thế .
“Dư Lẫm.”
“Sao ?”
“Dư Lẫm.”
“Có chuyện gì thế?”
“Cảm ơn nhiều nhé.” Tần Miên ôm cổ , thì thầm bằng giọng điệu vô cùng chân thành.
“Không gì . Bình thường cô và Trần Tư Kỳ cũng giúp đỡ Dư Trừng mà.” Lời Dư Lẫm dứt, liền cảm nhận cơ thể lưng bỗng chốc cứng đờ. Tần Miên thừa nhận rằng để tiếp cận Dư Lẫm, cô lợi dụng mối quan hệ giữa Trần Tư Kỳ và Dư Trừng cầu nối. trôi qua một thời gian dài như , hóa sự quan tâm chăm sóc dành cho cô đều xuất phát từ lòng ơn vì cô giúp đỡ em gái . Anh chỉ đơn thuần là đang trả ơn cô mà thôi. Tần Miên cam tâm, gặng hỏi: “Còn lý do nào khác ?”
“Lý do gì cơ?”
Còn lý do nào khác nữa . Ví dụ như, cũng một chút xíu rung động với . Dù Tần Miên tính cách vô tư lự, phóng khoáng đến thì cô cũng chẳng đủ can đảm để đào sâu thêm nữa. Cô sợ nếu cứ cố chấp truy hỏi cho nhẽ, kết cục khi đến bạn cũng chẳng .
“Thang máy đông quá, còn thang máy nào khác ?” Tần Miên viện cớ lảng sang chuyện khác, giấu nhẹm cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Dư Lẫm chiếc thang máy chật ních , bèn xoay đổi hướng: “Chúng thang bộ .”
“Phải leo lên tận tầng ba đấy.” Tần Miên nhắc nhở .
“ .” Dư Lẫm xong liền bước lên bậc thang đầu tiên.
Tần Miên úp mặt lưng , vờ như hờ hững hỏi: “ nặng ?”
“Không nặng.” Dư Lẫm đáp gọn lỏn.
Con gái ai mà chẳng thích khen là nhẹ cân, tâm trạng Tần Miên bỗng chốc vui vẻ trở .
“Đây là đầu tiên cõng con gái đúng ?” Tần Miên kìm hỏi tiếp.
“Ừm.”
“Thật vinh hạnh quá mất. là cô gái đầu tiên cõng đấy nhé.”
Dư Lẫm: “...” Đôi khi thực sự thể hiểu nổi mạch tư duy của Tần Miên hoạt động như thế nào.
“Chân cô hết đau .” Dư Lẫm trêu cô.
“Không chạm đất thì lấy đau.” Tần Miên đắc ý . Giọng điệu của cô vút cao, khác hẳn với dáng vẻ lóc bù lu bù loa lúc ở sảnh ban nãy. Dư Lẫm càng ngày càng thấy Tần Miên giống hệt một đứa trẻ. Anh đành bật đầy bất lực.
“Lúc nãy trông lắm đúng ?” Trên đỉnh đầu truyền đến giọng của Tần Miên.
“Không .”
“Thật á?”
“Thật.”
Tần Miên đung đưa cái chân trái thương của .
“Dư Lẫm , ngoài cái tính lạnh lùng thì cũng dẻo miệng phết đấy chứ. Sau bạn gái chắc chắn sẽ chẳng bao giờ giận nổi . Hình mẫu lý tưởng của là như thế nào? Dịu dàng đoan trang là xinh quyến rũ? Mắt một mí mắt hai mí? Chiều cao bao nhiêu thì ?”
“...”
Suốt dọc đường, cái miệng của Tần Miên chẳng để cho cô nghỉ ngơi giây phút nào, cứ liên tục tuôn hàng loạt câu hỏi. Dư Lẫm đáp lời nào. Khi họ lên đến khoa Chấn thương chỉnh hình thì vặn gọi đến tên cô. Dư Lẫm cõng cô . Sau khi cẩn thận đặt cô vững chãi lên ghế, với bác sĩ rằng cô trật khớp chân . Bác sĩ yêu cầu Tần Miên nhấc chân lên nhưng cô dùng sức . Dư Lẫm bèn xổm xuống, một tay đỡ lấy cổ chân cô nhẹ nhàng đặt lên chiếc bục nhỏ phía .
“Sưng to thế cơ ?!” Bác sĩ vẻ bất ngờ. Ông xịt hai cồn rửa tay khô dùng tay ấn nhẹ chỗ sưng tấy.
“Đau đau đau á…” Tần Miên nhăn mặt nhe răng kêu la oai oái.
“Chịu khó chút nhé.” Bác sĩ đẩy gọng kính lên.
“Nếu đau quá chịu nổi thì nắm tay bạn trai cô .”
Mới giây Tần Miên còn đau đến mức kêu la t.h.ả.m thiết, giây tiếp theo bác sĩ , cô lập tức vô thức liếc Dư Lẫm. Thấy lên tiếng phủ nhận, Tần Miên bỗng cảm thấy cái chân hình như cũng còn đau đến thế nữa. Tần Miên dùng ngón tay chọc chọc eo Dư Lẫm. Dư Lẫm lập tức hiểu ý, đưa cánh tay . Tần Miên hớn hở chộp lấy ngay lập tức.