Hướng Dẫn Theo Đuổi Crush - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-07-28 16:23:34
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khám xong, bác sĩ bảo loại trừ khả năng gãy xương nên yêu cầu họ chụp X-quang để kiểm tra. Dư Lẫm gật đầu, cầm tờ giấy chỉ định trực tiếp bế bổng Tần Miên lên phòng chụp X-quang đợi.

Tần Miên ngoan ngoãn. Một cô lớn tuổi cạnh thấy Dư Lẫm tất tả chạy ngược chạy xuôi bèn tủm tỉm : “Cô bé ơi, bạn trai cháu quá đấy.” Tần Miên thẹn thùng đưa tay lên che nửa khuôn mặt : “Cô ơi, vẫn là bạn trai cháu ạ.” Cô lén lén liếc bóng lưng Dư Lẫm, khóe môi khẽ vểnh lên.

mà cháu đang theo đuổi đấy ạ.”

“Thế thì sắp thành đôi còn gì.” Cô lớn tuổi sự lém lỉnh của Tần Miên lây lan, cũng bắt chước cô lấy tay che miệng đáp. Tần Miên chắp tay cầu nguyện: “Cháu xin nhận lời chúc của cô ạ.” Cô bật lớn: “Cái cô bé , đáng yêu thật đấy.” Tần Miên thuận đà dùng hai tay chống cằm động tác nở hoa, rạng rỡ với cô lớn tuổi.

Những xung quanh chứng kiến đều hành động của Tần Miên chọc cho buồn . Bầu khí chờ khám vốn dĩ đang ảm đạm bỗng chốc trở nên sôi nổi hẳn lên. Dư Lẫm đầu liền bắt gặp gương mặt tươi như đóa hoa đang nở rộ của Tần Miên. Anh nhếch mép , mang tờ hóa đơn máy tự động quét mã báo danh và xếp hàng. Phía vẫn còn mười nữa.

Xong xuôi, Dư Lẫm xuống chiếc ghế trống ngay cạnh Tần Miên. Tần Miên buột miệng hỏi còn bao lâu nữa thì tới lượt, Dư Lẫm đáp: “Phía vẫn còn mười nữa.”

“A,” Tần Miên nhăn nhó mặt mày.

“Thế thì chắc chắn là ăn kịp .”

“Cái gì cơ?”

“Bữa trưa .”

Dư Lẫm đưa tay lên xem đồng hồ, quá mười hai giờ trưa .

“Cô đói ?” Anh hỏi.

thì cũng .” Tần Miên than thở.

“Hôm qua đặt bàn ở một nhà hàng đồ Quảng Đông tầng bốn của trung tâm thương mại. Quán đó đ.á.n.h giá cao lắm, khó đặt bàn cực kỳ. canh cả ngày trời mới lấy đấy. Tiếc đứt ruột luôn.”

Càng nghĩ Tần Miên càng thấy xót ruột. với tình trạng hiện tại, một chốc một lát nữa cũng chẳng . Đáng lẽ lúc cẩn thận hơn mới đúng chứ. Tần Miên ấm ức, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó như chiếc bánh bao ỉu.

“Vậy cô đây đợi một lát, mua chút đồ ăn lót cho Trần Tư Kỳ và Dư Trừng.” Dư Lẫm lên bảng điện t.ử thông báo thứ tự, mới gọi thêm một . Lúc Tần Miên mới sực nhớ vẫn còn hai đứa nhỏ.

“Anh mau .” Người lớn nhịn đói một chút thì chẳng , chứ trẻ con thì , chúng đang tuổi ăn tuổi lớn.

“Có việc gì thì nhắn tin cho nhé.” Dư Lẫm dậy, đặt tờ giấy đăng ký khám lên ghế.

“Vâng .”

Sau khi Dư Lẫm rời , Tần Miên đặt tờ giấy lên đùi, mắt đăm đăm bảng thứ tự và cửa phòng chụp X-quang dám lơ là.

...

Dư Lẫm xe, thấy Trần Tư Kỳ và Dư Trừng vẫn đang ngoan ngoãn ở băng ghế . Thấy , Trần Tư Kỳ sốt sắng hỏi thăm tình hình của Tần Miên. Dư Lẫm kể tóm tắt là đang đợi chụp X-quang, đó mở cửa xe.

“Bữa trưa hai đứa ăn gì, mua.”

Trần Tư Kỳ chẳng thiết tha ăn uống gì nữa, đầu tiên uể oải thốt lên hai tiếng tùy ý. Dư Trừng cũng lắc đầu bảo nuốt nổi. Dư Lẫm bọn trẻ đang lo lắng cho Tần Miên nên : “Vậy mua cho hai đứa ít hoành thánh, mua thêm vài cái bánh mì lót nhé.”

Trần Tư Kỳ đáp: “Vâng ạ, em cảm ơn Dư Lẫm.”

Dư Trừng gật đầu phụ họa. Trước khi Dư Lẫm , cô bé còn vớt thêm một câu: “Anh ơi, nhớ mua... cho chị Tần Miên chút gì ăn nữa nhé.”

Nói xong, vành tai Dư Trừng nóng ran. Dư Lẫm khẽ , đưa tay xoa đầu em gái.

Thời tiết vẫn oi bức khó chịu. Dư Lẫm mới ngoài một lát mà mảng áo bụng nước mắt Tần Miên ướt sũng khô ráo . Xung quanh bệnh viện nhiều gánh hàng rong tụ tập, Dư Lẫm chọn một quán trông vẻ sạch sẽ nhất và mua hai bát hoành thánh. Trong lúc chờ hoành thánh chín, tạt qua tiệm tạp hóa mua ít bánh mì và sữa tươi.

Hoành thánh vỏ mỏng nên nhanh chín. Bát nhựa dùng một lót sẵn rong biển và tôm khô bóc vỏ. Nước hầm xương nóng hổi chan rong biển và tôm nổi lên mặt nước. Cô bán hàng rắc thêm một nhúm hành lá thái nhỏ, hương thơm của hành lập tức tỏa ngào ngạt. Dư Lẫm lấy điện thoại chụp một tấm ảnh gửi cho Tần Miên: [Hoành thánh, ăn ?]

Cùng lúc đó, Tần Miên nhanh chóng quen thiết với mấy cô chú xung quanh. Mỗi cho cô một ít đồ ăn vặt, lúc no căng bụng . Khi tin nhắn của Dư Lẫm, trong miệng Tần Miên vẫn còn đang nhai nhồm nhoàm miếng bánh quy nuốt hết.

Loài ngủ đông: [Không cần .]

Dư Lẫm tin nhắn đáp: [Được.]

Thanh toán xong, xách túi hoành thánh cùng bánh mì và sữa tươi xe. Điều hòa trong xe thổi vù vù mát rượi. Dư Lẫm lấy một chiếc bàn xếp nhỏ từ cốp xe và đặt bát hoành thánh lên đó. Mùi thơm của hoành thánh bốc lên khiến bụng Trần Tư Kỳ sôi réo ùng ục. Con bé đói thật .

Nghe thấy tiếng bụng kêu của Trần Tư Kỳ, Dư Lẫm giục con bé ăn . Trần Tư Kỳ cầm thìa lên, khuấy khuấy húp một ngụm nước dùng. Dư Trừng ngửi thấy mùi thơm cũng thấy đói, cầm thìa lên xúc ăn. Dư Lẫm để bịch bánh mì và sữa tươi bên cạnh ghế hai đứa nhỏ, dặn dò thích ăn gì thì cứ lấy.

Anh xuống cũng gần hai mươi phút . Dư Lẫm lo lắng cho tình trạng của Tần Miên nên dặn hai đứa xuống xe bệnh viện. Anh xách theo một ít bánh mì và nước suối mang lên cho cô. Nhìn thấy Tần Miên đang trò chuyện rôm rả với các cô chú ở sảnh chờ, khẽ thở phào nhẹ nhõm. Tần Miên tinh mắt phát hiện Dư Lẫm nên vẫy tay gọi .

“Anh cầm gì thế ?” Tần Miên tò mò túi đồ tay .

“Bánh mì và nước.” Dư Lẫm đưa túi đồ cho cô.

Tần Miên túm gọn miệng túi : “Vừa nãy các cô chú cho nhiều đồ ăn vặt lắm , no căng bụng đây . Anh ăn gì ?”

Dư Lẫm đáp. Anh tìm một chỗ trống xuống hỏi: “Phía còn mấy nữa?”

“Sắp , qua một nữa là đến lượt đấy.” Đôi mắt Tần Miên sáng rực.

“Ừ.” Dư Lẫm khởi động cổ tay một chút. Lúc ngã ở rạp chiếu phim vì bất ngờ quá nên dùng tay chống xuống đất đỡ đòn. Chắc là bong gân nhẹ, nhưng vấn đề lớn lắm.

Rất nhanh màn hình hiện tên Tần Miên. Dư Lẫm cất những suy nghĩ vẩn vơ, dậy đỡ Tần Miên .

Tần Miên lò cò nhảy một chân phòng chụp X-quang, theo chỉ dẫn của bác sĩ gác chân lên mặt bàn chụp. Việc chụp phim diễn nhanh chóng, chẳng mấy chốc Tần Miên nhảy cò cò trở . Tuy nhiên, họ vẫn đợi thêm một tiếng đồng hồ nữa mới lấy kết quả.

Tần Miên ghế , thái độ tưng tửng cứ như bệnh gì rủ Dư Lẫm xuống.

Dư Lẫm cực kỳ nghi ngờ rằng vì ban nãy Tần Miên kịp với các cô chú xung quanh, nên bây giờ cô mới phong thái ung dung tự tại hệt như đang hóng mát sân chung cư .

Ánh mắt Dư Lẫm dừng ở cổ chân cô. Chỗ mắt cá vẫn sưng to vù vù dấu hiệu thuyên giảm. Chẳng hiểu cô lấy năng lượng mà đùa ở đây nữa.

Sau khi xuống, Dư Lẫm mở túi đồ ăn lấy một chiếc bánh mì. Bánh mì khô khốc nghẹn ứ ở cổ họng, lôi chai nước khoáng tu một ngụm để đẩy bánh xuống. Dù đang đói cồn cào nhưng phong thái ăn uống của Dư Lẫm vẫn vô cùng nhã nhặn lịch sự.

Tần Miên chống cằm đường hoàng kiêng nể mà ngắm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/huong-dan-theo-duoi-crush/chuong-13.html.]

...

Hai giờ chiều, bác sĩ bắt đầu giờ việc buổi chiều. Dư Lẫm mang phim chụp của Tần Miên cùng cô phòng khám.

“Phù nề mô mềm thôi, thời gian chịu khó dưỡng chân nhé.” Bác sĩ xem phim .

“Có cần bó chân bác sĩ?” Tần Miên hỏi.

“Bó cũng .”

“Bó ạ.” Tần Miên lập tức quyết định. Cô tự nhận thức rõ về độ hậu đậu của bản . Nếu bó chân , thể nào cũng lúc cô va đập lung tung ở đó. Cứ bó cho yên tâm, ít nhất lúc ý định bay nhảy cô cũng sẽ suy tính .

Bác sĩ tôn trọng ý kiến của Tần Miên, kê đơn t.h.u.ố.c bảo cô sang phòng băng kế bên để y tá băng bó cho. Vừa mới bắt đầu ca chiều nên phòng băng cũng đông lắm. Mất vài phút là bó xong.

“Ba ngày t.h.u.ố.c một . Lúc nãy băng bó cô chứ? Về nhà thể tự t.h.u.ố.c đấy.” Y tá dọn dẹp dụng cụ dặn dò Tần Miên.

“Cháu ạ.” Tần Miên cái chân quấn kín mít. Nhờ băng gạc cố định nên mắt cá chân cũng đỡ đau hơn hẳn. Tần Miên đầu mỉm khoe hàm răng trắng đều tăm tắp với Dư Lẫm.

Dư Lẫm khẽ đáp , đỡ cô dậy.

Tần Miên lò cò nhảy về phía .

Dư Lẫm theo xách giày cho cô.

“Dư Lẫm, mau lên nào.” Tần Miên nhảy tới cửa thang máy, vẫy gọi Dư Lẫm. Dư Lẫm xuống chân Tần Miên bước tới. Thang máy đến, đỡ cô . Những bên trong thấy cái chân quấn băng của Tần Miên đều tự động tránh đường nhường một trống rộng rãi cho cô. Tần Miên thản nhiên đón nhận sự ưu ái đó. Cô dựa vách thang máy, mắt dán những con đang nhảy lùi dần xuống.

Xuống đến tầng một, cửa thang máy mở , Tần Miên lò cò nhảy ngoài.

Dư Lẫm theo sát bảo vệ cô ở phía .

Từ đằng xa, Trần Tư Kỳ và Dư Trừng thấy Tần Miên đang lò cò bước liền tung cửa xe chạy ùa .

Tần Miên tươi trấn an: “Chị .”

Cả nhóm lên xe.

Dư Lẫm nổ máy lái về nhà.

Nhảy nhót nãy giờ cũng thấm mệt nên về tới cửa tạm biệt Dư Lẫm xong là Tần Miên chui tọt phòng ườn . Trên sofa, Tần Miên ung dung hưởng thụ sự chăm sóc tận tình của Trần Tư Kỳ.

Trong khi đó, về đến nhà, Dư Lẫm phát hiện trong hộp y tế còn chai xịt Vân Nam Bạch Dược nào nữa nên bèn lên điện thoại gọi giao hàng mua giúp. Lúc ai xung quanh, tháo đồng hồ xoay cổ tay mấy vòng. Hơi đau một chút, nhưng vẫn trong sức chịu đựng. Dư Trừng tay thương, vẫn xem bộ phim hoạt hình do Trần Tư Kỳ giới thiệu tivi.

Lát tiếng chuông cửa, Dư Trừng toan dậy mở cửa.

Dư Lẫm tiếng bèn gọi giật : “Để mở cho.”

“Vâng.” Dư Trừng phịch xuống ghế sofa, khó hiểu liếc trai vài . cô bé cũng bận tâm nhiều, mặt xem tivi tiếp.

Dư Lẫm mở cửa, gương mặt Tần Miên lập tức đập mắt . Anh chớp mắt, theo phản xạ giấu vội hai tay lưng.

“Sao cô sang đây?”

Tần Miên cố tình trêu , mặt nghiêm trọng hỏi: “Anh quên chuyện gì đấy?”

Dư Lẫm im lặng. Anh tự thấy che giấu hảo, Tần Miên thể nào phát hiện sơ hở .

“Chuyện gì?” Anh bình thản đáp .

“Chứng minh thư của .” Tần Miên nheo mắt ngửa lòng bàn tay chờ đợi.

Dư Lẫm: “...”

“Đợi một chút.” Nói Dư Lẫm phòng ngủ, lục túi áo lấy chứng minh thư của Tần Miên . Bức ảnh chân dung Tần Miên đang mỉm chói lọi đập ngay mắt. Hiếm ai chụp ảnh chứng minh thư mà xuất sắc như . Dư Lẫm nắm chặt chiếc chứng minh thư bước ngoài.

“Của cô đây.” Dư Lẫm trả cho Tần Miên.

Tần Miên cầm lấy, tò mò hỏi thăm: “Anh ảnh ?”

“Có xem.” Dư Lẫm thành thật trả lời.

“Có thấy đáng yêu ?” Tần Miên giơ chiếc chứng minh thư lên, mặt ảnh về phía . Cô vô cùng tự hào về bức ảnh thẻ . Nhớ hồi thẻ cùng Phương Mân, Phương Mân thấy bức ảnh khen nức nở suốt cả một tuần liền cơ mà.

Dư Lẫm: “...”

Shipper giao đồ ăn sắp đến nơi, Dư Lẫm định cho Tần Miên cơ hội đà lấn tới nữa.

Không thấy trả lời, Tần Miên đành cụt hứng thu tính trẻ con.

về đây.”

“Ừm.”

Tần Miên bĩu môi , vặn va trúng shipper hớt hải chạy đến. Tần Miên buột miệng xin , nhưng mắt vô tình liếc thấy túi hàng tay là của ứng dụng X-Tuan chuyên giao thuốc. Mua t.h.u.ố.c gì cơ chứ? Tần Miên nghi hoặc phắt . Dư Lẫm điếng , thế là xong, giấu nổi nữa .

Dư Lẫm nhận lấy túi thuốc, đối diện thẳng với ánh mắt đầy vẻ chất vấn của Tần Miên.

“Anh thương.” Đó là một câu khẳng định chắc nịch.

“Có là do lúc ở rạp chiếu phim ?” Tần Miên chỉ thể nghĩ đến khả năng đó.

Dư Lẫm : “Xịt chút t.h.u.ố.c là khỏi thôi, nghiêm trọng .”

“Để xem.”

Lần đầu tiên Tần Miên thể hiện sự ngang ngược bá đạo của . Cô ép buộc nắm lấy bàn tay trái của xem xét, thấy vấn đề gì chuyển sang túm chặt bàn tay . Không còn chiếc đồng hồ che chắn, cổ tay sưng đỏ của Dư Lẫm cứ thế phơi bày rõ ràng ngay mắt cô.

 

Loading...