Hướng Dẫn Theo Đuổi Crush - Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-07-28 16:23:35
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Máy điều hòa trung tâm ở phòng khách đang phả lạnh, căn phòng mát từ lâu. Dư Lẫm chôn chân ở huyền quan, đằng là luồng khí nóng hầm hập hắt từ hành lang, đằng lạnh buốt tỏa . Đây là đầu tiên nếm thử cảm giác kẹp giữa hai luồng nóng lạnh đan xen. Quả thực chẳng dễ chịu chút nào. Nhất là khi Tần Miên thấy vết thương tay mà cứ giữ im lặng mãi. Bầu khí tĩnh lặng hệt như sự bình yên cơn bão.

Tần Miên cảm nhận lực tay đang cố rụt của Dư Lẫm. Sợ giằng co sẽ vết thương nặng thêm, cô vội vàng buông tay . Giọng cô hạ xuống vài phần, mang theo âm điệu cứng rắn: “Để bôi t.h.u.ố.c cho .”

“Ừm.” Dư Lẫm từ chối, nghiêng nhường đường cho cô, còn cúi lấy một đôi dép trong nhà từ tủ giày.

Tần Miên: “...”

Bước phòng khách, Tần Miên vẫn dùng điệu bộ lò cò nhảy đến ngay ngắn sofa. Dư Trừng trọn cuộc đối thoại của hai , ánh mắt cô bé tự động hướng về phía cổ tay đang buông thõng bên chân của trai.

“Anh ơi...” Dư Trừng kéo dài giọng, trong chất giọng non nớt giấu nổi sự lo lắng.

“Anh .” Dư Lẫm trấn an cô bé.

Tần Miên đón lấy túi t.h.u.ố.c từ tay , mở thấy bên trong lọ xịt Vân Nam Bạch Dược bèn thắc mắc: “Chỉ xịt cái thôi ? Không cần băng bó ?”

“Vết thương nghiêm trọng lắm, xịt chút t.h.u.ố.c là thôi.”

Nghe câu hời hợt của , Tần Miên bỗng cảm thấy như một cục nghẹn ứ ứ ngực.

“Nhà vẫn còn thuốc, nhất là cứ băng bó cho chắc chắn.”

Dư Lẫm chọc giận Tần Miên lúc nên ngoan ngoãn gật đầu đồng ý. Tần Miên nhờ Dư Trừng chạy sang nhắn với Trần Tư Kỳ một tiếng. Dư Trừng ngoan ngoãn dậy, dép sang nhà đối diện tìm Trần Tư Kỳ. Khi kể chuyện Dư Lẫm thương ở tay, Trần Tư Kỳ ngạc nhiên đến há hốc miệng, giọng đầy vẻ thán phục: “Anh giỏi chịu đựng thật đấy.”

Dư Trừng mím môi im lặng đáp. Trần Tư Kỳ tinh ý nhận sự khác thường của bạn , bèn hiểu chuyện ngậm miệng . Con bé cầm hộp t.h.u.ố.c của Tần Miên chạy theo Dư Trừng sang nhà bên. Đến huyền quan, Trần Tư Kỳ nghiêng đầu ngó phòng khách. Tần Miên chễm chệ giữa sofa, Dư Lẫm cách cô một khá xa, bầu khí giữa hai căng thẳng đến nghẹt thở. Còn bàn là chiếc túi t.h.u.ố.c của ứng dụng X-Tuan.

Trần Tư Kỳ rụt cổ , khẽ nuốt nước bọt cái ực.

“Chị ơi, em mang t.h.u.ố.c sang đây.” Nói xong, con bé xỏ dép lê , đặt hộp t.h.u.ố.c lên bàn kéo Dư Trừng lùi xa một chút vì sợ vạ lây.

Tần Miên lục tung hộp t.h.u.ố.c bàn , lấy tuýp t.h.u.ố.c bôi và cuộn băng gạc , kiềm chế cơn giận trong lòng, lệnh: “Đưa tay đây.”

Dư Lẫm ngoan ngoãn đưa cánh tay . Lúc Trần Tư Kỳ mới tận mắt chứng kiến vết thương của . Sưng vù lên luôn. Trần Tư Kỳ vươn dài cổ tò mò ngó, vô tình chạm ánh mắt sắc lẹm của Tần Miên. Bị trừng mắt, con bé lập tức nghiêm chỉnh như quân nhân.

Tần Miên xua tay: “Hai đứa đừng ngây đó nữa, về phòng bài tập .”

“Tuân lệnh.” Trần Tư Kỳ nhí nhảnh đưa tay động tác chào kiểu quân đội kéo Dư Trừng thẳng.

Sau khi hai đứa nhỏ rời , gian chìm sự im lặng đáng sợ. Từng phút từng giây cứ thế chậm chạp trôi qua. Dư Lẫm ngỡ rằng bọn họ sẽ cứ thế im lặng đến hết ngày. Nào ngờ Tần Miên bỗng cất giọng nghèn nghẹt phá vỡ bầu khí tĩnh mịch.

xin . Vừa nãy cố ý to tiếng với . Chỉ là ...” Tần Miên càng càng cảm thấy quả bóng nghẹn ứ ở lồng n.g.ự.c càng lúc càng căng phồng lên, sắp đến giới hạn chịu đựng. Nước mắt lưng tròng, cô sụt sịt mũi cố gắng kìm nén để rơi giọt nào.

“Chỉ là thấy thương, thế còn tất tả chạy ngược chạy xuôi ở bệnh viện chăm lo cho , thản nhiên hưởng thụ sự chăm sóc đó.”

Nước mắt vỡ đê, giọng cô nấc lên từng hồi.

... thậm chí còn thấy hả hê tự đắc nữa chứ.” Lúc ở bệnh viện cô tỏ vui vẻ bao nhiêu thì khoảnh khắc giống như một chiếc boomerang ngược cắm phập tim cô bấy nhiêu.

Nước mắt nhòe tầm , Tần Miên còn rõ bàn tay của nữa. Cô quấn băng gạc lung tung xòe, vụng về lóng ngóng.

“Để quấn cho .”

“Chuyện cần bận tâm , vết thương cũng đau lắm.” Dư Lẫm cân nhắc từng câu chữ.

“Hơn nữa cô cũng giúp đỡ nhiều mà.”

Tần Miên lau nước mắt, thế nước mắt tuôn như suối. Dư Lẫm tưởng lỡ lời, luống cuống tay chân xử trí . Qua màn nước mắt nhạt nhòa, Tần Miên thấy hoảng loạn đến mức một giây thực hiện tới bảy tám động tác vô nghĩa, bỗng dưng buồn . Cục nghẹn trong lồng n.g.ự.c cũng từ từ xẹp xuống.

“Dư Lẫm.” Cô gọi.

“Lấy cho tờ giấy.” Đồ ngốc Dư Lẫm. Dư Lẫm vội vàng rút mấy tờ giấy ăn đưa đến tận tay cô. Tần Miên dùng giấy lau khô nước mắt. Nước mắt thì ngừng rơi nhưng quanh hốc mắt và chóp mũi vẫn còn đỏ ửng.

“Để quấn cho.” Giọng điệu của Tần Miên mang đầy vẻ cho phép từ chối. Dư Lẫm đành ngoan ngoãn đưa tay . Cuộn băng gạc quấn xiêu vẹo cổ tay , vài vòng còn lỏng lẻo chực chờ bung .

“Quấn tệ hại.” Tần Miên chê bai thành quả của . Cô cúi đầu tỉ mẩn tháo băng cẩn thận quấn từ đầu. Như để chứng minh là do nước mắt ảnh hưởng đến phong độ, lớp băng gạc quấn chắc chắn mắt. Tần Miên vỗ tay phủi bụi, vô cùng mãn nguyện với kiệt tác của . Dư Lẫm thấy tâm trạng cô bình trở cũng âm thầm thở phào một .

“Hai chúng đúng là duyên thật đấy.” Tần Miên thở dài thườn thượt.

Dư Lẫm: “?”

Dưới ánh mắt khó hiểu của Dư Lẫm, Tần Miên hất hất cái chân đang bó bột của chỉ tay bàn tay đang quấn băng gạc của .

Dư Lẫm: “...” Trùng hợp thật.

“Dạo chịu khó để ý đến tay một chút nhé, hạn chế dùng tay thì nhất.” Tần Miên ân cần dặn dò, bỗng cô sực nhớ điều gì đó.

“Anh gõ code bằng tay trái quen ?” Công việc của Dư Lẫm là gõ mã máy tính cả ngày, bàn phím là vật bất ly . Nay tay thương thì đành dùng tay trái bù . Theo như cô quan sát bấy lâu nay thì thuận tay .

“Không .” Dư Lẫm cụp mắt bàn tay quấn băng gạc kín mít.

“Vậy thì .” Nghe Dư Lẫm Tần Miên cũng yên tâm phần nào. Cô cẩn thận dậy, “ về đây. Tạm biệt .” Nói xong, Tần Miên lò cò nhảy đến huyền quan. Hai tay chống lên tủ giày, cô chuẩn đổi giày về.

Dư Lẫm cũng theo huyền quan. Anh giữ vai cô ấn xuống kéo một chiếc ghế đẩu từ phía tới.

“Ngồi xuống .” Tiếp đó xổm xuống, lấy đôi giày của cô đặt ngay chân trái. Tần Miên ghế đẩu, chỉ cần cúi đầu là thấy đỉnh đầu của Dư Lẫm. Mái tóc cắt ngắn gọn gàng đen nhánh, chỉ đưa tay lên xoa một cái. Tần Miên cố kiềm chế khao khát vuốt ve tóc . Ngay khi đổi xong giày, cô lật đật dậy chuồn mất. Bỏ Dư Lẫm ngơ ngác chẳng hiểu vì cớ gì cô vội vã như ma đuổi .

...

Vì cái chân bó bột nên Tần Miên cấm túc ở nhà suốt cả tuần liền. Bị hạn chế cũng cái lợi của nó, cô dành trọn quỹ thời gian cho việc vẽ truyện tranh. Nhờ mà năng suất việc tuần cao ngất ngưởng. Chẳng những thành xong chương truyện mới đúng hạn mà cô còn vẽ dư một nửa bản thảo dự phòng. Hơn nữa vì gặp Dư Lẫm, Tần Miên chuyển sang hình thức “quấy rối” qua Wechat. Cô kể lể cho những chuyện vụn vặt tẻ nhạt diễn trong ngày của .

Dưới sự vặn vẹo lý lẽ ngang ngược của cô, Dư Lẫm đành báo cáo lịch trình một ngày cho cô . Dù chỉ là vài chữ ngắn ngủi nhạt nhẽo như “ăn sáng”, “ đưa Dư Trừng học”, “ăn trưa”, “tan đón Dư Trừng tan học”.

Ăn xong bữa trưa, Tần Miên hai chữ “ăn trưa” lạnh lùng mà Dư Lẫm gửi tới, cô chậc lưỡi cái chóc. Đơn điệu quá mức quy định đấy. Hoàn thành xong nhiệm vụ “quấy rối” Dư Lẫm theo thông lệ, Tần Miên lò cò về phòng ngủ tiếp tục cày cuốc. Sau một tuần tĩnh dưỡng, chỗ sưng chân cô xẹp đáng kể. Hiện giờ cô thể chạm chân xuống đất bình thường, mặc dù dáng dị hợm một chút nhưng ở nhà thì ai thèm quan tâm cơ chứ.

Đèn phòng ngủ bật, ánh sáng duy nhất hắt từ chiếc đèn bàn học nhỏ xíu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/huong-dan-theo-duoi-crush/chuong-14.html.]

Mẹ Tần càu nhàu mãi về chuyện , nhưng Tần Miên tai nọ xọ tai , cô còn biện hộ rằng nghệ thuật chút thói quen kỳ quặc là chuyện hết sức bình thường.

Tần Miên đeo kính chống ánh sáng xanh, tay cầm bút lia lịa vẽ từng sợi tóc. Mái tóc màu nâu đỏ điểm xuyết thêm những vệt sáng trắng nổi bật. Nhân vật chính ngả ngớn chiếc ghế đẩu thấp, tay trái gác lên đầu gối, tay cầm một xiên thịt nướng. Hình tượng một thiếu niên ngông cuồng phóng khoáng sống động hiện mặt giấy.

Thế nhưng ánh mắt của Tần Miên va chặt những xiên thịt nướng màn hình. Những miếng thịt tẩm ướp gia vị đậm đà, viền ngoài cháy xém. Miếng thịt c.ắ.n một miếng, để lộ những thớ thịt mọng nước bên trong. Trên chiếc mâm sắt vuông vức bày la liệt những xiên thịt nướng vàng ruộm, khói nghi ngút bốc lên vì gắp khỏi bếp than hồng. Tưởng chừng như cô thể ngửi thấy cả mùi thịt nướng thơm lừng.

Tần Miên l.i.ế.m liếm môi: “...” Thèm ăn đồ nướng quá mất.

Trái tim đang rạo rực thèm thuồng của Tần Miên lập tức tắt ngấm khi thấy tiếng lạch cạch mở cửa phòng. Mẹ Tần chợ về . Tần Miên lấy tay che khuất màn hình máy tính, ngừng thôi miên bản rằng khuất mắt trông coi là sẽ thèm nữa. Sợ ý chí của đủ vững vàng, cô bấm lưu bản thảo lò cò khỏi phòng ngủ. Tần Miên hì hì lấy lòng : “Chào buổi chiều yêu.”

Mẹ Tần lườm cô một cái sắc lẹm. Nhìn thấy tướng chấm phẩy kỳ dị của cô là bà lộn ruột. Đi xem phim thôi mà cũng trật khớp chân cho bằng .

“Mẹ ơi ơi ~” Tần Miên sán gần, ôm chặt lấy cánh tay Tần nũng.

“Tối nay nấu món gì ngon thế ạ.”

Mẹ Tần: “...”

“Chân đỡ chút nào .” Mẹ Tần hỏi.

“Đỡ nhiều ạ.” Tần Miên giơ hẳn chân lên chứng.

“Ai bảo con giơ lên, cẩn thận ngã lăn đấy bây giờ.” Mẹ Tần vội vàng đỡ lấy cô.

“Tối nay món móng giò hầm.”

“Tuyệt vời ông mặt trời yêu ơi.” Tần Miên tỏ vô cùng ngoan ngoãn.

Mẹ Tần: “...”

Đến giờ nấu cơm, Tần bèn xua đuổi Tần Miên phòng khách. Bắt gặp ánh mắt của Trần Tư Kỳ, Tần Miên lè lưỡi trêu chọc con bé.

Trần Tư Kỳ dáng bà cụ non lắc đầu chậc chậc: “Chị ơi, bộ dạng của chị bây giờ y hệt như cái từ mới hôm nay bọn em học đấy...”

“…Chột .”

Tần Miên: “...”

Biết là qua mắt con bé, Tần Miên ghé sát tai nó thì thầm: “Muốn ăn thịt nướng ? Tối chị dẫn .”

“Muốn .”

Tần Miên hừ lạnh một tiếng: “Ngoan, rửa cho chị chùm nho .”

“Tuân lệnh.”

...

Đêm khuya thanh vắng, vạn vật chìm trong giấc ngủ say. Tần Miên nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ, lom khom rón rén bước ngoài. Tại phòng khách, Trần Tư Kỳ chầu chực sẵn từ lúc nào. Hai chị em rón rén mở cửa lẻn ngoài thành công. Đèn cảm ứng ngoài hành lang vụt sáng, Tần Miên và Trần Tư Kỳ đưa mắt khoái trá.

“Tần Miên?” Nụ kịp nở trọn vẹn hai giây thì giọng của Dư Lẫm từ phía vang lên.

Tần Miên méo xệch mặt mũi. Không thể nào, trùng hợp đến thế cơ chứ?! Trần Tư Kỳ xoay : “Anh Dư Lẫm.”

là Dư Lẫm thật. Tần Miên gượng gạo mặt : “Trùng hợp quá, muộn thế còn ?”

“Ừ, vứt rác.” Dư Lẫm đáp.

“Hai định ...?”

“Đi ăn đồ nướng.” Tần Miên khai thật.

“Anh ăn cùng ?”

“Thôi.” Dư Lẫm vốn thói quen ăn đêm.

“Chân cô đỡ ?” Suốt mấy ngày nay Tần Miên đóng cửa ru rú trong nhà. Mặc dù cô thường xuyên báo cáo tình hình qua Wechat nhưng do tận mắt thấy nên vẫn yên tâm.

Tần Miên giơ chân lên: “Đỡ nhiều .”

“Còn tay thì , đỡ ?”

“Khỏi .” Dư Lẫm tháo băng gạc , cổ tay hết sưng, để lộ phần xương cổ tay mắt.

“Vậy là .” Tần Miên .

“Chắc tầm một tuần tĩnh dưỡng nữa là chân cũng khỏi hẳn thôi.” Cô rạng rỡ, bóng hai hắt xuống nền đất kéo dài ngoằng, tạo thành những hình thù kỳ dị.

Dư Lẫm nhếch mép : “Để đưa hai xuống nhà.”

“Vâng.”

Ba bước thang máy, Trần Tư Kỳ tự động thu để giảm bớt sự tồn tại. Lúc con bé tự dưng nhớ Dư Trừng kinh khủng.

“...”

Ra khỏi thang máy, Dư Lẫm rẽ trái vứt rác, còn Tần Miên dẫn Trần Tư Kỳ rẽ khỏi cổng khu chung cư. Dư Lẫm vứt rác xong trở về nhà. Một giờ sáng, đang chuẩn chìm giấc ngủ thì Wechat báo tin nhắn. Dư Lẫm mở xem.

Loài ngủ đông: [Mời ăn một xiên thịt nướng qua màn hình nè ~] Đính kèm là bức ảnh một xiên thịt nướng thơm lừng đang giơ lên cao.

Ở góc bên bức ảnh vô tình lọt bộ móng tay màu nude nhã nhặn của Tần Miên.

Dư Lẫm bức ảnh, kìm bật thành tiếng.

 

Loading...