Hướng Dẫn Theo Đuổi Crush - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-07-28 16:23:36
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái giá trả cho việc thức đêm dẫn Trần Tư Kỳ ăn đồ nướng là sáng hôm con bé thể nào dậy nổi.

Dưới sự uy h.i.ế.p đáng sợ của Tần, Trần Tư Kỳ đành bán Tần Miên. Thế là Tần Miên hứng chịu trận đòn đầu tiên kể từ khi bước sang tuổi trưởng thành.

Tần Miên nhăn nhó xoa m.ô.n.g lết về phòng ngủ, bắt đầu một tuần tĩnh dưỡng dài đằng đẵng tiếp theo.

Một tuần , Tần Miên tháo băng gạc, cũng đúng dịp nghỉ lễ Quốc khánh của Trần Tư Kỳ.

Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ, Tần Miên và Tần dẫn Trần Tư Kỳ đến bệnh viện thăm dì đang chờ sinh.

Tần Miên từng kể chuyện dì m.a.n.g t.h.a.i bé thứ hai là do chồng bày mưu tính kế, ép dì sinh thêm đứa nữa.

Hồi đó dì kiên quyết phản đối chuyện sinh con thứ hai, chẳng ngờ chồng lén giở trò khiến dì m.a.n.g t.h.a.i ngoài ý .

Để dì tĩnh tâm dưỡng t.h.a.i trong những tháng cuối t.h.a.i kỳ, gia đình đành gửi tạm Trần Tư Kỳ sang nhà họ sống.

Đừng thấy Trần Tư Kỳ còn nhỏ tuổi mà lầm, thực chất con bé hiểu rõ chuyện trong lòng.

Do đó, đường đến bệnh viện, con bé im thin thít, chẳng vẻ gì là hoạt bát, lanh lợi như thường ngày.

Tần Miên vỗ nhẹ lên đầu con bé để an ủi. Trần Tư Kỳ nắm chặt lấy tay cô. suy cho cùng Trần Tư Kỳ vẫn chỉ là một đứa trẻ, khi thấy xa cách bấy lâu, con bé lập tức òa nức nở nhào lòng .

“Mẹ ơi, con nhớ lắm.” Trần Tư Kỳ thút thít thủ thỉ nỗi nhớ nhung.

Mẹ Trần ôm chầm lấy con, hôn lên đỉnh đầu con bé: “Mẹ cũng nhớ Tư Kỳ lắm.”

Hai con ôm hàn huyên đủ chuyện đời. Trần Tư Kỳ còn kể về bạn mới quen sống ở căn hộ đối diện nhà dì Tần.

Mẹ Trần ngạc nhiên thốt lên: “Trùng hợp thế cơ .”

...

Buổi chiều, Tần Miên đưa Trần Tư Kỳ về nhà. Được tâm sự bao nhiêu điều với , tâm trạng của Trần Tư Kỳ giờ vui vẻ trở , con bé trở về dáng vẻ hoạt bát, nhí nhảnh như lúc .

Trên đường về, ngang qua một khu vui chơi, Trần Tư Kỳ áp mặt cửa kính xe đăm đăm. Tần Miên tinh ý nắm bắt suy nghĩ của con bé, sáp gần hỏi: “Muốn công viên giải trí chơi ?”

“Muốn ạ.” Trần Tư Kỳ gật đầu như gà mổ thóc.

“Vậy chị...”

“Em .” Trần Tư Kỳ lanh chanh cắt lời.

“Tí nữa về đến nhà em sẽ sang rủ Dư Trừng ngay.”

Thực Tần Miên định rủ Dư Lẫm và Dư Trừng cùng. Dù cô thích Dư Lẫm, cũng dùng mối quan hệ của Trần Tư Kỳ và Dư Trừng để lấy cớ tiếp cận , nhưng cô chỉ đơn thuần đưa Trần Tư Kỳ giải khuây một chút.

Cô bèn hỏi : “Thế em rủ Dư Trừng chơi cùng ?”

Trần Tư Kỳ gật đầu cái rụp: “Em với Dư Trừng là bạn của mà.”

Tần Miên nhịn véo nhẹ đôi má phúng phính của con bé.

Về đến khu chung cư, Trần Tư Kỳ lập tức chạy sang gõ cửa nhà Dư Lẫm. Lát Dư Trừng mở cửa. Trần Tư Kỳ thẳng vấn đề: “Dư Trừng ơi, công viên giải trí chơi ?”

Dư Trừng vẻ lưỡng lự. Trần Tư Kỳ bèn nắm lấy tay bạn: “Đi , chơi với tớ .” Thấy Trần Tư Kỳ định dở trò nũng ăn vạ, Dư Trừng vội vàng ngăn : “Để tớ hỏi tớ .”

“Đi .” Dư Lẫm bất thình lình xuất hiện phía lưng Dư Trừng. Ánh mắt lướt qua hai đứa trẻ dừng ở Tần Miên đang ngoài cửa.

“Khi nào thế?”

Tần Miên ánh mắt khóa chặt, khựng một giây đáp: “Ngày mai.”

“Được.”

...

Hôm .

Thấy Tần Miên chuẩn đưa Trần Tư Kỳ chơi, Tần quên dặn dò: “Đi cẩn thận , chân con mới khỏi đấy.”

“Con .” Tần Miên hôn cái chụt lên má Tần. Lời cằn nhằn trực sẵn ở cổ họng đành nuốt ngược trong.

Dư Lẫm chờ sẵn hầm để xe, Tần Miên đưa Trần Tư Kỳ xuống thẳng hầm.

Dư Lẫm dựa xe, Tần Miên thấy vẫy tay chào. Trần Tư Kỳ buông tay Tần Miên , lon ton chạy lên phía chào hỏi Dư Lẫm mở cửa chui tọt xe.

Tần Miên rảo bước tiến gần, nở một nụ rạng rỡ: “Chào buổi sáng!”

“Chào buổi sáng.” Dư Lẫm đáp lời. Anh để ý thấy Tần Miên mặc một chiếc áo thun ngắn tay màu xanh lá cây kết hợp cùng quần jean xanh dương. Phát hiện ánh mắt của Dư Lẫm, Tần Miên chớp chớp mắt tinh nghịch: “Anh nhớ bộ đồ mặc hôm nay ?”

“...” Dư Lẫm cảm giác như bắt quả tang đang trộm, vội giả vờ bình tĩnh hỏi : “Cái gì cơ?”

“Màu sắc quần áo của .” Tần Miên với vẻ cực kỳ đắc ý.

“Anh thấy màu xanh lá cây nổi bật ? Kỳ nghỉ Quốc khánh công viên giải trí chắc chắn đông nghẹt . Anh cao nên lo lạc, nhưng thì lép vế về khoản chiều cao, thế nên đành bù đắp bằng màu sắc quần áo thôi. Nhỡ lạc thì nhất định tìm thấy đấy nhé.” Nói xong, Tần Miên còn túm nhẹ gấu áo lên như bắt Dư Lẫm khắc sâu hình ảnh đầu.

Dư Lẫm dở dở .

“Đi thôi, lên xe.”

“Vâng.”

Tần Miên ghế phụ, thắt dây an .

Dư Lẫm tựa cửa xe, cúi đầu khẽ nhếch mép . Giây tiếp theo, mở cửa xe bước . Chiếc xe lăn bánh, hướng thẳng về phía công viên giải trí.

Chuyến mất hai mươi phút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/huong-dan-theo-duoi-crush/chuong-15.html.]

Tần Miên khẽ nghiêng , lấy tay chống cằm và ngắm Dư Lẫm bằng ánh mắt vô cùng thoải mái. Ánh của cô quá đỗi trực diện khiến Dư Lẫm thể ngơ: “Cô gì?”

Tần Miên vẻ bí ẩn hỏi : “Anh từng câu ...”

Dư Lẫm dỏng tai lên : “Câu gì?”

“Dân mỹ thuật chúng ai cũng một đôi mắt khám phá cái .”

Dư Lẫm cạn lời: “...” Biết thế thèm hỏi cho xong.

Ở băng ghế , Trần Tư Kỳ và Dư Trừng liếc trao đổi ánh mắt.

Dư Trừng: Chị bình thường thế ?

Trần Tư Kỳ: Cậu thông cảm chút , từ nhỏ đến lớn đây là đầu tiên chị tớ yêu đấy.

Dư Trừng: ...

Trần Tư Kỳ đảo mắt một vòng: Cậu thấy chị tớ thế nào? Hay là chúng giúp chị một tay .

Dư Trừng: Giúp thế nào?

Trần Tư Kỳ: Tí nữa cứ phối hợp với tớ là .

Dư Trừng: ... Thôi .

Bên trong chiếc xe, kẻ ai nấy đều cất giấu tâm tư riêng.

Hai mươi phút trôi qua nhanh chóng. Nhìn biển đen kịt cổng công viên giải trí, Tần Miên càng cảm thấy quyết định mặc áo màu sặc sỡ của sáng suốt bao. Công viên quá đông đúc, nội việc tìm chỗ đỗ xe thôi cũng ngốn mất mười mấy phút. Khó khăn lắm mới chen trong thì bên trong càng chật chội hơn. Chỉ cần lơ đễnh một chút là Tần Miên và Dư Lẫm đám đông xô đẩy dạt hai ngả. Giữa biển mênh m.ô.n.g , tuyệt chiêu quần áo màu mè của Tần Miên coi như vô dụng. Tần Miên dẫn Trần Tư Kỳ bóng râm, gửi vị trí định vị cho Dư Lẫm, mãi hai nhóm mới hội ngộ .

Bốn bóng cây râm mát. Tần Miên dòng qua tấp nập mắt, c.ắ.n một miếng kem, miệng lúng búng : “Giá mà sợi dây thừng buộc bốn với thì chẳng lo lạc nữa.”

Dư Lẫm liếc cô một cái, Tần Miên bắt gặp ánh mắt liền trố mắt lên: “ thấy ý kiến của mà.”

Dư Lẫm lạnh lùng dập tắt ảo tưởng: “Nếu lỡ vấp ngã thì sẽ biến thành sự cố giẫm đạp lên mất.”

Tần Miên: “...” Đẹp trai ngời ngời thế , hóa là lấy chỉ EQ đổi.

Tần Miên nhẩm tính trong đầu thì thấy Dư Lẫm lưng khuất.

Chẳng định , cô bèn sang hai đứa nhỏ đang mút kem bên cạnh với vẻ khó hiểu. Trần Tư Kỳ và Dư Trừng đồng loạt nhún vai tỏ vẻ .

Tần Miên: “...”

May mà chỉ một lát Dư Lẫm . Trên tay cầm ba quả bóng bay bơm khí in hình Peppa Pig. Tần Miên nheo mắt đầy ẩn ý: “Anh cũng thích mấy thứ .”

Dư Lẫm liếc cô một cái nhưng gì. Anh thẳng đến chỗ Trần Tư Kỳ, buộc một quả bóng tay con bé. Sau đó buộc thêm một quả nữa cho Dư Trừng. Quả bóng cuối cùng, ánh mắt về phía Tần Miên.

Tần Miên ngạc nhiên chỉ tay : “Cho... cho á?”

Dư Lẫm vòng vo dài dòng: “Đưa tay đây.”

Thì là cho cô thật. Tần Miên nhíu mày, vẻ vui lắm: “Trẻ con quá mất... Ít cũng mua cho quả bóng hình Gấu lớn chứ.”

Trần Tư Kỳ và Dư Trừng: “...” Bọn họ cũng chẳng trưởng thành hơn là bao.

“Anh Gấu lớn là ai ? Anh xem phim Hoạt hình Gấu trúc ? Hay lắm đấy, bây giờ ăn cơm vẫn mở phim xem đấy nhé...” Miệng thì cứ lải nhải nhưng tay cô vẫn ngoan ngoãn chìa cho Dư Lẫm buộc bóng bay .

“Thế mua cho một quả?” Tần Miên thắc mắc.

Dư Lẫm thẳng lên. Vóc dáng cao lớn sừng sững như một tre vút thẳng lên trời. Cho dù dòng xung quanh đông đúc chen lấn đến mức nào cũng chẳng thể lu mờ sự hiện diện của . Anh cúi xuống thẳng mắt Tần Miên, dùng chính hành động của để cho câu trả lời. Tần Miên lập tức vị ánh mắt , ngoan ngoãn ngậm chặt miệng .

Cao kều đúng là lợi thế thật đấy. Cho đến giờ cô vẫn tìm thấy nhược điểm nào của việc chân dài cả.

Cả nhóm tiếp tục di chuyển. Trạm dừng chân đầu tiên là khu xe điện đụng - trò chơi yêu thích của Trần Tư Kỳ. Vì mua thẻ ưu tiên nên họ chẳng xếp hàng lâu.

Trần Tư Kỳ ghé sát tai Dư Trừng thì thầm: “Lát nữa chúng cứ nhắm xe của chị tớ với mà đ.â.m nhé.” Nói xong con bé sang hỏi Dư Trừng: “Cậu lái xe điện đụng ?”

Dư Trừng lắc đầu: “ tớ học nhanh lắm.”

Dư Trừng vốn là học sinh xuất sắc, Trần Tư Kỳ cực kỳ tin tưởng cô bé. Nó giải thích qua loa cách thao tác cho Dư Trừng . Dư Trừng gật đầu hiệu hiểu. Ở phía xa, Tần Miên vẫn lọt tầm ngắm của Trần Tư Kỳ. Cô đang khởi động gân cốt cực kỳ nghiêm túc, cứ như thể sắp bước một giải đấu tầm cỡ quốc tế .

Khi trò chơi bắt đầu, Tần Miên lao tông xe tứ tung cần đối thủ là ai. Tiếng hò hét la hét vang dội khắp khu vực trò chơi. Dư Lẫm tông xe liên tục đành lùi xe né tránh. Khóe mắt vô tình bắt gặp nụ rạng rỡ của Tần Miên. Giây tiếp theo, xe của Trần Tư Kỳ và Dư Trừng lao vút tới, từ hai phía tông thẳng xe của Tần Miên và Dư Lẫm.

“Uỳnh…”

Hai chiếc xe đ.â.m sầm . Mái tóc của Tần Miên hất mạnh cổ Dư Lẫm tạo cảm giác đau nhột, còn thoang thoảng chút hương thơm của hoa hồng. Tần Miên ngoắt thì thấy đó là Dư Lẫm. Cô lập tức bẻ lái chuẩn phục thù. Thấy Dư Lẫm vội vàng chuyển từ thế động sang chủ động, sẵn sàng đón nhận cú đ.â.m của cô. Cộng thêm sự trợ giúp đắc lực của Trần Tư Kỳ và Dư Trừng, ván xe điện đụng diễn vô cùng kịch tính, khốc liệt.

Bước khỏi khu trò chơi, Tần Miên rút khăn giấy lau mồ hôi đầm đìa trán. Cô cũng đưa cho Dư Lẫm một tờ.

“Ơ? Dư Lẫm, cổ đỏ lựng lên thế ? Bị ai cào ?” Tần Miên thấy vết đỏ cổ Dư Lẫm. Da vốn trắng nên vết gì khác thường là nhận ngay. Tần Miên định đưa tay sờ thử thì Dư Lẫm nhanh tay bắt lấy tay cô.

Anh cô bằng ánh mắt sâu thẳm, cất giọng trầm ấm: “Là do tóc cô quật đấy.”

Tần Miên ngớ . Tóc cô á? Nghĩ đến cảnh tượng mái tóc vô tình quét ngang qua cổ Dư Lẫm, Tần Miên bỗng thấy ngượng ngùng đỏ mặt. Cô đưa hai tay túm lấy phần đuôi tóc, chu môi lên hết cỡ, kẹp một lọn tóc giữa môi và mũi. Mùi hương hoa hồng thoang thoảng xộc khoang mũi.

Dư Lẫm búng tay một cái “Tách” mặt cô: “Nghĩ gì thế hả?”

Tần Miên giật chớp mắt liên hồi lấy tinh thần: “Không .” Cô chỉ cổ hỏi : “Anh cần xử lý vết đó ?”

“Không cần .”

“Vậy thôi.” Tần Miên gật đầu, mỗi tay dắt một đứa trẻ về phía .

Dư Lẫm theo bóng lưng cô. Tần Miên buộc tóc đuôi ngựa gọn gàng. Đuôi tóc đung đưa theo nhịp bước chân, vẽ nên những đường cung mềm mại trong trung. Dư Lẫm vô thức đưa tay sờ lên cổ. Phảng phất đây, dường như ngửi thấy mùi hương hoa hồng thoang thoảng còn vương da.

 

Loading...