Hướng Dẫn Theo Đuổi Crush - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-07-28 16:23:38
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau đó, cả nhóm tiếp tục di chuyển đến khu vực vòng ngựa gỗ. Dư Lẫm ngoài, tham gia. Tần Miên đành dẫn theo Trần Tư Kỳ và Dư Trừng chơi, giao trọng trách phó nháy cho . Dư Lẫm kịp lên tiếng từ chối thì chiếc điện thoại của Tần Miên gọn lỏn trong tay. Từ đến nay từng chụp ảnh cho ai, bản cũng chẳng mấy mặn mà với việc chụp ảnh. Thế nên khái niệm về “góc chụp thần thánh” đối với là một tờ giấy trắng.

Chơi xong, Tần Miên háo hức chạy đến đòi xem ảnh. Dư Lẫm bỗng cảm thấy chột vô cùng. Dư Trừng nghiêng đầu nhỏ với Trần Tư Kỳ: “Đây là đầu tiên tớ thấy tớ căng thẳng thế đấy.” Trần Tư Kỳ ngạc nhiên, Dư Trừng khẽ gật đầu xác nhận.

Tần Miên nhíu mày lướt qua những bức ảnh Dư Lẫm chụp, biểu cảm mặt muôn màu muôn vẻ, thôi. Cuối cùng, cô đành thở dài: “Anh... thôi bỏ .” Dư Lẫm gãi gãi đầu ngượng ngùng.

Ở những trò chơi tiếp theo, Tần Miên nhất quyết để Dư Lẫm cầm máy nữa. Cô lôi gậy tự sướng mang theo dùng. Dù ảnh tự sướng thể tự nhiên bằng khác chụp cho, nhưng ít cũng chán so với “tác phẩm nghệ thuật” của Dư Lẫm.

Dư Lẫm: “...”

Anh thừa ruồng rẫy . Lòng hiếu thắng trỗi dậy, Dư Lẫm lập tức lên mạng tìm kiếm các bài hướng dẫn chụp ảnh, áp dụng ngay và luôn. Anh nhanh tay bắt một khoảnh khắc góc nghiêng cực kỳ xuất thần của Tần Miên. Ánh nắng chan hòa rọi xuống, bao bọc cô trong một vầng hào quang rực rỡ. Dư Lẫm ngắm nghía bức ảnh, cảm thấy vô cùng hài lòng, thậm chí còn mang khoe ngay với nhân vật chính để rửa hận.

Bước hai bước, Dư Lẫm mới sực nhớ đang cái hành động ngớ ngẩn gì thế . Ở đằng xa, Tần Miên đang cùng Trần Tư Kỳ và Dư Trừng chơi đùa vui vẻ với những linh vật của công viên. Thấy Dư Lẫm tụt phía , Tần Miên liền vẫy tay gọi . Dư Lẫm cất điện thoại bước tới, lập tức Tần Miên kéo hòa chung niềm vui. Tiếng giòn tan ngập tràn bên tai khiến khóe môi bất giác cong lên.

Buổi trưa, cả nhóm dùng bữa ngay trong công viên. Tần Miên hỏi ý kiến về lịch trình buổi chiều. Trần Tư Kỳ và Dư Trừng tàu lượn siêu tốc nhưng ngặt nỗi đủ chiều cao nên đành ngậm ngùi từ bỏ. Tần Miên cũng chơi trò , cô ném ánh mắt thăm dò sang Dư Lẫm.

Dư Lẫm thẳng thừng dội gáo nước lạnh: “ chơi .”

“Thế cũng .” Kế hoạch tan tành, Tần Miên chống tay lên cằm chẹp miệng: “Vậy lát nữa trông hai đứa nhé, chơi một .” Dư Lẫm gật đầu đồng ý.

Hai giờ chiều, Tần Miên một tiến về phía khu vực tàu lượn siêu tốc. Dư Lẫm dẫn Trần Tư Kỳ và Dư Trừng đến nghỉ ở chiếc xe bán kem gần đó. Cả ba chăm chú dõi theo Tần Miên lên chễm chệ ở hàng ghế đầu tiên, thắt đai an cẩn thận, hai chân đu đưa lơ lửng trung, trông cô vẻ vô cùng phấn khích. Trần Tư Kỳ mà thèm thuồng nhỏ dãi, chỉ giương mắt ếch . Đột nhiên, con bé xích gần Dư Lẫm, thì thầm hỏi: “Anh Dư Lẫm ơi, sợ tàu lượn siêu tốc ạ?”

Bị trúng tim đen, Dư Lẫm khựng mất mấy giây mới chối bay chối biến. Trần Tư Kỳ đương nhiên tin, con bé âm thầm ghi nhớ trong lòng, định bụng lát nữa sẽ mách lẻo với Tần Miên.

Trong lúc bọn họ đang trò chuyện, đoàn tàu lượn siêu tốc lao vút . Tiếng la hét thất thanh vang lên ngớt.

Dư Lẫm thấy cảnh đó liền hít một ngụm khí lạnh, vội vàng dời mắt chỗ khác. Con tàu nhào lộn một vòng trung cuối cùng cũng dừng . Có bước xuống chân tay bủn rủn, ngã quỵ luôn xuống đất, nhờ nhân viên dìu ngoài. Có thì ôm gốc cây nôn thốc nôn tháo. Ngược với cảnh tượng thê t.h.ả.m đó, Tần Miên bước xuống xe với mái tóc rối bời một chút, ngoài chẳng sứt mẻ gì, mặt thậm chí còn hiện rõ vẻ tiếc nuối vì chơi đời. Cô chạy lon ton về phía , hào hứng reo lên: “Vui cực kỳ luôn.”

Thực cô còn thử sức với trò tháp rơi tự do nữa, nhưng nghĩ chơi mà cứ bỏ để chơi một mãi thì cũng kỳ. Thế là khi uống ngụm nước lấy sức, Tần Miên cùng cả nhóm tiếp tục chuyển hướng sang các trò chơi nhẹ nhàng mặt đất.

...

Sáu giờ chiều. Mặt trời ngả về tây, ánh hoàng hôn nhuộm vàng một góc chân trời, những đám mây xung quanh cũng khoác lên màu áo mới rực rỡ. Trước vòng đu khổng lồ cách đó xa là một hàng dài xếp hàng rồng rắn. Tất nhiên nhóm Tần Miên cũng thể bỏ qua trò chơi . Dư Lẫm quyết định tham gia, đề nghị ở chờ .

Trong đầu Tần Miên lờ mờ đoán lý do. Để giữ thể diện cho vẻ ngoài lạnh lùng của , cô ghé sát tai thì thầm: “Có sợ độ cao ?” Dư Lẫm liếc cô.

Tần Miên vội vàng giải thích: “ thấy mấy trò cao đều tránh xa nên đoán chắc sợ độ cao... Chuyện cũng bình thường mà.” Giọng điệu của cô hề mang ý mỉa mai, trêu chọc chút nào. Ai cũng sở thích và nỗi sợ hãi riêng của cơ mà.

“Ừm.” Dư Lẫm cũng chẳng giấu giếm: “ sợ độ cao.”

“Vậy cứ ngoan ngoãn đợi bọn nhé.” Tần Miên cong mắt tươi rói, tỏ vẻ vô cùng thấu hiểu dẫn theo Trần Tư Kỳ và Dư Trừng xếp hàng. Vòng đu luôn là điểm nhấn thu hút đông đảo du khách của công viên, nhiều sẵn sàng chi thêm tiền mua thẻ ưu tiên để chiêm ngưỡng khoảnh khắc lên đến đỉnh vòng đúng lúc hoàng hôn buông xuống.

Dư Lẫm đợi ở một cửa hàng bán đồ ăn vặt gần đó. Đột nhiên điện thoại báo tin nhắn Wechat, mở xem thì thấy Tần Miên nhắn cô ăn xúc xích nướng, còn ghi chú rõ ràng ba cái với ba vị khác . Dư Lẫm: “...”

Anh sang dõng dạc nguyên văn dòng ghi chú của Tần Miên cho ông chủ quán, cuối cùng quên dặn dò thêm: “Cho ba cái xúc xích để riêng nhé.”

“Có ngay đây ơi.” Ông chủ đon đả nhận lời nhanh thoăn thoắt bắt tay việc. Chẳng mấy chốc, mùi thơm nức mũi lan tỏa trong khí. Ngửi thấy mùi thơm, Dư Lẫm cũng cảm thấy thòm thèm nên bèn gọi thêm một cái cho .

Sợ ba đói meo râu, Dư Lẫm cầm ba cái xúc xích nóng hổi tìm Tần Miên . Lúc cô đang giữa hàng dài dằng dặc. Chiếc áo màu xanh lá của cô nổi bần bật giữa một biển mặc đồ màu nhạt, cho dù còn chùm bóng bay Peppa Pig tay, Dư Lẫm vẫn dễ dàng nhận cô ngay từ cái đầu tiên. Mặt trời khuất bóng một nửa, ánh nắng ngả từ màu vàng cam sang ánh tím mộng mơ. Những tia nắng le lói cuối ngày hắt lên mái tóc cô, nhảy nhót lung linh.

Đứng xếp hàng đến mỏi nhừ cả chân, Trần Tư Kỳ thấy bóng dáng Dư Lẫm liền mừng rỡ như vớ phao cứu sinh: “Anh Dư Lẫm ơi.”

Nghe tiếng gọi, Tần Miên ngoái đầu , thấy Dư Lẫm đang tới với mấy xiên xúc xích nướng và ba chai nước lạnh tay. Những xếp hàng xung quanh ngưỡng mộ dán mắt Dư Lẫm, chỉ sợ định giở trò chen ngang. May , khi đưa đồ ăn cho Tần Miên, Dư Lẫm hề bước hàng, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

lúc đó, một nam thanh niên khẽ gọi Dư Lẫm : “Người em, nếu xếp hàng thì tiện thể mua giúp và bạn gái chút đồ ăn . gửi tiền công đàng hoàng.”

Dư Lẫm lướt mắt , tính vốn sợ phiền phức nên cau mày định từ chối. Thấy rõ sự miễn cưỡng của , Tần Miên liền nhanh nhảu chen ngang: “Không ơi, là kỵ sĩ riêng của mà.”

Nam thanh niên đành ngượng ngùng gãi đầu: “Thế phiền hai .”

Dư Lẫm , bắt gặp nụ tinh nghịch của Tần Miên. Anh cũng mặc cho cô đùa giỡn, cất giọng: “ qua đây.”

“Vâng ạ.” Tần Miên gật đầu.

...

Dư Lẫm nhâm nhi cây xúc xích ở cửa hàng đồ ăn vặt. Tranh thủ lúc rảnh rỗi, lấy điện thoại kiểm tra tin nhắn công việc. Thanh thông báo hiện lên tin nhắn Wechat của Tần Miên, cô than vãn trời sắp tối mịt mà hàng phía vẫn còn dài lê thê. Dư Lẫm ngước mắt trời, đúng là sắc trời tối dần. Anh định gõ phím trả lời thì tin nhắn tiếp theo của Tần Miên nhảy đến, hỏi đang gì thế. Cái cảm giác giống hệt như hai tuần , lúc chân Tần Miên thương .

Dư Lẫm trả lời: [Đang xử lý công việc.]

Tần Miên ồ lên một tiếng: [Sếp đúng là đồ bóc lột, ngày nghỉ Quốc khánh mà còn bắt nhân viên việc. Tháng trả mấy đồng bạc cắc cơ chứ, nổi hai vạn ? (biểu tượng lườm nguýt bất mãn)]

Dư Lẫm bật khẽ, chắc chắn là gấp mười con hai vạn : [Gấp mười .]

Loài ngủ đông: [!!!]

Loài ngủ đông: [Mời ngài cứ thong thả.]

Lại còn dùng cả kính ngữ nữa cơ đấy. Dư Lẫm đến mức khép miệng. Trả lời xong câu đó, Tần Miên quả nhiên im thin thít, tiếp tục về với đống công việc dang dở. sự tĩnh lặng chẳng kéo dài bao lâu, hai giây tin nhắn của Tần Miên ting ting liên hồi. Dư Lẫm: “...” Anh đành trả lời tin nhắn của cô mới với công việc.

Bầu trời dần tối đen. Những đám mây ngũ sắc lộng lẫy nhường chỗ cho bóng đêm bao trùm khi mặt trời lặn hẳn. Xử lý xong đống tin nhắn công việc, Dư Lẫm xoa xoa ấn đường đặt điện thoại xuống, phóng tầm mắt về phía vòng đu . Hàng chờ đợi vẫn còn dài dằng dặc, nhưng nhẩm tính thời gian thì chắc nhóm Tần Miên cũng lên buồng cáp . Nghĩ , Dư Lẫm vớ lấy điện thoại, quả nhiên Tần Miên nhắn tin báo tin vui là họ yên vị vòng đu . Cô còn quên hỏi han xem giải quyết xong công việc .

Chẳng Tần Miên đang ấp ủ âm mưu gì, Dư Lẫm thành thật trả lời: [Xong .]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/huong-dan-theo-duoi-crush/chuong-16.html.]

Loài ngủ đông: [Oke. (biểu tượng nháy mắt tinh nghịch)]

Nhìn thấy tin nhắn , Dư Lẫm càng thêm chắc mẩm lát nữa kiểu gì cô nàng cũng giở trò cho xem.

Mười phút , Tần Miên đột ngột gọi video đến. Chiếc điện thoại rung bần bật trong tay khiến Dư Lẫm bất ngờ, ấn nút máy. Cuộc gọi kết nối, khuôn mặt của Tần Miên, Trần Tư Kỳ và Dư Trừng chen chúc xuất hiện màn hình.

“Dư Lẫm.” Tần Miên cất tiếng chào đầu tiên.

Theo là tiếng gọi “Anh Dư Lẫm”, “Anh” của Trần Tư Kỳ và Dư Trừng.

Nhìn khung cảnh phía lưng ba , Dư Lẫm họ lên đến lưng chừng trời.

“Có chuyện gì thế?” Dư Lẫm lên tiếng.

Tần Miên hào hứng khoe: “Tuy sợ độ cao thể cùng chúng ngắm thành phố từ cao, nhưng thể chiêm ngưỡng qua màn hình điện thoại mà. Không đùa , cảnh đêm ở thành phố Bình tuyệt vời luôn. Ban ngày thì thấy bình thường, nhưng đến tối, khi ánh đèn neon rực rỡ thắp sáng, thành phố cứ như khoác lên vẻ công nghệ viễn tưởng .” Tần Miên xoay camera hướng xuống mà dùng những lời miêu tả đầy màu sắc để vẽ nên bức tranh thành phố Bình trong mắt cô cho Dư Lẫm .

Tần Miên mở to đôi mắt đen láy, đôi môi điểm nụ rạng rỡ thẳng , khung cảnh phía lưng cô từ từ chuyển động.

Ánh mắt Dư Lẫm như hút chặt cô. Bốn mắt qua màn hình nhỏ, trong đôi mắt sâu thẳm của phản chiếu hình bóng Tần Miên cùng đôi môi đang mấp máy ngừng.

“Dư Lẫm, ? Trên đời chỉ ba thời điểm mà lời cầu nguyện chắc chắn sẽ thành hiện thực thôi đấy.” Tần Miên cố tình lấp lửng, gương mặt tràn đầy sự mong đợi chờ câu trả lời từ .

Dư Lẫm cũng hùa theo cô, lắc đầu đáp: “ .”

Tần Miên khúc khích, tiếp: “Ba thời điểm đó là...” Cô ngừng một chút, khẽ ngước để ước lượng cách hiện tại.

“... Vào ngày sinh nhật, khi thấy băng và khi vòng đu lên đến điểm cao nhất.”

Ngay khi Tần Miên dứt lời, buồng cáp của họ cũng vặn lên đến đỉnh vòng .

“Đến đỉnh , nhanh lên nhanh lên, mau ước .” Tần Miên bỗng nhiên phấn khích lạ thường. Thấy Dư Lẫm vẫn trơ như phỗng, cô vô cùng nghiêm túc khẳng định: “Rất thể sẽ thành hiện thực đấy.” Nói xong, cô đặt điện thoại lên đùi, chắp tay nhắm mắt và bắt đầu lẩm nhẩm cầu nguyện.

Dư Lẫm phì . khi thấy dáng vẻ thành tâm cầu nguyện của cô qua màn hình, bỗng dưng cuốn theo và cũng nhắm mắt .

Chỉ là chẳng mong ước gì đặc biệt nên đành ước bừa: [Thế giới hòa bình]. Mở mắt thì cuộc gọi video kết thúc từ lúc nào. Anh cất điện thoại, ngẩng đầu tiếp tục ngắm vòng đu khổng lồ đang chầm chậm xoay vòng.

Một lúc , Tần Miên rạng rỡ bước xuống từ vòng đu . Vừa gặp nôn nóng hỏi xem Dư Lẫm ước gì.

“Thế giới hòa bình.” Dư Lẫm đáp.

Anh thấy rõ Tần Miên sững sờ mất một giây.

Sau đó hỏi ngược cô: “Còn cô thì ?”

Công viên giải trí lên đèn rực rỡ, ánh đèn lung linh đủ sắc màu, Tần Miên ngẩn ngơ như thôi miên. Cô buột miệng thốt là “tất nhiên là cưa đổ ”, nhưng lời đến cửa miệng nghẹn ứ thốt nên lời. Cuối cùng cô đành ngượng ngùng đ.á.n.h trống lảng: “Bí mật.”

Dư Lẫm: “...”

...

Một ngày rong chơi rã rời, cả lớn lẫn trẻ nhỏ đều mệt lử.

Trước khi ngủ, Dư Lẫm cầm điện thoại lên xem thử thì phát hiện Tần Miên thu hồi một tin nhắn Wechat. Anh liền gõ phím hỏi : [?]

Tần Miên vẻ bất ngờ: [Anh vẫn ngủ ?]

Dư Lẫm: [Cô cũng ngủ còn gì.]

Tần Miên tựa lưng đầu giường, c.ắ.n cắn móng tay, cẩn thận lựa chọn từng từ ngữ: [Vừa nãy...]

Dư Lẫm: [Tin nhắn nãy cô thu hồi là gì thế? kịp xem.]

Tần Miên bỗng thở phào nhẹ nhõm như trút gánh nặng.

Loài ngủ đông: [Không .]

Dư Lẫm: [Ồ.]

Dư Lẫm mảy may nghi ngờ, tắt điện thoại chuẩn ngủ. Chưa đầy hai phút , điện thoại bỗng rung lên một tiếng báo hiệu. Thanh thông báo hiện lên tin nhắn Wechat từ Tần Miên. Dư Lẫm đành với tay bật đèn ngủ.

Loài ngủ đông: [Dư Lẫm, thấy dạo Trần Tư Kỳ và Dư Trừng thiết với hơn hẳn .]

Dư Lẫm thấy khó hiểu nhưng vẫn nhắn một chữ: [Ừ.]

Lúc , Tần Miên đang nắm chặt điện thoại, tim đập thình thịch liên hồi. Vừa nãy nghĩ quãng thời gian rụt rè nhút nhát của bản , cô thấy hèn nhát quá mức nên quyết định sẽ nhân cơ hội chọc thủng lớp giấy cửa sổ mỏng manh giữa hai .

khi thực sự bước tới ranh giới , cô hồi hộp đến nín thở, hít sâu run rẩy gõ chữ: [Anh bọn chúng thiết hơn nữa ?]

Câu chuyện bỗng chốc rẽ sang một hướng kỳ lạ khiến Dư Lẫm càng thêm thắc mắc, chậm rãi gõ một dấu “?” gửi .

Tần Miên căng thẳng tột độ, những ngón tay gõ phím run rẩy: [Ví dụ như, hai chúng hẹn hò .]

Loài ngủ đông: [Như càng thêm ^^]

 

Loading...