Hướng Dẫn Theo Đuổi Crush - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-07-28 16:23:39
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gửi xong dòng tin nhắn Wechat đó, Tần Miên ném phịch điện thoại sang một bên chui tọt trong chăn, trùm kín mít từ đầu đến chân.

A a a a a a!

Cô gào thét trong câm lặng lớp chăn dày, thể tin nổi là mới tỏ tình với Dư Lẫm xong. Tần Miên cảm nhận rõ ràng đang nóng ran lên hầm hập. Tim đập thình thịch như trống đánh, tưởng chừng như giây tiếp theo thể văng luôn khỏi lồng ngực.

Cô đặt tay lên n.g.ự.c trái, cảm nhận nhịp đập gấp gáp, mạnh mẽ của nó. Không khí trong chăn dần trở nên loãng khiến cô buộc ló đầu để hít thở.

Chiếc điện thoại ngay sát bên cạnh, lớp ốp lưng phản chiếu ánh sáng nhờ nhờ trong bóng tối. Tần Miên chằm chằm nó nhưng chẳng dám đưa tay chạm . Gửi tin nhắn tỏ tình cho Dư Lẫm bòn rút cạn kiệt dũng khí của cô. Ngay lúc , cô đủ can đảm để đón nhận lời từ chối từ .

Thế là Tần Miên quyết định con đà điểu rúc đầu cát, nhắm chặt mắt tự thôi miên bản chìm giấc ngủ. đôi tai cô dỏng lên ngóng, chỉ cần một tiếng động nhỏ xíu cũng đủ khiến cô giật hoảng hốt như một chú thỏ con sợ hãi. Trằn trọc mãi đến nửa đêm, khi quá mệt mỏi, Tần Miên mới chìm giấc ngủ say.

Cùng lúc đó, Dư Lẫm đang giường cũng chằm chằm dòng tin nhắn tỏ tình của Tần Miên. Bộ não vốn luôn nhạy bén của bỗng chốc rơi trạng thái “treo máy”. Chỉ thôi cũng đủ thấy sức công phá từ quả b.o.m tin nhắn của Tần Miên kinh khủng đến nhường nào. Mất một lúc lâu , Dư Lẫm mới lấy khả năng tư duy bình thường.

Mọi chuyện bắt đầu đổi từ khi nào nhỉ? Dư Lẫm .

một điều dám khẳng định, đó là hề bài xích tình cảm của Tần Miên. Bởi vì khoảnh khắc dòng tin nhắn tỏ tình , trái tim lỡ một nhịp.

mà...

Dư Lẫm đặt điện thoại xuống. Lẽ lúc nên trả lời cho cô ngay lập tức, nhưng chẳng trả lời như thế nào cho . Trong suốt chặng đường đời của , việc công nhận, yêu thương dường như trở thành một trạng thái bình thường. Đột nhiên một ngày, bước đến và rằng cô thích , cùng xây đắp một mối quan hệ. Điều đó khiến cảm thấy hoang mang lo sợ.

Dư Lẫm hiểu rõ bản những khiếm khuyết trong tính cách. Lạnh lùng, thiếu sự đồng cảm và thấu hiểu - đó là những lời nhận xét mà xung quanh luôn dành cho từ nhỏ đến lớn. Anh khả năng yêu thương một , và cũng chẳng cách yêu thương khác.

Tần Miên thì khác. Cô lớn lên trong một môi trường ngập tràn tình yêu thương. Hai con mang tính cách trái ngược như , liệu thích hợp để ở bên .

Dư Lẫm vùng dậy khỏi giường, bước ngoài ban công. Đêm khuya thanh vắng tĩnh mịch, những ngọn đèn đường trong khu chung cư hắt thứ ánh sáng vàng vọt dìu dịu. Đứng từ tầng cao xuống, chúng trông giống hệt như những bông hoa vàng rực rỡ đang bung nở giữa màn đêm.

Ánh trăng bàng bạc chiếu rọi, một nửa rải lan can ban công, nửa còn đậu Dư Lẫm.

Tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng chim lảnh lót thỉnh thoảng vang lên từ những vòm cây.

Màn đêm buông xuống mát mẻ như làn nước, tiết trời tháng Mười ở thành phố Bình bắt đầu se lạnh.

Dư Lẫm cúi gằm mặt xuống. Mặc dù lý trí mới thuyết phục bản hãy lùi bước, nhưng thứ tình cảm mãnh liệt trong tim điên cuồng gào thét bảo đừng bỏ lỡ cơ hội .

Tiếng chuông điện thoại dồn dập vang lên phá tan sự tĩnh lặng. Dư Lẫm phòng ngủ, phát hiện đó là cuộc gọi từ công ty.

Nửa đêm nửa hôm tự dưng gọi điện đến, linh tính mách bảo chắc chắn xảy chuyện chẳng lành.

“Alo.” Dư Lẫm bắt máy. Nghe những thông tin truyền đến từ đầu dây bên , lông mày cau chặt .

“Được , bây giờ sẽ đặt vé máy bay Lệ Đô ngay.”

Cúp máy xong, Dư Lẫm nhanh chóng quần áo, xếp vội vài bộ đồ vali, để tờ giấy nhắn cho Dư Trừng vội vã rời .

Sáng sớm hôm , Dư Lẫm đặt chân xuống sân bay Lệ Đô. Công ty cử một đồng nghiệp đón .

Trên đường , đồng nghiệp kể tóm tắt tình hình: Dữ liệu AI của công ty đ.á.n.h cắp một cách ác ý. Bộ phận quan hệ công chúng lập tức khởi động phương án dự phòng khẩn cấp, hiện tại giới truyền thông bên ngoài vẫn nắm thông tin . Tuy nhiên, để ảnh hưởng đến kế hoạch mắt sản phẩm theo đúng dự kiến, công ty buộc khởi động bộ thuật toán thứ hai trong tuần . Trớ trêu , bộ thuật toán thứ hai gặp một kỹ thuật cực kỳ nghiêm trọng, hết cách họ đành gọi điện cầu cứu Dư Lẫm đến giải quyết.

Cậu đồng nghiệp hoảng loạn mặt, trái ngược với vẻ điềm tĩnh của Dư Lẫm. Dù sắc mặt lúc trông vô cùng u ám nhưng tuyệt nhiên hề lộ nửa phần bất an.

“Đến xem tình hình cụ thể thế nào .” Giọng trầm của Dư Lẫm vang lên, ngay lập tức trấn an tinh thần của đồng nghiệp.

“Vâng .” Người đồng nghiệp gật đầu lia lịa. Có Dư Lẫm tay, hòn đá tảng đè nặng trong lòng coi như vơi một nửa.

Nhìn thấy quầng thâm thâm sì mắt Dư Lẫm, đồng nghiệp áy náy : “Còn một lúc nữa mới tới công ty, Dư chợp mắt một lát .”

“Không .” Điều khiến Dư Lẫm lo lắng nhất lúc chính là Dư Trừng.

Anh cứ ngỡ chuyến chỉ mất một ngày là giải quyết xong xuôi việc, nhưng theo tình hình đồng nghiệp trình bày, e là nán công tác mất một tuần .

Dư Lẫm nhớ tới tin nhắn Wechat của Tần Miên tối qua. Anh vẫn trả lời cô. tình hình hiện tại buộc nhờ vả cô thêm nữa. Dư Lẫm đầu ngoài cửa sổ. Khung cảnh hai bên đường vùn vụt lùi phía , trong lòng bỗng trào dâng một cảm giác bức bối khó tả. Cuối cùng, vẫn cầm điện thoại lên gửi tin nhắn cho Tần Miên, đồng thời chuyển kèm hai vạn tệ.

...

Tần Miên tỉnh giấc, thấy ngoài trời nắng lên cao rực rỡ, thời gian cũng nhích gần đến buổi trưa.

Có lẽ do tối qua quá hưng phấn nên lúc tỉnh dậy cô thấy đầu óc choáng váng, nặng trịch.

Kéo rèm cửa , ánh nắng ấm áp tràn ngập khắp căn phòng.

Tần Miên vươn vai một cái thật sảng khoái, các cơ bắp kéo căng mang cảm giác dễ chịu khiến cô buông một tiếng thở dài thỏa mãn.

Giây tiếp theo, Tần Miên thấy tiếng chuông điện thoại reo vang trong chăn. Cô giật ngoắt , vẻ nhàn nhã ban nãy bay biến mất tiêu. Tần Miên cuống cuồng lật tung chăn màn, tay chân luống cuống tìm kiếm chiếc điện thoại lăn lóc xó xỉnh nào.

Mãi đến khi suýt nữa thì lật tung cả cái giường lên, cô mới mò thấy nó đang kẹt trong khe hở giữa nệm và thành giường.

Pha vận động quá sức khiến cô mồ hôi mồ kê nhễ nhại, thở hồng hộc. Nhìn thấy thông báo màn hình là tin nhắn của Dư Lẫm, Tần Miên căng thẳng đến mức nuốt nước bọt cái ực. Có là câu trả lời của ? Dư Lẫm đồng ý từ chối đây?

Tần Miên hồi hộp đến mức nghẹt thở, run rẩy bấm mở Wechat.

_: [Tần Miên, công ty đột xuất việc gấp nên Lệ Đô công tác một tuần. Tuần phiền cô chăm sóc Dư Trừng giúp nhé.]

_: [Chuyển khoản 20.000]

_: [Còn nữa, cảm ơn tình cảm của cô. Đợi công tác về sẽ cho cô câu trả lời.]

Đọc xong tin nhắn của Dư Lẫm, Tần Miên cảm thấy hụt hẫng trong một chốc. cảm giác đó cũng nhanh chóng qua , cô khẽ thở phào nhẹ nhõm. Ít thì cũng từ chối, chứng tỏ cô vẫn còn cơ hội. Tần Miên nhanh nhẹn trả lời tin nhắn đồng ý. Sau đó, cô cầm điện thoại định sang nhà đối diện đón Dư Trừng. Vừa bước đến cửa thì chuông cửa nhà cô reo lên. Tần Miên mở cửa , thấy Dư Trừng đang ngoan ngoãn chờ sẵn.

“Chị Miên Miên, em công tác ạ. Anh bảo em sang tìm chị.”

“Chị .” Tần Miên xoa đầu cô bé, trong lấy đôi dép lê đưa cho Dư Trừng: “Em nhà , em nhắn tin Wechat cho chị .”

“Vâng ạ.” Dư Trừng dép, đeo balo bước nhà. Trần Tư Kỳ đang xem tivi ngoài phòng khách, thấy tiếng động bèn ngoái đầu . Thấy Dư Trừng đến, đôi mắt con bé sáng rực lên vì ngạc nhiên: “Dư Trừng, sang đây thế.”

Mẹ Tần cũng hiếu kỳ ngó xem. Tần Miên giải thích rằng Dư Lẫm công tác một tuần, ai chăm sóc Dư Trừng nên nhờ cô để ý con bé giúp. Mẹ Tần vội vã dậy, đon đả mời Dư Trừng nhà: “Vào đây cháu.”

Dư Trừng ngoan ngoãn cúi chào: “Cháu chào dì ạ.”

“Chào cháu.” Mẹ Tần hiền hậu, vuốt ve má cô bé quyết định luôn cho Dư Trừng ở nhà trong mấy ngày . Dù thì để một đứa trẻ ở nhà một , bà cũng yên tâm chút nào.

Trần Tư Kỳ lập tức đồng ý hai tay hai chân, chủ động rủ rê: “Dư Trừng sang ngủ chung với tớ .”

“Thế thì con dọn dẹp bớt mấy con gấu bông giường nhé.” Mẹ Tần nhắc nhở.

“Con ngay đây ạ.” Nói xong, Trần Tư Kỳ quăng luôn cái điều khiển tivi xuống, ba chân bốn cẳng chạy phòng ngủ thu dọn gấu bông.

Dư Trừng giữa phòng khách, một dòng suối ấm áp chảy tràn qua trái tim cô bé.

“Ra sofa chơi cháu.” Mẹ Tần bếp chuẩn bữa trưa. Tần Miên dẫn Dư Trừng sofa , dặn dò cô bé cứ tự nhiên như ở nhà, cố tình lớn tiếng để Tần thấy: “Em , chị nấu ăn siêu ngon luôn. Lát nữa đảm bảo em ăn hai bát cơm vẫn còn thòm thèm cho mà xem.”

Mẹ Tần đang lúi húi trong bếp, ngoài miệng thì vờ như trách móc Tần Miên dẻo miệng, nhưng tay chân thoăn thoắt lục lọi tủ lạnh, quyết tâm trổ tài một mâm đồ ăn thật hoành tráng để thiết đãi Dư Trừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/huong-dan-theo-duoi-crush/chuong-17.html.]

Tần Miên nháy mắt tinh nghịch với Dư Trừng: “Hôm nay chúng lộc ăn đấy.”

Dư Trừng cong khóe môi : “...” Cô bé thực sự thích cuộc sống ấm áp như thế .

...

Kể từ khi lớp giấy cửa sổ mỏng manh chọc thủng, tần suất Tần Miên chủ động tìm Dư Lẫm giảm đáng kể.

Sang đến ngày thứ sáu Dư Lẫm công tác, tin nhắn Wechat giữa hai đếm đầu ngón tay quá năm câu.

Tần Miên bí bách quá chịu nổi đành tìm Phương Mân để trút bầu tâm sự.

“Thế định tính ?” Trong quán bar, Phương Mân cụng ly với Tần Miên, nhấp một ngụm rượu hỏi.

“Nếu đồng ý lời tỏ tình thì hai đứa bọn sẽ chính thức hẹn hò thôi. Còn nếu...” Tần Miên cúi gằm mặt xuống, tay xoay xoay ống hút trong ly rượu một cách vô hồn. Cứ nghĩ đến viễn cảnh tồi tệ , giọng cô chùng xuống hẳn: “...Nếu từ chối tớ, tớ sẽ chôn chặt đoạn tình cảm .”

“Cậu chắc là buông bỏ ?”

“Được chứ.”

“Chắc chắn ?”

Tần Miên lập tức xì như quả bóng xì : “Không chắc lắm.” Dù đây cũng là mối tình đầu của cô, hơn nữa thời gian qua hai cùng trải qua bao nhiêu kỷ niệm thực tế. Để buông bỏ một bề một sớm, chuyện dễ dàng gì.

“Với , chắc từ chối tớ .” Tần Miên oán trách lườm Phương Mân một cái.

“Lỗi của tớ, tớ tự phạt ba ly.”

“Hứ.” Tần Miên bĩu môi.

“Baby, you have become my addiction

I'm so strung out on you

I can barely move, but I like it

And it's all because of you...”

Quán bar của Phương Mân ban ngày hoạt động theo mô hình quán pub nhẹ nhàng. Lúc , loa đang phát một bản tình ca R&B kinh điển của Anh. Tần Miên tay chống cằm, thả hồn theo điệu nhạc với trạng thái chếnh choáng men. Trong đầu cô bỗng dưng hiện lên khuôn mặt của Dư Lẫm. Thấy Tần Miên thẫn thờ, Phương Mân huơ huơ tay mặt cô: “Đang nghĩ gì thế? Say ?”

“Tớ say.” Tần Miên lúng búng trả lời, ánh mắt lờ đờ trống rỗng.

“Thực hôm đó... tớ hề say ...”

“Cậu lảm nhảm cái gì thế?” Phương Mân ghé sát tai cô hỏi.

“Cậu gì cơ?”

“Tớ bảo là tớ say.” Tần Miên lặp .

“Tớ say rượu.”

“...” nên phí lời với mấy đứa say xỉn. Phương Mân dậy: “Để tớ dìu lên lầu nghỉ một lát.”

Tần Miên cũng cảm thấy đầu óc cuồng, lời Phương Mân ngoan ngoãn lên. Phương Mân một phòng nghỉ dành riêng cho nhân viên ở tầng hai. Vừa ngả đầu xuống gối, Tần Miên cuộn tròn trong chăn, chẳng mấy chốc tiếng ngáy ngủ đều đặn vang lên. Phương Mân bất lực lắc đầu, dém chăn cho Tần Miên xuống nhà.

...

Khi Tần Miên tỉnh dậy nữa thì thấy tủ đầu giường đặt một cốc nước ấm, chắc chắn là do Phương Mân để đó.

Ngủ một giấc dài khiến cổ họng cô khô khốc, khó chịu vô cùng. Uống vài ngụm nước ấm, cổ họng cũng dịu phần nào. Khi tỉnh táo hẳn, Tần Miên vớ lấy điện thoại xem giờ thì thấy tám giờ tối .

Dưới nhà vọng lên những âm thanh âm nhạc xập xình ầm ĩ. Tần Miên hé cửa phòng , thứ âm nhạc đinh tai nhức óc lập tức dội thẳng màng nhĩ khiến tim cô đập thình thịch.

“...”

Cô bám tay vịn cầu thang xuống lầu. Phía đông vui tấp nập vô cùng. Có nhân viên pha chế nhận Tần Miên là bạn của bà chủ nên nhanh nhảu chạy tới báo cáo: “Bà chủ đang ở quầy pha chế đấy chị.”

“Cảm ơn em nhé.” Tần Miên xong liền về phía quầy pha chế. Ánh đèn laser chớp nháy liên hồi, thỉnh thoảng hắt lên cô những tia sáng xanh đỏ lúc mờ lúc tỏ.

“Haiz, buổi họp lớp năm nay vắng bóng mấy .”

“Chịu thôi, tự do như hồi còn học nữa.”

“Cũng . Không ngờ mới trường thôi mà mỗi một phương .” Gã mặc vest nhấp một ngụm rượu, hướng ánh mắt về phía cô gái đang mải miết bấm điện thoại ở băng ghế sofa đối diện.

“Nói mới nhớ, từ ngày Dư Lẫm du học là bặt vô âm tín luôn, chẳng dạo sống .”

Cô gái đặt điện thoại xuống, lên tiếng: “Gần đây Dư Lẫm đang công tác ở Lệ Đô. Ờm... hình như ngày mai là về đấy.”

Vừa thấy hai chữ “Dư Lẫm”, bước chân Tần Miên bỗng chậm , cô tò mò sang nhóm đang ở băng ghế đó. Có vẻ như bọn họ là bạn học đại học của Dư Lẫm. Và cô gái ... vẻ thiết với , đến mức nắm rõ lịch trình công tác và ngày giờ trở về của luôn. Tần Miên tự chủ nán thêm vài bận.

“Chà, nhắc đến Dư Lẫm là nhắc đến Khanh Khanh của chúng .” Một gã đàn ông đeo kính trong nhóm lên tiếng trêu chọc. Hắn bắt đầu hồi tưởng những kỷ niệm xưa cũ, giọng điệu đầy vẻ cảm thán: “Đừng chối, hồi đại học hai ý đồ với còn gì. Nếu đột ngột du học thì khéo bây giờ chúng ăn cỗ cưới của hai chứ.”

Lời gã đeo kính dứt, lập tức hùa theo: “Chuẩn đấy. Tớ nhớ mang máng hồi năm hai đại học, với cùng chung một đội tham gia cuộc thi gì đó, hình như cũng tổ chức ở Lệ Đô thì .”

đúng đúng, ngay khi cuộc thi kết thúc . Dư Lẫm còn chu đáo xí chỗ cho nữa cơ mà.”

, Dư Lẫm hồi học lạnh lùng kiêu ngạo là thế, mà trong lớp chỉ thiết với mỗi thôi.”

“Không ngờ bao nhiêu năm trôi qua, Dư Lẫm cắt đứt liên lạc với cả lớp mà chỉ giữ mỗi của .” Một khác lên tiếng chọc ngoáy: “Bây giờ Dư Lẫm cũng về nước , hai định nối tình xưa ? Năm nay liệu bọn uống rượu hỷ của hai đây? Bạn bè cũ đang mỏi mắt chờ mong đấy nhé.”

Cô gái trêu chọc thì ngượng ngùng đỏ mặt, bảo đừng bậy bạ nữa. Tần Miên những lời đồn thổi mà lòng lạnh toát một nửa. Kể từ khi quen Dư Lẫm đến nay, cô từng thấy chủ động với ai bao giờ, ngay cả sợi dây liên kết giữa hai cũng là do cô cất công dùng mối quan hệ của Trần Tư Kỳ và Dư Trừng để đổi lấy. Tần Miên đưa mắt cô gái gọi là “Khanh Khanh” . Cô sở hữu một khuôn mặt sắc sảo, đầy khí chất, dù trong gian mờ ảo của quán bar cũng thể giấu nổi nhan sắc kiều diễm .

Hóa Dư Lẫm thích kiểu con gái như . Tần Miên ủ rũ cúi gằm mặt, bước đến quầy pha chế dặn Phương Mân một tiếng lặng lẽ rời . Ngồi xe taxi về nhà, những luồng gió đêm lùa cửa sổ rối tung mái tóc cô, đồng thời cũng xáo trộn cả những suy nghĩ đang rối bời trong lòng. Có lẽ cô chẳng cần chờ đợi câu trả lời từ Dư Lẫm nữa .

Về đến nhà, Tần Miên tự nhốt trong phòng ngủ. Căn phòng tối om, cô bó gối tựa lưng đầu giường, chiếc điện thoại đặt đùi vẫn đang sáng đèn, hiển thị khung chat giữa cô và Dư Lẫm.

Loài ngủ đông: [Dư Lẫm, bao lâu nữa về ?]

_: [Dự kiến là ngày mai.]

Cuộc trò chuyện dừng ở đó. Tần Miên tỳ cằm lên đầu gối, ngẩn ngơ ngắm vầng trăng sáng vằng vặc ngoài cửa sổ.

...

Một giờ sáng, Dư Lẫm về đến khách sạn chuẩn tắm rửa nghỉ ngơi. Hình ảnh phản chiếu trong gương là khuôn mặt phờ phạc trông thấy. Một tuần công tác ở đây, thường xuyên xoay như chong chóng vì công việc, chuyện thức khuya tăng ca diễn như cơm bữa. Nhớ tin nhắn hỏi ngày về của Tần Miên, trong lòng bỗng đưa một quyết định. Khoảng thời gian ở bên Tần Miên, thực sự vui vẻ. Anh hẹn hò với cô. Ngày mai về đến nơi, sẽ tắm rửa chải chuốt thật tươm tất mới đưa Tần Miên ăn. À đúng , mua hoa tặng cô nữa chứ.

Dư Lẫm bắt đầu phác thảo kế hoạch cho ngày mai, thậm chí còn lên mạng tìm kiếm xem con gái thường thích loại hoa gì nhất. lúc , điện thoại bỗng hiển thị tin nhắn Wechat của Tần Miên.

Loài ngủ đông: [Thành thật xin Dư Lẫm. Tin nhắn tỏ tình hôm của chỉ là đùa thôi, mong đừng để trong lòng nhé.]

 

Loading...