Hướng Dẫn Theo Đuổi Crush - Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-07-28 16:23:40
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đọc dòng tin nhắn của Tần Miên, Dư Lẫm cảm giác như bộ m.á.u trong cơ thể đều chảy ngược. Anh vịn tay bồn rửa mặt cho khỏi ngã, chăm chăm dòng tin nhắn bao nhiêu . Chuyện đổi quá đường ngột khiến tiếp nhận nổi. Anh định nhắn tin hỏi xem cô , thậm chí còn gõ sẵn hai chữ [Sao thế?] khung chat , nhưng đến khi chuẩn ấn nút gửi, chợt liếc đồng hồ, lúc là rạng sáng.

Nửa đêm nửa hôm Tần Miên ngủ mà gửi cho một tin nhắn như thế , liệu điều đó chứng minh rằng những lời cô lúc thực sự chỉ là đùa vui? Nếu bây giờ gửi tin nhắn , khi nào là quấy rầy cô .

Nghĩ đến đó, Dư Lẫm lẳng lặng xóa dòng chữ gõ, thoát khỏi khung chat Wechat với Tần Miên tắt luôn màn hình điện thoại. Sau khi vệ sinh cá nhân qua loa, ngả lưng xuống giường, đôi mắt đăm đăm lên trần nhà.

“Phù.” Dư Lẫm thở hắt một nặng nề nhắm mắt . Trong đầu lúc chỉ quẩn quanh mãi câu “chỉ là đùa thôi” của cô.

Sáng hôm , khi Dư Lẫm tỉnh giấc thì quá giờ lên máy bay. Anh day day hai bên thái dương đang giật liên hồi, tựa đầu giường đặt vé chuyến khác. Vài tiếng , Dư Lẫm yên vị chuyến bay trở về thành phố Bình. Không bao nhiêu mở điện thoại, nhấp khung chat với Tần Miên lặng lẽ thoát . Càng đến gần thành phố Bình, một cảm giác bứt rứt, phiền muộn khó tả càng dâng lên trong lòng .

Từ ngày du học về đến giờ, Dư Lẫm ít khi thấy bực bội khó chịu như , thế mà dạo gần đây cảm giác liên tục xuất hiện. Mà cả hai đều liên quan đến Tần Miên.

Dư Lẫm: “...”

Bốn tiếng bay kết thúc, máy bay hạ cánh an xuống sân bay thành phố Bình. Dư Lẫm vội vã chen lấn mà nán phía dòng . Trước khi về nhà, rẽ siêu thị mua đồ ăn. Cất dọn đồ đạc xong xuôi, mới qua nhà Tần Miên đón Dư Trừng. Lúc gõ cửa, trong đầu vẫn còn đang mải suy nghĩ xem lát nữa gặp mặt sẽ mở lời với cô thế nào, ngờ mở cửa Tần chứ Tần Miên. Dư Lẫm đảo mắt quanh phòng khách một lượt nhưng chẳng thấy bóng dáng cô , trong ánh mắt thoáng xẹt qua một tia hụt hẫng.

Sau khi lịch sự lời cảm ơn Tần, Dư Lẫm dắt tay Dư Trừng về. Trẻ con vốn nhạy cảm với tâm trạng của lớn. Vừa về đến nhà, Dư Trừng liền ngoan ngoãn chui tọt phòng bài tập, nhường gian phòng khách u ám cho trai đang mặt nặng mày nhẹ của .

Chẳng bao lâu , Dư Trừng ngửi thấy mùi sườn non kho tàu thơm nức mũi bay từ bếp, tiếp theo là tôm rang muối, thịt bò xào cần tây, rau cải luộc, khoai tây xào sợi và cả gà nấu nước dừa nữa. Dư Trừng hít hà thật sâu, là những món “đỉnh của chóp” cả. Anh trai cô bé thế nhỉ? Chuyến công tác suôn sẻ ? Dư Trừng quyết định mấy ngày tới nhất là nên ngoan ngoãn giữ trật tự.

“Dư Trừng, ăn cơm em.” Nấu xong, Dư Lẫm gọi với phòng Dư Trừng.

“Dạ em ngay.”

Dư Trừng bước , bàn ăn quả nhiên bày biện đủ các món hấp dẫn mà cô bé ngửi thấy lúc nãy. Dư Trừng gắp thức ăn bỏ miệng, lén liếc sắc mặt u ám của Dư Lẫm qua khóe mắt.

“Anh ơi.” Ăn xong một cọng rau cải, Dư Trừng ngập ngừng lên tiếng thăm dò: “Chuyến công tác của thuận lợi ạ?”

“Rất thuận lợi.” Dư Lẫm trả lời bằng một giọng đều đều chút cảm xúc.

“Vâng.”

Công việc suôn sẻ, thì chắc chắn là chuyện gì khác phiền lòng . Hai em ai với ai câu nào nữa, cứ lẳng lặng ăn xong bữa cơm. Dư Trừng bỗng nhớ da diết những tháng ngày ở nhà chị Miên Miên.

...

Trong suốt một tuần đó, Tần Miên và Dư Lẫm gần như bặt vô âm tín. Nhiệm vụ đưa đón Trần Tư Kỳ hàng ngày giao cho Tần, còn Tần Miên thì lặn mất tăm. Dư Lẫm chỉ gặp cô trong đại hội thể thao của trường Dư Trừng.

Mặc dù cả tuần nay Tần Miên thò mặt khỏi nhà, nhưng Dư Lẫm chắc chắn hôm nay cô sẽ đến. Thế nên, khi hỏi kỹ thời gian diễn phần thi của Dư Trừng, xin nghỉ buổi chiều để tới trường. Vì là đại hội thể thao trường nên cổng trường chật cứng phụ đến cổ vũ. Giữa biển đông đúc , Dư Lẫm vẫn nhận bóng dáng Tần Miên.

Hôm nay cô ăn mặc khá giản dị, tóc tết vắt sang một bên, điểm xuyết bằng chiếc nơ bướm dễ thương ở đuôi tóc, hai dải ruy băng mỏng manh hờ hững thả vai. Do dòng quá đông đúc, một phụ lẽ vì quá nôn nóng nên vô tình huých mạnh Tần Miên khiến cô lảo đảo chúi về phía và va mặt. Người đó bực tức trừng mắt, Tần Miên vội vàng xua tay xin rối rít, nở một nụ áy náy. Khi , cô tức tối giậm chân phành phạch hệt như một chú mèo giẫm đuôi. Dư Lẫm bất giác mỉm , ánh mắt cũng dịu vài phần.

Dường như cảm nhận đang , Tần Miên ngoắt . Ánh mắt cô tình cờ bắt gặp ánh mắt của Dư Lẫm đang xếp hàng ở hàng bên . Bốn mắt , sự ngượng ngùng xa cách nhiều ngày gặp lập tức bủa vây lấy cả hai. Tần Miên gật đầu chào hỏi lấy lệ, nét mặt phần gượng gạo.

Tin nhắn cô gửi hôm đó vẫn còn chình ình trong khung chat của hai . Dư Lẫm hề trả lời. Mối quan hệ của họ cũng chẳng thêm tiến triển gì. Để tránh mặt , Tần Miên suốt ngày ru rú ở nhà cắm cúi vẽ vời. Cô đăng đều đặn mấy tập truyện mới liền, đến cả biên tập viên cũng tấm tắc khen cô dạo chăm chỉ lạ thường.

“...”

Trước khi đến đây, Tần Miên lường việc sẽ chạm mặt Dư Lẫm, cô cũng tự nhẩm trong đầu hàng ngàn cách để thể tỏ tự nhiên nhất thể. Thế nhưng, chỉ mới thấy thôi mà cõi lòng cô dâng lên một nỗi xót xa khó tả. Haiz. là tuổi trẻ nên gặp quá xuất chúng mà. Tần Miên chủ động dời ánh , lưng với . Dư Lẫm thấy , nụ môi lập tức đông cứng. Cổ họng như nghẹn ứ, nuốt trôi mà nhổ cũng chẳng .

Khó khăn lắm hai mới lách trong sân trường, tính cũng mất đến mười phút đồng hồ. Cũng may Trần Tư Kỳ và Dư Trừng học cùng một lớp nên Dư Lẫm nhanh chóng tìm thấy Tần Miên. Cô đang cạnh Trần Tư Kỳ, cúi nhỏ điều gì đó với con bé. Trần Tư Kỳ mỉm gật đầu chạy vụt .

“Anh ơi.” Dư Trừng thấy liền cất tiếng gọi, nắm tay kéo về phía Tần Miên. Dư quang của Tần Miên bắt hình bóng hai đang tiến gần, trong lòng khỏi chút hoảng loạn.

“Chị Miên Miên ơi.” Dư Trừng chào hỏi Tần Miên khi hai đến gần.

“Trần Tư Kỳ chị? Bạn khu vực điểm danh ạ?”

.” Tần Miên cố tỏ bình thản, chỉ tay về phía khu vực điểm danh cách đó xa.

“Đằng kìa. Nghe Tư Kỳ hai đứa tham gia chạy tiếp sức hả?”

“Vâng ạ.” Dư Trừng điểm danh xong, cô bé hào hứng khoe: “Em và bạn chạy hai lượt cuối chị ạ.”

Dư Trừng dứt lời thì Trần Tư Kỳ cũng điểm danh xong chạy tới. Nhìn thấy Dư Lẫm, con bé tíu tít gọi một tràng “Anh Dư Lẫm ơi”, hồ hởi thông báo: “Lát nữa em với Dư Trừng sẽ chạy hai lượt cuối cùng, hai chị nhớ vạch đích đợi bọn em nhé.” Con bé ngây thơ chẳng hề gì về sự đổi thái độ giữa hai lớn nên vẫn hồn nhiên rủ rê họ.

Tần Miên và Dư Lẫm trao đổi ánh mắt, cả hai đều tỏ lúng túng, ai lên tiếng nhận lời. Trần Tư Kỳ cũng chẳng bận tâm nhiều, xong là chạy tót tìm các bạn cùng lớp. Lúc còn một thời gian nữa mới đến giờ thi đấu, Tần Miên viện cớ mua nước để tránh mặt . Dư Lẫm hiểu ý nên cũng im lặng gì.

Mãi đến khi cuộc thi chạy tiếp sức sắp bắt đầu, Tần Miên mới lững thững . Nội dung thi đấu là chạy tiếp sức 4x100m, tính đúng một vòng sân trường. Trần Tư Kỳ và đội của xếp chạy ở đường chạy 2. Tần Miên vân vê chai nước trong tay, ngón tay vô thức cậy cậy chiếc nhãn mác. Cô đang đắn đo xem nên vạch đích chờ Trần Tư Kỳ .

“Tần Miên.” Dư Lẫm bất chợt gọi tên cô. Dưới ánh mắt đầy bối rối của Tần Miên, bước gần, giọng điệu điềm tĩnh: “Chúng qua đó .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/huong-dan-theo-duoi-crush/chuong-18.html.]

“Rắc…” Tần Miên giật bóp chặt chai nước trong tay, tạo một âm thanh nhỏ xíu chỉ đủ cho hai thấy giữa sân trường ồn ào náo nhiệt.

“Đi... thôi.” Tần Miên hoảng hốt chớp chớp mắt, rảo bước thật nhanh về phía đường chạy. Dư Lẫm lặng lẽ theo , duy trì cách nửa mét.

Trái tim Tần Miên đập loạn nhịp, sự hiện diện của Dư Lẫm ở phía khiến cô tài nào ngó lơ . Bất chợt, hình ảnh ở quán bar hôm nọ lóe lên trong đầu, nhịp tim cô mới dần dần bình trở .

Trần Tư Kỳ là chạy chặng đua cuối cùng. Xuyên suốt chặng đua, con bé và đối thủ đang dẫn vị trí thứ hai bám đuổi vô cùng quyết liệt, cách lúc nào cũng chỉ xấp xỉ một . Cả hai ai chịu nhường ai. Còn năm mươi mét cuối cùng, Trần Tư Kỳ nắm chặt gậy tiếp sức trong tay, nghiến răng nghiến lợi dồn hết sức bình sinh bứt tốc lao về phía , bỏ xa đối thủ ở vị trí thứ hai và cán đích ở vị trí dẫn đầu.

Ngay khoảnh khắc con bé lao qua vạch đích, Tần Miên cũng vặn chạy đến nơi. Chạy với tốc độ quá nhanh khiến Trần Tư Kỳ kịp phanh , đ.â.m sầm Tần Miên cô loạng choạng lùi phía mấy bước. Dư Lẫm đang ngay lưng cô nên Tần Miên cứ thế ngã nhào lòng . Hai bất ngờ va mạnh .

Dư Lẫm nhanh tay tóm chặt lấy cánh tay cô. Cú va chạm khá mạnh bằng gáy của Tần Miên đúng giữa n.g.ự.c khiến kìm bật một tiếng rên đau đớn. Mặc dù sang tháng Mười nhưng tiết trời ban ngày vẫn còn khá oi ả. Xuyên qua lớp áo mỏng manh, Tần Miên thể rõ mồn một nhịp đập thình thịch mãnh liệt từ lồng n.g.ự.c Dư Lẫm. Tiếng tim đập mạnh mẽ dội thẳng màng nhĩ cô, dồn dập và rõ ràng. Thịch, thịch, thịch... Nhịp tim của hai như hòa một, chẳng thể phân biệt nổi tiếng đập rộn rã rốt cuộc là của ai.

“Chị! Chị .” Thấy Tần Miên và Dư Lẫm va , Trần Tư Kỳ mới bàng hoàng nhận gây họa. Ban nãy mải vui vì về nhất nên con bé quên béng mất hãm tốc độ. Dư Trừng gần đó cũng vội vã chạy tới, lo lắng hai họ. Lời của Trần Tư Kỳ kéo Tần Miên về thực tại. Giật bừng tỉnh, cô lật đật bước lên hai bước, vội vàng rút cánh tay khỏi bàn tay nóng hổi của Dư Lẫm. Chỗ nắm lấy như dòng điện chạy qua, đến giờ vẫn còn vương vấn chút ấm.

“Chị .” Tần Miên hoảng hốt lắc đầu xua tay.

“Hai đứa mau nhận giải kìa.” Cô giục.

“Vâng, bọn em đây.” Trần Tư Kỳ và Dư Trừng kéo lên bục nhận giải.

Đợi hai đứa khuất, Tần Miên mới cúi xuống nhặt chai nước rơi, sang lời xin với Dư Lẫm.

“Không .” Anh đáp.

Tần Miên toan lưng bước thì Dư Lẫm đột ngột vươn tay níu chặt lấy tay cô.

“Tần Miên, chuyện với cô.” Nếu như lúc ở Lệ Đô mới chỉ lờ mờ nhận thích Tần Miên, thì từ khi trở về đến nay, chắc chắn về tình cảm của .

Anh thích cô.

Thích nụ tươi rói của cô mỗi khi , thích ánh mắt luôn hướng về phía , thích cả cái điệu bộ cao giọng mỗi khi cô gọi tên nữa.

Anh thực sự ghét cái cảm giác hai giữ kẽ, giả vờ như những xa lạ như thế .

Bị nắm lấy tay quá bất ngờ, Tần Miên còn kịp hồn Dư Lẫm kéo tuột một góc khuất vắng vẻ, khuất bóng những tán cây cổ thụ xum xuê.

Tránh xa khỏi sự ồn ào náo nhiệt của sân trường, nơi đây yên tĩnh đến mức họ thể rõ mồn một từng thở của đối phương.

“Anh gì?” Tần Miên ngập ngừng cất lời.

Cô chẳng dám ngẩng đầu thẳng mắt , chỉ đăm đăm xuống mũi giày của .

Vô tình, cô thấy hai vết giày in hằn rõ mồn một đôi giày trắng của . Chắc chắn là vết chân lúc nãy cô giẫm ở sân trường . Trông nổi bật quá mất. Tần Miên ngượng ngùng thu ánh .

“Cô...” Mặc dù trong lòng Dư Lẫm chất chứa bao điều tỏ bày, nhưng đến lúc , chẳng bắt đầu từ . Rất lâu , khi Tần Miên tưởng chừng như sẽ thêm lời nào nữa thì một giọng trầm ấm từ đỉnh đầu truyền đến.

thể hỏi lý do ?”

“Lý do gì cơ?” Tần Miên ngơ ngác hiểu.

“Tần Miên, lúc cô nhắn tin Wechat hẹn hò với , vì sự việc quá đột ngột nên chắc chắn về tình cảm của . lúc đó công ty gọi công tác gấp. Chắc cô , từ đến nay vốn dĩ dễ gần, hiếm ai khi tiếp xúc và hiểu rõ con thật của mà vẫn còn tình cảm với . Vậy nên mới hẹn khi nào công tác về sẽ đưa câu trả lời chính thức, mục đích là để cho cả hai chúng thêm thời gian suy nghĩ thấu đáo hơn. Suốt một tuần công tác, công việc bù đầu bù cổ, ngày nào cũng việc đến quá nửa đêm mới về khách sạn nghỉ ngơi. Thế nhưng dù mệt mỏi rã rời, hình bóng cô vẫn cứ hiện hữu trong tâm trí . Đến lúc đó, mới chắc chắn một điều rằng, thích cô.”

Dư Lẫm ngừng một nhịp tiếp tục bộc bạch: “Đêm khi về, vạch kế hoạch mời cô ăn tối, đó sẽ chính thức ngỏ lời tỏ tình với cô. Nào ngờ tin nhắn Wechat của cô đến, cô bảo những lời đây chỉ là đùa vui thôi, bảo đừng bận tâm. hiểu chuyện gì xảy , gọi điện hỏi cô cho nhẽ nhưng đồng hồ thì muộn quá . Nghĩ cô nhắn tin giờ đó chắc hẳn là suy nghĩ nghiêm túc, nên đành từ bỏ ý định gặng hỏi.”

“Từ hôm đó, cô bắt đầu tìm cách tránh mặt . Nếu hôm nay là ngày diễn đại hội thể thao của trường Trần Tư Kỳ và Dư Trừng, liệu chúng sẽ mãi mãi lướt qua đời như những xa lạ . dặn lòng cố quên cô , nhưng mỗi khi vô tình thấy cô, thể nào dời mắt , càng thể chấp nhận sự hờ hững lạnh nhạt của cô dành cho .” Nói xong, Dư Lẫm thở phào nhẹ nhõm như trút một gánh nặng ngàn cân. Những lời tận đáy lòng chất chứa trong tâm trí quá lâu .

Tần Miên bàng hoàng ngẩng phắt đầu lên. Cô lầm chứ? Dư Lẫm thích cô. Một xưa nay kiệm lời như , hôm nay vì cô mà nhiều đến thế.

“Anh...” Tần Miên siết chặt chai nước trong tay, đồng t.ử co rụt vì quá đỗi kinh ngạc.

“Anh thích... ?”

“Không gu của là... mấy cô nàng sắc sảo, quyến rũ cơ mà?” Tần Miên cụp mắt xuống, nhớ hình ảnh cô gái ở quán bar đêm nọ.

“Ai với cô những chuyện nhảm nhí đó ?” Dư Lẫm nhíu mày khó hiểu.

“...” Tần Miên mím môi im lặng.

Dư Lẫm thừa hiểu lúc là lúc truy tìm danh tính kẻ tung tin đồn nhảm . Anh đặt hai tay lên bờ vai mảnh khảnh của Tần Miên, cúi xuống ngang tầm mắt cô. Đôi mắt màu hổ phách sâu thẳm như hòn ngọc lưu ly khóa chặt lấy ánh của cô, gằn từng chữ một, chậm rãi và rõ ràng: “Tần Miên, thích em.”

“Dư Lẫm thích Tần Miên.”

 

Loading...