Hướng Dẫn Theo Đuổi Crush - Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-07-28 16:23:41
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đôi tai Tần Miên ù trong giây lát. Đắm chìm trong đôi mắt sâu thẳm của Dư Lẫm, cô chỉ thể lờ mờ thấy đôi môi đang khẽ mấp máy. Trong đầu cô lúc chỉ vang vọng duy nhất một câu : “Dư Lẫm thích Tần Miên”.

Đột nhiên, một tia nắng len lỏi qua kẽ lá rọi xuống, phủ lên Dư Lẫm một vệt sáng lung linh. Giống như khoảnh khắc mây mù tan biến nhường chỗ cho ánh mặt trời rực rỡ, những chuỗi ngày u ám bủa vây lấy cô suốt thời gian qua cuối cùng cũng tia nắng ấm áp xua tan. Tần Miên cong khóe mắt, âm thanh của vạn vật xung quanh ùa về lấp đầy thính giác. Tiếng gió xào xạc luồn qua tán lá, quyện cùng tiếng thở gấp gáp của Dư Lẫm.

Thấy cô mỉm , Dư Lẫm bỗng chốc trở nên luống cuống.

Giọng của thậm chí còn vương chút khẩn khoản van nài: “Em chứ.”

Anh đ.á.n.h cược tất cả, dốc hết ruột gan để bày tỏ tấm chân tình với cô. Vậy mà cô chỉ mỉm , chẳng hề buông nửa lời đáp . Phản ứng khiến Dư Lẫm thực sự hoang mang, thể đoán cô đang nghĩ gì trong đầu. Cái cảm giác giống hệt như một cáo trình bày xong lời bào chữa, nín thở chờ đợi phán quyết cuối cùng từ vị thẩm phán uy nghiêm - tội vô tội, tất cả đều quyết định trong khoảnh khắc sinh t.ử .

Lần đầu tiên trong đời, Tần Miên thấy vẻ mặt luống cuống, hoảng loạn của Dư Lẫm. Hóa cũng hồi hộp cơ đấy. Giống hệt như cái lúc cô nơm nớp lo sợ chờ đợi câu trả lời từ .

“Ồ.” Tần Miên gật gù, cố ý trêu chọc thêm chút nữa.

Dư Lẫm: “?”

Gương mặt Tần Miên vẫn giữ vẻ thản nhiên như , trong khi hai bàn tay Dư Lẫm đặt vai cô đang run lên bần bật.

Tần Miên thầm nghĩ, nếu cô còn tiếp tục trêu đùa thì e rằng sẽ dọa cho c.h.ế.t ngất mất.

Chẳng chút chần chừ, cô nhào lòng , vòng tay ôm siết lấy thật chặt, cất giọng lảnh lót rót thẳng tai .

“Trùng hợp quá mất, em cũng thích .”

Dư Lẫm lập tức siết chặt vòng tay ôm lấy cô, vùi mặt hõm cổ Tần Miên, lúc mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.

Hơi thở ấm nóng của phả làn da mỏng manh nơi cổ cô, mang theo cảm giác râm ran nóng hổi nhồn nhột.

Tần Miên rụt cổ , định buông tay để lùi một chút, nhưng Dư Lẫm nhanh chóng nhận ý đồ của cô và càng ôm chặt hơn.

“Anh... nới lỏng tay một chút .” Tần Miên vỗ nhẹ cánh tay .

“Em sắp nghẹt thở đến nơi đây .”

Nghe , vòng tay của Dư Lẫm mới nới lỏng đôi chút. Tần Miên cảm nhận sức ép quanh eo giảm bớt, nhịp thở cũng trở nên nhẹ nhàng, thông suốt hơn.

“Mình thôi .” Tần Miên lên tiếng nhắc nhở.

“Chắc là hai đứa nó nhận giải xong đấy.”

Những học sinh tham gia thi đấu, khi báo cáo với giáo viên chủ nhiệm là thể về cùng phụ . Trần Tư Kỳ và Dư Trừng chỉ tham gia mỗi môn chạy tiếp sức, nhận giải xong xuôi chắc chắn sẽ về ngay lập tức. Ít nhất thì Trần Tư Kỳ cũng mong ngóng về nhà chơi lắm .

“Cho ôm thêm một lát nữa .” Dư Lẫm níu giữ khoảnh khắc hạnh phúc tìm lâu thêm chút nữa. Anh thực sự nỡ buông tay lúc .

“Được , , cho ôm thêm hai phút nữa nhé.” Tần Miên tỏ vẻ vô cùng bao dung, rộng lượng nhượng bộ .

“Ừ.” Dư Lẫm đáp khẽ.

Ánh mặt trời dần dần chiếu rọi xuống chỗ họ , Tần Miên nhắm mắt , tận hưởng cảm giác những tia nắng ấm áp mơn trớn da thịt. Thật êm ái, dễ chịu bao. Thời gian lặng lẽ trôi qua, hai phút ngắn ngủi trôi vèo qua kẽ tay, nhưng chẳng ai buồn lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng . Không bao lâu , Dư Lẫm mới chịu buông tay . Tần Miên ôm đến mỏi nhừ cả hai tay, cô lén lút vung vẩy cánh tay cho đỡ mỏi.

Trên đường , hai sóng vai bên , cách vô cùng gần gũi, mu bàn tay thỉnh thoảng sượt qua . Tần Miên cúi đầu, căn đúng thời điểm Dư Lẫm vung tay, cô liền tóm gọn lấy tay . Dư Lẫm khẽ giật , cảm nhận ấm truyền từ lòng bàn tay cô, cùng những ngón tay mềm mại đang quấn quýt lấy tay .

Tần Miên phụng phịu, khẽ “” một tiếng: “Dư Lẫm, nắm tay em? Bộ cách yêu đương hả, đầu tiên nắm tay để bạn gái chủ động thế .”

Nghe Tần Miên cằn nhằn, Dư Lẫm vội vàng nắm chặt lấy tay cô, miệng ấp úng xin trông hệt như một ngốc mới yêu đầu.

Tần Miên bật khúc khích: “Không , ai bảo em xinh , rạng rỡ còn đáng yêu quá đỗi cơ chứ.”

Dư Lẫm: “...”

Hai tay trong tay rảo bước một quãng, Dư Lẫm cũng dần dần thích nghi với cảm giác mới mẻ . Anh đổi tư thế, luồn những ngón tay thon dài của đan cài những kẽ tay của Tần Miên, mười ngón tay siết chặt lấy rời. Khóe môi bất giác cong lên tạo thành một nụ hạnh phúc.

...

Khi cả hai trở sân vận động, Tần Miên vội vàng rụt tay . Bắt gặp ánh mắt đầy thắc mắc của Dư Lẫm, cô bèn giải thích: “Chúng đang ở trong trường tiểu học đấy nhé. Tốt nhất là nên giữ gìn hình tượng một chút, kẻo hỏng tâm hồn của những mầm non tương lai của đất nước.”

“...” Dư Lẫm vẫn buông tay, nhưng đành ngậm ngùi chiều theo ý cô.

Trần Tư Kỳ và Dư Trừng nhận giải từ lâu, loanh quanh xem các bạn khác thi đấu một lúc thì mới thấy bóng dáng Tần Miên và Dư Lẫm lững thững tới.

“Chị ơi, Dư Lẫm, hai thế?” Trần Tư Kỳ tiện miệng hỏi thăm.

Tần Miên viện cái cớ chuẩn từ : “Chị với Dư Lẫm tham quan trường của bọn em một vòng.”

Trần Tư Kỳ nhăn mặt, trong lòng thầm nghĩ trường học thì ho mà tham quan, con bé chỉ thoát khỏi nơi cho nhanh.

“Tèn tén ten, huy chương đồng đội đây, mỗi một cái nhé.” Trần Tư Kỳ hãnh diện khoe chiếc huy chương quán quân đang lấp lánh ngực. Chiếc huy chương mạ vàng ánh mặt trời rực rỡ đến chói lóa.

“Giỏi quá . Về nhà chị sẽ tìm một chỗ thật để treo nó lên nhé.” Tần Miên cưng nựng .

Trần Tư Kỳ yêu cầu: “Phải chọn chỗ nào dễ thấy nhất cơ đấy.”

“Nhất trí.”

Dư Trừng vốn định trêu chọc hành động trẻ con của Trần Tư Kỳ, nhưng ngước mắt lên thì bắt gặp ánh của trai.

Dư Lẫm : “Anh cũng sẽ treo huy chương của em ở vị trí trang trọng nhất.”

Dư Trừng: “...” Thật cần lố thế ạ.

Bốn tìm đến gặp giáo viên chủ nhiệm Trương Văn Tĩnh để báo cáo tình hình. Được cô giáo đồng ý cho Trần Tư Kỳ và Dư Trừng về sớm, còn cô hết lời khen ngợi màn thể hiện xuất sắc của hai đứa hôm nay, cả nhóm vui vẻ về.

Ra khỏi cổng trường và yên vị xe, Dư Lẫm liền bật điều hòa mát rượi. Không gian bên trong xe vô cùng dễ chịu, Trần Tư Kỳ và Dư Trừng băng ghế mới cố gượng một lúc ngủ gà ngủ gật. Tần Miên cũng bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài, cuối cùng chống cự nổi cơn buồn ngủ đang kéo đến, cô tựa lưng ghế chìm giấc ngủ say.

Trong lúc dừng đèn đỏ, Dư Lẫm sang ngắm cô gái đang yên giấc bên cạnh. Lắng nhịp thở đều đặn của Tần Miên, Dư Lẫm cảm thấy lồng n.g.ự.c đang lấp đầy bởi một niềm hạnh phúc vô bờ bến từng . Về đến hầm để xe của khu chung cư, cả một lớn hai nhỏ vẫn đang chìm trong giấc nồng, dáng ngủ ngả ngớn tứ tung, chẳng vẻ gì là sắp tỉnh dậy.

Dư Lẫm đành lên tiếng gọi thức giấc: “Đến nhà ơi, lên nhà hãy ngủ tiếp.”

Ba mang bộ dạng ngái ngủ mơ màng bước xuống xe, trái ngược với vẻ hoạt bát, năng động thường ngày. Cũng may là chẳng ai tật cáu bẳn khi đ.á.n.h thức, vài giây định thần ghế, cả nhóm lục tục kéo xuống xe.

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/huong-dan-theo-duoi-crush/chuong-19.html.]

Cơn buồn ngủ ập đến khiến Tần Miên bỏ luôn cả bữa tối, đ.á.n.h một giấc say sưa đến tận tối mịt. Khi tỉnh dậy, theo thói quen cô với tay lấy chiếc điện thoại. Trong bóng tối, ánh sáng trắng hắt từ màn hình khiến cô chói mắt nheo . Có tin nhắn Wechat. Tần Miên mở xem, đập mắt là ảnh đại diện quen thuộc của Dư Lẫm.

-: [Em dậy thế?]

Dòng tin nhắn của Dư Lẫm lập tức khơi gợi những ký ức sống động về buổi chiều ở trường học. Cô bật dậy như điện giật.

CÔ! VÀ! DƯ LẪM! ĐANG! YÊU! NHAU! RỒI!!!

A a a a a a a!!!

Đến tận lúc Tần Miên mới thực sự cảm nhận niềm sung sướng tột độ. Cô lăn lộn giường, quằn quại y hệt một con cá ném lên bờ. Mất một lúc lâu để tĩnh tâm , cô mới nhớ trả lời tin nhắn của Dư Lẫm, lúc thì muộn mất hai mươi phút . Chờ đợi mãi mới thấy Tần Miên trả lời, Dư Lẫm lập tức nhắn : [Thế em ngoài một lát nhé, đợi em ở cửa.]

Muộn thế còn hẹn ngoài, chẳng lẽ là định đưa hẹn hò ? Đi chơi xong liệu màn khóa môi lãng mạn nhỉ? Những suy nghĩ vẩn vơ, mộng mơ khiến hai má Tần Miên nóng bừng. Cố gắng kìm hãm những viễn cảnh ướt át trong đầu, cô vội vã tung chăn bước xuống giường.

Ngoài phòng khách, Tần vẫn đang say sưa cày phim. Tần Miên báo cáo một tiếng nhanh chóng giày khỏi nhà. Qua lỗ mắt mèo cửa, cô thấy Dư Lẫm đang đợi ở nhà đối diện. Tần Miên hé cửa, rảo bước ngoài định mở lời thì Dư Lẫm nắm lấy tay cô, kéo cô thẳng về phía lối thoát hiểm ở cuối hành lang.

Khu vực cầu thang thoát hiểm ánh sáng lờ mờ, quả thực là một địa điểm lý tưởng cho một nụ hôn nồng cháy. Những suy nghĩ đen tối bắt đầu bủa vây tâm trí Tần Miên, khiến nhiệt độ khuôn mặt cô một nữa tăng vọt. Ôm theo tâm trạng hồi hộp, lo âu xen lẫn mong chờ, Tần Miên bước khu vực cầu thang. Dư Lẫm buông tay cô , hai đối diện . Tần Miên khẽ siết chặt vạt váy, lòng bồn chồn khó tả.

“Tần Miên.”

“Dạ?”

“Anh thể hỏi em một chuyện ? Tại dạo em đột ngột đổi thái độ với ?” Dưới ánh sáng nhập nhoạng, ánh mắt Dư Lẫm xoáy sâu Tần Miên. Câu hỏi cứ quẩn quanh trong tâm trí từ lúc về nhà đến giờ. Anh ai là kẻ phao tin đồn nhảm rằng thích kiểu con gái sắc sảo, quyến rũ. Sống đến ngần tuổi, chính còn xác định rõ hình mẫu lý tưởng của là gì nữa là.

Bầu khí lãng mạn, mờ ám bỗng chốc tan biến còn dấu vết. Tần Miên ngập ngừng mở lời, cô cúi đầu vân vê những ngón tay một cách đầy băn khoăn. Cuối cùng, cô quyết định kể bộ cảnh tượng chứng kiến ở quán bar hôm đó. Kể xong, Tần Miên quên buông lời hờn dỗi: “Anh chẳng bao giờ chủ động với em cả, thế mà cô gái đó tường tận lịch trình công tác của đến thế.”

Dư Lẫm ngờ tới lý do bắt nguồn từ sự việc đó. Anh bật bất lực dịu dàng giải thích cặn kẽ cho Tần Miên hiểu: “Cô gái tên là Phó Khanh Khanh. Hồi đại học, bọn vô tình xếp chung nhóm trong một cuộc thi. Mối quan hệ giữa và cô chỉ dừng ở mức bạn học và đồng đội mà thôi. Về vụ giữ chỗ, thú thực là còn chút ký ức nào, chắc cũng chỉ liên quan đến cuộc thi lúc đó. Còn việc cô lịch trình công tác của , đơn giản là vì công ty tình cờ dự án hợp tác với công ty của cô , nên việc nắm bắt lịch trình của là điều hết sức dễ dàng.”

Giải thích xong, Dư Lẫm ngần ngại rút điện thoại , nhắn tin thẳng cho Phó Khanh Khanh ngay mặt Tần Miên. Anh rõ với cô rằng bạn gái, và chính những lời vô tình của cô khiến bạn gái hiểu lầm, đồng thời hy vọng sẽ thận trọng hơn trong lời ăn tiếng , tránh gây những hiểu lầm đáng .

Chưa đầy một phút , Phó Khanh Khanh lập tức nhắn : [Xin , tớ thực sự ngờ chuyện thành thế . Đều là do mấy đứa bạn học cũ đùa dai bậy bạ thôi, tớ hứa từ nay sẽ bao giờ tái phạm nữa.]

Dư Lẫm đưa đoạn tin nhắn cho Tần Miên xem. Tần Miên mím môi khẽ : “Thực chỉ cần một câu, em nhất định sẽ tin vô điều kiện.” Dư Lẫm cất điện thoại túi. Khu vực cầu thang thoát hiểm chìm bóng tối mờ ảo. Khi thị giác hạn chế, thính giác dường như trở nên nhạy bén hơn gấp bội. Cô rõ tiếng bước chân Dư Lẫm đang từ từ tiến gần. Từng bước, từng bước một, tiến sát gần cô. Anh khẽ cúi , ánh mắt chăm chú chớp.

Sau đó, giọng trầm ấm quen thuộc của vang lên bên tai cô: “Hình mẫu lý tưởng của là một cô gái xinh xắn, sở hữu khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu, mắt hai mí, đôi mắt to tròn, sống mũi cao thẳng, còn về chiều cao...” Dư Lẫm khựng một nhịp, thẳng lên, dùng mắt ước lượng chiều cao của cô tiếp: “... Cao đến ngang vai hảo.”

Từng đặc điểm liệt kê giống như đang phác họa chính xác chân dung của cô . Anh đang ngầm khẳng định với cô rằng, hình mẫu lý tưởng duy nhất trong lòng chính là cô, một cô gái mang tên Tần Miên. Trái tim Tần Miên đập loạn nhịp, tưởng chừng như sắp nhảy vọt ngoài lồng ngực. Cô ngẩng mặt lên . Bất thình lình, một bàn tay to lớn, ấm áp che khuất đôi mắt cô. Trong lúc Tần Miên còn đang bối rối, một cảm giác mềm mại, ẩm ướt lướt nhẹ qua môi cô. Nụ hôn chỉ lướt qua như chuồn chuồn đạp nước nhưng khiến trái tim Tần Miên chao đảo mãnh liệt.

Bàn tay che mắt rút , một chút ánh sáng le lói lọt tầm . Tần Miên ngước mắt , đôi môi mấp máy ngập ngừng: “Anh...”

Thế nhưng kịp thốt nên lời, Dư Lẫm cúi đầu xuống, chiếm lấy đôi môi cô một nữa. Lần nụ hôn mang đầy vẻ bá đạo, cuồng nhiệt chứ còn là sự lướt qua hờ hững như ban nãy. Anh mút mát, day dứt đôi môi cô, dường như đang thưởng thức một món kẹo ngọt ngào tuyệt hảo.

Toàn Tần Miên run rẩy, một luồng điện chạy dọc theo sống lưng, lan tỏa cảm giác tê dại đến tận đỉnh đầu.Mãi một lúc cô mới ý thức việc nhắm mắt , hai cánh tay vòng lên ôm chặt lấy bờ vai rắn rỏi của . Nụ hôn say đắm, mãnh liệt kéo dài bao lâu, chẳng ai đo đếm . Chỉ rằng khi tách , cả hai đều thở dốc từng hồi, giống như những trải qua cơn thiếu oxy trầm trọng, đang cố gắng hớp lấy hớp để khí để duy trì sự sống.

Sức bền của Tần Miên vốn kém xa thường xuyên rèn luyện thể thao như Dư Lẫm. Sau nụ hôn kéo dài, khóe mắt cô rơm rớm những giọt nước mắt sinh lý. Khi nhịp thở dần định, Dư Lẫm đưa tay nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt đọng khóe mi cô, trượt xuống lau những vệt nước còn vương vấn môi. Tần Miên đực như khúc gỗ, chẳng dám cử động dù chỉ là một cái chớp mắt.

Dư Lẫm chăm chú cô, từ trong cổ họng phát một tiếng khẽ. Tần Miên tò mò ngước , hỏi đang chuyện gì.

“Ngoan quá.” Giọng vốn dĩ trong trẻo, trầm ấm của Dư Lẫm lúc như nung qua ngọn lửa tình, nhuốm thêm một vẻ quyến rũ, gợi cảm đến mê . Lời dứt, khuôn mặt Tần Miên lập tức đỏ bừng lan đến tận cổ, vành tai cũng nóng rực lên như lửa đốt.

“Em... em về , muộn quá .” Tần Miên ấp úng, vội vàng đẩy khỏi vòng tay ấm áp của . Nếu còn tiếp tục đây thêm giây phút nào nữa, cô e rằng sẽ trở thành đầu tiên trong lịch sử c.h.ế.t cháy vì quá hổ mất. Cô vẫn còn yêu đời lắm, c.h.ế.t sớm thế .

Dư Lẫm hề ý định giữ cô . Ánh mắt tối sầm , lặng lẽ bóng dáng Tần Miên cuống cuồng chạy trốn. Tiếng “Rầm” đinh tai nhức óc vang lên khi cánh cửa nhà Tần Miên đóng sầm , bóng hình cô khuất lấp cánh cửa.

“Phụt.” Dư Lẫm khẽ bật thành tiếng.

Nhát gan đến nhường , chẳng hiểu dạo cô nàng cả gan bày bao nhiêu trò để theo đuổi cơ chứ. Anh mân mê những đầu ngón tay vẫn còn vương vấn chút ẩm ướt, nhớ khoảnh khắc ngọt ngào ban nãy, khẽ nhắm mắt tận hưởng. Phải một lúc lâu , Dư Lẫm mới thở hắt một thật dài bước trở về nhà.

...

Tần Miên chạy một mạch về đến phòng ngủ, trái tim vẫn còn đập thình thịch như văng ngoài lồng ngực. Cô đưa tay vuốt ve hai gò má vẫn còn đang nóng hầm hập, lao phịch xuống giường, lăn lộn vật vã hệt như một con cá quăng lên bờ khô khát.

A a a a a a a!!!

Tần Miên úp mặt gối, gào thét sung sướng trong sự câm lặng.

chỉ chính thức hẹn hò với Dư Lẫm, mà còn trao cho nụ hôn đầu đời nữa chứ. Cắn chặt móng tay, cô bắt đầu hồi tưởng hương vị ngọt ngào của nụ hôn ánh đèn mờ ảo nơi cầu thang thoát hiểm. Đôi môi Dư Lẫm mềm mại, ngọt ngào hệt như viên thạch trái cây . Hóa Phương Mân sai chút nào.

Nhắc đến Phương Mân, Tần Miên sực nhớ vẫn báo tin vui cho cô bạn . Nếu để Phương Mân là đầu tiên chuyện động trời , chắc chắn cô nàng sẽ bóp c.h.ế.t cô mất. Nghĩ , Tần Miên lập tức bật dậy, vớ lấy điện thoại gửi tin nhắn Wechat cho Phương Mân.

Loài ngủ đông: [Tiểu Mân ơi, tớ chuyện quan trọng với .]

Phương Mân: [Chuyện gì mà nghiêm trọng thế, đừng bảo là chuyện động trời gì xảy nhé!]

Không trách Phương Mân suy diễn quá đà, bởi vì trong ấn tượng của cô nàng, Tần Miên dùng giọng điệu trịnh trọng để thông báo chuyện quan trọng chỉ đếm đầu ngón tay, cụ thể là ba .

Lần thứ nhất là khi cô quyết định ký hợp đồng với công ty truyện tranh, quyết tâm dấn con đường họa sĩ chuyên nghiệp.

Lần thứ hai là khi cô tuyên bố sẽ theo đuổi Dư Lẫm.

thứ ba, chính là ngay lúc đây.

Tần Miên màn hình điện thoại, kìm bật khúc khích. Cô nhanh tay gõ phím: [Tớ và Dư Lẫm chính thức yêu !]

Năm giây khi tin nhắn gửi , Phương Mân mới gửi vỏn vẹn hai chữ: [Vãi chưởng.]

Ngay đó, Phương Mân gác công việc ở quán bar, chui tọt phòng nghỉ dành cho nhân viên để tránh xa tiếng nhạc xập xình ầm ĩ, bấm nút gọi video cho Tần Miên. Vừa bắt máy, đập mắt Tần Miên là khuôn mặt phóng to hết cỡ của Phương Mân đang dí sát màn hình.

“Úi chao ôi, gí sát mặt màn hình thế, tớ giật cả .” Tần Miên kêu lên oai oái.

Lúc , ngọn lửa tò mò tường tận chi tiết đang bùng cháy dữ dội trong lòng Phương Mân. Cô nàng ngắt lời Tần Miên ngay tắp lự: “Bớt vòng vo , kể chi tiết cho tớ xem nào.”

“Thì...” Tần Miên bắt đầu kể ngọn ngành câu chuyện, từ chuyện cô quyết định thổ lộ tình cảm hiểu lầm , cho đến ngày gặp ở trường học của Trần Tư Kỳ, khúc mắc mới gỡ bỏ.

Nghe xong câu chuyện, Phương Mân bừng tỉnh đại ngộ: “Hóa hôm đó đột nhiên bỏ về là vì chuyện .” Nhắc hiểu lầm dạo nọ, Tần Miên cảm thấy hổ. là cô suy diễn quá nhiều quá chuyện lên. Tuy nhiên, Phương Mân để tâm đến những lời tự trách của Tần Miên, cô nàng ngớt lời khen ngợi bạn : “ là chị em của tớ, cừ khôi lắm.”

“Cậu cứ quá lên.” Tần Miên thẹn thùng đỏ mặt. Khi trò chuyện với cô bạn , Tần Miên dẹp bỏ hình tượng, cô úp sấp giường, dí mặt sát màn hình điện thoại. Vốn là một cao thủ tình trường lão luyện, chỉ cần thoáng qua đôi môi sưng mọng của Tần Miên là Phương Mân đoán ngay chuyện gì xảy . Cô nàng nở một nụ đầy ẩn ý: “Hai mới xác nhận mối quan hệ ngày hôm nay thôi đúng .”

.” Tần Miên gật gật đầu, vẫn hiểu ngụ ý trong câu của Phương Mân.

“Mới ngày đầu tiên yêu hôn cuồng nhiệt thế cơ .” Thật Phương Mân vẫn còn một nửa câu châm chọc nữa nhưng sợ Tần Miên ngượng nên đành nuốt trong. Dẫu đây cũng là đầu tiên cô nàng mùi yêu đương mà. Khuôn mặt Tần Miên vốn hạ nhiệt đôi chút, giờ đây một nữa đỏ bừng lên như quả gấc chín khi lời trêu chọc của Phương Mân.

 

Loading...