Hướng Dẫn Theo Đuổi Crush - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-07-28 16:23:23
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phụ hai bên mặt đông đủ. Trương Văn Tĩnh giới thiệu hai với , Dư Lẫm chỉ khẽ gật đầu cho lời chào. Tần Miên mím môi, chợt cảm thấy hổ bẽn lẽn.

Sau đó Trương Văn Tĩnh tóm tắt sự việc một cách đơn giản.

“Nói tóm , đây chỉ là một sự hiểu lầm. Tuy nhiên, khi về nhà phụ cũng nên trò chuyện thêm với các em.”

Tần Miên ngoan ngoãn gật đầu, khóe mắt lén lút trộm Dư Lẫm. Anh cao quá nên cô chỉ thể thấy n.g.ự.c .

Sau khi chào tạm biệt giáo viên, bốn rời khỏi văn phòng. Vẫn còn một tiếng nữa mới đến giờ tan học, Trần Tư Kỳ và Dư Trừng lớp học tiếp. Ra ngoài hành lang, Tần Miên bất ngờ nắm lấy cổ áo Trần Tư Kỳ nhiệt tình gọi hai em Dư Lẫm đang phía .

“Hôm nay là do em gái nắm rõ tình hình nên mới gây hiểu lầm. Dù hai đứa cũng là bạn học, là ôm một cái nhé.” Tần Miên vung tay lên, chiều hai đứa trẻ ôm một cái xóa bỏ hận thù.

Trần Tư Kỳ mặt mày hiện rõ một vạn sự tình nguyện, vặn vẹo tay Tần Miên cứ như con chạch. Dư Trừng thì mặt cảm xúc liếc Tần Miên một cái, đời lớn trẻ con thế cơ chứ.

Dư Lẫm cũng đưa mắt chiếc áo thun in hình hoạt hình của Tần Miên, hàng chân mày khẽ giật giật. nghĩ đến việc Dư Trừng mới chuyển trường đến, trẻ con ở tuổi thì nhiều bạn bè vẫn hơn. Vì thế, Dư Lẫm vỗ vỗ vai em gái. Dư Trừng ngước lên với ánh mắt đầy bất lực: Anh xem ôm em kìa?

Dư Lẫm: “...”

Thấy , Tần Miên đành gượng hai tiếng buông cổ Trần Tư Kỳ . Vừa tự do, Trần Tư Kỳ lập tức co giò bỏ chạy mà lời nào. Con bé thà c.h.ế.t cũng thèm bạn với cái đồ m.á.u lạnh Dư Trừng .

Dư Trừng vẫn giữ nguyên thái độ bình thản.

“Em học, em đây.”

Dư Lẫm gật đầu, nhớ lời dặn dò liên tục qua điện thoại của bắt đón Dư Trừng tan học liền dặn dò: “Lát nữa sẽ đón em về.”

“Vâng.”

Dư Trừng khỏi, hành lang thênh thang giờ chỉ còn Tần Miên và Dư Lẫm. Tần Miên nhớ cuộc đối thoại nên lấy hết dũng khí tiến lên một bước. mới hé môi kịp gì thì Dư Lẫm sải bước dài rời .

Tần Miên: “...”

Dư Lẫm dáng cao ráo chân dài, một bước của bằng hai bước của Tần Miên, khiến cô chạy chậm lóc cóc bám theo phía .

Thấy Dư Lẫm bước một quán sữa cổng trường, Tần Miên cũng nhanh chóng theo. Trước cổng trường tiểu học quán cà phê nào, chỗ duy nhất thể để đợi Dư Trừng tan học chắc cũng chỉ tiệm sữa thôi.

Dư Lẫm lướt qua menu đồ uống quầy pha chế, chỉ tay món nước chanh đặc trưng của quán.

“Cho một ly nước chanh, ít đường, cảm ơn.”

đến giờ tan học nên quán sữa khá vắng vẻ, khu vực chỗ hầu như trống . Dư Lẫm chọn một góc khuất để phiền. Tần Miên đảo mắt một vòng, nhanh nhẹn rảo bước đến quầy gọi món bằng chất giọng ngọt ngào.

“Cho em một ly sương... , một ly nước chanh nhé, bảy phần đường.” Món sương sáo chực chờ thốt kịp thời xoay chuyển thành nước chanh. Tần Miên lén Dư Lẫm đang trong góc, tâm trạng vui sướng hân hoan.

Gọi món xong, Tần Miên vờ như đang nhàn nhã dạo bước qua mấy dãy bàn trống bộ tự nhiên xuống chiếc bàn ngay bên cạnh Dư Lẫm. Nhận đến gần, Dư Lẫm ngẩng đầu lên thì thấy chính là cô gái gặp trong văn phòng giáo viên ban nãy. Anh biểu lộ phản ứng gì nhiều mà nhanh chóng thu hồi tầm mắt.

Thấy Dư Lẫm vẻ bận rộn, Tần Miên dám phiền, chỉ ngoan ngoãn bất động ghế. Rất nhanh, ly nước chanh của Dư Lẫm thành, tiếng gọi lập tức dậy. Lối quầy pha chế là một hẹp kẹp giữa và Tần Miên, chỉ đủ một lách qua.

Khi Dư Lẫm bước ngang qua bằng những bước chân vững chãi kéo theo một luồng gió nhẹ, vạt áo sơ mi trắng rộng rãi khẽ sượt qua mép bàn. Không khí d.a.o động mang theo mùi hương sạch sẽ, sảng khoái Dư Lẫm, một mùi hương còn tươi mát hơn cả bạc hà.

Tần Miên vuốt tóc, ánh mắt vô thức thu hút bởi sắc trắng .

chằm chằm bóng lưng của Dư Lẫm chớp mắt cho đến khi nhân viên cất tiếng gọi của cô.

Tần Miên sực tỉnh, vội vã đáp lời nhẹ nhàng thở phào, may mà Dư Lẫm đang lưng nên phát hiện .

Cô bước đến quầy lấy nước đúng lúc Dư Lẫm cầm ly nước chanh xoay . Tần Miên giơ tay vẫy vẫy, nở một nụ thật ngọt ngào.

“Hi.”

Dư Lẫm chỉ gật đầu một cái thẳng qua Tần Miên để về chỗ . Bàn tay của Tần Miên lơ lửng giữa trung một lúc mới ngượng ngùng thả xuống. Sau khi lấy nước, cô trở về chỗ . Khẽ liếc sang bên cạnh thấy Dư Lẫm đang cúi đầu xem điện thoại, ly nước chanh bàn uống một ngụm, Tần Miên mới thu hồi ánh mắt. Cô cắm ống hút uống thử một ngụm, do đúng khẩu vị yêu thích nên cô nhăn mặt đẩy ly sang một bên. Bầu khí tĩnh lặng đến mức bức . Tần Miên lấy điện thoại nhắn tin cho cô bạn .

Loài ngủ đông: [Tiểu Mân, thấy lời hôm qua lý. Mình quyết định bộ truyện tiếp theo sẽ vẽ thể loại ngôn tình.]

Lúc Phương Mân thức dậy. Là một tràn trề năng lượng, khi nhận tin nhắn của Tần Miên cô nàng đang mải tập yoga.

Mân Mân: [?????]

Nhìn chuỗi dấu hỏi chấm Phương Mân gửi tới, Tần Miên úp mặt xuống bàn, hai tay gõ chữ trả lời: [Thật đấy. Chuyện tình cổ tích thời hiện đại. Kể về một hành trình nỗ lực ngừng nghỉ rước mỹ nhân tảng băng về nhà.]

Mân Mân: [.........]

Hôm qua còn than vãn cạn kiệt ý tưởng, hôm nay tự nhiên khai sáng. Hai chơi với từ nhỏ nên Tần Miên mà kêu vệ sinh thì tức là , Phương Mân lập tức phản ứng .

Mân Mân: [Cậu biến .]

Tần Miên định giấu diếm, thành thật khai báo: [Hôm nay em họ đ.á.n.h mời phụ , .]

Phương Mân quá ngạc nhiên, con bé đó đúng là tiểu quỷ lém lỉnh, cách suy nghĩ chẳng kém gì Tần Miên. Cô nàng cũng con bé đang chờ sinh nên nhà ai chăm sóc, đành cho nó tạm trú ở nhà Tần Miên.

Loài ngủ đông: [Sau đó phụ của bé đến muộn.]

Nghĩ đến khoảnh khắc thấy Dư Lẫm trong văn phòng, não bộ Tần Miên tiết dopamine mất kiểm soát khiến nhiệt độ mặt tăng vọt. Cô hút một ngụm nước chanh cho bớt nóng tiếp tục gõ chữ: [Đẹp trai siêu cấp vô địch luôn. Lại còn cao, ăn mặc thanh lịch, hơn nữa! Giọng của cực kỳ êm tai, nếu mà lời âu yếm bên tai chắc hạnh phúc ngất xỉu mất.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/huong-dan-theo-duoi-crush/chuong-2.html.]

Phương Mân nheo mắt màn hình, Tần Miên nhà u mê quá đáng .

Mân Mân: [Có ảnh ?]

Tuy nghi ngờ con mắt mê trai của bạn , nhưng cô sợ Tần Miên đang não yêu đương chi phối nên trong mắt tình nhân hóa Tây Thi.

Loài ngủ đông: [Anh đang ở ngay cạnh ovo]

Mân Mân: [??!! Tốc độ nhanh !]

Nhìn tin nhắn Tần Miên ngay Phương Mân hiểu lầm, vội vàng giải thích: [Tụi đang ở tiệm sữa. Mình theo đây.]

Phương Mân: “...” Cô hiểu .

Mân Mân: [Chụp trộm một bức ảnh cho xem nào. Chị em duyệt , để kiểm định cho.]

Tần Miên do dự, sang thì thấy Dư Lẫm vẫn giữ tư thế xem điện thoại, dường như để ý đến bên . Trải qua một hồi đấu tranh tư tưởng, cô mới cầm điện thoại lên bấm video, giả vờ đưa máy lên ngang tai vươn vai một vòng nhanh chóng thu về.

Chắc là dính nhỉ. Tần Miên ấn nút dừng thầm nghĩ.

Cô mở bộ sưu tập để xem đoạn video .

Lần đầu tiên lén khác nên cô chột vô cùng, ống kính rung lắc dữ dội, hình ảnh lướt vội từ ly nước chanh bàn sang Dư Lẫm.

Ban đầu đang cúi đầu, nhưng ngay vài giây khi video kết thúc, bỗng nhiên ngẩng lên.

Đôi đồng t.ử tinh xảo như đá mã não vô tình lọt ống kính.

Dù chỉ là một ánh lướt qua cũng khiến Tần Miên cảm giác như bắt quả tang, hoảng hốt vớ lấy ly nước chanh uống một ngụm ép kinh.

Cô giữ nguyên đoạn video gửi cho Phương Mân và quả nhiên nhận sự tán thưởng. Phương Mân từng gặp ít trai , nhưng cực phẩm như Dư Lẫm thì hiếm khi xuất hiện.

Đã trai, gu ăn mặc gọn gàng sạch sẽ, đúng chuẩn một ly nước chanh ướp đá mát lạnh giữa mùa hè oi ả.

Phương Mân ủng hộ cô đ.á.n.h gục trai cực phẩm . Tần Miên mỉm ngại ngùng. Trò chuyện thêm một lúc, sắp đến giờ Trần Tư Kỳ tan học nên hai tự nhiên kết thúc cuộc trò chuyện.

Cất điện thoại xuống, Tần Miên lấy hết can đảm định gọi “ trai Dư Trừng”, nhưng trong đầu ngập tràn hình ảnh Dư Lẫm nên mở miệng buột miệng: “Anh Dư Lin.”*

*Đoạn nữ chính chữ Lẫm của ảnh là chữ nào nên để nguyên pinyin nhớ.

Dư Lẫm đầu theo phản xạ. Dưới ánh mắt tròn xoe của Tần Miên, dáng vẻ khựng một giây rõ ràng. Nhận hớ, Tần Miên thẹn quá hóa giận, chỉ hận thể tìm một cái lỗ nào chui ngay xuống đất.

“Không , là do nhanh miệng quá.” Tần Miên luống cuống giải thích.

Dư Lẫm khôi phục vẻ bình thản nhạt nhòa dời mắt . Giờ tan học sắp đến, cầm ly nước chanh uống dở ngoài. Thấy thế Tần Miên thở phào nhẹ nhõm, may mà coi cô là đồ biến thái, đó cũng cầm ly nước chanh vội vã bám theo.

...

Cổng trường lúc chật ních phụ đợi.

Dưới cái nắng chói chang gay gắt, Tần Miên và Dư Lẫm dòng chen chúc xô đẩy tản hai nơi.

Bị kẹp giữa đám đông ồn ào, chẳng mấy chốc Tần Miên cảm thấy cả nhớp nháp mồ hôi.

Hết tâm trí nghĩ đến Dư Lẫm, cô ôm ly nước chanh cố lách khỏi đám đông để trốn gốc cây. Thà ở bóng râm ve kêu còn hơn phơi ánh nắng mặt trời thiêu đốt.

Không lâu , Dư Lẫm cũng đẩy bật khỏi đám đông, lùi phía . Anh lợi thế chiều cao nên Dư Trừng chỉ cần bước thể thấy ngay.

“Dư Lin!” Tần Miên tinh mắt phát hiện Dư Lẫm, cô giơ tay vẫy vẫy lớn tiếng gọi .

Dư Lẫm nắng gắt chói chang chói mắt. Nghe thấy ai đó gọi tên , nương theo âm thanh và bắt gặp đôi mắt sáng rực của Tần Miên. Cô đang hóng mát gốc cây vẫy tay nhiệt tình gọi . Dư Lẫm nghĩ nhiều bèn cất bước tới.

Nhìn thấy Dư Lẫm về phía , Tần Miên gạt lọn tóc bết dính mồ hôi trán sang một bên.

“Chỗ vẻ mát mẻ hơn nhỉ.” Tần Miên tỏ thiết bắt chuyện. Bên tai râm ran tiếng ve kêu, cô khan hai tiếng: “Chỉ là ồn một chút.”

Dư Lẫm vẫn phản ứng gì nhiều. Cánh tay nắng rọi đến bỏng rát, đưa ly nước lên uống một ngụm. Đứng cái nắng gay gắt, ly nước chanh cũng còn mát lạnh như lúc đầu.

“Cho .” Một xấp khăn giấy vuông vức đột nhiên xuất hiện mặt, Dư Lẫm theo hướng đưa giấy lên thì thấy Tần Miên.

“Hôm nay nắng to quá. Đá tan nhanh nên nước chảy đầy tay .” Tần Miên đẩy tay đưa giấy về phía thêm chút nữa.

“Anh lau tay .”

Dư Lẫm phơi nắng khá lâu nên đá tan càng nhiều, nước nhỏ giọt ướt cả tay và vương xuống chân.

“Cảm ơn.” Dư Lẫm mở lời cảm ơn nhận lấy khăn giấy từ tay Tần Miên.

Giọng vẫn êm tai như , chỉ là do phơi nắng lâu nên mang theo chút khàn khàn khô khốc. Tần Miên cúi đầu bẽn lẽn đáp: “Không .”

Sau đó, cô thấy Dư Lẫm dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp chặt ly nhựa, tay cẩn thận lau sạch từng ngón tay còn . Từng khớp tay thon dài gầy guộc chẳng khác nào tuyệt tác ngọc bích chạm trổ.

Tần Miên gào thét trong lòng: Sao đến cả bàn tay cũng đến mức thế !!!

 

Loading...