Hướng Dẫn Theo Đuổi Crush - Chương 20
Cập nhật lúc: 2026-07-28 16:23:42
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bị Phương Mân trêu chọc, mãi đến khi cúp máy mà Tần Miên vẫn còn thấy ngượng ngùng vô cùng. Quả đêm nay cô xác định là mất ngủ trắng đêm . Lăn qua lăn giường thêm vài vòng nữa, cuối cùng Tần Miên vẫn quyết định mò mẫm điện thoại, nhắn một tin cho ghim cùng danh sách Wechat: [Dư Lẫm ơi, ngủ ?]
Dư Lẫm rep nhanh: [Vẫn .]
Tần Miên lập tức bật dậy, giấu nổi sự kinh ngạc: [Anh mà cũng ngủ á.]
Trong ấn tượng của cô, một lúc nào cũng tỏ trưởng thành, chững chạc như Dư Lẫm, cho dù chính thức thoát ế thì chắc cũng chẳng ảnh hưởng gì đến giấc ngủ . Dù thì bây giờ cũng là hai giờ sáng cơ mà.
Phía bên màn hình, Dư Lẫm cầm điện thoại khẽ bật . Từ lúc rời khỏi cầu thang thoát hiểm trở về, đầu óc vẫn luôn trong trạng thái hưng phấn tột độ. Cứ hễ nhắm mắt là dòng chữ “Anh và Tần Miên thành một đôi” nhảy múa trong đầu.
-: [Tần Miên.]
Loài ngủ đông: [? Sao thế ?]
Tự nhiên gọi cả họ lẫn tên thế khiến Tần Miên khỏi chút căng thẳng. Cô mới định gõ phím giải thích thì dòng tin nhắn tiếp theo của Dư Lẫm xuất hiện màn hình.
-: [Anh cũng mới yêu đầu mà.]
Hóa là vì thế, nên cũng vui sướng đến mức thao thức ngủ giống hệt như cô. Nụ hạnh phúc dần lan tỏa khuôn mặt, Tần Miên bất giác đưa tay sờ lên má, chậm rãi gõ một chữ: [Ồ]. Nhắn xong, cô dang tay dang chân ườn giường theo hình chữ Đại.
“Sao thế?” Chiếc điện thoại đặt ngay cạnh gối bỗng vang lên giọng của Dư Lẫm.
Tần Miên giật thót bật dậy, lúc mới phát hiện lỡ tay bấm nhầm nút gọi video call. Khuôn mặt điển trai của Dư Lẫm hiện rõ mồn một màn hình. Anh đang mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa màu đen, tựa lưng thành giường. Chất vải lụa mềm mại ôm sát lấy cơ thể, phô bày những đường nét săn chắc, vạm vỡ của khuôn ngực.
Bốn mắt qua màn hình điện thoại, ánh mắt Dư Lẫm sâu thẳm, tĩnh lặng.
Tần Miên vội vàng ngay ngắn, cố gắng giữ bình tĩnh chào một tiếng: “Hi.”
“Em lỡ tay bấm nhầm nút.” Tần Miên giải thích.
“Ừ.”
“Vậy thì...”
“Dù cũng thấy em , thời gian cũng còn sớm nữa, em ngủ ngoan nhé.” Dư Lẫm dịu dàng ngắt lời cô, ánh mắt và giọng đều toát lên sự ấm áp, cưng chiều.
Lúc Tần Miên chẳng cúp máy chút nào. Cô xị mặt xuống, phụng phịu: “Em ngủ .”
“Hay là cứ để video call chạy cả đêm nhé, tiếng thở của em dễ ngủ hơn thì .”
“Toàn linh tinh.” Tuy ngoài miệng thì trách móc , nhưng Dư Lẫm vẫn hề ý định tắt máy.
Thấy ngầm đồng ý, Tần Miên đặt điện thoại sang một bên ngoan ngoãn chui chăn. Ngay giây tiếp theo, cô bèn tắt camera . Màn hình bỗng chốc tối đen như mực khiến Dư Lẫm bất ngờ: “Sao thế em?”
“Lúc ngủ em lăn lộn linh tinh lắm, tắt camera cho an . Tuyệt đối thể để hình tượng thục nữ của em hủy hoại .”
Dư Lẫm: “...”
Bầu khí bỗng chốc chìm tĩnh lặng, chẳng ai với ai câu nào. Tần Miên thấy tiếng sột soạt của chăn đệm, cô rướn cổ sang thì thấy Dư Lẫm đặt điện thoại xuống giường và trong chăn. Anh lúc ẩn lúc hiện màn hình, cảm giác hạnh phúc lâng lâng dâng trào trong lòng Tần Miên.
“Dư Lẫm ơi.” Tần Miên bất chợt cất tiếng gọi.
“Sao thế em?”
“Em kể cho một bí mật nhé.”
“Em .”
“Lời cầu nguyện ở vị trí cao nhất vòng đu linh nghiệm lắm đấy.” Tần Miên nhớ khoảnh khắc vòng đu hôm đó: “Lúc đó em ước là sẽ cưa đổ . Thế là bây giờ thuộc về em đây .”
“Chỉ là điều ước của em linh nghiệm cho lắm.” Tần Miên nhiệt tình đề xuất: “Lần cứ điều ước của cho em , để em ước cho.” Cô vẫn còn nhớ như in chuyện Dư Lẫm mắc chứng sợ độ cao.
“Được.”
“Dư Lẫm , thật là đó ước cho thế giới hòa bình ?”
“Ừ.”
“Vậy thì chúng chịu khó đu nhiều nữa mới . Ước mơ to tát thế thì xin xin nhiều thì thần linh mới dễ để mắt tới chứ.”
Trái tim Dư Lẫm bỗng chốc ấm áp lạ thường, chằm chằm màn hình tối om, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ rạng rỡ.
“Được.”
Hai cứ thế rầm rì trò chuyện với . Dần dần, tiếng của Tần Miên thưa thớt hẳn , trong điện thoại chỉ còn vang lên tiếng hít thở đều đặn của cô.
“Ngủ ngon nhé em.” Dư Lẫm cắm sạc cho điện thoại từ từ khép đôi mắt .
...
Ngày hôm , lúc Tần Miên tỉnh giấc thì chiếc điện thoại sập nguồn vì cạn sạch pin từ đời nào. Cô cắm sạc chạy vệ sinh cá nhân. Xong xuôi đấy, điện thoại cũng nạp hai mươi phần trăm pin. Tần Miên vội vàng mở máy, gửi ngay một tin nhắn chào buổi sáng cho Dư Lẫm: [Anh đang gì thế?]
-: [Đang kèm Dư Trừng học bài.]
Tần Miên “A” lên một tiếng ngạc nhiên. Từ tới giờ, cô từng chứng kiến bộ dạng Dư Lẫm lúc đang giảng bài. Cô nhớ đến cái kèm Trần Tư Kỳ bài tập, quả thực còn điên rồ hơn cả những phi tần đày lãnh cung trong phim cổ trang nữa. Nghĩ đến đây, Tần Miên ôm cả điện thoại và cục sạc ngoài phòng khách. Lúc , Trần Tư Kỳ đang chễm chệ xem tivi.
“Trần Tư Kỳ, em sang nhà Dư Lẫm để kèm bài tập ?”
Bàn tay đang cầm điều khiển của Trần Tư Kỳ khựng , con bé lắc đầu nguầy nguậy: “Em .”
“Chị ơi, nay là ngày nghỉ cuối tuần mà, chị cho em xả một ngày ?”
Tần Miên lạnh lùng dập tắt hy vọng: “Không, em sang đó.”
Trước sức ép khủng khiếp từ bà chị họ quyền lực, Trần Tư Kỳ đành ngậm đắng nuốt cay gật đầu đồng ý.
“Thế mới là bé ngoan chứ.”
Tranh thủ lúc Trần Tư Kỳ phòng thu dọn sách vở, Tần Miên nhắn tin báo cáo tình hình cho Dư Lẫm: [Trần Tư Kỳ qua thỉnh giáo đây. (icon chắp tay xin xỏ.jpg)]
Đọc tin nhắn, Dư Lẫm như mường tượng ngay giọng điệu lém lỉnh của cô nàng. Anh bật bất lực, nhắn bảo Tần Miên đưa con bé sang đây.
Tần Miên: [Oke yêu.]
Nhắn xong thì Trần Tư Kỳ cũng ôm sách vở , bước chân nặng nhọc hệt như ốc sên bò.
“Đi thôi nào.” Tần Miên bá vai Trần Tư Kỳ động viên: “Đừng ủ rũ thế nữa, lát nữa chị sẽ bật mí cho em một bí mật động trời.”
Đôi mắt Trần Tư Kỳ sáng rực lên ngay lập tức: “Bí mật gì thế hả chị?”
“Làm xong bài tập chị sẽ cho .”
“Dạ ạ.”
Hai chị em cùng sang gõ cửa nhà đối diện.
Một lát , Dư Lẫm mở cửa. Tần Miên tinh ý quan sát nét mặt , thấy vẫn điềm nhiên, bình thản như thường ngày chứ chẳng hề dấu hiệu gì của việc tẩu hỏa nhập ma do kèm trẻ con học bài cả. Lẽ nào đây chính là phong thái của những thần đồng? Tần Miên thu dòng suy nghĩ miên man, vui vẻ vẫy tay chào hỏi. Dư Lẫm né sang một bên nhường đường cho hai chị em bước .
Trần Tư Kỳ lanh chanh . Tần Miên cúi xuống định tháo giày thì bất chợt Dư Lẫm kéo tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/huong-dan-theo-duoi-crush/chuong-20.html.]
“Chuyện gì thế ?” Tần Miên ngơ ngác hỏi.
“Để cài vân tay cho em.” Nói Dư Lẫm kéo cô ngoài hành lang.
“Từ giờ em cứ việc mở cửa luôn, cần bấm chuông .”
Tần Miên chu môi, vẻ mặt bẽn lẽn pha chút hờn dỗi: “Anh tin tưởng em đến thế cơ ?”
Dư Lẫm đưa mắt đ.á.n.h giá cô từ đầu đến chân, quả thực chẳng thấy điểm nào đáng lo ngại cả.
Tần Miên ưỡn n.g.ự.c tự đắc: “Anh coi thường em quá đấy, ngày em lẻn đây ... đạo chích hái hoa thì .” Ba chữ cuối cô cố tình thầm thì trong miệng nên Dư Lẫm rõ. Thay đó, gập ngón tay , gõ nhẹ lên trán cô một cái “cốc”.
“Ui da.” Tần Miên đưa tay ôm trán, phụng phịu trừng mắt .
Dư Lẫm bật , tiến tới thao tác vài đường cơ bản màn hình khóa sang hỏi: “Em dùng ngón tay nào?”
Tần Miên giơ ngón tay cái bên lên, mặt vẫn hếch lên trời đầy kiêu ngạo. Vẫn còn đang ghim thù vụ gõ trán lúc nãy nên cô nàng kiên quyết chịu hợp tác, mặc cho Dư Lẫm tự xoay xở. Dư Lẫm xoa đầu dỗ dành cô, nắm lấy ngón tay cái đang giương oai diễu võ của cô áp bộ phận nhận diện vân tay. Cài đặt thành công, Dư Lẫm đóng cửa bảo: “Em thử mở xem.”
Tần Miên đặt tay lên, tiếng tít tít vang lên báo hiệu cửa mở.
Cô nàng hiên ngang bước nhà, Dư Lẫm theo mà buồn chịu . Sự xuất hiện của cô chẳng khiến hai đứa nhỏ đang cặm cụi bên trong mảy may ngạc nhiên.
Dư Lẫm gọt một đĩa hoa quả mang cho Tần Miên nhâm nhi, đó tiếp tục công cuộc kèm cặp Dư Trừng.
Tần Miên ăn trái cây lén trộm Dư Lẫm. Anh ở giữa Trần Tư Kỳ và Dư Trừng, lúc thì giảng giải nốt bài toán đang dang dở cho Dư Trừng, khi thì cầm cuốn vở bài tập của Trần Tư Kỳ lên hỏi xem con bé mắc ở chỗ nào.
Giọng trong trẻo, êm ái của vang lên đều đều, chẳng hề chút cáu bẳn sốt ruột nào. Người thường bảo đàn ông hấp dẫn nhất là lúc tập trung việc, đây Tần Miên còn tưởng câu đó chỉ là quá lên thôi, nhưng hôm nay cô mới thấy nó quả là chân lý. Tần Miên lén lút lấy điện thoại chụp lén .
Nhận đang chụp lén , Dư Lẫm ngước mắt thẳng ống kính. Tần Miên giật đ.á.n.h thót, vội vàng dời mắt khỏi màn hình điện thoại. Ngay đó, cô thấy Dư Lẫm cúi xuống bấm điện thoại, màn hình của cô nhảy lên một tin nhắn mới. Mở xem thì thấy tin nhắn của Dư Lẫm: [Đừng chụp lén nữa.]
Tần Miên mạnh miệng đáp trả: [Thế thì em chụp công khai luôn đấy nhé.]
Dư Lẫm đặt điện thoại xuống, tiếp tục tập trung bài giảng.
Đã “thượng phương bảo kiếm” trong tay, Tần Miên ngang nhiên giơ máy lên bấm tách tách bao nhiêu bận.
Vừa lướt xem thành quả, cô gật gù mãn nguyện: “Góc nào cũng trai ngời ngời thế .”
Giảng bài miệt mài suốt mấy tiếng đồng hồ khiến Dư Lẫm khát khô cả họng. Anh dậy về phía đảo bếp rót nước. Hai đứa trẻ phía mệt nhoài, vật t.h.ả.m lăn lộn.
Nhất là Trần Tư Kỳ, trông con bé tàn tạ hệt như trải qua một trận càn quét khốc liệt của kiến thức . Trong phòng lúc chỉ Tần Miên là đang thảnh thơi gặm táo lướt điện thoại.
Nhận thấy ánh mắt mang đầy vẻ oán hận của Trần Tư Kỳ đang ghim chặt , Tần Miên khẽ mím môi, quyết định tẩu thoát khỏi chốn ngột ngạt .
Vừa mới nhổm dậy thì cổ chân Trần Tư Kỳ tóm gọn.
“Em bí mật.” Trần Tư Kỳ nằng nặc đòi nợ.
Bị bắt thóp bất thình lình, Tần Miên hết hồn vỗ n.g.ự.c cái bộp. Đợi trấn tĩnh , cô cũng bò xuống sàn, ghé sát tai Trần Tư Kỳ thì thầm: “Chị và Dư Lẫm chính thức yêu đấy.”
Trần Tư Kỳ bĩu môi tỏ vẻ khinh khỉnh, buông tay “ồ” lên một tiếng nhạt toẹt.
Tần Miên ngạc nhiên hỏi : “Em thấy bất ngờ tí nào ?” Quay sang Dư Trừng, quả nhiên cô nàng cũng chẳng moi chút biểu cảm ngạc nhiên nào từ khuôn mặt cô bé.
“Chị ơi, rõ rành rành thế cơ mà.”
Tần Miên: “...” Thôi .
Tần Miên bước đến bên đảo bếp với vẻ ỉu xìu, một tay chống lên mặt đá mát lạnh, tay thò chọc chọc cánh tay Dư Lẫm. Chà, rắn chắc thế, còn độ đàn hồi nữa chứ, đ.â.m chọc mãi thành nghiện.
Dư Lẫm cụp mắt xuống, tóm lấy bàn tay đang loạn của cô: “Đừng quậy nữa.”
“Vâng.” Tần Miên ấm ức rụt tay về, đó kể lể: “Trần Tư Kỳ và Dư Trừng chuyện hai đứa hẹn hò ạ. mà thái độ của hai đứa nó nhạt nhẽo lắm, chẳng vẻ gì là ngạc nhiên cả.”
Dư Lẫm gật đầu: “Ừ. Sáng nay thông báo cho con bé xong.”
Tần Miên lúc mới bừng tỉnh đại ngộ, đưa tay chọc chọc mu bàn tay : “Thật ngờ chủ động báo cáo chuyện với Dư Trừng cơ đấy.”
Dư Lẫm bỗng nổi m.á.u tò mò: “Trong mắt em, hình tượng của trông như thế nào?”
Tần Miên chằm chằm, suy nghĩ một lúc đáp: “Lạnh lùng, ít , ranh giới rõ ràng, tóm là thuộc tuýp khó gần.”
Dư Lẫm ghi tạc từng lời cô lòng: “Sau sẽ thế nữa .” Anh lặp thêm nữa: “Đối với em, sẽ bao giờ như nữa.”
“Thế thì quá.” Tần Miên dùng đôi mắt long lanh như chứa những vì , thỏ thẻ : “Anh , lúc nãy giảng bài trông cực kỳ cuốn hút luôn.”
“Lúc cũng phong độ thế hả?” Tần Miên tò mò hỏi tiếp.
“Hay là bây giờ diễn cảnh lúc đang việc cho em xem .”
Dư Lẫm cô với ánh mắt cạn lời. Tần Miên càng thêm phấn khích: “Thật đấy. Tác phẩm tiếp theo của em định vẽ thể loại tình cảm lãng mạn, em đang thu thập thêm tài liệu thực tế đây .”
“Vừa nãy mới hứa là sẽ tỏ thái độ lạnh nhạt với em nữa cơ mà.”
Dư Lẫm: “...” Cô nàng đúng là cách học một mười, áp dụng ngay tức khắc.
Tần Miên nắm lấy tay , nũng nịu: “Đi mà mà, em xin đấy.” Thấy Dư Lẫm vẻ xuôi xuôi, cô tiếp tục tung hỏa mù: “Bạn trai yêu dấu của em ơi, nỡ lòng nào từ chối giúp đỡ bạn gái phát triển sự nghiệp vẽ truyện tranh ?”
“Em gọi là gì cơ?”
Tần Miên lập tức hiểu ý: “Bạn trai! Bạn trai yêu dấu của em.”
Dư Lẫm đặt cốc nước xuống bàn: “Chịu thua em đấy.”
...
Không gian trong phòng việc tĩnh lặng đến mức một tiếng kim rơi cũng thể thấy rõ.
Dư Lẫm ngay ngắn màn hình máy tính, vẻ như đang bận rộn giải quyết công việc, thỉnh thoảng click chuột, gõ lách cách vài phím. Chỉ điều... Dư Lẫm vốn là tay ngang trong khoản diễn xuất, cho dù cố gắng tỏ tự nhiên nhất thể thì những bức ảnh Tần Miên chụp trông vẫn gượng gạo, thiếu tự nhiên.
“Thôi thôi, bỏ qua .” Tần Miên Dư Lẫm cứng đờ trong ống kính mà nỡ hành hạ thêm nữa. May cô cày qua vô bộ phim ngôn tình , cần tài liệu thực tế cũng thừa sức mường tượng .
Dư Lẫm khẽ thở phào nhẹ nhõm. Anh dậy, dang vòng tay ôm trọn Tần Miên lòng, từng bước, từng bước tiến về phía . Tần Miên đang mải mê lướt xem ảnh trong điện thoại, vô thức lùi dần về phía cho đến khi lưng chạm bức tường lạnh toát. Hết đường lui, mũi giày hai chạm hẳn , lúc Tần Miên mới sực tỉnh khỏi thế giới ảo trong chiếc điện thoại.
Cô ngơ ngác hỏi: “Anh cái gì ?”
“Em gọi thêm một tiếng nữa .” Dư Lẫm thích cô gọi bằng hai tiếng “bạn trai”. Cô thể gọi tên bất kỳ ai, nhưng danh xưng “bạn trai” thì chỉ duy nhất sở hữu. Đó là một cách xưng hô đặc biệt chỉ dành riêng cho hai .
Nghe yêu cầu của , Tần Miên tủm tỉm . Dư Lẫm nhà cô đúng là ngây thơ, trong sáng quá mất. Cô đưa tay nhéo nhẹ cánh tay , ngoan ngoãn đáp lời: “Dạ , bạn trai của em.”
Ánh mắt Dư Lẫm sầm , cúi đầu phủ môi lên môi cô. Hôn Tần Miên giống như nếm thử một món sơn hào hải vị , ăn một là nhớ mãi quên. Đôi môi cô mềm mại ngọt ngào, thoang thoảng hương thơm thanh mát của son dưỡng vị trái đào.
Tần Miên khẽ sững một giây, đó vòng tay ôm qua cánh tay , nhắm mắt tận hưởng nụ hôn sâu thẳm. Nụ hôn kéo dài miên man kết thúc, cả hai đều thở dốc từng hồi. Tần Miên tựa hẳn lồng n.g.ự.c vững chãi của Dư Lẫm để lấy . Lắng nhịp đập mạnh mẽ, dồn dập từ trái tim , cô mỉm , đưa tay sờ lên n.g.ự.c : “Dư Lẫm, tim đập nhanh quá.”
Dư Lẫm phủ nhận, giọng vốn khàn đục nay càng thêm trầm ấm, nhuốm màu nhục dục, hỏi vặn : “Còn em thì .” Anh vẫn thể rõ từng tiếng thở gấp gáp, kịp bình của cô.
“Em cũng .” Tần Miên ngẩng đầu lên, ánh mắt hai giao , một nữa đắm chìm nụ hôn nồng nhiệt. Lần , trái tim của cả hai dường như còn đập loạn nhịp hơn cả .