Hướng Dẫn Theo Đuổi Crush - Chương 21
Cập nhật lúc: 2026-07-28 16:23:43
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt bước sang tháng Mười Một.
Một cơn mưa lạnh lẽo trút xuống báo hiệu thành phố Bình chính thức bước mùa đông. Trong nhà Dư Lẫm sớm bật lò sưởi. Tần Miên chỉ mặc một chiếc áo mỏng, khoác thêm tấm chăn nhỏ cuộn tròn sô pha cày phim. Trên bàn là đĩa trái cây Dư Lẫm rửa sạch, bên cạnh còn thêm một chiếc xe đẩy nhỏ đựng đầy những món đồ ăn vặt mà Tần Miên yêu thích.
“Ha ha ha ha…” Tần Miên c.ắ.n một miếng khoai tây chiên giòn rụm, đến mức ngặt nghẽo ngả nghiêng.
Dư Lẫm từ phòng sách bước , thấy bàn chân trần của cô đang thò ngoài. Anh chống hai tay ngang hông, cất giọng trầm thấp gọi: “Tần Miên.”
Tiếng chợt tắt lịm. Tần Miên nương theo ánh mắt lạnh lùng của Dư Lẫm lén lút rụt chân trong chăn, tiện tay quấn chăn chặt hơn một chút. Làm xong mấy động tác đó, cô mới ngẩng lên nở một nụ nịnh nọt: “Anh việc xong .”
Cục tức nghẹn trong n.g.ự.c Dư Lẫm phút chốc như chọc thủng, tan biến hết sạch trong nụ của cô. Anh sải những bước dài tiến gần, xuống bên cạnh Tần Miên. Bàn tay to lớn luồn lớp chăn tóm gọn lấy bàn chân lạnh buốt của cô.
“Anh bao nhiêu , dù bật lò sưởi thì cũng tất chứ.” Vừa cẩn thận ủ ấm chân cho cô, quên lên tiếng dạy dỗ.
Mùa đông năm nay ở thành phố Bình đến nhanh khắc nghiệt khiến ít mắc cúm A. Công ty của Dư Lẫm cũng nhiều nhân viên nhiễm bệnh nên đành cho tất cả việc tại nhà. Tần Miên tự đuối lý nên chỉ đành hì hì, hy vọng thể lấp l.i.ế.m cho qua chuyện.
“Đi tất nóng lắm ạ.”
Cảm nhận bàn chân cô ấm lên, Dư Lẫm mới đặt chân cô trong chăn cẩn thận tém gọn góc chăn : “Sẽ cảm lạnh đấy.”
“Chẳng .” Tần Miên đáp năng hùng hồn: “Có ở đây chắc chắn sẽ để em ốm .”
Dư Lẫm đành bất lực đưa tay lên định gõ đầu cô, nhưng nửa đường thì Tần Miên tóm lấy: “Anh chạm chân em xong, đụng đầu em.”
Dư Lẫm bật : “Chân của mà em cũng ghét bỏ .”
“Thế ghét ?”
Câu Dư Lẫm cứng họng. Anh đành dậy nhà vệ sinh rửa tay. Bỏ đằng là tiếng đắc ý của Tần Miên. đợi Dư Lẫm rửa tay xong , cô liền đè hôn cho đến khi ngoan ngoãn mới thôi.
Nụ hôn sâu kết thúc, Tần Miên ngả sô pha thở dốc. Yêu một tháng, gần như ngày nào họ cũng hôn , thế mà cô vẫn học cách đổi . Đã Dư Lẫm còn tiến bộ vượt bậc nữa chứ. Tần Miên đôi mắt đẫm nước . Dáng vẻ đáng thương đó khiến yết hầu Dư Lẫm khẽ trượt lên xuống. Thấy cô mới lấy nhịp thở, cúi xuống hôn tiếp.
Giữa mùa đông giá rét mà hai vã một mồ hôi. Tần Miên vòng tay ôm lấy cổ đột nhiên bật .
“Em gì thế?” Hơi thở nóng hổi của Dư Lẫm phả mặt khiến Tần Miên khẽ rụt cổ .
“Dư Lẫm, đúng là một con quái vật thích hôn.” Cô đưa tay gõ nhẹ lên môi . Tần Miên bao giờ nghĩ rằng Dư Lẫm và khi yêu sự khác biệt lớn đến .
Dư Lẫm hề phản bác. Bởi vì chỉ cần thấy Tần Miên, kiềm chế mà xích gần. Anh cúi đầu ngậm lấy ngón tay đang đặt môi c.ắ.n nhẹ một cái. Cảm giác như một luồng điện chạy dọc khắp cơ thể, trong đầu Tần Miên bỗng nổ tung một tràng pháo hoa nổ lách tách.
“Anh đừng c.ắ.n tay em.” Tần Miên chút ngượng ngùng, dù thì hành động của Dư Lẫm thực sự quá đỗi gợi tình.
Dư Lẫm cứ thế chăm chú cô, khuôn mặt Tần Miên đang đỏ bừng lên với tốc độ mắt thường thể thấy . Tần Miên ngượng ngùng đưa tay ôm mặt: “Anh đừng em nữa.” Cô thừa mặt lúc chắc chắn đỏ rực như con tôm luộc . Dư Lẫm kéo tay cô để cho rõ, Tần Miên liền cuống quýt kéo tấm chăn trùm kín mít lên mặt. Dù cách một lớp chăn, cô vẫn cảm nhận ánh mắt của Dư Lẫm đang dừng .
Cô cuộn tròn trong chăn giơ chân đá một cái. Ngay đó là tiếng khẽ của Dư Lẫm. Anh chỉ vờ kéo chăn , nhưng thấy Tần Miên giữ chặt quá nên đành buông tay dặn dò: “Em đừng trùm kín quá kẻo ngạt thở đấy.”
Tần Miên đá thêm một cái nữa. Tất cả là tại , nếu c.ắ.n tay cô thì cô đến nỗi nông nỗi .
Dư Lẫm xoa đầu cô qua lớp chăn mỏng: “Anh đón Trần Tư Kỳ và Dư Trừng đây.”
“Em uống sữa. Nhớ mua cho em đấy.” Giọng rầu rĩ của Tần Miên từ trong chăn vọng .
“Vị gì nào?”
Tần Miên tức tối bật dậy: “Anh còn hỏi vị gì ?” Chẳng thể ngờ Dư Lẫm hỏi câu . Cô thò đầu ngoài hét lên: “Tự đoán . Mua sai thì cứ liệu hồn.”
Cô hùng hổ hét lên với Dư Lẫm nhưng va ngay ánh mắt chan chứa ý của . Chỉ mất đúng một giây, cô nhận Dư Lẫm đang cố tình trêu chọc để dụ cô chui khỏi chăn. Dư Lẫm nhướng mày, cúi xuống đặt một nụ hôn lên môi cô.
“Sao hôn nữa .” Tần Miên bưng miệng lườm .
Dư Lẫm gật đầu đáp với vẻ hiển nhiên: “Thì là quái vật thích hôn mà.” Nói xong, vẫy tay chào tạm biệt cô. Tần Miên giận hổ đành rúc trong cái vỏ ốc bằng chăn của .
...
Một tiếng , Dư Lẫm xách ly sương sáo nướng mà Tần Miên yêu thích về nhà. Vừa thấy ly sữa hằng mong nhớ xuất hiện, Tần Miên phấn khích đến mức quên cả xỏ dép, cứ thế chạy chân trần lấy. Dư Lẫm thấy cô tất, cũng chẳng chịu mang dép mà cứ thế chạy , hàng lông mày lập tức nhíu chặt . Đáng tiếc là bây giờ trong mắt Tần Miên chỉ ly sữa, cô phớt lờ tín hiệu nguy hiểm từ .
Lúc cô đưa tay lấy, Dư Lẫm liền giơ ly sữa lên cao. Với lợi thế chiều cao của , trừ phi chịu cúi xuống, bằng Tần Miên tuyệt đối với tới .
“Ra mang dép .” Dư Lẫm lệnh.
Tần Miên nhất quyết chịu. Cô nhảy phốc lên Dư Lẫm, bám chặt lấy như một con gấu koala: “Dép để ở sô pha , bế em đó .” Cô nũng nịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/huong-dan-theo-duoi-crush/chuong-21.html.]
“...” Dư Lẫm đành cam chịu, một tay xách ly sữa, một tay đỡ lấy Tần Miên bế cô về phía sô pha.
Khi yên vị sô pha, Tần Miên nhịn mà hối thúc: “Trà sữa, sữa của em.”
Dư Lẫm đưa ly sữa cho cô, nghiêm giọng dặn: “Lần xuống đất là bắt buộc mang dép đấy.”
Tần Miên gật đầu như gà mổ thóc. Cô vội vàng giật lấy ly sữa, cắm ống hút mỉm mãn nguyện tít cả mắt. Dư Lẫm thở dài, thực sự là hết cách với cô.
“Tối nay em ăn cơm ở đây nhé?” Dư Lẫm chuẩn nấu cơm. Anh bước bếp, mở tủ lạnh xem còn đồ gì . Từ hồi chuyển sang việc tại nhà, cũng ít khi ngoài. Cũng may giờ gọi đồ ăn tiện, ăn gì chỉ cần đặt qua điện thoại là xong.
“Dạ thôi. Tối nay em về nhà ăn.” Tần Miên nuốt ngụm sữa xuống tiếp: “ em thể ở với cho đến lúc nấu xong mới về.”
“Được.” Dư Lẫm gật đầu, lấy nốt mấy loại nguyên liệu cuối cùng trong tủ lạnh .
Thấy chuẩn sơ chế đồ ăn, Tần Miên lê đôi dép chạy lạch bạch đảo bếp kéo ghế xuống.
“Hửm?” Dư Lẫm cúi xuống chân cô. Mũi chân Tần Miên đang ngoắc hờ chiếc dép lơ lửng đung đưa giữa trung: “Mang dép đàng hoàng .”
Dư Lẫm hài lòng gật đầu tiếp tục xử lý mớ nguyên liệu bàn. Tần Miên uống sữa lặng lẽ bầu bạn cùng . Đột nhiên điện thoại của Dư Lẫm đổ chuông. Anh đang dở tay nên sang nhờ Tần Miên: “Lấy giúp cái điện thoại, ở túi quần bên .”
“Vâng.” Tần Miên bỏ ly sữa xuống, bước đến bên cạnh thò tay túi quần lấy điện thoại .
Nhìn thấy dòng chữ “Mẹ” hiện màn hình, cô lật ngược máy đưa cho Dư Lẫm xem: “Mẹ gọi .”
Sắc mặt Dư Lẫm chợt khựng . biểu cảm đó biến mất nhanh nên Tần Miên cũng rõ. Giây tiếp theo, trở vẻ bình thường, rửa sạch tay nhận lấy điện thoại từ cô.
“Alo, . Có chuyện gì thế?” Điện thoại kết nối, giọng của Dư Lẫm vang lên lạnh nhạt.
Mẹ Dư hỏi: “Không chuyện gì , chỉ hỏi thăm xem con và Dư Trừng dạo thế nào ?”
“Bọn con đều cả.” Dư Lẫm đáp.
Mẹ Dư ngập ngừng: “À... , thế thì .”
“Không chuyện gì nữa thì con cúp máy đây.” Dư Lẫm bộ định ngắt kết nối.
“Khoan .” Mẹ Dư vội vàng gọi : “Hôm nay là sinh nhật con, bố chúc con sinh nhật vui vẻ.”
Sinh nhật ? Dư Lẫm còn nhớ rõ bao nhiêu năm đón sinh nhật. Hôm nay đột nhiên nhắc tới, bỗng thấy ngẩn ngơ.
“Cảm ơn , cũng cảm ơn bố nữa.”
Giọng điệu trả lời của Dư Lẫm vô cùng xa cách khiến Dư ở đầu dây bên đành nín lặng. Cuối cùng bà chỉ thở dài một tiếng cúp điện thoại. Dư Lẫm rũ mắt màn hình vụt tắt, bầu khí xung quanh bỗng chốc trở nên chùng xuống.
Tần Miên ngay cạnh nên loáng thoáng cuộc trò chuyện giữa và . Cô chỉ cảm thấy cách hai con họ chuyện với chẳng khác nào những xa lạ. Tần Miên định gì đó thôi, cuối cùng cô quyết định ngậm miệng, ngoan ngoãn trở về chiếc ghế bên đảo bếp.
Nhận thấy cô đang cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của , Dư Lẫm bất giác bật khẽ. Anh cất giọng điềm nhiên mảy may chút cảm xúc: “Mối quan hệ giữa và bố thiết cho lắm.” Cứ như thể đang kể một câu chuyện hết sức bình thường, Dư Lẫm bắt đầu giãi bày quá khứ của với Tần Miên.
“Bố kết hôn qua mai mối. Trước khi cưới, hai cũng tìm hiểu sâu sắc. vì hai bên gia đình môn đăng hộ đối nên hôn sự nhanh chóng quyết định. Cưới hai họ sống với kiểu tương kính như tân, cuộc sống cứ bình lặng trôi qua. Một năm thì sinh . Lúc đó tâm lý định, chút trầm cảm sinh nên bố luôn túc trực bên cạnh chăm sóc từng ly từng tí. vì là kết tinh tình yêu của hai nên họ cũng chẳng dành cho nhiều tình cảm.”
Dư Lẫm dừng một chút, giọng cũng trở nên trầm lắng hơn: “Năm ba tuổi thì họ ly hôn. chẳng ai nhận nuôi cả. Thế là cứ sống một năm với bố một năm với . Sau vì cả hai đều bận rộn công việc nên họ dứt khoát đẩy trường nội trú. Đến kỳ nghỉ hè năm thi đại học xong, họ về với . Sau khi tái hôn, tình cảm của hai dần mặn nồng hơn. Rồi đến năm đầu tiên du học thì Dư Trừng chào đời. Những năm qua họ luôn bù đắp những thiếu thốn cho , thể cảm nhận điều đó. thực sự thì cần nữa .”
Dư Lẫm kể xong bằng một giọng nhẹ bẫng khẽ nhún vai.
Thế nhưng Tần Miên xong thấy xót xa vô cùng. Trước khi bố cô qua đời, gia đình ba của cô từng sống những tháng ngày cực kỳ hạnh phúc. Tình yêu thương của bố để cho cô quá nhiều ký ức tươi . Chính vì thế, dù bố gặp t.a.i n.ạ.n qua đời, Tần Miên vẫn luôn sống trong sự bao bọc của tình yêu thương. Cô hiểu rõ bầu khí gia đình ảnh hưởng lớn như thế nào đến một đứa trẻ.
Tần Miên dám tưởng tượng một bé Dư Lẫm nhỏ bé như chịu đựng tâm trạng tồi tệ đến nhường nào khi chính bố đẻ của đùn đẩy như một quả bóng da, để cuối cùng ném trường nội trú. Thảo nào luôn tỏ xa cách và giữ cách với .
Tần Miên nhổm dậy, nắm chặt lấy tay Dư Lẫm để truyền ấm cho .
“Dư Lẫm, cừ.”
“Anh chính là hùng của bản .”
Vốn dĩ Tần Miên định lời động viên , nhưng cất lời thì giọng cô bỗng nghẹn ngào. Những giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt rơi lách tách xuống mặt đá của đảo bếp, vỡ tan thành những bông hoa nước nhỏ xíu. Dư Lẫm vội vàng đưa tay lau nước mắt cho cô, còn cố tình trêu chọc: “Anh còn mà em cái gì.”
“Em...” Nước mắt một khi trào thì cứ tuôn rơi ngừng. Tần Miên dùng mu bàn tay lau loạn xạ mặt, lời thốt cũng chẳng thành câu chỉnh. Sống mũi Dư Lẫm cay cay, cố kìm nén cảm giác ươn ướt nơi khóe mắt, nhẹ giọng an ủi cô: “Mọi chuyện qua cả .”
Tần Miên thút thít, đôi mắt nhòa lệ Dư Lẫm mà hứa hẹn: “Dư Lẫm, em sẽ luôn luôn, luôn luôn đối xử thật với .”