Hướng Dẫn Theo Đuổi Crush - Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-07-28 16:23:44
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kể từ khi những chuyện buồn trong quá khứ của Dư Lẫm, Tần Miên càng yêu thương hơn. Sau mỗi khi nhắc chuyện với Phương Mân, sống mũi Tần Miên vẫn cứ cay xè. Phương Mân cũng cảm thán tuổi thơ của Dư Lẫm thật quá đỗi bi thảm.

“Sống trong cảnh đó mà lệch lạc tâm lý, thực sự mạnh mẽ đấy.” Phương Mân trầm trồ khen ngợi: “Nếu là tớ mà lớn lên trong một môi trường bức bối như thế, khéo thành thiếu niên bất hảo từ đời nào .”

Ai bảo đúng chứ.

“Hay là rủ quán bar của tớ chơi một chuyến . Coi như xả cho khuây khỏa.”

“Quán bar á?”

. Quán bar chính là địa điểm xả stress một đấy.”

Tần Miên ngẫm nghĩ một lúc, thấy lời Phương Mân lý. Thế là một buổi tối cuối tuần, cô kéo tay Dư Lẫm ngoài, thẳng đến quán bar của cô bạn .

Khi xe ngang qua tòa nhà công ty, Dư Lẫm chút ngạc nhiên. Anh từng Tần Miên nhắc đến cái tên Phương Mân bao nhiêu , cũng đối phương mở một quán bar, nhưng ngờ cùng một con phố với nơi việc. Chạy theo chỉ dẫn của bản đồ, chẳng mấy chốc họ đến nơi. Dư Lẫm lướt qua cái tên quán bar, khóe miệng khỏi giật giật, “P” ư? Cái tên đúng là độc lạ thật.

Màn đêm buông xuống, con phố tấp nập qua kẻ . Dư Lẫm bảo Tần Miên xuống xe trong đợi , còn đỗ xe. Lúc , thấy Tần Miên chờ sẵn ở cửa. Vừa thấy , cô lập tức chạy ùa tới. Dư Lẫm xoa đầu cô trách yêu: “Đã bảo em trong đợi mà.”

“Em cùng với cơ.”

“Được .” Dư Lẫm nắm lấy tay cô, hai cùng sải bước trong.

Vừa bước qua cánh cửa, ấm từ lò sưởi bao trùm lấy họ, kèm với đó là thứ âm nhạc heavy metal dội thẳng màng nhĩ. Dư Lẫm nhíu mày tỏ vẻ quen. Tần Miên dẫn thẳng đến quầy pha chế, nơi Phương Mân chờ sẵn từ bao giờ.

“Hi, Dư Lẫm. Tớ là Phương Mân, bạn của Miên Miên.” Phương Mân chủ động chào hỏi và giới thiệu bản . Đây là đầu tiên hai gặp mặt, Dư Lẫm chỉ khẽ gật đầu đáp lễ.

“Chào cô. là Dư Lẫm, bạn trai của Tần Miên.” Tiếng ồn trong quán quá lớn khiến Dư Lẫm buộc nâng cao giọng.

“Hai uống gì ?” Phương Mân hỏi.

Tần Miên vội gật đầu lia lịa. Cô lên kế hoạch cả , chuốc cho Dư Lẫm uống một chút để gạt bỏ gánh nặng tâm lý mà giải phóng bản tính thật của . Dư Lẫm giữ tay Tần Miên : “Lát nữa còn lái xe.”

Tần Miên nhích gần nài nỉ: “Phương Mân pha rượu ngon lắm, thử một chút . Lúc về chúng gọi lái xe thuê là mà.” Ánh sáng mờ ảo trong quán bar chiếu rọi, những quả cầu pha lê đổi màu lướt qua khuôn mặt cô.

Dư Lẫm đành buông tay . Phương Mân đối diện, chứng kiến cảnh Dư Lẫm răm rắp lời Tần Miên mà trong lòng khỏi rạo rực. Má nó chứ, tự dưng cô cũng lao một mối tình lãng mạn như thế . Chỉ một chốc , Phương Mân mang hai ly cocktail đặc biệt dành riêng cho họ.

Tần Miên háo hức nhấp thử một ngụm, ngay đó cô ngẩng lên Phương Mân. Phương Mân hất cằm hiệu. Đó chính là ly “Tình đầu”. Tần Miên bật thích thú. Cô nhớ , khi uống ly “Tình đầu” xong, cô chạy tìm Dư Lẫm để tạo một màn chạm trán tình cờ. Còn , cô khẽ liếc đàn ông đang ngoan ngoãn uống rượu bên cạnh . Cô dắt luôn “mối tình đầu” của tới đây . Ngọt ngào quá mất. Tần Miên bưng ly rượu lên uống thêm một ngụm nữa.

Dư Lẫm cũng nhấp một ngụm thức uống đặc biệt mặt. Vị đắng chát xộc lưỡi nhưng hậu vị đọng sự ngọt ngào. Tần Miên vẫn luôn để mắt tới Dư Lẫm, thấy nhấp môi, cô lập tức xích gần, khuôn mặt tràn trề hy vọng chờ đợi lời nhận xét.

“Ngon lắm.” Dư Lẫm thành thật đ.á.n.h giá. Nghe khen ngon, đôi mắt Tần Miên cong lên thành hình vành trăng khuyết. Cùng lúc đó, Phương Mân lên tiếng: “Ly tên là Hồi Cam, do chính Tần Miên đặt tên đấy.”

Dư Lẫm liền đưa mắt Tần Miên. Anh thừa hiểu mục đích cô dẫn tới đây tối nay là gì. Sự thực thì thể thản nhiên nhắc chuyện quá khứ, chứng tỏ bản sớm buông bỏ những uẩn khúc . Tần Miên nắm lấy tay , khẽ : “Uống cạn ly 'Hồi Cam' , từ nay về cuộc sống của chắc chắn sẽ chỉ vị ngọt mà thôi.”

Một góc nhỏ nơi đáy lòng Dư Lẫm bỗng chốc trở nên mềm nhũn.

...

Một tiếng , Tần Miên ủ rũ bước khỏi quán bar với tâm trạng tràn trề thất bại. Kế hoạch ban đầu của cô là chuốc cho Dư Lẫm say mèm lôi sàn nhảy để xõa hết . Ai dè dăm ba ly rượu rót bụng, chẳng những say mà còn thấu tâm can cô. Anh kề tai cô thì thầm bảo muộn , về thôi. Tần Miên đành cun cút theo rời khỏi quán.

Hai ở ghế , Dư Lẫm tên khu chung cư cho tài xế lái thuê phía . Chiếc xe lướt êm ái, trong xe im ắng tĩnh mịch. Tần Miên tựa đầu n.g.ự.c Dư Lẫm, lôi tai bluetooth thưởng thức âm nhạc. Có chút men trong nên đầu óc cô lâng lâng, cứ thế cắm tai nhạc suốt quãng đường về đến hầm để xe. Bác tài xế lái thuê rời , Tần Miên mở cửa bước xuống xe . Dư Lẫm cũng mở cửa bên xuống, khi khóa xe cẩn thận, tự nhiên nắm lấy tay cô.

Tần Miên tháo một bên tai đưa cho : “Bài dạo gần đây em thích nhất đấy, thử xem.” Dư Lẫm khom xuống để Tần Miên nhét tai tai . Đoạn nhạc dạo đầu trôi qua nhanh, Tần Miên khe khẽ ngân nga theo giai điệu.

“Lần đầu gặp , em bối rối vô cùng

Chẳng điều chi.”

Giọng hát rạng rỡ của Tần Miên xua tan nét buồn man mác của bài hát. Cô giơ bàn tay đang đan chặt của hai lên, tiếp tục hát:

“Anh bước đến và chìa bàn tay

Nắm chặt lấy tay em buông...”

Hát đến đoạn cao trào, Tần Miên vui sướng xoay tròn một vòng tại chỗ. Hầm đỗ xe vắng vẻ, thênh thang, tứ phía chỉ còn vang vọng tiếng hát trong trẻo của cô. Trong ánh mắt Dư Lẫm lúc chỉ tồn tại duy nhất hình bóng Tần Miên. Một Tần Miên tươi tắn, rạng ngời. Một Tần Miên lém lỉnh, tinh nghịch. Và một Tần Miên mà yêu thương say đắm. Thật tháo tai từ lúc nào, thứ lắng từ đầu đến cuối chỉ là giọng hát mộc mạc của cô mà thôi.

Hai tay trong tay rảo bước trong bãi đỗ xe ngầm, cứ thế bộ cho đến tận cửa nhà. Trước khi chia tay, Dư Lẫm nhét chiếc tai tai Tần Miên, cất giọng trầm ấm đủ : “Anh yêu em.” Dứt lời, ôm cô lòng một cái thật chặt. Tần Miên vẫy tay chào tạm biệt, chúc ngủ ngon bước nhà. Đợi cô nhà an , Dư Lẫm mới yên tâm xoay rời .

Chân bước đến huyền quan, chiếc điện thoại trong túi quần reo vang. Dư Lẫm dùng một tay rút điện thoại , là cuộc gọi từ Tần Miên. Anh tò mò bấm . Chưa kịp lên tiếng, giọng vút cao đầy hưng phấn của Tần Miên truyền đến: “Em cũng yêu .”

Khoảnh khắc Dư Lẫm nhét tai cho cô cũng vặn là thời gian chuyển tiếp giữa hai bài hát. Nhờ , cô trọn vẹn ba chữ “Anh yêu em” của . Mượn cớ câu “Chúc ngủ ngon”, cô cũng bày tỏ tình cảm của . Chỉ là ngay khi cánh cửa khép , cô kiềm chế mà gọi điện thoại cho . Ba chữ “Em yêu nên giấu giếm trong lời chúc ngủ ngon, cô trực tiếp bày tỏ lòng cho rõ.

Nói xong câu , cả hai đều chìm im lặng. Qua loa điện thoại, chỉ còn thấy tiếng thở nhè nhẹ và tiếng rè rè của sóng điện từ. Một lát , Tần Miên nhịn bật phá lên: “Sao gì thế?” Rõ ràng khí đang lãng mạn như , thế mà Dư Lẫm chẳng biểu hiện gì.

Nghe tiếng hờn trách nũng nịu của cô, Dư Lẫm mới bừng tỉnh. Anh khẽ bật , chất giọng nam tính, trầm ấm truyền sang phía bên : “Chúc ngủ ngon. Anh yêu em.” Nhận câu trả lời ý, Tần Miên ngoan ngoãn đáp lời chúc ngủ ngon cúp máy.

Dư Lẫm tựa lưng tủ giày ở huyền quan, siết chặt chiếc điện thoại trong tay, trái tim ngập tràn niềm hạnh phúc lâng lâng. Đột nhiên, cửa vang lên tiếng mở khóa. Anh tò mò thẳng dậy. Giây tiếp theo, bóng dáng Tần Miên xuất hiện ngay mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/huong-dan-theo-duoi-crush/chuong-22.html.]

Ánh sáng vàng hiu hắt từ chiếc đèn chùm ở huyền quan hắt xuống, cả hai cùng khựng : “Sao em ...” Đôi đồng t.ử Dư Lẫm khẽ d.a.o động, cô chằm chằm chớp mắt.

Tần Miên cong khóe môi, hai tay vòng qua đặt lên n.g.ự.c kiễng chân hôn cái chụt: “Nụ hôn chúc ngủ ngon.” Ánh mắt Dư Lẫm tối sầm . Anh vươn tay ôm trọn eo cô, kéo sát cô lòng cúi xuống trao một nụ hôn sâu. Bàn tay bắt đầu di chuyển mơn trớn, thiêu đốt những cảm xúc cô khiến Tần Miên kìm bật tiếng rên rỉ đầy mê đắm.

Đến khi Dư Lẫm buông , Tần Miên mới nhận bế bổng lên đặt nóc tủ giày từ lúc nào. Hơi thở dồn dập, đứt quãng, quần áo xộc xệch. Cô vội vã há miệng hớp lấy khí. Tình trạng của Dư Lẫm đối diện cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Hai mỉm . Dư Lẫm đưa tay vén những lọn tóc lòa xòa môi cô , cố kìm nén ngọn lửa d.ụ.c vọng đang hừng hực bốc cháy trong cơ thể: “Em đừng trêu chọc nữa.”

Tần Miên la oai oái kêu oan, cô thề là chỉ định sang đây tặng nụ hôn chúc ngủ ngon thuần khiết thôi mà.

Cô liếc mắt xuống phía của , đỏ mặt tía tai cự cãi: “Là do định lực của kém cỏi đấy chứ.”

Dư Lẫm khẽ rạng rỡ. Mượn ánh sáng từ ngọn đèn đỉnh đầu, cúi xuống c.ắ.n nhẹ lên nốt ruồi chói mắt xương quai xanh của Tần Miên.

Một luồng điện tê dại chạy dọc cơ thể khiến Tần Miên rùng , cả cô đỏ ửng lên. Bên tai văng vẳng tiếng đắc ý của Dư Lẫm.

Tần Miên thẹn quá hóa giận, đẩy mạnh co giò bỏ chạy thục mạng.

...

Tiết trời thành phố Bình ngày một lạnh giá.

Trước thềm năm mới, Tần Miên rủ Dư Lẫm chơi công viên giải trí thêm một nữa. Trời lạnh căm căm nên lượng khách đến công viên cũng vắng hoe so với thường ngày.

Trời vẫn tối nhưng Tần Miên yên vị cabin của vòng đu khổng lồ. Dư Lẫm bên đợi cô.

“Dư Lẫm ơi, mùa đông ở thành phố Bình cứ xám xịt ảm đạm thế nào , chẳng bằng mùa hè gì cả.” Tần Miên cầm điện thoại áp tai trò chuyện với . Từ lúc cô bước lên vòng đu , điện thoại của hai vẫn luôn trong trạng thái kết nối.

Dư Lẫm ngước mắt lên bầu trời. Mùa đông trời nhanh tối, mới năm giờ chiều mà màn đêm bắt đầu buông xuống. Những ngọn đèn trong công viên lượt thắp sáng, ánh đèn vòng đu cũng rực rỡ sắc màu. Dư Lẫm nắm chặt điện thoại, phả một luồng khói trắng xóa trong khí lạnh giá, hỏi vọng lên: “Em lên đến ?”

Tần Miên “ưm” một tiếng, nhoài ngoài cửa sổ ngó: “Chắc là lên đến nửa chừng ạ.”

“Dư Lẫm , chiêm ngưỡng thành phố Bình từ độ cao ?” Tần Miên háo hức chia sẻ khung cảnh tuyệt với : “Anh đợi chút nhé, em chụp ảnh gửi cho xem.” Chỉ chốc lát , hàng loạt bức ảnh gửi đến điện thoại Dư Lẫm.

Anh mở xem, khung kính cửa sổ in bóng gương mặt Tần Miên, ánh đèn lung linh từ phía xa hắt lên khuôn mặt cô bừng sáng rạng rỡ.

Dư Lẫm khẽ mỉm , lưu bức ảnh chuyển album mang tên “Tần Miên”. Trong đó còn lưu giữ cả những bức ảnh chụp lén cô hồi tháng Mười chơi ở đây.

“Có ?” Hai vẫn cúp máy, Tần Miên nhẩm tính thời gian lên tiếng hỏi.

“Đẹp lắm.” Dư Lẫm đáp.

“Sắp lên đến đỉnh , em chuẩn cầu nguyện đây.” Giọng của Tần Miên bỗng chốc trở nên đầy phấn khích. Dư Lẫm , ánh mắt bỗng trở nên vô cùng dịu dàng, chậm rãi lên tiếng: “Lần ước thế giới hòa bình nữa .”

“Hả?” Tần Miên sửng sốt: “Anh định đổi điều ước khác ?”

“Ừ.”

“Vậy định ước gì nào?”

Dư Lẫm gằn từng chữ thật rành rọt: “Ước Tần Miên sẽ luôn luôn yêu .”

Câu dứt cũng là lúc vòng đu chạm đến điểm cao nhất.

Tần Miên vẫn còn đang đắm chìm trong điều ước ngọt ngào của , mãi một lúc lâu vẫn thể tỉnh . Không gian trong điện thoại bỗng chốc tĩnh lặng như tờ. Chẳng ai với ai câu nào.

Vòng đu chầm chậm hạ thấp xuống mặt đất, Tần Miên bước khỏi cabin. Cô chạy ào về phía Dư Lẫm đang đợi cách đó xa.

Dư Lẫm đút điện thoại túi áo khoác , dang rộng vòng tay đón chờ cô gái đang sải bước chạy như bay về phía .

Trái tim Tần Miên lúc đang đập liên hồi như văng ngoài. Cô háo hức điều gì đó, hỏi xem liệu điều ước mới của mang ý nghĩa mà cô đang nghĩ đến , thắc mắc tự dưng đổi điều ước. tất cả những câu hỏi kịp thốt khỏi môi những bông tuyết bất chợt rơi xuống đứt quãng.

Đây là trận tuyết đầu mùa của thành phố Bình năm nay.

Tần Miên khẽ reo lên một tiếng “Oa”, đưa tay đón lấy những bông tuyết đang lất phất rơi. Bông tuyết trắng ngần, trong vắt đậu lòng bàn tay cô nhanh chóng tan chảy thành những giọt nước nhỏ xíu. Cảm giác lành lạnh truyền đến mơn man.

Tần Miên bật khúc khích, nghịch ngợm vẩy những giọt nước đó . Dư Lẫm đó, ánh mắt đong đầy tình yêu thương trìu mến cô. Thấy cô vui vẻ như , khóe môi cũng tự động cong lên thành nụ rạng rỡ. Những bông tuyết vương đầy vai áo , Dư Lẫm khẽ phủi nắm lấy tay cô: “Về thôi em.”

“Khoan .” Tần Miên giữ tay : “Nghe đồn rằng điều ước trong trận tuyết đầu mùa cũng vô cùng linh nghiệm đấy nhé.” Cô bĩu môi hờn dỗi: “Ban nãy điều ước của em rối bời quá, quên béng mất ước điều gì cho bản . Em cũng ước sẽ yêu em trọn đời trọn kiếp mới .”

Tần Miên nhắm mắt , kịp chắp tay cầu nguyện thì Dư Lẫm ngăn : “Sao ?” Cô mở mắt đầy vẻ khó hiểu.

“Không cần ước .” Ánh mắt Dư Lẫm sáng rực và kiên định: “Đây tính là điều ước. Bởi vì chỉ cần còn sống, sẽ luôn yêu em. Tần Miên, ngoài em , sẽ bao giờ yêu thêm một ai khác nữa.”

Tần Miên bèn nở một nụ rạng rỡ: “Trùng hợp quá. Anh chính là tình yêu sét đ.á.n.h của em, và em cũng sẽ chẳng thể yêu thêm một ai khác nữa .”

Những bông tuyết trắng muốt vẫn lả tả rơi rụng. Giữa khung cảnh ngập tràn sắc trắng tinh khôi, Tần Miên như thấy rõ mồn một những bong bóng màu hồng mộng mơ đang bao quanh lấy cô và Dư Lẫm. Giữa đất trời bao la, trong mắt cô chỉ còn đọng duy nhất hai màu sắc rực rỡ nhất thế gian.

— Hết phần chính truyện —

 

Loading...