Hướng Dẫn Theo Đuổi Crush - Chương 23: Ngoại truyện 1: Đi siêu thị

Cập nhật lúc: 2026-07-28 16:23:45
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những ngày cuối năm đang đến gần, Tần Miên cuối cùng cũng thành phần kết cho bộ truyện tranh đang vẽ dở. Cô còn quên đăng một bài quảng bá cho tác phẩm ngôn tình sắp mắt nền tảng truyện. Để khơi gợi sự tò mò của độc giả, Tần Miên theo lời khuyên của biên tập viên, “thả thính” bằng hai bức tranh minh họa tạo hình nam nữ chính. Chỉ trong vài giờ ngắn ngủi, hệ thống thông báo của Tần Miên liên tục reo lên những tiếng “ting ting” báo hiệu tin nhắn mới từ độc giả. Hàng loạt bình luận thể hiện sự mong chờ, háo hức với đề tài mới lạ của cô.

Tần Miên ôm điện thoại khanh khách, ngả phía ngã phịch xuống chiếc sô pha êm ái.

“Cẩn thận kẻo ngã đấy.” Dư Lẫm vội vàng đưa tay đỡ lấy nửa đang chới với của cô, kéo cô nhích giữa sô pha.

Tần Miên ngước khuôn mặt tươi lên , cọ cọ mái tóc mềm mại lòng bàn tay Dư Lẫm. Mỗi nũng thế là Dư Lẫm đầu hàng chịu thua vô điều kiện.

Tần Miên chìa màn hình điện thoại mặt : “Anh xem , bao nhiêu độc giả đang ngóng chờ bộ truyện mới của em đấy nhé.”

Dư Lẫm đưa mắt màn hình, đập mắt là vô bình luận bày tỏ sự yêu mến dành cho Tần Miên, hơn nữa lượng phản hồi vẫn đang tăng lên chóng mặt, chẳng mấy chốc đạt mức 99+. Nhớ bức phác thảo cô từng gửi cho xem, Dư Lẫm tò mò hỏi: “Vậy bao giờ em bắt tay vẽ?”

Tần Miên chẹp miệng: “Cũng Tết mới tính tiếp . Em chẳng kỳ nghỉ lễ mà cứ nhốt trong phòng hì hục vẽ vời .” Nói xong, cô còn mặt quỷ trêu khiến Dư Lẫm kìm bật thành tiếng.

Tần Miên cất điện thoại , nheo mắt đầy nghi hoặc: “Sao tự nhiên quan tâm đến chuyện thế? Đừng bảo là định độc giả trung thành của em đấy nhé?”

Dư Lẫm gật đầu: “Không em?”

“Tất nhiên là .” Tần Miên chẳng hề giấu giếm mà tiết lộ luôn bút danh của cho : “Em đăng truyện nền tảng XX, đó tìm ấn theo dõi em nhé.”

Nghe xong, Dư Lẫm lập tức lấy điện thoại , tải ngay ứng dụng mà Tần Miên , đó tìm kiếm và bấm theo dõi cô. Tự nhiên lướt thấy luôn cả bài đăng nhá hàng tác phẩm mới của Tần Miên. Cái tên truyện cũng thật đặc biệt: “Tiên sinh Hốc Cây và Tiểu thư Nói Nhiều”.

Đọc lướt qua phần giới thiệu nhắc đến tình yêu sét đánh, Dư Lẫm bỗng nhớ lời Tần Miên từng trúng tiếng sét ái tình với ngay từ đầu gặp mặt. Trong lòng bỗng trào dâng một niềm vui sướng khó tả, thầm cảm tạ ông trời ban cho một vẻ ngoài bắt mắt. Tần Miên liếc thấy tủm tỉm một , tò mò đưa tay chọc chọc cơ bụng săn chắc của : “Anh đang cái gì thế?”

Dư Lẫm tóm gọn lấy bàn tay đang loạn của cô: “Không .” Anh cố ý chuyển chủ đề: “Trưa nay em ăn gì nào?”

Tần Miên tuôn một tràng tên các món ăn. Dư Lẫm tiến gần mở cửa tủ lạnh kiểm tra thì thấy thiếu mất vài nguyên liệu thiết yếu. Anh sang với Tần Miên: “Anh siêu thị mua thêm ít đồ ăn đây.”

“Em với !” Tần Miên nhảy cẫng lên khỏi sô pha, chạy lon ton về phía Dư Lẫm bằng những bước chân ngắn ngủn.

“Được .”

Hai huyền quan giày. Dư Lẫm tiện tay lấy chiếc khăn quàng cổ treo cánh cửa quấn cẩn thận quanh cổ cho Tần Miên: “Trời lạnh lắm, em nhớ giữ ấm cẩn thận kẻo ốm đấy.”

“Vâng ạ.” Tần Miên rúc cằm lớp khăn len ấm áp, ngoan ngoãn gật đầu, chỉ để lộ đôi mắt đen láy to tròn. Dư Lẫm nắm lấy tay cô, hai cùng khỏi nhà.

Siêu thị lúc đông đúc lạ thường, chắc hẳn ai cũng tranh thủ sắm sửa đồ đạc chuẩn đón Tết. Không khí ngột ngạt bên trong khiến Tần Miên cảm thấy oi bức, cô nới lỏng chiếc khăn quàng cổ một chút, để lộ chiếc cổ trắng ngần thanh mảnh. Danh sách đồ cần mua nhiều lắm, nhưng sực nhớ chiếc xe đẩy vặt của Tần Miên cạn kiệt, Dư Lẫm bèn lấy luôn một chiếc xe đẩy hàng cỡ lớn. Giữa lối chật hẹp và dòng chen chúc, Tần Miên đành buông tay Dư Lẫm . Dư Lẫm phía đẩy xe mở đường, Tần Miên lẽo đẽo theo sát phía nên cũng xô đẩy quá nhiều.

Mua xong mấy thứ rau củ còn thiếu ở quầy thực phẩm tươi sống, hai tiếp tục di chuyển sang khu bán thịt cá. Dư Lẫm đeo một chiếc găng tay nilon dùng một tay, bắt đầu cẩn thận lựa chọn đùi gà. Tần Miên thấy cũng bắt chước đeo găng tay , nhón lấy một chiếc đùi gà giơ lên hỏi: “Cái ?”

Dư Lẫm gật đầu, mở rộng túi nilon để cô bỏ chiếc đùi gà chọn trong. Nhận sự đồng tình của , Tần Miên vui vẻ đung đưa đầu. Trông cô lúc đáng yêu chịu . Dư Lẫm giấu nổi nụ môi. Mua xong nguyên liệu nấu ăn chính, hai rảo bước đến khu vực bán đồ ăn vặt. Tần Miên nhặt những món quen thuộc mà cô thường ăn thả xe đẩy.

Lúc , các quầy thu ngân đều đang quá tải, những dòng xếp hàng dài dằng dặc. Ai nấy đều xách những giỏ hàng đầy ắp đồ đạc.

Tần Miên vỗ nhẹ vai Dư Lẫm, liền cúi xuống sát mặt cô. Cô thì thầm nhờ xem thử hàng nào ngắn nhất thì xếp đó. Dù thì Dư Lẫm cũng lợi thế về chiều cao, từ xa quan sát là hợp lý nhất .

Dư Lẫm lướt mắt một vòng qua các quầy thu ngân phía , dắt tay Tần Miên chen một hàng vẻ vắng vẻ hơn chút đỉnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/huong-dan-theo-duoi-crush/chuong-23-ngoai-truyen-1-di-sieu-thi.html.]

Hai nối đuôi ở cuối hàng. Tần Miên tựa nửa tay cầm của xe đẩy, còn Dư Lẫm ngay lưng cô, hai cánh tay dang rộng bao trọn lấy cô, tạo thành một rào chắn an bảo vệ cô khỏi đám đông xô lấn.

Hàng chầm chậm nhích từng bước một, cuối cùng cũng sắp đến lượt họ thanh toán.

Tần Miên thẳng dậy, ánh mắt vô tình lướt qua quầy bán đồ dùng kế hoạch hóa gia đình ở ngay bên cạnh.

Trong đầu Tần Miên bất giác hiện lên những phân cảnh nóng bỏng, những hai suýt chút nữa thì vượt rào.

Thú thật, cô hề bài xích chuyện quan hệ với Dư Lẫm, thậm chí còn đôi chút mong đợi nữa.

Nhất là khi “cao thủ tình trường” Phương Mân truyền đạt những trải nghiệm thăng hoa tuyệt vời, cô càng thêm háo hức thử nghiệm một cho . mà, cô phát hiện mấy món đồ nhiều kích cỡ, chủng loại khác quá, chọn loại nào cho phù hợp đây? Tần Miên kìm mà nhíu mày suy tư.

Một lúc , Tần Miên thúc cùi chỏ đàn ông phía . Dư Lẫm lập tức cúi xuống, ghé tai sát miệng cô.

“À ừm... cần mua sẵn một hộp để ở nhà .” Tần Miên lý nhí , giọng càng lúc càng nhỏ dần. Dư Lẫm vành tai đang đỏ rực của cô và hướng mắt cô đang mới lờ mờ đoán cô đang đến chuyện gì.

Anh khẽ , kéo tay Tần Miên lên phía . Bước qua khu vực nhạy cảm đó, Tần Miên ngoái đầu bằng ánh mắt đầy thắc mắc. Dư Lẫm ghé sát tai cô thì thầm: “Ở nhà sẵn .”

“?!” Tần Miên sững sờ, hóa ở nhà sẵn , mà mấy Dư Lẫm... Dư Lẫm xoa đầu cô, tiếp: “Lúc dùng vì sợ tiến độ nhanh quá sẽ em sợ.” Anh cô với ánh mắt đầy trêu chọc: “ hôm nay thì , từ giờ sẽ dùng.”

Tần Miên hổ kéo chiếc khăn quàng cổ lên che kín mặt: “Không thèm chuyện với nữa .”

Thanh toán xong xuôi, Tần Miên cắm mặt thẳng một mạch xe, mở cửa leo lên chễm chệ, bỏ mặc Dư Lẫm tự lo liệu đống đồ đạc lỉnh kỉnh. Cô quyết định , từ giờ cho đến lúc về nhà, cô sẽ thèm chuyện với nửa lời. Đồ tồi! Vài phút , Dư Lẫm xếp gọn gàng thứ cốp xe lên ghế lái. Tần Miên vẫn giữ vẻ mặt giận dỗi, lúc sang , cô hừ lạnh một tiếng ngoắt mặt . Rõ ràng đang dòng chữ “Em đang dỗi đây, liệu mà dỗ dành ” to lù lù mặt.

Dư Lẫm đưa tay véo má cô. Tần Miên gạt phắt tay , tặng kèm thêm một cái lườm sắc lẹm, trông y hệt một con mèo xù lông tức giận. Dư Lẫm lập tức giở giọng ngọt ngào dỗ dành, vùi mặt hõm cổ Tần Miên, bắt đầu tự kiểm điểm bản : “Anh sai .”

Tần Miên vẫn giữ im lặng, chờ đợi câu tiếp theo của . Dư Lẫm kề sát tai cô buông một câu tán tỉnh sặc mùi sắc dục. Khuôn mặt mới hạ nhiệt của Tần Miên bừng bừng đỏ lựng lên vì câu đầy tính khiêu khích của .

“Dư Lẫm!” Cô thẹn thùng gắt gỏng. Dư Lẫm tinh ý nhận chiếc cổ trắng ngần của cô nhuốm một màu hồng nhạt, khanh khách thỏa mãn. Hơi thở nóng hổi của mơn trớn làn da nhạy cảm khiến Tần Miên rùng ớn lạnh. Thừa cơ hội đó, Dư Lẫm rải những nụ hôn dọc từ cổ lên , chầm chậm tiến về phía bờ môi căng mọng của cô. Trước sự tấn công mãnh liệt và đầy kỹ thuật của Dư Lẫm, Tần Miên nhanh chóng gục ngã, đôi môi cô tự động hé mở, để mặc thỏa sức khám phá, đòi hỏi.

Cho đến khi Tần Miên cảm thấy ngộp thở, cô cố sức đẩy thì Dư Lẫm mới lưu luyến dứt khỏi nụ hôn ngọt ngào . Tần Miên há miệng hớp lấy khí, đầu lưỡi vẫn còn cảm giác tê rần. Cô quăng cho kẻ đầu sỏ một ánh mắt đầy oán hận. Dư Lẫm liền lấy tay che đôi mắt long lanh ướt át của cô, giọng khàn đục đầy từ tính cất lên: “Để bình tĩnh một lát .”

Tần Miên lập tức im bặt. Mấy suýt chút nữa thì “vượt rào”, Dư Lẫm cũng thốt câu y xì đúc thế . Một lúc , Dư Lẫm buông tay , thẳng thắt đai an . Tần Miên mím chặt môi, ánh mắt vô thức liếc xuống nửa của : “À ừm... cần mở cửa sổ xe cho thoáng khí .” Cô bụng gợi ý.

“Em im .”

“Dạ .” Tần Miên ngoan ngoãn khóa chặt miệng . Đang lúc dầu sôi lửa bỏng thế thì chớ dại dột mà trêu tức . Cô lấy điện thoại , tiếp tục lướt xem các bình luận ứng dụng truyện. Bầu khí trong xe yên ắng đến lạ thường, chẳng một tiếng động nhỏ nào phát .

Về đến hầm để xe chung cư, Dư Lẫm lấy phong thái điềm tĩnh thường ngày. Anh mở cốp xe lấy đồ đạc . Tần Miên cũng nhanh nhẹn chạy phụ giúp xách vài túi đồ nhẹ nhẹ. Dư Lẫm liếc cô một cái: “Hết giận em?”

Lúc Tần Miên mới sực nhớ ban nãy đang dỗi cơ mà, mới hôn một cái quên sạch sành sanh thế . Tần Miên nhăn mũi: “Hứ. Lần em tạm tha cho đấy.”

Dư Lẫm bật thành tiếng. Anh rảnh tay nắm lấy tay cô, Tần Miên tỏ vẻ kiêu kỳ, chỉ chìa mỗi một ngón trỏ cho nắm. Dư Lẫm càng rạng rỡ hơn: “Sao em đáng yêu thế cơ chứ.”

Tần Miên: “...”

 

Loading...