Hướng Dẫn Theo Đuổi Crush - Chương 24: Ngoại truyện 2: Mèo con
Cập nhật lúc: 2026-07-28 16:23:46
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mùa đông ở thành phố Bình thường bao phủ bởi một màu xám xịt ảm đạm, hiếm khi ánh mặt trời le lói. Cộng thêm những đợt tuyết rơi rải rác nên chẳng mấy ai đường. Thế là Tần Miên và Dư Lẫm rủ “ngủ đông” trong nhà. Tại phòng khách, Tần Miên gối đầu lên đùi Dư Lẫm, tay cầm điện thoại lướt mạng, thỉnh thoảng liếc lên màn hình tivi. Trên bàn là đĩa trái cây tươi ngon do chính tay Dư Lẫm rửa sạch và thái nhỏ.
“Em ăn nho.” Tần Miên huých nhẹ Dư Lẫm. Dư Lẫm liền cúi xuống lấy nĩa xiên một quả nho đưa lên. Tần Miên há to miệng, phát âm thanh “a” rõ to chờ đợi. Dư Lẫm xoa đầu cô đút quả nho miệng cô.
Tần Miên nhai hai miếng thì bỗng vang lên một tiếng rắc giòn tan. Cô lúng búng trong miệng: “Lấy cho em tờ giấy, hạt.” Khuôn mặt Tần Miên nhăn nhó vì vô tình c.ắ.n vỡ hạt nho, vị đắng chát lập tức lan tỏa trong khoang miệng. Thấy , Dư Lẫm vội vàng xòe tay hứng miệng cô: “Nhả tay .”
Nhìn bàn tay thon dài sạch sẽ của , Tần Miên nỡ nhả , nhưng vị đắng khó chịu khiến cô thể chịu đựng thêm đành phun toẹt . Ngay đó, Dư Lẫm lấy ly nước ấm bàn đưa cho cô: “Súc miệng em.” Xong xuôi mới dùng khăn giấy gói ghém cẩn thận phần vỏ và hạt nho vứt thùng rác.
Tần Miên cầm cốc nước dậy, tu ừng ực mấy ngụm liền mới đ.á.n.h bay vị đắng ngắt trong miệng. Dư Lẫm dịu dàng lau giọt nước mắt rỉ nơi khóe mi cô, ân cần hỏi: “Vẫn còn đắng em?”
Tần Miên lắc đầu, đặt cốc nước xuống bàn: “Rõ ràng là loại nho hạt cơ mà?” Tần Miên càu nhàu trong miệng.
“Chắc là một con cá lọt lưới thôi.” Dư Lẫm đáp với vẻ mặt hết sức nghiêm túc.
“Phụt.” Tần Miên nhịn bật , ngả lòng , huých nhẹ khóe miệng khen đáng yêu quá đỗi. Dư Lẫm rũ mắt cô, vỗ nhẹ lên vai cô bảo cô ngay ngắn , rửa tay đây. Dung dịch nước cốt nho ngọt lịm dính dấp tay khiến cảm thấy khó chịu vô cùng.
Tần Miên thẳng lưng dậy để rời , đó cô ngả lưng tựa sô pha, khoanh chân tiếp tục dán mắt điện thoại.
Chỉ một lát , cô bỗng phá lên ngặt nghẽo.
Ngay cả khi đang ở trong nhà vệ sinh, Dư Lẫm cũng rõ mồn một tràng giòn tan của cô. Chẳng cô nàng đang xem cái gì mà vui vẻ đến thế.
Sự tò mò thôi thúc, Dư Lẫm lau khô tay bước ngoài.
Vừa xuống sô pha, Tần Miên lia ngay camera điện thoại về phía . Trên màn hình xuất hiện một Dư Lẫm với filter “dưa hấu” ngộ nghĩnh, chỉ chừa đôi mắt đang trố đầy hoang mang. Tần Miên đến mức gập cả , vội vàng bấm nút lưu video. Từ khi chính thức hẹn hò, Tần Miên bỗng nảy sinh sở thích kỳ quái là sưu tầm những “khoảnh khắc để đời” của Dư Lẫm, cô còn viện cớ ho là để dịp lôi ôn kỷ niệm cho vui. Dư Lẫm cũng đành giơ cờ trắng đầu hàng những lý luận sắc sảo của cô nàng nên chẳng buồn can ngăn.
Lúc , thấy Tần Miên đến mức ngả nghiêng ngả ngửa, Dư Lẫm liền đưa tay nhéo nhẹ đôi má phúng phính của cô, coi như một hình phạt nho nhỏ cho thói nghịch ngợm. Bàn tay rửa bằng nước lạnh nên vẫn còn vương chút lạnh. Tần Miên rùng một cái, phản đòn bằng cách ngoạm luôn tay . Nghe thấy tiếng “xuýt xoa” của Dư Lẫm, khóe môi Tần Miên cong lên đắc ý. Dáng vẻ kiêu kỳ y hệt một con mèo nhỏ đỏng đảnh.
“Em là mèo đấy .” Dư Lẫm bất lực xoa đầu cô, tay vẫn còn in hằn nguyên một hàng dấu răng rành rành của cô nàng.
“Meo.” Tần Miên phối hợp kêu lên một tiếng nũng nịu.
Dư Lẫm: “...”
Trêu chọc một chốc, Tần Miên chìm thế giới riêng, chăm chú lướt xem các video ngắn, thỉnh thoảng bật khúc khích.
Dư Lẫm tò mò liếc màn hình điện thoại của cô. Đó là một đoạn clip về chú mèo tam thể đang thực hiện các bài huấn luyện theo lệnh của chủ nhân.
Ở những , chú mèo đều đoán trúng và nhận phần thưởng hậu hĩnh. Thế nhưng đến thứ ba, khi chủ lặp hiệu lệnh “chuột Mickey”, chú mèo theo thói quen vẫn chạm chân vị trí cũ, đó còn liếc mắt dè chừng phản ứng của chủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/huong-dan-theo-duoi-crush/chuong-24-ngoai-truyen-2-meo-con.html.]
Tần Miên xem xong ôm bụng lăn lộn, Dư Lẫm cũng kìm bật theo.
Tần Miên bỏ điện thoại xuống, gọi lớn: “Dư Lẫm.”
“Sao thế em?”
“Giỏi lắm!” Tần Miên giơ hai ngón cái lên tán thưởng, đôi mắt lấp lánh ý .
Dư Lẫm tiến gần, vòng tay ôm trọn lấy eo cô, buông lời cảnh cáo đầy mùi nguy hiểm: “Em coi là mèo đấy .”
“Làm gì .” Tần Miên vờ vịt ngây ngô, cố gân cổ lên cãi: “Em đang khen ngợi cơ mà.”
Dư Lẫm nhéo nhẹ eo cô một cái, vẻ mặt rõ ràng là tin. Tần Miên buồn buồn nhột nhột vội vàng trốn tránh, luồn lách thoát khỏi vòng tay , chộp lấy chiếc gối ôm lá chắn phòng ngự. Cô cất giọng trêu ghẹo: “Dư Lẫm.”
“...”
“Giỏi lắm!”
là đồ cứng đầu cứng cổ mà. Dư Lẫm lao tới, với lợi thế chiều cao và đôi chân dài miên man, dễ dàng thâu tóm cô lòng, những ngón tay điêu luyện luồn lách tìm đến những điểm yếu eo cô để cù lét. Trong nhà đang bật lò sưởi nên Tần Miên ăn mặc khá phong phanh, tạo điều kiện thuận lợi cho Dư Lẫm “hành sự”.
“Nói mau, ai mới là mèo hả?” Dư Lẫm cù lét trêu chọc.
Tần Miên vốn sợ nhột nên đầy hai giây đầu hàng giơ cờ trắng: “Em... ha ha... em là mèo... tha cho em ...”
Mặc dù , Dư Lẫm vẫn chịu dừng tay. Tần Miên ưỡn cổ lên, lấy hết sức bình sinh kêu lên hai tiếng “Meo meo” t.h.ả.m thiết mới tha bổng. Dư Lẫm búng nhẹ trán cô: “Xem em còn dám ăn linh tinh nữa .”
Tần Miên sõng soài sô pha thở dốc, đầu tóc rũ rượi, quần áo xộc xệch. Màn nô đùa khiến cả hai đều toát mồ hôi hột. Một lúc , Tần Miên đưa tay ý bảo dậy, Dư Lẫm hiểu ý liền nắm lấy tay kéo cô lên. Toàn Tần Miên bủn rủn, còn chút sức lực nào, Dư Lẫm kéo một cái là cô ngã nhào lòng . Nằm gọn trong vòng tay vững chãi của , cô nàng vẫn phục, lầm bầm cãi cố: “Mèo con thì gì cơ chứ.”
Dư Lẫm cúi xuống cô, vén lọn tóc lòa xòa trán tai, để lộ khuôn mặt phúng phính đáng yêu: “Ừ, đáng yêu mà.”
Tần Miên khẽ hừ một tiếng, ngọ nguậy tìm một tư thế thoải mái nhất trong lòng : “Em buồn ngủ .” Nói đoạn cô ngáp ngắn ngáp dài một cái rõ to. Cứ đến mùa đông là cô thèm ngủ kinh khủng. Từ nhỏ đến lớn, Tần Miên vẫn luôn ôm một mộng tưởng kỳ quặc: đến mùa đông con cũng nên quyền ngủ đông như động vật mới . Đó cũng chính là lý do cô lấy tên Wechat là “Loài ngủ đông”.
“Vào phòng ngủ nhé em?” Dư Lẫm dịu dàng ôm cô lòng, nhẹ nhàng hỏi han.
“Vâng.” Tần Miên lim dim gật đầu, phát một tiếng rên khe khẽ. Trong lúc Dư Lẫm dậy, cô dụi đầu n.g.ự.c như một chú mèo con nũng. Trái tim Dư Lẫm bỗng chốc tan chảy, mềm xèo như bông gòn.
Bước phòng ngủ, Dư Lẫm dùng một tay bế cô, tay nhanh nhẹn lật chăn đặt cô xuống giường. Cơ thể chạm chiếc nệm êm ái, Tần Miên lập tức nới lỏng vòng tay đang ôm cổ , xoay cuộn tròn trong chăn ấm. Gò má cô áp chiếc gối mềm mại, chẳng mấy chốc chìm giấc ngủ say sưa. Dư Lẫm cô với nụ cưng chiều, cẩn thận đắp chăn cho cô. Đứng thẳng dậy, ngắm khuôn mặt say ngủ của cô, lòng thầm cảm thán. Trông y hệt như đang nuôi một chú mèo con . Lại còn là một chú mèo lười biếng chỉ thích ngủ vùi mùa đông nữa chứ.