Hướng Dẫn Theo Đuổi Crush - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-07-28 16:23:24
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trường học phân luồng giờ tan học theo từng khối lớp. Từ lớp một đến lớp bốn tan học chung một khung giờ, còn lớp năm và lớp sáu sẽ về muộn hơn một tiếng. Khối lớp bốn bước cuối cùng nên lúc cổng trường cũng chẳng còn mấy phụ .
Trần Tư Kỳ lao đầu tiên, liếc mắt một cái thấy Tần Miên đang gốc cây, bên cạnh còn trai của Dư Trừng. Nụ mặt con bé lập tức cứng đờ. Tần Miên ngoại hình xinh , bạn bè trong lớp đều Trần Tư Kỳ một chị họ vô cùng sắc sảo. Trong mắt bọn trẻ con, trai xinh gái giống như hoàng t.ử và công chúa lúc nào cũng đôi với .
Thế là nhóm bạn chơi với Trần Tư Kỳ bèn lên tiếng hỏi: “Tư Kỳ, trai cạnh chị họ là bạn trai của chị hả?”
Trần Tư Kỳ bĩu môi, lạnh lùng phủ nhận: “Không . Đó là trai của Dư Trừng đấy.”
Chuyện Trần Tư Kỳ và Dư Trừng đ.á.n.h mời phụ hôm nay cả lớp đều . Mọi đều hiểu hai bây giờ là “kẻ thù đội trời chung”. Nghe đám bạn lập tức ngậm miệng.
“Chị đến đón , tớ về đây.”
“Mai gặp nhé.” Trần Tư Kỳ vẫy tay chào bạn học miễn cưỡng bước tới.
“Chị.”
Tần Miên thấy con bé liền kéo bóng râm gốc cây, ánh mắt dáo dác phía nhưng thấy Dư Trừng cùng. Trần Tư Kỳ nào tâm tư của Tần Miên, con bé kéo tay chị họ giục giã: “Chị ơi, về thôi.”
Tần Miên vẫn ở cạnh Dư Lẫm thêm lúc nữa, sực nhớ bắt xe nên vội vàng lôi điện thoại viện cớ.
“Chị quên mất gọi xe, đợi chị gọi xe .”
Trần Tư Kỳ đành nhụt chí xì .
“Vâng ạ.”
Giờ tan học trùng với giờ cao điểm tan tầm. Tần Miên thầm mong đường sẽ tắc, tài xế nhận đơn để cô cớ danh chính ngôn thuận cạnh Dư Lẫm thêm một lúc nữa. Quả nhiên thành tâm thì sẽ linh nghiệm, ứng dụng gọi xe hiển thị cô xếp hàng chờ hơn bốn mươi nữa.
Tuyệt quá mất.
Tần Miên bày vẻ mặt thất vọng ảo não.
“ giờ cao điểm , xếp hàng chờ xe đông quá.”
Trần Tư Kỳ mặt mày bí xị nhưng cũng chẳng thế nào. Dư Lẫm bên cạnh vô tình trọn vẹn cuộc hội thoại của hai chị em. Qua khóe mắt, bắt gặp khóe môi đang len lén cong lên của Tần Miên.
“...”
Một lát Dư Trừng bước khỏi cổng trường. Vì Dư Lẫm cao, cộng thêm xung quanh chẳng còn mấy phụ nên cô bé nhanh chóng thấy . Đón , Dư Lẫm dắt Dư Trừng rời , tiện tay vứt luôn tờ khăn giấy lau thùng rác ven đường.
Tần Miên bóng lưng Dư Lẫm xa dần, cảm giác như thứ vứt là giấy, mà là cô .
T^T
...
Đến khi Tần Miên đưa Trần Tư Kỳ về tới khu chung cư thì mặt trời cũng lặn. Trong thang máy, Trần Tư Kỳ dáng bà cụ non dặn dò Tần Miên: “Chị ơi, đón em chị nhớ gọi xe nhé.”
Bị Trần Tư Kỳ cằn nhằn suốt dọc đường, Tần Miên tự đuối lý nên chỉ gật đầu như gà mổ thóc.
“Biết .”
“Ting.”
Thang máy dừng ở tầng 21.
Tần Miên và Trần Tư Kỳ bước khỏi thang máy.
Tần Miên vẫn chìm trong cảm giác hụt hẫng, còn Trần Tư Kỳ mở cửa bước nhà. Tần Miên rề rà cởi giày, lúc đóng cửa tùy ý liếc mắt sang, cô nhận cửa căn hộ đối diện vốn bỏ trống lâu nay thêm một túi rác. Có chuyển đến ?
Năm ngoái khi nhà đối diện sửa chữa xong, nào Tần Miên cũng vô thức ngó sang một cái, thế nhưng mãi chẳng thấy ai dọn đến ở. Lâu dần cô cũng còn tò mò mà chẳng buồn để ý tới nữa. tâm trạng hiện tại của Tần Miên thích hợp để khám phá danh tính hàng xóm mới, bởi tâm trí cô đang ngập tràn sự bi thương cho một cuộc chia ly bao giờ mới gặp Dư Lẫm.
Đóng cửa , Tần Miên thả phịch xuống ghế sofa. Biết thế khi Dư Lẫm cô nên lấy hết can đảm xin liên lạc mới đúng. Càng nghĩ Tần Miên càng thấy hối hận. Trần Tư Kỳ đang bài tập điệu bộ giãy giụa ủ rũ của Tần Miên ghế sofa phiền.
“Chị thế.”
“Chị .”
“Ồ.”
Khoảng hai giây , Tần Miên bật dậy như cá chép vượt vũ môn, bò nhoài lên lưng tựa sofa chằm chằm Trần Tư Kỳ. Đôi mắt cô sáng quắc lên kèm theo một nụ đầy quỷ dị.
Trần Tư Kỳ bỗng thấy lạnh toát cả sống lưng.
...
Bảy giờ tối, Tần nấu cơm xong, cả nhà quây quần bên bàn ăn. Tần Miên thuận miệng nhắc một câu: “Mẹ ơi, hàng xóm nhà đối diện chuyển đến kìa.”
Mẹ Tần đáp lời: “Người chuyển đến cả tháng nay .”
Tần Miên há hốc miệng kinh ngạc.
“Hả?!”
“Hả cái gì mà hả. Suốt ngày con cứ ru rú trong nhà, khi tận thế đến nơi con cũng chẳng chứ.” Mẹ Tần vốn luôn phản đối lối sống khép kín giao lưu bạn bè của Tần Miên, nhân tiện cơ hội bà bồi thêm.
“Từ ngày mai, con lãnh luôn nhiệm vụ đón Tư Kỳ tan học.”
Tần Miên chút do dự đồng ý ngay.
“Vâng ạ!”
Mẹ Tần: “???”
Bình thường sai cô mua cọng hành thôi cũng khó như lên trời, thế mà bây giờ ngoan ngoãn đồng ý ngày nào cũng đón Trần Tư Kỳ.
Tần Miên nghiêm túc : “Con thấy đúng, con thực sự nên ngoài hít thở khí nhiều hơn.” Nếu thì cơ hội chạm mặt Dư Lẫm chứ.
Nghĩ đến Dư Lẫm, trong lòng Tần Miên nở hoa rộn ràng. Cơ hội đều do chính tạo . Mẹ Tần thế thì vô cùng mãn nguyện. Nhắc đến hàng xóm mới , Tần từng chạm mặt vài trong thang máy bèn nhận xét: “Hàng xóm mới là một thanh niên trai, tướng mạo khôi ngô tuấn tú, mỗi tội vẻ lầm lì ít .”
Tần Miên mảy may quan tâm, hờ hững đáp : “Thanh niên bây giờ mấy ai thích giao tiếp .”
Mẹ Tần: “...”
...
Ngày hôm , Tần Miên thức dậy sớm một cách hiếm thấy. Trần Tư Kỳ ăn sáng xong, Tần bèn chuẩn đưa con bé đến trường. Nhìn thấy Tần Miên, cả hai đều giật sửng sốt. Tần Miên phớt lờ ánh mắt của họ, tầm mắt quét một vòng bàn ăn dừng ở hộp sữa tươi giống hệt với hộp sữa cất bên hông balo của Trần Tư Kỳ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/huong-dan-theo-duoi-crush/chuong-3.html.]
Tần Miên cầm hộp sữa lên nhét ngăn lưới còn trống bên hông balo của con bé.
“Chị ơi, em mang sữa mà.”
“Chị .” Tần Miên đáp .
“Hộp là đưa cho Dư Trừng.”
“Cái gì cơ!” Nhắc đến Dư Trừng, Trần Tư Kỳ nhảy dựng lên.
“Dựa mà cho sữa! Em đồng ý.”
“Hửm?” Tần Miên hạ thấp giọng đe dọa.
“Bác gái em vẫn chuyện hôm qua em đ.á.n.h mời phụ đấy.”
Đứng lời uy h.i.ế.p trắng trợn của Tần Miên, Trần Tư Kỳ sức phản kháng, đành dùng ánh mắt đầy oán hận trừng mắt chị họ .
Tần Miên tung bài diễn văn chuẩn sẵn: “Dư Trừng mới chuyển trường đến, chẳng bạn bè gì, nên trai Dư Trừng mới hi vọng em thể rộng lượng bỏ qua hiềm khích đây mà giúp đỡ bạn một chút. Em gái chị là một hành hiệp trượng nghĩa, chắc chắn sẽ đồng ý đúng .”
“Thật ?”
“Đương nhiên là thật . Hôm qua trai Dư Trừng bảo Dư Trừng bạn, cái gì cũng thui thủi một , đáng thương lắm.”
Trần Tư Kỳ hừ hừ vài tiếng, ngoài miệng lẩm bẩm: “Kẻ m.á.u lạnh như bạn mới lạ.”, thế nhưng con bé cũng hề ngăn cản hành động nhét sữa balo của Tần Miên nữa. Tiễn Trần Tư Kỳ và khỏi cửa, Tần Miên vỗ tay phủi bụi thỏa mãn vì đại công cáo thành, lon ton về phòng ngủ nướng tiếp.
...
Mãi đến buổi chiều sắp đến giờ Trần Tư Kỳ tan học, Tần Miên lưu mấy bức tranh phác thảo cất công một chiếc váy hoa nhí dáng dài, trang điểm lộng lẫy kỹ càng mới khỏi cửa. Ngờ mở cửa đụng ngay hàng xóm đối diện. Gương mặt liên tục xuất hiện trong giấc mơ đêm qua của cô bỗng chốc hiện diện một cách chân thực ngay mắt. Tần Miên sững sờ chôn chân tại chỗ, thế giới cũng quá nhỏ bé !
“Anh Dư Lin!” Cô mở lời gọi , tông giọng bất giác cao vút lên đầy phấn khích.
Dư Lẫm cũng ngờ Tần Miên sống ở căn hộ đối diện, hóa bọn họ là hàng xóm.
“Dư Lin, đúng là . Anh đang đón Dư Trừng ?” Tần Miên bước gần, trái tim réo rắt vui sướng.
“Ừm.” Dư Lẫm lạnh nhạt đáp.
“Trùng hợp quá, cũng đang đón em gái.” Tần Miên nhiệt tình đề nghị.
“Chúng chung nhé.”
Nói xong, Tần Miên chớp chớp mắt đầy mong đợi ngước Dư Lẫm. Vốn dĩ Dư Lẫm thích giao du quá nhiều với khác nên dứt khoát từ chối.
“Không cần .”
Nói lạnh lùng cất bước về phía thang máy. Tần Miên vẫn lì lợm theo .
“Vậy thôi.”
Trong thang máy, Tần Miên liên tục lén lút trộm gương mặt sắc lạnh của Dư Lẫm. Dưới những ánh dò xét đầy ngập ngừng của cô, Dư Lẫm cuối cùng cũng nhịn nổi, cất chất giọng lạnh như băng: “Có việc gì ?”
“Không gì gì.” Tần Miên mỉm đáp trả.
“ chỉ tò mò nhà gen di truyền mặt tảng băng thôi.”
Dư Lẫm: “?”
“ , dặn em gái đến trường quan tâm chăm sóc Dư Trừng thật .” Tần Miên thẳng tuột , Dư Lẫm là ngay cô đang tranh công.
Tính cách Dư Trừng giống , thậm chí còn phần kiêu ngạo cô độc hơn, nếu thực sự chịu bầu bạn với con bé thì đúng là còn gì bằng. Dư Lẫm ngoảnh đầu qua một tiếng: “Cảm ơn cô.”
Tần Miên lập tức đà lấn tới, nghiêng đầu Dư Lẫm chằm chằm chớp mắt.
“Chỉ cảm ơn suông thôi ?”
Dư Lẫm cau mày, định hỏi xem Tần Miên cảm ơn như thế nào thì giây tiếp theo thấy cô rút điện thoại .
“Kết bạn Wechat .”
“Tính cách Dư Trừng hướng nội quá, e là chuyện gì cũng chẳng chịu tâm sự với phụ . Em gái thì ngược , tính tình hoạt bát cởi mở, lúc nào cũng lải nhải líu lo như chim hót. Anh thấy tính cách hai đứa bổ sung cho , cực kỳ thích hợp để kết bạn ? Bây giờ chúng là hàng xóm của , quả thực duyên. Đã là duyên phận, chúng chị thì nên giúp đỡ tụi nhỏ một chút .”
Những lời Tần Miên gợi Dư Lẫm nhớ đến sự cố ngày hôm qua. Nếu cô giáo gọi điện thông báo, vẫn luôn đinh ninh Dư Trừng hòa nhập với môi trường mới. Nghĩ đến một đứa trẻ năng động hoạt bát như Trần Tư Kỳ, Dư Lẫm đành xiêu lòng, lấy điện thoại quét mã QR Wechat của Tần Miên.
“Xong .”
Nhìn biểu tượng chấm đỏ thông báo kết bạn mới hiển thị Wechat, tâm hồn Tần Miên đang cuồng b.ắ.n pháo hoa ăn mừng. Lách tách lốp bốp, cô phấn khích đến mức suýt ngất . Sau khi bấm chấp nhận lời mời, khung chat hiện lên dòng thông báo: “Bạn thêm _ bạn bè, bây giờ thể bắt đầu trò chuyện”, khóe miệng Tần Miên kiềm mà cong lên sung sướng.
A a a a a a!!! Cô xin Wechat của Dư Lẫm !
Thang máy báo tới nơi, Dư Lẫm bước . Tần Miên thì vẫn đắm chìm trong men say hạnh phúc đến mức quên trời quên đất, đợi cửa thang máy đóng mở nữa cô mới vội vàng bước ngoài. Đột nhiên Tần Miên nhớ đến câu hỏi chí mạng mà Phương Mân thắc mắc tối hôm qua...
“Thế là hân hoan tự kỷ một ngần lâu mà chẳng tên crush như thế nào ?!”
Tần Miên vỗ nhẹ đầu, lên tiếng gọi Dư Lẫm , hỏi điều mà cô từ gặp đầu tiên.
“Chữ 'Lin' trong tên là chữ nào ?”
Dư Lẫm đầu , Tần Miên đang giơ chiếc điện thoại hiển thị khung chat Wechat mà hai mới kết bạn.
Dư Lẫm trả lời: “Lẫm trong lẫm liệt, giá rét.”*
*Lẫm đông.
Kể từ khoảnh khắc , mỗi khi Tần Miên gọi tên Dư Lẫm thì cái tên thực sự mang một hình hài cụ thể.
...
Ánh mặt trời hôm nay vẫn chói chang gay gắt như ngày. Tần Miên nắng ban mai với nụ rạng rỡ tỏa nắng. Cô gõ nhẹ bàn phím điện thoại, soạn một đoạn tin nhắn ngắn gửi cho Dư Lẫm.
Khi Dư Lẫm xe thì điện thoại đúng lúc nhận một tin nhắn Wechat từ “Loài ngủ đông”.
Loài ngủ đông: [ là Tần Miên, Miên trong từ ngủ đông.]