Hướng Dẫn Theo Đuổi Crush - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-07-28 16:23:25
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Miên đến nơi muộn hơn Dư Lẫm. Dư Lẫm đậu xe xong xuôi và đang đợi bóng cây. Thân hình cao lớn vững chãi, vạt áo sơ mi đóng thùng chỉn chu, từ đằng càng nổi bật vòng eo săn chắc và đôi chân dài miên man.
“Dư Lẫm. Dư Lẫm. Dư Lẫm.” Tần Miên chạy chậm tới, sóng vai cùng . Vừa mới ý nghĩa tên nên cô gọi nhiều thêm vài nữa.
Dư Lẫm liếc , vô tình chạm ánh mắt ngập tràn ý của Tần Miên. Anh khẽ gật đầu lịch sự xem như phản hồi. Trời khá nóng nực, Tần Miên chạy vội nên chóp mũi rịn lấm tấm mồ hôi. Sợ mồ hôi trôi mất lớp trang điểm, cô lấy điện thoại soi gương dùng giấy ăn nhẹ nhàng thấm . Kiểm tra nhan sắc xong xuôi, Tần Miên lén lút nhích gần Dư Lẫm một chút. Khoảng cách hai gần thêm một bước.
Cô kịp hân hoan hai giây thì điện thoại của Dư Lẫm reo lên. Tần Miên giật vội lùi chỗ cũ. Dư Lẫm phát hiện động tác nhỏ của cô bèn ngoảnh mặt sang, chỉ thấy Tần Miên c.ắ.n chặt môi và đang giương mắt .
Cuộc gọi từ công ty. Dư Lẫm mặt bắt máy.
“Ừm, ngày mai...” Dư Lẫm vẻ khó xử. Ngày mai là cuối tuần, nếu để Dư Trừng ở nhà một cũng an tâm. Trầm ngâm mất một giây, thấy vấn đề lập trình quá phức tạp, tối nay về nhà thức đêm nốt chắc là kịp.
“Tối nay sẽ xem .” Trao đổi công việc xong, cất điện thoại túi quần.
“Nếu tiện thì cứ để Dư Trừng sang nhà .” Tần Miên cố ý trộm điện thoại của , chỉ là do hai khá gần nên âm thanh cứ thế truyền lọt tai cô.
“Không cần .” Dư Lẫm từ chối ngay lập tức chút đắn đo.
“Đừng vội từ chối thế chứ.” Tần Miên nhanh nhảu thuyết phục thêm.
“Để Dư Trừng sang nhà , yên tâm việc, vun đắp tình bạn cho hai đứa nhỏ. Một công đôi việc, thấy .”
Lý do đưa quả thực quá hảo. Tần Miên tự bái phục khả năng phản ứng nhạy bén của . Dư Lẫm im lặng, khẽ nhíu mày suy nghĩ về tính khả thi trong lời của cô.
...
Giờ tan học đến, học sinh trật tự xếp hàng về. Hôm nay Dư Trừng bước từ sớm, đeo cặp sách rảo bước chậm rãi về phía Dư Lẫm. Ở phía , Trần Tư Kỳ cùng một đám bạn nô đùa ồn ào. So với bầu khí , dáng vẻ lủi thủi một của Dư Trừng càng thêm cô đơn lẻ loi. Mặc dù Dư Trừng chẳng thấy vấn đề gì to tát, nhưng theo quan sát của Dư Lẫm, tình trạng kéo dài ít nhiều sẽ ảnh hưởng đến tâm lý của con bé.
“Làm phiền cô .” Dư Lẫm cất tiếng.
“Không phiền phiền chút nào.” Tần Miên gào thét vui sướng trong lòng, đôi mắt sáng rực hướng về phía Trần Tư Kỳ. Cô chạy đến ôm chầm lấy con bé. Trần Tư Kỳ thấy lạ nên trong đầu nảy liên tục, hôm nay chị họ mà tự nhiên nhiệt tình thái quá . Giây tiếp theo, nó Tần Miên phổ biến chuyện ngày mai Dư Trừng sẽ qua nhà chơi.
Trần Tư Kỳ nổ tung: “Em đồng ý!”
Hôm nay nó lòng đưa sữa cho Dư Trừng nhưng Dư Trừng đoái hoài, như nó đang cầu hòa còn cầu hòa thất bại, bao nhiêu khí thế cũng vì thế mà bay sạch.
“Lần gì em cũng đồng ý .” Trần Tư Kỳ thực sự Dư Trừng chọc tức, nó bịt chặt tai nhất quyết cự tuyệt lời thuyết phục của Tần Miên.
“Em em .”
Ở cách đó xa, Dư Trừng thấy kế hoạch ngày mai của Dư Lẫm định đưa đến nhà Trần Tư Kỳ. Cô bé lạnh lùng từ chối: “Không cần , em tự chăm sóc bản mà.”
Dư Lẫm tôn trọng suy nghĩ của Dư Trừng, con bé thì cũng ép.
“Đi thôi, về nhà.”
“Vâng.”
Hai em xoay cất bước thì Trần Tư Kỳ ban nãy còn nằng nặc phản đối giờ vọt một cái chắn đường họ.
“Anh Dư Lẫm, chín giờ sáng mai em qua đón Dư Trừng chơi nhé.” Trần Tư Kỳ bày dáng vẻ nhu thuận ngoan ngoãn.
“Dư Trừng, ngày mai tớ sẽ qua đón .”
Nói xong, con bé lon ton chạy về bên cạnh Tần Miên nắm c.h.ặ.t t.a.y cô. Dư Trừng thấy khó hiểu vô cùng. Rõ ràng ban nãy còn đồng ý cơ mà.
“Dư Trừng, chúng quyết định nhé.” Trần Tư Kỳ nở nụ gian xảo đầy tinh quái. Dư Trừng đến, nó càng bắt Dư Trừng đến.
Dư Trừng nhận ác thú vị trong mắt nó, vẻ mặt vẫn lạnh băng coi như thấy gì, chỉ cảm thấy đối phương thật trẻ con.
...
Chuyện ngày mai Dư Trừng đến nhà chơi cứ thế chốt sổ. Tối hôm đó, Tần Miên báo cáo với Tần và bà vui vẻ đồng ý. Từ nhỏ Tần Miên vốn hoạt bát nên bạn bè thường xuyên tụ tập ở nhà, Tần cũng quen với việc . Tần Miên thêm: “Mẹ, Dư Trừng ngày mai đến nhà chơi là... em gái của hàng xóm đối diện nhà đấy.”
Mẹ Tần bất ngờ cảm thán vì quá duyên. Tần Miên gật gù phụ họa, ai chứ. Cô với Dư Lẫm quả thật là duyên phận ông trời sắp đặt mà.
Tám giờ sáng hôm , Tần Miên tắt báo thức thức dậy. Lát nữa sang nhà Dư Lẫm đón Dư Trừng, dẫu chỉ là vài bước chân nhưng vẫn sẽ chạm mặt Dư Lẫm, nên cô quyết định trang điểm thật lộng lẫy để cho thấy diện mạo xinh nhất của .
Đứng cửa nhà Dư Lẫm, Tần Miên vuốt mái tóc dài, chỉnh trang quần áo cẩn thận mới khẽ bấm chuông cửa. Bắt tiếng chuông, Dư Trừng vội vàng mở cửa. Nhìn thấy Tần Miên, Dư Trừng thoáng ngây một lát nhanh nhẹn tủ lấy đôi dép trong nhà cho khách. Phép tắc ngoan ngoãn lịch sự.
Tần Miên cảm ơn cũng tự nhiên dép nhà. Phong cách bài trí nhà Dư Lẫm tối giản, chủ yếu lấy tông màu xám đen chủ đạo. Sàn nhà lát gạch màu xám nhạt, phòng khách đặt một bộ sofa dáng chữ I màu xám khói, phía là gian bếp mở, điểm xuyết một chiếc đảo bếp mặt đá cẩm thạch trắng ngà chắn ngang chính giữa. Các căn hộ trong cùng tòa chung cư đều thiết kế khá giống .
Tần Miên ngắm nghía xung quanh một vòng xuống sofa, lúc Dư Trừng mang một cốc nước mời.
“Cảm ơn em.” Tần Miên đưa hai tay nhận lấy cốc nước nhấp một ngụm, ánh mắt vô tình va cánh cửa phòng ngủ đang đóng kín bưng.
“Để em soạn sách vở bài tập.” Câu của Dư Trừng cắt đứt ánh mắt dò xét của Tần Miên, cô mỉm : “Được.”
Lát , cả căn hộ chìm tĩnh lặng đến mức một tiếng kim rơi cũng thể rõ. Đột nhiên, từ trong phòng ngủ truyền tiếng nước chảy ào ào. Tần Miên giật thót tim hồi hộp. Dư Trừng tinh ý phát hiện bèn giải thích: “Anh em đang tắm.”
Tắm... tắm á!
Tần Miên siết chặt cái cốc trong tay, đầu óc bắt đầu vẽ hàng loạt viễn cảnh đen tối bậy bạ khiến mặt mũi đỏ bừng bừng. Cô hoảng hốt tu ừng ực mấy ngụm nước lạnh dập lửa. Một lúc thì tiếng nước chảy dừng hẳn. Dư Trừng cũng thu xếp xong bài tập, bảo Tần Miên: “Em xong , thôi chị.”
“Em kiểm tra xem, nhỡ sót cái gì .” Hôm nay Tần Miên cất công trang điểm lộng lẫy mà mặt Dư Lẫm thì đành lòng. Dư Trừng lắc đầu.
“Không cần , em kiểm tra kỹ .” Cô bé đến nước , Tần Miên đành tiếc rẻ đặt ly nước xuống bàn.
“Vậy .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/huong-dan-theo-duoi-crush/chuong-4.html.]
Cô lên thật chậm rãi, lề mề nhấc từng bước chân nặng nề. Vừa đến huyền quan chuẩn cửa thì phía truyền đến tiếng mở cửa phòng ngủ. Dư Lẫm bước ngoài. Ánh mắt lạnh nhạt của lướt qua hai đang cửa, Dư Lẫm chỉ khẽ giật nhẹ nhanh chóng lấy vẻ điềm nhiên tĩnh lặng.
Dư Trừng báo cáo với trai: “Anh, em qua bên đó nhé.”
“Ừm.”
Tần Miên ngoảnh mặt , nụ môi đông cứng. Trái tim cô đập thình thịch liên hồi... bụp bụp bụp bụp - như một con nai con đang giãy giụa tông loạn xạ trong lồng ngực. Đây là đầu tiên cô thấy Dư Lẫm mặc âu phục.
Chẳng nhớ câu đó ở , nhưng bảo ranh giới chuyển từ trai thành đàn ông trưởng thành ở một bộ âu phục cắt may vặn. Bộ suit đen cổ điển thiết kế tối giản càng tôn lên bờ vai rộng và vòng eo thon săn chắc của Dư Lẫm. Chiếc áo sơ mi trắng bên trong cởi bỏ cúc cùng, cà vạt bó buộc tăng thêm vẻ tùy ý, tự tại. Quần tây ôm trọn đôi chân dài tắp, thấp thoáng còn thấy đường viền gồ lên của chiếc kẹp giữ áo sơ mi vòng quanh bắp đùi.
Quả thực chính là hormone di động.
Đầu óc Tần Miên trống rỗng hoảng hốt bật thốt: “Dư, Dư Lẫm.”
Dư Lẫm gật đầu, một tay chậm rãi cài khuy măng sét sải bước tới gần. Khoảng cách thu hẹp, Tần Miên ngửi thấy một mùi hương tuyết tùng trầm ấm thanh nhã thoang thoảng. Rất dịu nhẹ, chẳng hề mang cảm giác vồ vập. Tần Miên bất chợt đỏ bừng hai tai. Đổi xong giày, cô dẫn đầu bước khỏi cửa, Dư Lẫm theo cẩn thận khóa cửa nhà.
Anh dặn dò Tần Miên: “Có chuyện gì thì nhắn Wechat cho nhé.”
Tần Miên gật gật đầu, đáp: “Được.”
Tiễn bước bóng lưng khuất dần, Tần Miên mới dám đặt tay vuốt ve lồng n.g.ự.c đang đập liên hồi.
Hành động nhẹ nhàng của cô thổi đến một cơn gió mát lạnh mang theo hương thơm dịu nhẹ thoang thoảng của cây tuyết tùng vương Dư Lẫm tràn khứu giác.
Tần Miên bỗng ngẩn . Trên cô, từ lúc nào chẳng vương mùi hương của .
Tần Miên chợt trở nên yểu điệu, ngượng ngùng dẫn Dư Trừng về nhà.
Cô để Dư Trừng chơi, đó phòng ngủ bộ quần áo mang mùi hương của Dư Lẫm treo cẩn thận tủ đồ.
Thay một bộ đồ mặc nhà đơn giản, Tần Miên trở phòng khách, Dư Trừng đang bò bàn chăm chú bài tập.
Thấy thế Tần Miên gọi Trần Tư Kỳ thức dậy. Trần Tư Kỳ còn ngái ngủ tỉnh táo, nhưng thấy Dư Trừng ngoan ngoãn giải bài, lòng hiếu thắng của nó bất chợt cháy hừng hực.
Nó chỉ rửa mặt qua loa cũng ôm sách vở bàn hì hục học bài.
“Hai đứa ngoan ngoãn bài tập nhé, chị phòng vẽ tranh.” Hôm nay đến lịch cập nhật truyện mà Tần Miên vẫn xong.
“Vâng.” Trần Tư Kỳ cắm cúi bài chẳng buồn ngẩng đầu.
Trước khi phòng, Tần Miên cũng quên lấy ít trái cây và đồ ăn vặt để lên bàn cho hai đứa lót .
Một lớn hai nhỏ ai nấy đều cắm cúi chuyên tâm việc riêng của , loáng một cái đến trưa. Đã đến giờ ăn trưa, Tần Miên ấn lưu bản nháp, xoa bóp vùng cổ nhức mỏi ngoài hỏi ý kiến: “Trưa nay hai đứa ăn gì?”
“KFC!” Trần Tư Kỳ giơ tay lên cao hét lớn.
Dư Trừng vẫn đang miệt mài bài tập, chìm đắm trong biển kiến thức mênh m.ô.n.g chẳng thèm để ý xung quanh.
Trần Tư Kỳ ngoái đầu thái độ dửng dưng của Dư Trừng thì vô cùng ngứa mắt bĩu môi. Làm bộ tịch vẻ chăm học ngoan ngoãn.
“Chị, Dư Trừng cũng ăn KFC đấy.” Trần Tư Kỳ tự tiện quyết định phần đối phương.
“Được.” Tần Miên gọi phần ăn của và Trần Tư Kỳ xong mới đưa điện thoại cho Dư Trừng hỏi: “Em ăn gì, cứ tự nhiên gọi .”
Điện thoại đè lên mặt quyển vở bài tập, Dư Trừng lúc mới hồn. Con bé thích ăn đồ ăn nhanh như KFC nhưng với bản tính lịch sự, Dư Trừng vẫn gọi một suất ăn nhẹ. Chọn đồ xong, Tần Miên cầm điện thoại lên ấn xác nhận thanh toán.
Vẽ vời liên tục khiến Tần Miên mỏi mệt rã rời, cô bước ban công phơi nắng chiếc ghế lười thư giãn. Ánh nắng hắt lên chậu cây xanh bên cạnh, bóng râm in đất tạo cảm giác yên bình ngập tràn sức sống.
Tần Miên cầm điện thoại chụp một bức ảnh khoe mũi bàn chân đang đặt trần sàn nhà, màu sơn móng tay màu cam đậm chất rực rỡ của mùa hè. Đã cất công trang điểm kỹ càng nên Tần Miên cũng quên selfie một bức, lôi phần mềm chỉnh sửa sơ qua đăng lên trang cá nhân Wechat với dòng trạng thái: “Đang sạc pin ing”.
Cô bạn Phương Mân bình luận thả tim ngay lập tức. Sau đó, hai cô nàng liền chuyển sang nhắn tin chuyện riêng. Phương Mân hỏi han tình hình, Tần Miên thành thật báo cáo chi tiết.
Mân Mân: [Tiến độ hai thế vẻ chậm đấy.]
Mân Mân: [Có thời học nữa mà chơi trò yêu thầm rụt rè thế, trưởng thành ơn trực tiếp quyến rũ giùm cái.]
Dẫu quen thói ăn to lớn của Phương Mân nhưng Tần Miên vẫn đỏ mặt e thẹn, cứng miệng phản bác: [Đừng cuống, nhịp điệu của riêng mà.]
Mân Mân: [.........]
Mân Mân: [Không cần giúp thật hả?]
Tần Miên kiên quyết cự tuyệt: [Không cần.]
Mân Mân: [Vậy , bận chút việc . Chúc mau chóng báo tin vui nha, chiến thần thuần ái.]
Cuối tuần quán bar thường đông khách, Tần Miên quen với lịch trình bận rộn của bạn bèn thả biểu tượng ok, thoát khỏi màn hình nhắn tin với Phương Mân ấn mở khung chat với Dư Lẫm. Lịch sử trò chuyện giữa hai vẫn giậm chân tại chỗ ở dòng giới thiệu bản cô gửi ngày hôm qua. Cũng giờ Dư Lẫm ăn cơm .
Tần Miên ngẩn ngơ khung avatar của . Bất chợt điện thoại đổ chuông gọi giao hàng, Tần Miên hốt hoảng bắt máy mở cửa nhận đồ ăn. Nhận đồ xong, cô đặt túi thức ăn lên bàn gọi hai đứa nhỏ: “Thôi nghỉ tay ăn trưa .”
Gọi xong, Tần Miên đặt m.ô.n.g xuống sofa thì bỗng nhiên nảy tưng thẳng dậy…
[Bạn vỗ vỗ “_”]
…
Lời tác giả:
Câu châm ngôn “Người trưởng thành ơn hãy trực tiếp quyến rũ” rốt cuộc chỉ lọt lọt tai mỗi Dư Lẫm [đầu chó].