Hướng Dẫn Theo Đuổi Crush - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-07-28 16:23:26
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sao tự nhiên bấm nhầm cơ chứ. Tần Miên c.ắ.n môi , chằm chằm dòng chữ “vỗ vỗ” đường đột hiện lên khung chat. Đã qua thời gian cho phép thu hồi, cô nên nhắn một câu để lấp l.i.ế.m lầm ? trôi qua mấy phút đồng hồ , bây giờ tự nhiên nhắn thì vẻ như đang chột giấu đầu lòi đuôi.
Tần Miên đấu tranh tâm lý kịch liệt nhưng đầu dây bên chẳng hề động tĩnh gì. Không ? Dù tính năng “vỗ vỗ” Wechat cũng thông báo hiện lên màn hình. Nghĩ , Tần Miên an tâm đặt điện thoại xuống, trượt bệt xuống t.h.ả.m lông ăn hamburger với hai đứa nhỏ.
Cả buổi sáng lót nên Tần Miên vồ lấy chiếc hamburger nhai nhồm nhoàm chẳng thèm đoái hoài hình tượng. Trái ngược hẳn với cô, Dư Trừng ăn uống từ tốn tao nhã. Sợ con bé ăn no, Tần Miên đẩy đĩa thức ăn nhẹ sang phía mặt Dư Trừng.
Dư Trừng ngước lên : “Cảm ơn chị.”
“Không gì .” Theo phản xạ, Tần Miên đưa tay xoa nhẹ đầu Dư Trừng về c.ắ.n tiếp chiếc hamburger đang ăn dở.
Dư Trừng c.ắ.n miếng bánh trong gượng gạo bối rối, bởi ngoại trừ thì từ đến nay ai xoa đầu cô bé như thế cả.
Tần Miên để ý nội tâm gợn sóng của con bé, đang mải mê thưởng thức đồ ăn thì chuông cửa đột ngột vang lên.
“Đến đây.” Tần Miên ngậm chiếc hamburger trong miệng lật đật mở cửa. Vừa mở cửa, Dư Lẫm đang sừng sững mặt. Ống tay áo sơ mi xắn lên quá khuỷu để lộ cơ bắp cánh tay rắn rỏi. Dưới nền da trắng, những đường vân xanh tĩnh mạch nổi lên vô cùng chói mắt. Áo vest mặc buổi sáng vắt qua một bên cánh tay.
Tần Miên giật há hốc miệng, chiếc hamburger rơi “bạch” xuống đất. Phần thịt bò bên trong lăn lóc mấy vòng sàn yên ngay chân. Dư Lẫm nhướn mày, đôi mắt sâu thẳm lướt qua vẻ mặt hoảng hốt bối rối của cô khẽ xin : “ sang đón Dư Trừng.”
Lúc , Tần Miên chỉ hận thể c.h.ế.t quách cho xong. Nhếch nhác, nhếch nhác quá mất. Tần Miên dùng tay quệt mép miệng dính cặn bánh ăn dở, gượng : “Dư Trừng đang ăn cơm.”
“Ừm, để về nhà đợi con bé.” Dư Lẫm lưng về phía nhà đối diện. Ngón tay cái áp lên khóa vân tay, âm thanh “tít” phát thông báo khóa mở thành công. Tần Miên thẫn thờ Dư Lẫm đẩy cửa bước , đến khi cánh cửa khép thì bóng dáng cũng biến mất.
Thu hồi ánh mắt, Tần Miên cầm giấy lau vội chiếc bánh humberger đất ném thùng rác, hì hục dùng khăn ướt lau nền nhà mất mấy mới bằng lòng.
Ở trong phòng khách, Dư Trừng thấy giọng Dư Lẫm, tuy về nhưng cũng đành cố ăn xong chiếc hamburger mới lôi sách vở thu dọn. Trần Tư Kỳ thấy thế chỉ mong đối phương biến cho khuất mắt. Hôm nay Dư Trừng cạnh nó thấy mất tự nhiên vô cùng.
Một lát , Dư Trừng thu dọn xong đồ đạc. Tần Miên mang theo gương mặt đỏ bừng kịp hạ nhiệt tiễn Dư Trừng về nhà đối diện. Chuông cửa vang lên, Dư Lẫm mở cửa. Anh một bộ đồ mặc nhà đơn giản, áo thun đen quần thun đen năng động, thoát khỏi cái dáng vẻ tinh công sở lúc sáng, lúc trông thiện ấm áp như một trai nhà bên. Sự hổ lúc nãy tan biến sạch sẽ, Tần Miên nhịn thấy tim đập thình thịch vội vã đưa tay vén những lọn tóc lòa xòa tai vẻ dáng.
Nhận lấy balo của Dư Trừng, Dư Lẫm khẽ gật đầu chào Tần Miên chuẩn đóng cửa.
Tần Miên: “...” Cô biểu hiện đủ rõ ràng ?
Trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc , Tần Miên vội vàng giữ chặt lấy mép cửa: “Em gái bảo cô giáo bắt mua sách tham khảo, ngày mai mua cùng ?”
Dư Lẫm thoáng ngẩn , ném ánh mắt thăm dò về phía Dư Trừng, lúc Dư Trừng mới gật gật đầu thành thật trả lời: “Cô dặn lúc sắp tan học đấy ạ.”
Sáng nay đau đầu đối phó với khách hàng hóc búa, tối qua thức khuya thiện kịch bản nên ngủ chẳng bao lâu, lúc uể oải vô cùng. Bây giờ mới vụ mua sách tham khảo khiến Dư Lẫm thấy chút bất lực. Dư Trừng chẳng bao giờ chủ động cởi mở tâm sự điều gì, thực sự nên đối phó với con bé thế nào. Dư Lẫm mệt mỏi day day ấn đường: “Được.”
Tần Miên kiềm sự sung sướng, tông giọng trong trẻo vui tai vút lên: “Mai gặp nhé!”
...
Ngày mai “hẹn hò”, tâm trạng Tần Miên vô cùng tươi sáng, cô ngêu ngao hát dọc đường về nhà. Trần Tư Kỳ ngơ ngác khó hiểu bóng lưng chị họ yêu quý phòng. Ban nãy còn mặt mày ủ rũ rầu rĩ, ngoài một chuyến thôi mà tâm trạng vui vẻ ? Mất chừng hai giây Trần Tư Kỳ mới bừng tỉnh đại ngộ. Chị họ nó cũng ghét con nhỏ Dư Trừng nên tiễn con bé tâm tình mới khởi sắc tươi vui.
Nghĩ đến việc , Trần Tư Kỳ cảm giác và Tần Miên kết thành một liên minh chia sẻ chung mối thù sâu sắc.
Trần Tư Kỳ gào phía phòng Tần Miên: “Chị ơi, em yêu chị c.h.ế.t mất!”
...
Buổi tối khi thành đăng chương mới truyện lên mạng, Tần Miên gác điện thoại lên bàn máy tính gọi video tám chuyện với Phương Mân.
“Mai định mặc đồ gì hẹn hò đấy?” Phương Mân lấy tay chống cằm hóng hớt hỏi.
Tần Miên mỉm ngại ngùng chỉnh đốn cách dùng từ: “Không hẹn hò .” Dù trong thâm tâm cô đây là một buổi hẹn hò với Dư Lẫm thật sự.
“Được , hẹn hò. Là phụ tương tương ái giúp đỡ lẫn .”
Tần Miên lờ tịt điệu bộ bông đùa trêu chọc của Phương Mân. Tần Miên lấy từ trong tủ một bộ đồ mang phong cách trong sáng ngây thơ thuần khiết: áo sơ mi lụa trắng viền bèo nhún hình lá sen kết hợp cùng chân váy chữ A màu hồng sen nhạt.
“Bộ ?” Tần Miên ướm đồ lên thử nghiệm.
Phương Mân hào phóng giơ ngón tay cái tán thành.
“Duyệt.”
Được bạn khen ngợi, Tần Miên nhí nhảnh lắc lư vui vẻ cất đồ tủ. Nhìn thấy bộ quần áo vương mùi hương của Dư Lẫm, cô nổi tâm tư treo luôn bộ đồ ngày mai định mặc ngay cạnh đấy cho lấy hương. Phương Mân cạn lời điệu bộ hồi xuân của cô bạn nên c.h.é.m gió thêm đôi ba câu cúp máy.
Nằm giường nhắm mắt, Tần Miên định ngủ nhưng não bộ vẫn tỉnh rụi hoạt động hết công suất. Cô ngập tràn kì vọng hứng khởi nghĩ về ngày mai. Mãi đến nửa đêm cô mới bắt đầu chìm giấc ngủ. Ngày hôm chuông báo thức kêu. Tần Miên phá lệ ngủ nướng vươn vai khỏi giường. Hôm nay thời tiết vẫn trời.
Tần Miên đẩy mở cánh cửa sổ đón chào bình minh. Đàn chim sẻ đập cánh bay lượn chí chóe hót ca giữa những tán cây, dân trong khu dắt ch.ó dạo, mấy ông cụ bà lão tập thể d.ụ.c dưỡng sinh sân. Tần Miên dang tay hít một thật sâu khí trời trong lành ban mai, hai má phồng lên như con cá nóc chậm rãi thở nạp đầy năng lượng thức tỉnh cơn buồn ngủ.
Sau khi rửa mặt, Tần Miên bộ trang phục dày công lựa chọn tối qua sang phòng gọi Trần Tư Kỳ thức dậy. Hai yên vị bàn ăn sáng. Tần Miên múc một thìa cháo đậu xanh, ăn kèm củ cải khô giòn tan trong miệng, tay vẫn quên thao tác mở khóa điện thoại ứng dụng Wechat của Dư Lẫm: [Bọn đang ăn sáng . /hình ảnh]
Khi tin nhắn của Tần Miên đến, Dư Lẫm đang sandwich trong bếp. Điện thoại rung hai tiếng đảo bếp lập tức âm thanh xèo xèo của thịt xông khói áp chảo lấn át. Dư Lẫm thấy, quen tay tắt bếp gắp miếng thịt đặt lớp bánh. Bánh thịt trứng và cả rau xanh, cân bằng dinh dưỡng.
“Dư Trừng, ăn sáng em.” Dư Lẫm bê đĩa đồ ăn đặt lên đảo bếp. Dư Trừng “” một tiếng, mang dép lê bước ngoan ngoãn leo lên ghế bên cạnh bàn bếp . Dư Lẫm kéo ghế đối diện. Hai em chầm chậm nhâm nhi phần bánh sandwich, chẳng ai buồn với câu nào.
Mãi đến khi điện thoại bên tay Dư Lẫm rung nhẹ một nữa mới phá vỡ sự im lặng yên tĩnh trong khí. Dư Lẫm xử lý nhanh miếng bánh nhỏ cuối cùng với tay cầm điện thoại. Là tin nhắn Tần Miên gửi tới: [Bọn ăn xong và chuẩn nha.]
Phía hiển thị thêm hai tin nhắn mà ban nãy kịp xem.
Dư Lẫm trả lời: [Được.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/huong-dan-theo-duoi-crush/chuong-5.html.]
Tranh thủ lúc trả lời tin nhắn, Dư Trừng cũng xử lý xong bữa sáng, Dư Lẫm nhanh nhẹn dọn dẹp nhà bếp, đó hai em tiến huyền quan mang giày. Mở cửa , nhà Tần Miên đối diện cũng đúng lúc bước khỏi cửa. Tần Miên lưng phía để vẫy tay chào tạm biệt với giọng điệu nũng nịu nũng.
“Được .” Mẹ Tần bó tay chịu trận hối thúc Tần Miên.
“Không mua sách tham khảo mau , lát nữa mặt trời lên cao nắng gắt lắm.”
Lúc Tần Miên mới rạng rỡ lùi phía . Quay mặt là chạm mặt ngay Dư Lẫm và Dư Trừng đối diện. Cô bỗng hóa thiếu nữ đoan trang thùy mị, thế nhưng Trần Tư Kỳ bên cạnh đang hậm hực trừng mắt Dư Trừng khiến lông mày nhíu chặt xoắn lấy .
“Chị, em nhà họ cũng ạ?”
Tần Miên đáp: “ .”
Trần Tư Kỳ ủ rũ nhăn nhó, cực kỳ tình nguyện phơi bày hết mặt. Đáng tiếc dù phản kháng thì con bé vẫn lẽo đẽo theo Tần Miên. Bốn xuống bãi đổ xe hầm, Dư Lẫm đ.á.n.h xe còn Tần Miên dẫn hai đứa trẻ một góc chờ đợi. Tần Miên bóng hình phản chiếu cửa xe lùi dần , sườn mặt góc cạnh của Dư Lẫm hiện rõ nét trong tầm mắt. Xương quai hàm sắc bén và đường nét khuôn mặt thanh tú phô bày trọn vẹn sức quyến rũ tạo hóa thiên vị ưu ái ban cho.
Trẻ em ghế phụ phía , vì thế Dư Trừng và Trần Tư Kỳ ngoan ngoãn leo băng ghế phía . Tần Miên chút do dự, trực tiếp ghế phụ. Cô mới thèm từ bỏ cơ hội hiếm nhường . Dù thì cô cũng cất công ngóng tứ phía mới tình trạng hôn nhân trống vắng của chứ bộ.
Không gian bên trong xe thoảng thoảng hương thơm thoang thoảng hề nồng nực. Tần Miên cúi đầu thắt dây an , tiếng tim đập thình thịch vang vọng chấn động màng nhĩ. Đợi cô thắt dây an xong xuôi Dư Lẫm mới đạp chân ga khỏi bãi đỗ xe tầng hầm. Sáng sớm thời tiết còn nắng nóng oi bức, Tần Miên hạ thấp cửa sổ hứng gió, từng làn gió nhẹ mơn trớn khuôn mặt tung bay mái tóc. Cô đăm đăm khung cảnh trượt qua ngoài ô cửa nhưng qua khóe mắt vẫn lén lút trộm bên cạnh.
Chiếc xe đột ngột rẽ sang làn, Dư Lẫm liếc gương chiếu hậu, một lọn tóc của Tần Miên theo gió phất nhẹ mặt mang theo hương vải thiều trái cây ngọt ngào của nước gội đầu. Rất nhẹ nhàng và chút buồn buồn.
“Xin .” Tần Miên luống cuống vén mớ tóc lộn xộn tai.
“Không .” Chuyển làn xe êm ái, Dư Lẫm thẳng , chuyên tâm lái xe để bụng chuyện . Tần Miên vội ấn nâng cửa kính xe lên chỉ chừa một khe hở nhỏ thông . Trở trạng thái bình thường nghiêm chỉnh nhưng đôi mắt chẳng chịu an phận nghỉ ngơi. Cánh tay Dư Lẫm lọt tầm mắt, một tay gác hờ lên vô lăng, những ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng, móng tay cắt tỉa chỉn chu sạch sẽ gọn gàng...
Dưới vô liếc trộm lén lút của Tần Miên thì điểm đến cũng ngay mắt. Dư Lẫm đ.á.n.h xe bãi đậu. Tần Miên dẫn Trần Tư Kỳ và Dư Trừng đợi Dư Lẫm bên cạnh. Cô ngừng chỉnh sửa quần áo, chiếc áo thiết kế chít eo tôn lên vòng eo thon nhỏ, đôi chân thon thả trắng trẻo cân đối cùng chiếc váy xếp ly hồng phớt càng tôn thêm khí chất dịu dàng tĩnh lặng, dáng vẻ thục nữ yêu kiều chính là cô chứ .
Tần Miên vô cùng mãn nguyện với bộ váy tạo hình hôm nay, thỉnh thoảng còn tự chủ vén tóc điệu đà. Ai ngờ Dư Lẫm xuống xe đ.á.n.h mắt hờ hững bước qua chẳng thèm nán cô nổi một giây.
Tần Miên: “...”
Bốn cùng bước hiệu sách. Trần Tư Kỳ ý định mua sách tham khảo, chạy cái vèo sang khu vực truyện kể cho thiếu nhi vớ lấy một cuốn Truyện cổ Grimm mở ngấu nghiến.
Dư Trừng lặng lẽ bám sát gót Dư Lẫm chọn sách, ngoài những quyển bài tập cô giao mua, Dư Trừng còn chọn thêm vài tập bài tập rèn luyện nâng cao.
Tần Miên gọi Trần Tư Kỳ nhưng con bé đang mải say mê đến mức gõ sống lưng từ chối kiên quyết bỏ quyển sách xuống.
Cả bọn đành tìm một chiếc bàn trống trong hiệu sách tạm.
Đợi lát , Dư Trừng cũng lấy một cuốn tiểu thuyết bắt đầu thư giãn. Đây là khoảnh khắc yên tĩnh hiếm hoi hiếm thấy giữa hai đứa trẻ.
Tần Miên nghĩ bụng đằng nào cũng cất công đến nên dạo quanh một vòng hiệu sách, lâu lắm cô dịp dạo quanh nhà sách.
Đi loanh quanh Tần Miên ghé qua khu truyện ngôn tình tuổi trẻ vớ đại cuốn tiểu thuyết mà xem mạng.
Cô ôm cuốn truyện thì thấy Dư Lẫm đang ngả ghế lấy tay chống cằm híp mắt chợp mắt ngủ bù.
Thấy Tần Miên nhẹ nhàng lách qua rón rén vị trí.
Crush ngay sát mặt Tần Miên gì còn tâm tư mà tiểu thuyết, chống cằm đăm đăm Dư Lẫm say sưa.
Cô lướt ánh mắt phác họa khuôn mặt , những sợi tóc mái lòa xòa rủ xuống trán, mí mắt gấp nhăn lộ hàng lông mi dày và dài đen rậm, quần thâm ẩn hiện mờ mờ ở quầng mắt.
Rốt cuộc cái nghề gì mà vất vả thế cơ chứ, cuối tuần còn ôm việc tăng ca. Tần Miên thở dài một đầy bất lực.
Có lẽ Tần Miên chằm chằm quá lâu nên Dư Lẫm chợt nhận sự khác thường, mở mắt và bất ngờ chạm đôi mắt to tròn của cô.
“Có việc gì ?” Chất giọng khàn nhưng vô cùng quyến rũ c.h.ế.t .
Tần Miên chột chớp chớp mắt, đầu ngón tay cái bấu nhẹ gáy mép sách khẽ lắc đầu đáp việc gì.
Dư Lẫm cũng bận tâm nhiều gặng hỏi thêm, uể oải lên thông báo: “ mua cốc cà phê.”
Tần Miên cũng hấp tấp dậy: “ với .”
Dường như biểu hiện của cô nôn nóng nên ánh mắt Dư Lẫm cô phần tò mò xem xét.
Tần Miên đáp liền: “Đêm qua thức khuya vẽ bản thảo thiết kế, kiếm cốc cà phê uống vực tinh thần.”
Dư Lẫm phản bác coi như mặc định đồng ý cùng Tần Miên khỏi tiệm sách mua cà phê.
Đi đường, Tần Miên tò mò buông tiếng hỏi nhỏ dò la: “Có thể hỏi công việc gì ?”
Dư Lẫm đưa tay lên bóp bóp mi tâm thoáng ngừng ngần ngại đáp: “ trong ngành IT.”
Tần Miên gật gù chiều thấu, hèn chi bận rộn như thế. Ngập ngừng một chút cô tiếp: “Thật hai chúng cũng coi như cùng ngành đấy.”
Dư Lẫm: “?”
Tần Miên: “Đều công việc liên quan tới máy tính.” Tần Miên , đưa tay động tác gõ bàn phím trong trung, dáng vẻ vô cùng sinh động đáng yêu.
Dư Lẫm đầu tiên á khẩu nên lời.