Hướng Dẫn Theo Đuổi Crush - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-07-28 16:23:27
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Miên hoạt ngôn. Trên đường đến quán cà phê, cô liến thoắng ngừng. Từ chuyện công việc đến những sự việc mới xảy gần đây, bất kể , Tần Miên đều tuôn một lèo kể hết cho Dư Lẫm . Cô cũng chẳng cần Dư Lẫm đáp lời mà cứ tự luyên thuyên mãi.

Trùng hợp là Dư Lẫm thuộc tuýp thích sự yên tĩnh, bản cũng ít , thế nên cứ lặng lẽ lắng Tần Miên líu lo bên tai.

Khi sắp đến cửa quán cà phê, Tần Miên trút cạn tâm sự trong lòng nên bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn.

Cô nghiêng đầu, chớp chớp đôi mắt : “Dư Lẫm, giống như một cái hốc cây chứa bí mật . cảm giác chuyện gì cũng thể kể cho .”

Bạn bè xung quanh Tần Miên hầu hết đều là những nhiều, nhất là Phương Mân thì càng khác .

Có một , vì chương mới của bộ truyện tranh độc giả chê bai là cố tình giảm IQ của nhân vật chính, kéo theo việc Tần Miên cũng c.h.ử.i rủa là đồ não. Tần Miên vì chuyện đó mà buồn bã lâu.

Ban đầu Phương Mân còn an ủi cô, nhưng đó cô nàng trực tiếp kéo Tần Miên đến quán bar, thậm chí còn bảo DJ bật một bài hát mà đến tận bây giờ Tần Miên vẫn nhớ rõ tên là Người buồn đừng nhạc quẩy. Tuy rằng đó tâm trạng của cô thực sự khá hơn nhiều, nhưng cách đó quả thực quá dị.

Thế nên, một chịu lặng lẽ cô tâm sự như Dư Lẫm chính là đầu tiên mà cô gặp.

Tuy nhiên, Tần Miên chút tò mò: “Còn thì , chuyện gì ? Bất kể là chuyện vui chuyện buồn, đều thể mà.”

Dư Lẫm lắc đầu: “Không .”

Tần Miên tin: “Sao . Con sống một ngày thì sẽ chuyện của một ngày chứ. Đừng giấu giếm chuyện trong lòng, thời gian trôi qua, tâm sự tích tụ nhiều thì cũng sẽ vui vẻ nổi .”

Nói xong, Tần Miên vỗ n.g.ự.c tự đề cử bản : “Nếu chê thì để hốc cây chứa bí mật của nhé. Yên tâm , chắc chắn sẽ là một cái hốc cây vô cùng đạt tiêu chuẩn.”

Dư Lẫm sững . Đôi mắt tĩnh lặng như mặt giếng cổ của khẽ gợn lên một tia gợn sóng vì những lời của cô.

Thấy Dư Lẫm vẫn phản ứng gì, Tần Miên bèn chìa ngón tay út : “Không tin thì chúng ngoắc tay nhé.”

Biểu cảm của cô cực kỳ nghiêm túc, khiến Dư Lẫm chằm chằm đến mức trong lòng dâng lên chút rục rịch khó tả. Tay còn kịp cử động thì Tần Miên tóm lấy, mạnh mẽ ngoắc tay đóng dấu cái rụp.

Tần Miên mỉm : “Có chuyện gì vui, cứ kể hết cho .”

Sau đó, cô Dư Lẫm từ xuống tiếp: “Chắc là cách chăm sóc trẻ con lắm đúng , hiểu cũng thể hỏi .”

Dứt lời, Tần Miên buông tay sải bước lên phía .

Dư Lẫm thụt lùi phía , ánh mắt hướng về bóng lưng của cô cụp mắt bàn tay của , trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ khó tả.

Bước quán cà phê, hương vị đắng chát đặc trưng của hạt cà phê lập tức xộc khoang mũi. Tần Miên chun mũi. Hạt cà phê ngửi thì thơm thật đấy, nhưng khi pha thành nước thì chẳng mấy thiện với một hảo ngọt như cô. Cô tựa quầy pha chế, ánh mắt lướt qua menu đồ uống gọi một ly latte bảy phần đường.

Đợi cô thanh toán xong Dư Lẫm mới bước . Anh tiến đến quầy pha chế và gọi một ly Americano đá đường. Nhân viên lên đơn xong, Dư Lẫm mở điện thoại quét mã thanh toán.

lúc , Tần Miên rướn tới gần. Cô mở to đôi mắt tròn xoe, thiện ý nhắc nhở: “Americano đường đắng lắm đó.”

Dư Lẫm gật đầu: “ .”

Khoảng thời gian du học nước ngoài, để thể thành chương trình học sớm và về nước, gần như ngày nào cũng uống một ly Americano đường.

Tần Miên hỏi: “Anh thích uống Americano lắm ?”

Dư Lẫm ừ một tiếng. Không hẳn là thích, chỉ là uống quen mà thôi.

Thấy , Tần Miên cũng tiện thêm gì nữa.

“Bên bàn trống kìa, chúng đó đợi .”

Lượng khách trong quán cà phê nhiều lắm, rải rác khắp các bàn. Chỗ Tần Miên chỉ là một chiếc bàn vuông nhỏ dành cho hai ngay cạnh cửa sổ. Hai bước tới đối diện .

Dư Lẫm xuống thì tin nhắn công việc liền nhảy liên tục. Cũng may đây là nhà sách, trong quán cà phê vẫn thể trò chuyện . Dư Lẫm bèn đeo tai để tham gia cuộc họp trực tuyến.

Cuộc họp xoay quanh dự án AI mới thành lập của công ty. Hiện nay, sự phát triển diện của trí tuệ nhân tạo trở thành xu hướng của xã hội. Để nắm bắt cơ hội, năm nay công ty cũng dự định lấn sân sang lĩnh vực . Giai đoạn khởi đầu của dự án mới luôn kèm với vô vấn đề rắc rối, thế nên dạo gần đây Dư Lẫm thường xuyên tăng ca.

Tần Miên học khối xã hội từ hồi cấp ba, lên đại học cũng theo chuyên ngành xã hội, nên những kiến thức liên quan đến khối tự nhiên của cô xóa sạch khỏi bộ nhớ ngay kỳ thi đại học. Chính vì thế, Dư Lẫm lẩm bẩm những từ ngữ chuyên ngành, cô chỉ cảm thấy ong ong cả đầu. Tuy nhiên, dù hiểu gì nhưng khuôn mặt trai của Dư Lẫm đang hiện diện sờ sờ ngay mắt.

Tần Miên chống cằm bằng hai tay, ánh mắt dán chặt chớp. Tầm của cô lướt từ đôi mắt màu nâu nhạt của xuống đôi môi đang khẽ đóng mở. Môi của Dư Lẫm mọng một chút nhưng quá dày, qua vẻ dễ hôn. Phương Mân từng bảo những đôi môi như thế khi hôn sẽ cảm giác giống hệt như đang ăn thạch trái cây. Chẳng là thật giả nữa.

Tần Miên cứ ngẩn ngơ đầu óc bắt đầu viển vông bay bổng. Vì quá đắm chìm những mộng tưởng nên đến tận lúc nhân viên gọi lấy đồ uống cô cũng hề . Cuối cùng, Dư Lẫm đành tự lấy cà phê của mang luôn phần của cô về.

Anh đặt ly cà phê xuống mặt Tần Miên và khẽ gọi: “Tần Miên.”

Tần Miên đăm đăm , bất thình lình buông một câu chẳng đầu chẳng đuôi: “Thạch trái cây.”

Dư Lẫm hả một tiếng, vẻ mặt vô cùng khó hiểu. Ý thức bản lỡ lời, Tần Miên ngượng ngùng đưa tay che mắt, trong lòng ngừng phỉ nhổ chính là đồ mê trai đầu t.h.a.i hết.

“Chỉ là đột nhiên thèm ăn thạch trái cây thôi.” Tần Miên đỏ mặt giải thích.

“Hay là lát nữa chúng ghé cửa hàng đồ ăn vặt mua chút gì đó nhé.”

Người vẫn tìm hiểu một thì hãy bắt đầu từ việc tìm hiểu sở thích của đó. Mà sở thích dễ nắm bắt nhất chẳng là khẩu vị . Bây giờ ít nhất cô Dư Lẫm thích uống Americano đường .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/huong-dan-theo-duoi-crush/chuong-6.html.]

Nghe Tần Miên , Dư Lẫm mới sực nhớ trong nhà đồ ăn vặt cho trẻ con. Bình thường Dư Trừng cũng chẳng bao giờ chủ động đòi ăn thứ gì.

“Được.” Dư Lẫm uống một ngụm cà phê, cơ thể dựa nữa mà chuyển sang tư thế chuẩn lên rời . Tần Miên lập tức hiểu ý, cầm ly cà phê lên dậy.

Vừa bước khỏi quán, Dư Lẫm liền về hướng nhà sách, trong khi Tần Miên ngược hướng với . Bước hai bước, Tần Miên thì phát hiện Dư Lẫm theo . Bắt gặp ánh mắt đầy khó hiểu của , cô mới nhận hai dường như hề bắt cùng một tần . Cô là hai siêu thị đồ ăn vặt cùng cơ mà! Sau một hồi gào thét thành tiếng trong lòng, Tần Miên đành lủi thủi chỗ Dư Lẫm. Cô còn cố gắng vớt vát: “Nhớ nhầm hướng mất tiêu.”

Dư Lẫm cũng tin lời đó là thật.

...

Quay nhà sách. Trần Tư Kỳ xong cuốn truyện cổ tích, con bé chủ động cầm cuốn sách ngoại khóa mà Dư Trừng đặt bên cạnh lên .

Nếu là vài ngày , Trần Tư Kỳ tuyệt đối sẽ bao giờ chủ động giúp đỡ Dư Trừng như . Cảm nhận ánh mắt dò xét của Tần Miên, hai chị em chạm mắt , Trần Tư Kỳ liền cảm thấy ngượng ngùng và vội vàng xoay bỏ , chỉ sợ chị thấu điều gì đó.

Thấy , Tần Miên càng thêm khẳng định rằng trong thời gian cô và Dư Lẫm mua cà phê, hai đứa nhỏ chắc chắn xảy chuyện gì đó.

Vài phút , Trần Tư Kỳ cất sách về chỗ cũ cầm cuốn sách tham khảo cô giáo dặn mua .

Tần Miên nhận lấy cuốn sách từ tay con bé quầy thanh toán.

Trần Tư Kỳ lẽo đẽo theo sát bên cạnh. Tranh thủ lúc nhân viên thu ngân quét mã vạch, Tần Miên hất hằm với Trần Tư Kỳ.

Con bé bĩu môi, cũng định giấu giếm mà thẳng thắn kể : “Cũng gì to tát , chỉ là em một việc giúp đỡ khác thôi.”

Số là nãy Dư Trừng vệ sinh. Cô bé hỏi nhân viên thì trong nhà sách nhà vệ sinh, nhà vệ sinh của trung tâm thương mại ở bên ngoài cách đó xa.

Dư Trừng mới chuyển đến thành phố Bình bao lâu nên vẫn thích nghi. Đây cũng là đầu tiên cô bé đến trung tâm thương mại , đất khách quê lạ lẫm vô cùng. Dù biển chỉ dẫn nhưng đường vòng vèo, lớn tìm còn khó huống hồ gì là một đứa trẻ như Dư Trừng. Giữa lúc cô bé đang lạc đường thì Trần Tư Kỳ xuất hiện. Con bé dẫn Dư Trừng tìm thấy nhà vệ sinh, còn chu đáo đưa giấy vệ sinh cho bạn.

Trần Tư Kỳ kiêu ngạo hất cằm lên: “Chị dạy em là con gái thì giúp đỡ con gái mà.”

Dư Trừng ngẩn một lúc hiếm thấy, vài giây mới khẽ đáp: “Cảm ơn .”

Quen Dư Trừng lâu như , đây là đầu tiên Trần Tư Kỳ thấy bạn lời dễ , đ.â.m chút quen.

Con bé bèn giục: “Cậu mau .”

Dư Trừng ngờ lúc bước ngoài Trần Tư Kỳ vẫn còn đó. Con bé vẫn luôn đợi bạn . Trần Tư Kỳ giải thích: “Tớ sợ lát nữa lạc đường, tìm thấy nhà sách lạc mất.”

Dư Trừng gật đầu: “Cảm ơn nhé.”

Trần Tư Kỳ vốn là đứa trẻ ăn mềm ăn cứng, chẳng thể nào chịu nổi dáng vẻ mỏng manh của Dư Trừng nên bèn nắm lấy cổ tay bạn: “Đi thôi, về nào.”

Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, Tần Miên nhịn đưa tay véo má Trần Tư Kỳ: “Em gái chị giỏi thế . Nhân phẩm còn xinh xắn nữa chứ.”

Được chị khen, Trần Tư Kỳ ngại ngùng ôm lấy cánh tay Tần Miên nũng: “Chị ơi.”

Sau khi thanh toán xong, Tần Miên tuyên bố: “Để biểu dương tinh thần trượng nghĩa giúp đỡ khác của em, tiền mua đồ ăn vặt lát nữa chị sẽ bao hết.”

Vừa thấy mua đồ ăn vặt, Trần Tư Kỳ vui sướng nhảy cẫng lên, cọ hai má Tần Miên lấy lòng. Nếu Trần Tư Kỳ mà đuôi thì chắc chắn lúc cái đuôi đó đang ngoáy tít như cánh quạt trực thăng .

...

Tại cửa hàng đồ ăn vặt. Tần Miên vung tay hào phóng: “Mọi chi phí hôm nay bản tiểu thư xin bao trọn. Mỗi sẽ thời gian càn quét đồ ăn vặt giới hạn trong một phút.

Ai lên nào?” Tần Miên ba phía .

Trần Tư Kỳ xung phong giơ tay đầu tiên: “Em em em! Để em lên .”

Bàn tay ngọc ngà của Tần Miên chỉ thẳng con bé: “Chính là cưng.” Sau đó cô lấy điện thoại bật đồng hồ bấm giờ: “Tính giờ một phút, bắt đầu.”

Vừa dứt lời, Trần Tư Kỳ như một cơn gió lao vút về phía quầy khoai tây chiên. Bàn tay nhỏ bé thoăn thoắt gạt từng gói khoai tây giỏ. Thời gian còn trôi qua một nửa mà giỏ đầy ắp. Thấy thế, Tần Miên vội vàng đưa cho con bé một chiếc giỏ trống khác đón lấy chiếc giỏ đầy.

Dư Lẫm và Dư Trừng phía khỏi kinh ngạc. Cách thức mua đồ ăn vặt như thế , gia đình họ bao giờ trải nghiệm. Khi hết giờ, Trần Tư Kỳ gom trọn vẹn hai giỏ đồ ăn vặt đầy ụ.

Tần Miên mỉm giơ ngón tay cái tán thưởng.

Đến lượt Dư Trừng. Cô bé ngập ngừng Dư Lẫm, nụ rạng rỡ của Tần Miên và Trần Tư Kỳ. Đang định lên tiếng từ chối thì Trần Tư Kỳ dúi thẳng một chiếc giỏ trống tay Dư Trừng, giọng điệu cho phép từ chối: “Đi .”

“Đếm ngược một phút, bắt đầu.”

Dưới sự kẻ tung hứng của Tần Miên và Trần Tư Kỳ, Dư Trừng đành bước , ánh mắt bần thần ngó nghiêng dọc theo các kệ hàng bày la liệt đủ loại đồ ăn. Dáng vẻ lề mề chậm chạp của cô bé Tần Miên và Trần Tư Kỳ sốt ruột c.h.ế.t. Hai chị em đưa mắt , Tần Miên gật đầu hiệu. Thế là Trần Tư Kỳ chạy đến bên cạnh Dư Trừng, lôi kéo bạn gạt đồ ăn vặt giỏ lấn lướt: “Cái ngon , cái cũng ngon nữa.”

Dưới sự dẫn dắt nhiệt tình của Trần Tư Kỳ, Dư Trừng cũng chất đầy một giỏ đồ ăn vặt.

Nhìn nụ nở rộ khuôn mặt Dư Trừng, sự lạnh lùng trong mắt Dư Lẫm dần tan , bất giác liếc Tần Miên thêm vài .

lúc đó, Tần Miên khéo đầu . Những lọn tóc xõa buông rủ bay theo chuyển động của cơ thể, nụ rạng rỡ môi vẫn hề tắt.

Giây tiếp theo, Tần Miên đẩy chiếc giỏ trống còn về phía : “Đi nào, bạn lớn Dư Lẫm.”

 

Loading...