Hướng Dẫn Theo Đuổi Crush - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-07-28 16:23:29
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ở khu vực bếp mở, vòi nước chảy róc rách, Dư Lẫm đang tỉ mỉ tách từng bẹ rau cải để rửa sạch lớp bùn đất bên trong. Tần Miên lấy tay chống cằm ngắm say sưa, thế nào cũng thấy đủ.

Nhận thấy ánh mắt đang đổ dồn , Dư Lẫm nghiêng đầu theo và bắt quả tang Tần Miên đang ngẩn ngơ ngắm . Anh kịp lên tiếng thì Tần Miên thản nhiên bước đến gần: “Để giúp .” Trên mặt cô chẳng hề chút gì là chột khi bắt quả tang cả.

Dư Lẫm định từ chối nhưng Tần Miên nhanh tay cầm lấy nắm hành lá đảo bếp và hỏi: “Chỗ đủ ?”

Dư Lẫm đành gật đầu: “Đủ .”

“Tỏi với gừng ở ?”

“Ngăn tủ bên .”

“Vâng.” Tần Miên tiến đến vị trí Dư Lẫm chỉ. Ngay cả những ngóc ngách dễ tích tụ bụi bẩn nhất như thế cũng dọn dẹp sạch sẽ một hạt bụi. Tần Miên lấy một ít xòe tay, giơ cao khỏi đầu hỏi: “Chừng đủ ?”

Nghe tiếng gọi, Dư Lẫm đầu . Tần Miên đang xổm cửa tủ bếp, bàn tay giơ cao quá đỉnh đầu, trong lòng bàn tay là vài tép tỏi và một củ gừng nhỏ. Những ngón tay thon dài của cô lấm lem chút bụi đất vì cầm củ gừng. Từ cao xuống, bất ngờ chạm đôi mắt trong veo sáng ngời của cô.

“Đủ .” Dư Lẫm giật hồn, đáp lời tiếp tục xử lý mớ rau cải đang rửa dở.

Tần Miên ồ lên một tiếng, đóng cửa tủ dậy tiến đến bên cạnh Dư Lẫm. Bồn rửa bát hai ngăn, Dư Lẫm đang dùng một bên, cô liền chiếm luôn bên còn . Hai ngăn bồn rửa sát , sự xuất hiện của Tần Miên khiến gian bỗng trở nên chật chội. Tần Miên ngửi thấy mùi hương toát từ . Lần mùi hương nhàn nhạt, mùi tuyết tùng như hôm mà là một mùi dịu nhẹ hơn. Dù , nó vẫn dễ chịu. Tần Miên lén lút hít hà thêm vài bận. Cánh mũi phập phồng liên tục trông vô cùng đáng yêu.

Sau khi rửa xong hành gừng tỏi và đặt đĩa, Tần Miên nghiêng hỏi tiếp: “Tiếp theo rửa gì nữa đây?”

Dường như Tần Miên nghiện việc rửa rau mất , ánh mắt chứa chan đầy hy vọng. Dư Lẫm cô, chần chừ vài giây phần thỏa hiệp.

“Khoai tây.”

“Rõ.”

Tần Miên sải bước đến đảo bếp, hăng hái mở túi nilon đựng khoai tây. Bên trong bốn củ, cô sang hỏi Dư Lẫm: “Làm hết chỗ luôn hả ?”

“Ừm.”

Tần Miên hớn hở ôm đống khoai tây bồn rửa, thao tác rửa ráy vô cùng dứt khoát và gọn gàng. Vừa kỳ cọ từng củ khoai tây, cô hỏi: “Dao nạo vỏ để ở thế ?”

Dư Lẫm liền đưa mắt về phía đống khoai tây trong bồn rửa, đặt mớ rau rửa sạch sang một bên tiện tay lấy con d.a.o nạo để ngay cạnh. Một chiếc d.a.o nạo hiện trong tầm mắt, một đầu bàn tay sạch sẽ của Dư Lẫm cầm hờ. Đôi mắt Tần Miên tràn ngập ý , cô kéo dài giọng điệu: “Cảm ơnnn.”

Cầm lấy d.a.o nạo, một tay Tần Miên giữ chặt củ khoai tây, vẻ mặt cực kỳ tập trung. Dư Lẫm vài giây, chợt giọng Tần Miên lọt tai: “Anh cứ yên tâm , ở nhà cũng giúp việc nhà lắm đấy.”

Tần Miên giơ củ khoai tây lên, xoay vài vòng trung: “Nạo khoai tây với chỉ dễ như trở bàn tay.” Vừa dứt lời, cô đưa d.a.o nạo gọt bay một lớp vỏ mỏng.

Dư Lẫm: “...”

Anh yên tâm chuẩn các nguyên liệu khác.

...

Rửa rau xong xuôi, Tần Miên tự giác lui khỏi nhà bếp, nhường gian cho Dư Lẫm trổ tài. Dù thì chuyện cô thể cũng chỉ dừng ở việc phụ giúp rửa rau mà thôi. Tuy nhiên, Tần Miên xa, cô loanh quanh bên đảo bếp, đăm đăm Dư Lẫm thái rau. Bị ánh mắt trực diện của cô cho tự nhiên, Dư Lẫm ngẩng đầu lên. Bốn mắt , Tần Miên nhanh nhảu giải thích: “ đang học hỏi kinh nghiệm.”

Dư Lẫm mặc kệ cô. Tần Miên nào chịu giữ im lặng. Cứ dăm ba phút, bên tai văng vẳng tiếng cảm thán của cô: “Miếng cà rốt hình thoi thái ghê á”, “Chà, thái khoai tây sợi mỏng như giỏi thật đấy”, “Ủa, băm tỏi mà cũng nhiều kiểu nữa hả”. Đầu óc Dư Lẫm ong ong nhức cả đầu. Anh đặt con d.a.o xuống, vô cùng bất lực lên tiếng: “Im lặng nào.”

Tần Miên mím môi: “Vâng.”

“Cho nốt một câu cuối cùng thôi.” Tần Miên đưa ngón trỏ lên môi động tác cầu xin. Dư Lẫm im lặng chờ đợi lời cô định thốt . Tưởng rằng là một câu cảm thán phô trương nào đó, nhưng ngờ Tần Miên cất giọng với thái độ vô cùng tự hào: “Dư Lẫm, giỏi quá mất.”

Dư Lẫm: “...”

Anh thái xong rau củ, chuẩn bật bếp xào nấu.

Dư Lẫm ngoái đầu liếc Tần Miên một cái, ánh mắt lộ rõ ý tứ “Cô định ngoài ?”.

Tần Miên lắc đầu quầy quậy: “ học hỏi kinh nghiệm chứ.”

Dư Lẫm buồn thêm gì nữa. Bật bếp, chảo nóng liền đổ dầu . Sau tiếng xèo xèo vang lên, mùi thơm của thức ăn bắt đầu lan tỏa khắp gian bếp. Ban đầu Tần Miên cũng đói lắm, nhưng ngửi thấy mùi thơm , bụng cô réo lên ùng ục mấy tiếng.

Trần Tư Kỳ đang chơi ngoài phòng khách ngửi thấy mùi thơm cũng lóc cóc chạy : “Thơm quá mất.”

Tần Miên đưa tay nhéo má con bé, hai chị em tủm tỉm. Dư Lẫm đầu thì bắt gặp cảnh tượng hai chị em bên đảo bếp, đồng thanh thốt lên: “Thơm quá .”

Dư Lẫm sững sờ một chốc, đó gượng gạo mặt tự nhiên. Thế là ngại ngùng ? Tần Miên chống hai tay lên cằm, chăm chú quan sát bóng lưng Dư Lẫm, khóe môi khẽ cong lên.

Nửa tiếng , ánh mắt rực lửa của Tần Miên, Dư Lẫm bưng món ăn cuối cùng lên đảo bếp.

“Ăn cơm thôi.” Dư Lẫm dứt lời, Tần Miên lập tức giơ tay xung phong: “Để xới cơm cho.”

Tần Miên hăng hái như , Dư Lẫm cũng mặc kệ cô. Anh xoay cởi tạp dề. Trần Tư Kỳ gọi ăn cơm liền cuống cuồng kéo Dư Trừng : “Ăn cơm ăn cơm thôi.”

Bốn quây quần quanh đảo bếp. Tần Miên đối diện với Dư Lẫm. Trước khi động đũa, Tần Miên quên lấy điện thoại chụp bàn ăn gồm bốn món mặn và một món canh bàn. Dư Lẫm tưởng cô định đăng lên dòng thời gian Wechat nên bận tâm. Ai ngờ, ngay khi Tần Miên đặt điện thoại xuống thì điện thoại của rung lên hai tiếng. Tần Miên nhướn mày , hiệu rằng cô nhắn tin cho . Dư Lẫm nghi hoặc nhấc điện thoại lên, màn hình khóa hiển thị hai tin nhắn Wechat mới. Anh mở ứng dụng , avatar của Tần Miên nhảy tót lên vị trí đầu tiên. Wechat của tính năng ghim tin nhắn, thế nên ai nhắn tin đến thì khung chat của đó sẽ tự động nhảy lên cùng.

Loài ngủ đông: [Hình ảnh]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/huong-dan-theo-duoi-crush/chuong-8.html.]

Loài ngủ đông: [Ten tèn tèn, hãy chiêm ngưỡng thành quả lao động của nào ~]

Dư Lẫm bấm mở bức ảnh lên xem, nhưng qua góc chụp của Tần Miên, món ăn trông thực sự vô cùng hấp dẫn. Dư Lẫm hạ điện thoại xuống. Ngẩng đầu lên thì thấy Tần Miên đang tủm tỉm với . Anh giả vờ như thấy, gắp món ăn mặt lặng lẽ thưởng thức bữa trưa.

Tần Miên cũng chẳng phật ý. Cô nếm thử một miếng đồ ăn cực kỳ nịnh nọt khen ngợi: “Ngon tuyệt cú mèo luôn.”

Tần Miên liếc mắt sang Trần Tư Kỳ. Hai chị em vô cùng ăn ý, đồng loạt giơ ngón tay cái về phía Dư Lẫm tỏ vẻ thán phục.

Dư Lẫm giữ nguyên vẻ mặt nghiêm nghị: “Tập trung ăn cơm .”

Tần Miên tinh nghịch chớp mắt: “Thì vẫn đang ăn mà.”

Dư Lẫm: “...”

...

Ăn xong, Tần Miên xung phong nhận nhiệm vụ rửa bát.

Dư Lẫm cản cũng cản .

Tần Miên đeo tạp dề , bê bộ bát đũa bồn rửa, sự hướng dẫn bằng ánh mắt của Dư Lẫm, cô nhanh chóng tìm thấy giẻ rửa bát. Trong lúc Tần Miên dọn rửa, Dư Lẫm xa mà chỉ nán lau dọn quanh khu vực đảo bếp. Tiếng nước chảy róc rách hòa cùng tiếng Tần Miên khẽ hát nhẩm.

Rửa xong bát, Tần Miên thấy Dư Lẫm vẫn còn đó. Cứ tưởng đang đóng vai giám sát viên nên cô cố tình giơ một chiếc bát lên mặt , dùng ngón tay cọ xát thành bát tạo tiếng rít sạch bong kin kít.

“Rửa sạch bong còn một vệt dầu mỡ nào luôn nhé.” Tần Miên hớn hở tranh công.

Dư Lẫm gật đầu, vòng qua đảo bếp bước khu vực nấu nướng bên trong. Anh kéo cửa tủ , lộ một chiếc tủ kim loại lớn. Tần Miên tò mò liếc . Cỗ máy trông quen quen, cô bán tín bán nghi hỏi: “Tủ sấy bát đĩa hả ?”

Dư Lẫm: “Cũng gần như thế.”

Nghe câu “cũng gần như thế” của , Tần Miên xác nhận một nữa: “Chẳng lẽ... đây là máy rửa bát ?!”

Dưới ánh mắt chăm chú của Tần Miên, Dư Lẫm điềm nhiên gật đầu: “Ừm.”

Thế tức là nhà máy rửa bát, nãy giờ cô hì hục rửa đống bát đó gì? Tần Miên ôm chặt chiếc bát trong tay, cảm thấy bực tức nên lời. Cuối cùng, cô đành cứng miệng vớt vát thể diện: “Do chăm chỉ thôi.”

Dư Lẫm cố nén , cẩn thận xếp từng chiếc bát Tần Miên rửa xong máy. Tần Miên bắt gặp khóe môi đang vểnh lên kịp thu của , cô khoanh tay sang một bên, hờn dỗi mát: “Muốn thì cứ việc .”

mà.” Tần Miên đột ngột rướn tới gần, đôi mắt lúng liếng chớp chớp như khám phá một châu lục mới: “Dư Lẫm, lúc trông trai lắm đấy.”

Bình thường Dư Lẫm luôn toát vẻ xa cách lạnh lùng “ sống chớ gần”, nhưng khi mỉm , lớp băng giá như tan chảy vài phần, khiến cảm giác dễ gần hơn hẳn. Nghe Tần Miên , Dư Lẫm lập tức thu nụ , vụng về lấp l.i.ế.m phản bác: “Cô nhầm .”

Tần Miên lắc đầu tiếc nuối như đ.á.n.h mất món hời lớn: “Cười như thế mà nhiều một chút, đúng là phí của trời.”

Dư Lẫm vờ như thấy, chống tay lên mép bếp, đóng cửa máy rửa bát .

Thấy im lặng, Tần Miên tự biên tự diễn: “Không trông cũng trai chán.”

“Ủa?” Tần Miên chợt bẻ lái câu chuyện.

“Dư Lẫm , lúc Dư Trừng lên thì trông sẽ như thế nào nhỉ?”

Từ lúc quen hai em nhà họ, Tần Miên bao giờ thấy Dư Trừng lấy một cái. Hai em nhà đúng là đua xem ai mang vẻ mặt tảng băng giỏi hơn mà. Dư Lẫm cũng đưa mắt về phía Dư Trừng đang ở phòng khách. Cô bé và Trần Tư Kỳ đang xếp hình lego. Trần Tư Kỳ ghép thành công mảnh ghép cuối cùng, hớn hở giơ hai tay lên hiệu đập tay ăn mừng với Dư Trừng. Dư Trừng Trần Tư Kỳ ép đập tay chung, động tác tuy máy móc cứng nhắc nhưng trong đáy mắt ánh lên ý , lúm đồng tiền bên má cũng ẩn hiện.

“Nếu nhầm thì nãy Dư Trừng mỉm đúng .” Tần Miên lẻn đến kề vai sát cánh bên cạnh Dư Lẫm từ lúc nào, cùng dõi theo hai đứa trẻ chơi đùa ngoài phòng khách.

Dư Lẫm gật đầu: “ thế.”

Một tuần , bố Dư Lẫm vì lý do công việc nên lượt chuyển nước ngoài công tác. Hồ sơ học bạ của Dư Trừng kịp chuyển nước ngoài, thế là họ bèn gửi Dư Trừng đến chỗ Dư Lẫm. Lúc Dư Trừng chào đời, Dư Lẫm đang du học. Anh chỉ thấy em gái qua video do gọi. Hai em chỉ qua màn hình đúng một giây thì Dư Trừng òa nức nở, khiến cuộc gặp gỡ đầu tiên cứ thế mà kết thúc dang dở.

Sau , khi Dư Trừng lớn hơn một chút, hai cũng gặp qua video. Chỉ là trong cuộc gọi , đầu tiên Dư Lẫm thấy dịu dàng dỗ dành Dư Trừng ăn cơm, lúc nào cũng gọi con bé là “bé ngoan”. Ngay cả một luôn nghiêm khắc như bố cũng nở nụ hiền hậu. Khung cảnh gia đình ba hạnh phúc đó vô tình cứa một nhát d.a.o trái tim Dư Lẫm.

Dần dà, ít khi nhận cuộc gọi video của , thời gian trôi qua, đến những cuộc gọi điện thoại thông thường cũng thưa thớt hẳn . Dư Lẫm từng đinh ninh rằng chí ít trong một thời gian dài sắp tới, hai họ sẽ gặp .

Nào ngờ, đưa Dư Trừng đến sống chung với . Dư Trừng chỉ gọi một tiếng “” hờ hững, hai em cứ thế bắt đầu cuộc sống chung một mái nhà một cách vội vã.

Lúc đầu, Dư Lẫm nghĩ sự lạnh nhạt của Dư Trừng chỉ là do hai quen với . càng sống chung lâu, mới nhận bản tính Dư Trừng thực sự lạnh nhạt, thậm chí suy nghĩ của con bé còn trưởng thành hơn hẳn những đứa trẻ cùng trang lứa.

Thế nhưng giờ đây, con bé chơi đùa vui vẻ cùng Trần Tư Kỳ, cuối cùng nó cũng bộc lộ dáng vẻ năng động, hoạt bát vốn của một đứa trẻ. Tần Miên cảm nhận sự lạnh lẽo quanh giảm đôi chút, cô chủ động vỗ nhẹ vai .

Khi Dư Lẫm , Tần Miên dùng ngón trỏ và ngón giữa ấn hai bên khóe miệng để mẫu, ý bảo hãy lên một cái.

“Hai em nhà lên đều , đáng lẽ nhiều lên mới đúng chứ.”

Tần Miên tươi rạng rỡ: “Lúc nào cũng mỉm thì may mắn tự nhiên sẽ đến.”

Ánh nắng ấm áp cùng nụ của cô lập tức rọi thẳng đôi mắt của Dư Lẫm.

 

Loading...