Hướng Dẫn Theo Đuổi Crush - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-07-28 16:23:30
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi tối, Tần Miên máy tính vẽ bản thảo, điện thoại dựng ngay bên cạnh để gọi video với Phương Mân. Khi Tần Miên kể chuyện trưa nay sang nhà Dư Lẫm ăn chực, Phương Mân ồ lên: “Mới mấy ngày mà tiến triển đến mức nhà ăn chực cơ đấy.”

Tần Miên ưỡn n.g.ự.c tự đắc: “Chứ nữa.” Giọng điệu giấu nổi sự tự hào: “Mình bảo là nhịp điệu của riêng mà.”

Phương Mân liên tục thốt lên mấy chữ “ ”, đồng tình với cái gọi là “nhịp điệu” của cô bạn .

“Mình thấy chắc chẳng bao lâu nữa là hai thành đôi .” Phương Mân bắt đầu phân tích một cách lý trí. Theo cái của cô, một vẻ ngoài lạnh lùng như tảng băng mà cho phép khác bước lãnh địa riêng của , điều đó cho thấy sự nhượng bộ và bao dung lớn .

Tần Miên tính tình hoạt bát, nhiệt tình, chẳng khác nào một vầng mặt trời nhỏ. Đi đến , ánh nắng của cô cũng len lỏi từng ngóc ngách dù là nhỏ bé nhất. Thế nên việc một như Dư Lẫm cô thu hút âu cũng là chuyện đương nhiên.

Nghe Phương Mân , Tần Miên toe toét khép nổi miệng. Cô đặt bút xuống, chắp hai tay thành khẩn cầu nguyện: “Xin thần linh phù hộ cho con sớm ngày đạt thành tâm nguyện, cưa đổ Dư Lẫm.”

Vì hạnh phúc của bạn , Phương Mân cũng chắp tay theo: “Xin phù hộ cho Tần Miên sớm ngày cưa đổ Dư Lẫm.”

Tần Miên cảm động vô cùng: “Đến lúc kết hôn, nhất định bàn tiệc chính nhé.”

Phương Mân vuốt tóc đắc ý: “Và là phù dâu nữa chứ.”

“Phù dâu duy nhất luôn.”

Nói xong, cả hai bật nắc nẻ vì lời hứa hẹn đầu đuôi . bao lâu thì Phương Mân gọi . Tần Miên quán bar của bạn bận nên hai chúc ngủ ngon cúp máy.

Bản thảo vẫn vẽ xong, Tần Miên đeo tai nhạc vẽ. Vô tình bài nhạc ngọt ngào vang lên, trong đầu cô bỗng bật hình ảnh nụ mỉm của Dư Lẫm. Tần Miên quá hiểu cảm giác là gì, cô vội vàng phác họa những đường nét cơ bản khi nguồn cảm hứng chợt lóe lên biến mất. Chẳng bao lâu , một bản phác thảo với bầu khí ngập tràn lãng mạn hiện : Nam chính tựa đảo bếp, khóe môi khẽ cong lên, ánh nắng nghiêng nghiêng hắt từ cửa sổ, in bóng hai trải dài sàn nhà. Nữ chính dùng hai ngón tay chỉ mặt dạy nam chính cách , đỉnh đầu là khung thoại của nữ chính: “Đẹp trai thế nhiều một chút thì phí quá mất.”

Tần Miên những bong bóng màu hồng mộng mơ do chính tay lén thêm quanh mép màn hình, khuôn mặt nhỏ nhắn bất chợt nóng ran lên. Cô nhào lên giường, lăn lộn mấy vòng mới dịu nhiệt độ mặt. Sau khi bình tĩnh , Tần Miên mở khung chat với biên tập viên, gửi bản phác thảo vẽ và cốt truyện tóm tắt sang. Đối phương nhận file, đầy vài phút gửi một tràng dấu chấm than dài thườn thượt.

Biên tập viên: [Được đấy cô nương, cuối cùng cũng khai thông bế tắc . Bản phác thảo vẽ cảm xúc lắm. Linh cảm mách bảo rằng, cuốn tiếp theo mà theo đề tài , nhất định sẽ hot.]

Nhận sự công nhận từ biên tập, Tần Miên mở bức phác thảo ngắm nghía thêm nữa. Sao thể vẽ thế cơ chứ! Tiểu Miên , mày siêu thật đấy!

Tần Miên phấn khích gào thét trong lòng trả lời biên tập: [Biên tập , em sẽ cố gắng vẽ thật .]

Biên tập viên: [Ừm ừm. Đã nghĩ tên truyện ?]

Tên truyện á... Tần Miên khựng , nãy giờ cứ mải sướng rơn cả mà quên béng mất việc đặt tên: [Hiện tại thì T_T]

Biên tập cũng ép uổng: [Em cứ vẽ xong bộ đang dở nhé.]

Loài ngủ đông: [Vâng!]

Kết thúc cuộc trò chuyện với biên tập viên, Tần Miên ngó sang khung chat với Dư Lẫm. Vừa nhấp thấy ngay khuôn mặt trai của . Tần Miên nhoẻn miệng như một kẻ ngốc, lát mới nhận phía là một màu xanh lá hiển thị tin nhắn của cô, còn Dư Lẫm thì hiếm khi hồi đáp. Dù , Tần Miên cũng chẳng mấy bận tâm, những ngón tay thoăn thoắt gõ phím, nôn nóng chia sẻ tin vui với .

Ở bên chiến tuyến, Dư Lẫm tắm rửa xong chuẩn ngủ thì Wechat báo tin nhắn đến.

Là tin nhắn từ Tần Miên: [ vẽ xong một bản phác thảo ưng ý cực kỳ, biên tập cũng khen nức nở. Bây giờ chia sẻ cho xem nè. Anh là thứ hai chiêm ngưỡng bản gốc đấy nhé.]

Cái gì thế ? Dư Lẫm mất vài giây để hình dung xem chuyện gì đang xảy . Giây tiếp theo, Tần Miên gửi bức vẽ sang. Thoạt , bố cục bức tranh . Dư Lẫm thầm nghĩ. Cho đến khi dòng chữ bên cạnh đầu nữ chính ở cuối bức tranh, vẻ mặt lạnh lùng đổi của Dư Lẫm bỗng chốc buông lỏng .

Lời quen quen, hành động quen quen. Hình ảnh khiến tự nhiên nhớ cảnh tượng trong bếp chiều nay. Bàn tay vô thức đưa lên theo động tác đó. Khi nghiêng đầu, thấy hình ảnh phản chiếu của cửa kính. Hai ngón tay ngốc nghếch ấn khóe miệng, tạo một nụ gượng gạo chẳng tự nhiên chút nào. Dư Lẫm bỗng sững . Thật thể tin nổi cái hành động trẻ con do chính . Anh ngượng ngùng đưa tay gãi gáy, đặt điện thoại xuống, tắt đèn ngủ.

Tần Miên đợi mấy phút vẫn thấy Dư Lẫm trả lời, cô cũng chẳng để bụng mà gửi thêm một tin nhắn chúc ngủ ngon cuộn tròn trong chăn ngủ.

...

Hôm , Tần Miên bận rộn chạy deadline nên quyết định đóng cửa bế quan tỏa cảng.

Lúc ăn trưa, Tần Miên tranh thủ ngó qua điện thoại thì thấy Dư Lẫm vẫn im bặt. Tần Miên c.ắ.n cắn môi suy nghĩ, tì cằm lên đôi đũa hỏi Trần Tư Kỳ xem con bé sang rủ Dư Trừng chơi .

Trần Tư Kỳ lắc đầu từ chối.

Tần Miên thắc mắc: “Tại ? Hôm qua hai đứa chơi với vui lắm mà.”

Trần Tư Kỳ lầm bầm: “Cũng vui lắm ạ.”

Dư Trừng đúng là con mọt sách chính hiệu, mỗi ngày ngoài bài tập thì chỉ bài tập.

Trần Tư Kỳ vốn là đứa ham học, thỉnh thoảng lôi sách vở học bài một chút thì còn , chứ bắt nó lúc nào cũng cắm đầu học thì thà g.i.ế.c nó còn hơn.

Tần Miên nhún vai ép: “Vậy cũng .” Dù hôm nay cô cũng thời gian.

Tần Miên hì hục vẽ đến tận tối mịt, bàn tay cầm bút mỏi nhừ. Cô lôi trong ngăn kéo một miếng cao dán salonpas dán tay.

Cập nhật xong chương mới, Tần Miên vươn vai bước khỏi phòng: “Mẹ ơi, con xuống nhà dạo một lát.”

Mẹ Tần đang bận cày phim ngoài phòng khách, đúng lúc bộ phim đang chiếu đến đoạn cao trào gay cấn nên bà chỉ ừ hử đáp qua loa cho lệ.

Tần Miên bĩu môi, tiến gần bò lên lưng Tần, cố ý cao giọng: “Mẹ! Con đây.”

“Cái con bé , giật cả .” Mẹ Tần hoảng hốt, vỗ nhẹ cô, đến khi ngoảnh thì đoạn phim chiếu xong mất .

Tần Miên tít mắt đắc ý.

Vừa bước đến cửa thì Tần gọi giật : “Tiện thể xách luôn mấy túi rác xuống vứt .”

“Tuân lệnh.”

Xách hai túi rác to bự chảng thang máy, Tần Miên gương vuốt vuốt mớ tóc rối bù.

Bầu trời tối sầm, hệ thống đèn đường trong khu dân cư đồng loạt bật sáng. Vứt rác xong, Tần Miên men theo con đường tản bộ. Cứ vài bước bắt gặp vài ông cụ, bà lão trong khu đang dắt tay dạo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/huong-dan-theo-duoi-crush/chuong-9.html.]

Tần Miên rảo bước đến t.h.ả.m cỏ, thấy mấy chú ch.ó Golden Retriever đang nô đùa đó.

Đi dạo một lúc thấm mệt, Tần Miên tìm một chiếc ghế dài nghỉ, ngửa cổ thả hồn lên bầu trời.

Bầu trời đêm nay đầy và sáng lấp lánh, xem chừng ngày mai là một ngày nắng đây.

Tần Miên ngắm một lúc định về. Vừa đầu , cô bắt gặp một bóng đang chạy về phía đường chạy bộ. Đồng t.ử cô bỗng chốc co rụt , cô vụt phắt dậy khỏi ghế: “Dư Lẫm!”

Dư Lẫm mặc đồ thể thao màu đen đang chạy bộ buổi tối, thấy Tần Miên bên đường, tháo tai , nhịp chạy cũng chậm dần.

Tần Miên tiến gần, trong mắt ánh lên niềm vui giấu nổi: “Trùng hợp quá.”

Đến gần Dư Lẫm, ánh mắt Tần Miên tự động chuyển hướng khóa chặt lồng n.g.ự.c đang phập phồng lên xuống của . Cơ n.g.ự.c vì vận động mạnh mà căng phồng lên, độ vòm , trông hề mỡ màng chút nào. Đứng ở cách gần như thế , Tần Miên thậm chí thể rõ cả tiếng thở hổn hển của .

Đôi tai giấu mái tóc cô âm thầm nóng ran. Tần Miên chằm chằm n.g.ự.c , buông một câu hỏi thừa thãi: “Anh đang chạy bộ buổi tối .”

Dư Lẫm nghiêng đầu nghi hoặc. Anh thấy trang phục đang mặc chứng minh rõ ràng điều đó mà.

Tần Miên cũng lập tức nhận hỏi một câu ngu ngốc hết sức. Cô luống cuống rút khăn giấy , vội vàng đổi chủ đề: “Bức vẽ gửi tối qua, xem ?”

Động tác lau mồ hôi của Dư Lẫm sượng , tay tự nhiên siết chặt tờ giấy ăn: “Xem .”

“Thấy thế nào thấy thế nào?” Tần Miên ngước mắt chờ mong y hệt một học sinh tiểu học đang chờ cô giáo khen ngợi.

Dư Lẫm gật đầu: “Không tệ.”

Tần Miên chắp tay lưng: “Còn gì nữa ?”

Còn gì nữa ư? Dư Lẫm cau mày đầy khó hiểu.

Tần Miên phì , đúng là đồ khúc gỗ.

“Tranh vẽ như thế, công lao lớn nhất là của cơ mà. Anh khen tranh , cũng nên khen cả họa sĩ .”

Dư Lẫm: “...”

Anh bất lực Tần Miên. Tần Miên thấy chọc ghẹo Dư Lẫm thành công nên tươi rói. Dư Lẫm đeo tai , ngăn cách luôn cả tràng giòn tan của cô. Tần Miên thấy liền kìm nén tiếng , cô né sang một bên nhường đường cho Dư Lẫm, còn thêm động tác mời vô cùng điệu đà. Dư Lẫm hề do dự, nhấc chân tiếp tục chạy. Nhìn bóng lưng chạy xa dần của Dư Lẫm, Tần Miên chép miệng lẩm bẩm, động tác dứt khoát quá mất. Cô chu môi phồng má, lủi thủi chiếc ghế ban nãy.

Lần tiếp theo Dư Lẫm chạy qua khu vực , Tần Miên vẫn đó. Hai vô tình chạm mắt , Tần Miên vẫy tay chào . Dư Lẫm giảm tốc độ chuyển sang bộ. Thấy , Tần Miên lon ton chạy tới: “Anh chạy nữa ?”

“Ừm.”

“Vậy dạo cùng nhé.” Tần Miên mang hẳn luận điểm của chuyên gia để dẫn chứng: “Trên mạng tập thể d.ụ.c sẽ sản sinh dopamine, nhưng khi ngừng tập thì cảm xúc tụt dốc. Đi dạo một cô đơn lắm.”

Dư Lẫm: “...”

Hai sóng vai thả bộ. Có Tần Miên ở bên cạnh, bầu khí chẳng bao giờ lo chìm nghỉm.

Tần Miên hỏi: “Anh thường xuyên chạy bộ buổi tối ?”

Dư Lẫm: “Lúc nào thời gian thì chạy.”

Tức là thường xuyên chạy . Tần Miên bỗng thấy thiệt thòi quá lớn. Theo lời Tần thì Dư Lẫm chuyển đến đây hơn một tháng . Giá mà cô chịu khó ngoài dạo sớm hơn một chút thì bây giờ khi hai nắm tay tung tăng cũng nên. Tần Miên đè nén sự tiếc nuối trong lòng, giơ ngón tay cái lên: “ thì chẳng chút thiên phú vận động nào cả. Cơ mà công việc của cũng chẳng thời gian tập thể d.ụ.c nữa.”

Tần Miên tiếp: “Anh , hôm nay lì trong nhà vẽ bản thảo cả ngày trời. Trừ lúc ăn cơm với vệ sinh thì hề rời mắt khỏi màn hình máy tính. Tay bây giờ còn đang dán cao đây .” Tần Miên bắt đầu kể khổ, giơ cổ tay dán miếng cao dán salonpas cho Dư Lẫm xem.

Dư Lẫm gật gù chiều hiểu. Thảo nào lúc nãy cứ ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng phát từ cô.

cũng may là cuối cùng cũng nộp bản thảo kịp tiến độ. Còn thì , hôm nay gì?”

“Chẳng gì cả, chỉ ở nhà thôi.” Dư Lẫm trả lời.

Nghe , Tần Miên nheo mắt liếc xéo : “Gõ code ?”

Dư Lẫm lắc đầu: “Đọc sách.”

“Sách gì thế?” Tần Miên tỏ vô cùng ham học hỏi.

“Về máy tính.”

“Hả?” Tần Miên tụt hứng ngay lập tức.

“Thế thì thôi bỏ . Nếu là tác phẩm văn học thì còn hứng thú tìm , chứ sách về máy tính đối với thì chẳng khác gì thiên thư cả. Hồi học sợ nhất mấy môn Vật lý với Hóa học, nghĩ thôi cũng đau hết cả đầu.”

Dư Lẫm: “Thực cũng khó lắm .”

“Không .” Tần Miên lắc đầu quầy quậy, hỏi: “Anh bao giờ thi Vật lý một chữ ?”

Dư Lẫm lắc đầu: “Chưa.”

đấy.” Tần Miên chẳng hề cảm thấy hổ chút nào, cô kể chuyện đáng hổ thời cấp ba cứ như đang kể chuyện : “Lần đó đội sổ lớp, cô giáo cạn lời với luôn. Thế nên lúc phân ban, dứt khoát chọn ban Xã hội.”

Nghe cô kể, khóe môi Dư Lẫm bất giác nhếch lên.

Trời tối mịt mù nên Tần Miên thấy, cô tiếp tục luyên thuyên: “Thế nên khâm phục mấy bạn học giỏi tự nhiên lắm. mà đối với mấy môn tự nhiên thì đành xin kiếu. Dù thì thời gian nghỉ ngơi mà vẫn sách chuyên ngành máy tính, đúng là con ong chăm chỉ đấy.”

Dư Lẫm trầm ngâm. Thực nguyên nhân chính là vì chẳng sở thích gì đặc biệt cả. Hai cùng bước thang máy. lúc đang là giờ cao điểm sử dụng thang máy nên phía họ một tốp cùng ùa . Tần Miên bấm tầng xong thì đám đông đẩy lùi về phía , tấm lưng mỏng manh dán chặt vách thang máy. Mặc dù , những phía vẫn tiếp tục chen lấn, khiến Tần Miên ép chặt đến mức kiễng chân lên.

Giữa lúc Tần Miên đang nhăn nhó khổ sở cố gắng thu hẹp gian của hết mức thể, thì bỗng nhiên một lực đẩy vô hình kéo tuột cô sang một bên.

 

Loading...