Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 49

Cập nhật lúc: 2026-08-02 05:57:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai thanh kiếm va chan chát, phát âm thanh chói tai đến rợn . Lý Thừa Di sức chống trả, trong khi vẻ mặt Phó Hằng vặn vẹo đầy hung tợn.

Đột nhiên, từ ngoài điện vang lên tiếng bước chân dồn dập, rầm rập như sấm. Cấm vệ quân, ám vệ và các lực lượng khác rốt cuộc cũng đổ dồn , tạo thành vòng vây khép kín, bao vây bộ đám nghịch tặc. Cửa chính bịt kín, lối thoát đều chặn , nhóm của Phó Hằng rơi thế tiến thoái lưỡng nan.

Khoảng thời gian câu giờ quý giá rốt cuộc phát huy tác dụng. Tất cả tai mắt, mật thám do Hoàng đế bí mật bố trí cũng vị trí sẵn sàng. Đám thuộc hạ ít ỏi theo Phó Hằng nhanh chóng khống chế gọn gàng.

Sắc mặt bậc đế vương vẫn bình thản như , sự căng thẳng ban nãy tan biến. Ngài từ tốn vuốt ve, chỉnh nếp nhăn tấm long bào vàng rực rỡ.

"Lịch sử bởi kẻ thắng trận, ?"

Phó Hằng vẫn giữ nguyên vẻ điềm nhiên, dẫu đang vây hãm tư bề, bàn tay cầm kiếm của ông vẫn thong thả thu . Đám thị vệ đồng loạt tiến lên một bước, chỉ chờ một tiếng lệnh là sẽ xông bắt trói tất cả.

Phó Hằng hất tung chiếc áo choàng, để lộ bộ áo giáp kiên cố, sắc lạnh. Ông tung ngay một cước đá văng kẻ ngáng đường mặt. "Bệ hạ nghĩ rằng chỉ ngần sự chuẩn thôi chứ."

Phó Hằng hất mũi chân, hất văng đoạn kiếm gãy đất lên, phóng vút nó . Ngay lập tức, một chùm pháo hoa nổ tung sáng rực cả một góc trời. Ông gằn sảng khoái, đôi mắt hung tợn trừng trừng lên phía . Chưa kịp động tĩnh gì tiếp theo, hai chân ông bỗng mềm nhũn, thanh kiếm trong tay cũng chực trượt rơi xuống. Nếu nhanh tay chống kiếm xuống đất, e rằng ông quỳ sụp xuống .

Ông trợn trừng mắt gầm lên: "Các ngươi giở trò gì thế !"

Mũi kiếm của Lý Thừa Di vẫn chĩa thẳng ông , giọng điệu điềm tĩnh: "Phó đại nhân, sức cùng lực kiệt thì đừng vùng vẫy vô ích nữa." Bàn tay đang giấu lưng của Lý Thừa Di thực chất cũng đang run lẩy bẩy, mất hết sức lực.

Phó Hằng vẫn ngoan cố chịu nhận thua, hai mắt vằn lên những tia m.á.u đỏ ngầu. Lần ông chỉ mang theo một nhóm nhỏ tinh , cốt là để chiêm ngưỡng t.h.ả.m cảnh của bọn chúng , huống hồ đạo quân của ông đang trực sẵn bên ngoài cửa cung. Pháo hoa nổ vang trời vụt tắt, đó chính là ám hiệu ông thống nhất từ . Vậy mà bên ngoài cổng vẫn im lìm một tiếng động. Đội quân phục kích bên ngoài đích Phó Hằng giao phó cho Tiêu Phong, còn tập luyện đến cả trăm ngàn , cớ xảy sai sót chí mạng thế ?!

Ngoài ông , những khác cũng ít nhiều cảm thấy cơ thể rã rời. Ngay cả nhóm của Thái phó đang nấp tấm bình phong cũng chịu chung phận, thậm chí còn thê t.h.ả.m hơn. Quý An gần như xụi lơ mặt đất. Tiếng hương trầm cháy lách tách trong lư hương chợt vang lên khe khẽ. Hắn hiểu vấn đề, liền chỉ tay chiếc túi thơm đang đem mồi lửa bên trong. Đáng tiếc là chẳng thốt nổi nên lời.

Đàn Phục mím môi, khẽ mỉm . Liều lượng hương liệu đối với nàng chẳng bõ bèn gì, cơ thể miễn nhiễm. Nàng lấy độc trị độc, lợi dụng luôn những vật liệu sẵn . Trong túi thơm của Quý An chứa loại gỗ đàn hương mà các công t.ử bột dùng, kết hợp với hương ngùy hoa đang đốt trong cung điện hôm nay. Hai thứ khi đốt chung sẽ tạo thành t.h.u.ố.c mê.

Trong gian kín bưng, chẳng ai mảy may để ý đến làn hương thoang thoảng xộc mũi, bởi trong hoàng cung, chuyện là điều quá đỗi bình thường. Những cuộc đấu đá công khai còn thu hút sự chú ý hơn nhiều so với những mưu hèn kế bẩn giấu giếm . Phương án của Đàn Phục cũng chỉ là kế hoãn binh, cốt để tranh thủ thêm chút thời gian. Cùng lắm, nếu đám tay chân của Phó Hằng mạnh bạo xông , thì họ vẫn thể bắt ông con tin để thương lượng.

Thời gian từng giọt từng giọt trôi qua. Ám hiệu của Phó Hằng hẳn là vô dụng. Tuy tướng sĩ bên ngoài động tĩnh gì, nhưng đám nội gián cài cắm trong cung hành động y như kế hoạch. Đáng tiếc là lực lượng chủ lực vẫn đang bên ngoài. Cuối cùng, Phó Hằng cũng thất thế đông, Lý Thừa Khải khống chế từ phía , ép quỳ gối ngay giữa đại điện.

Gương mặt Phó Hằng hằn lên sự bàng hoàng thể tin nổi. Ông thể nào hiểu nổi tại một kế hoạch hảo đến thế đẩy bước đường cùng . Đôi mắt ông trợn ngược lên khi thấy Đàn Phục thong thả bước từ tấm bình phong, cổ họng khản đặc gào lên: “Ngươi... Sao ngươi ở đây!"

Thực , trong chớp mắt, chuyện sáng tỏ trong đầu Phó Hằng. Mọi suy nghĩ như xâu chuỗi bởi một sợi dây vô hình. Chính sự chủ quan, khinh địch, thèm để mắt đến Đàn Phục dẫn đến hậu quả . Lý do thực sự đằng sự phục tùng ngoan ngoãn của Phó Lục Triêu khi đe dọa giờ đây cũng rõ như ban ngày.

Tác dụng của hương trầm duy trì bao lâu. Thái phó cùng Quý An và A Chiêu dìu dắt , bước thấp bước cao loạng choạng bước . Dẫu , Thái phó vẫn túm chặt ống tay áo. Nếu tuân thủ lễ nghi quân thần, thêm cơ thể rã rời cần nâng đỡ, ông lao thẳng đến chất vấn Phó Hằng . Cho đến giờ, con gái ruột của ông vẫn bặt vô âm tín.

Phản ứng của Phó Hằng cũng coi như ngầm thừa nhận những lời nàng đó hề giả dối. Những diễn biến tiếp theo Đàn Phục cũng chẳng màng quan tâm. Kết cục cuối cùng và cách xử lý cũng chẳng đồn đoán. Ngọc Nương chắc hẳn đón Vãn Tình về Vân Nhàn Các an . Giờ phút , nàng chỉ nhanh chóng, thật nhanh chóng thấy Phó Lục Triêu.

Phó Hằng giờ như cá thớt, chẳng thể nên trò trống gì nữa. Đàn Phục mềm mại cúi rạp bóng dáng uy nghi trong hoàng bào ngai vàng: "Khởi bẩm bệ hạ, cuộc nổi loạn coi như dập tắt. hiện tại phu quân của thần phụ vẫn đang kẹt trong vòng vây của phiến quân. Lúc trốn chạy, ngài thương, e rằng sẽ chuyện bất trắc. Thần phụ khẩn cầu bệ hạ ân chuẩn, cho phép thần phụ lập tức lên đường tìm ngài ."

Hoàng đế phen hú vía vẫn còn hết bàng hoàng, thấu ý tứ trong lời Đàn Phục, liền lệnh cho Lý Thừa Di: "Con . Thái tử, hãy dẫn theo Cấm vệ quân cùng , dọn dẹp cho sạch những mầm mống phản nghịch còn sót , bắt gọn bộ, đảm bảo an tuyệt đối cho họ."

"Nhi thần tuân chỉ, thưa phụ hoàng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/index.php/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-49.html.]

Đêm nay hoàng cung thức trắng. Tiếng gươm đao c.h.é.m g.i.ế.c chát chúa lúc nãy giờ chìm yên lặng, trả gian tĩnh mịch. Những vũng m.á.u loang lổ mặt đất vẫn còn đó. Đám cung nữ, thái giám hối hả chạy ngược chạy xuôi dọn dẹp tàn cuộc. Sau những biến cố kinh hoàng trải qua, sắc mặt Đàn Phục cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Trước đó, để lọt cung trót lọt và tăng thêm tính chân thực, Đàn Phục những y phục mà còn tự trở nên thê t.h.ả.m hơn.

Lý Thừa Di chút lo âu, liền sai chuẩn một cỗ xe ngựa cho Đàn Phục. Đàn Phục dứt khoát từ chối: "Thời gian gấp gáp lắm , thể lề mề nữa. Chúng vốn dĩ động, nhờ sự chủ quan kiêu ngạo của Phó Hằng để lộ sơ hở mới thể lật ngược thế cờ. Quân của Phó Hằng hề nhỏ. Nếu sự câu giờ của Phó Lục Triêu, để bọn chúng kịp thời nhận đây là cái bẫy, thì chúng chắc an như thế . Hãy chuẩn cho một con ngựa chiến. Phải giải quyết nhanh gọn lẹ khi bọn chúng kịp định thần."

Những lời Đàn Phục lý. Lý Thừa Di tỏ lòng ơn, chắp tay cúi đầu: "Ngày hôm nay, nếu sự giúp đỡ của hai , e rằng..."

Cung nhân dắt ngựa đến. Đàn Phục nắm chặt dây cương, tung lên ngựa một cách điệu nghệ. Động tác dứt khoát, một chút chần chừ. Mái tóc dài xổ tung bay trong gió, nhưng vẫn lu mờ phong thái điềm tĩnh, kiên cường của nàng. Nàng khẽ lắc đầu, : "Không cần cảm tạ , những việc dọn dẹp tàn cuộc tiếp theo đành phiền ngài ."

Lý Thừa Di mỉm : "Nhất định sẽ phụ sự phó thác."

Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên. Mặc cho gió lạnh như cắt da cắt thịt quất mặt, vẫn thể dập tắt khao khát cháy bỏng trong lòng Đàn Phục.

Lý Thừa Di dẫn quân bao vây kín mít doanh trại cũ của Phó Hằng, vây ráp đến nỗi con kiến cũng lọt, mới cẩn trọng dẫn đột nhập. Đàn Phục cùng họ. Mục tiêu của nàng vô cùng rõ ràng, nàng thẳng đến căn nhà tranh nơi từng giam giữ lúc ban đầu.

Bên trong vắng tanh vắng ngắt. Trên đống rơm rạ là những đoạn dây thừng cởi tung tóe. Đàn Phục quan sát một vòng, chuyển sang kiểm tra căn chòi lá bên cạnh đang khóa chặt. Khung cảnh y hệt căn phòng . Chiếc ổ khóa phá bung lăn lóc đất, bên trong một bóng . Đàn Phục nhặt chiếc khóa lên. Nhìn qua cách phá khóa, nàng nhận ngay đây là "tác phẩm" của Vãn Tình.

Trong lòng nàng nhẹ nhõm phần nào. Đàn Phục dứt khoát đu qua tường, leo lên một điểm cao nhất ở khu vực . Tầm rộng, nhưng nàng vẫn thấy bóng dáng Phó Lục Triêu . Cả Lý Thừa Di cũng xác nhận là tìm thấy.

Vậy thì chắc chắn rời khỏi đây . Manh mối đứt đoạn, Đàn Phục nhất thời cảm thấy bối rối. Nàng tựa lưng tường, nhẩm tính từng địa điểm mà thể đến.

Đêm nay trời trăng, bầu trời đen kịt nhưng những vì lấp lánh tỏa thứ ánh sáng dìu dịu, soi rõ từng phiến đá xanh rêu chân. Những đường nét gồ ghề bức tường cọ lưng Đàn Phục. Nàng đang thả hồn suy tư, hàng mi cong vút hứng trọn ánh sáng. Ngón tay nàng vô tình chạm mép một phiến đá. Là một đường vân uốn lượn.

Cảm giác quen thuộc dần hiện rõ đầu ngón tay. Đàn Phục chớp mắt, xoay . Hoa văn hình đám mây đập mắt nàng. Những nét khắc tinh xảo, mảnh mai vẫn còn lưu tường đá, cho thấy khắc tỉ mẩn, cẩn thận đến nhường nào. Dáng dấp cũng coi như hình đám mây, chỉ là...

"Hơi xí."

Đàn Phục kìm khóe môi cong lên, buột miệng lẩm bẩm. Ánh mắt nàng dừng bức tường đá, đong đầy một sự dịu dàng mà chính nàng cũng chẳng hề . Rõ ràng là bề mặt đá lạnh lẽo, nhưng Đàn Phục cảm thấy râm ran ấm. Hơi nóng từ con tim trào dâng, len lỏi qua từng huyết mạch lan tỏa khắp cơ thể. Trước khi rời , nàng đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên đám mây khắc đó. Nhẹ bẫng, nhưng đè nặng trong tim.

Chiếc đèn lồng lưu ly treo lủng lẳng cửa Vân Nhàn Các thắp sáng, nhưng cánh cửa lớn đóng kín mít. Từ đằng xa, Đàn Phục loáng thoáng thấy một bóng đen ở phía Tây. Khi bóng đen tiến gần ánh đèn, cái bóng đất cũng dần thu ngắn . Người đó dường như cũng linh cảm điều gì, liền ngẩng đầu lên.

Phó Lục Triêu vẻ y phục. Bộ trang phục chật, vặn cho lắm. Đàn Phục nhận ngay đó là bộ đồ nàng từng để Vân Nhàn Các. Mái tóc chải chuốt , nhưng vẫn giữ nguyên kiểu búi tóc mà nàng cho ban sáng. Hai bên má in hằn những vết bầm tím và vết xước rướm m.á.u đỏ chót, trông nổi bật đến xót xa.

Ngay khoảnh khắc rõ Phó Lục Triêu, Đàn Phục vội vã chạy ùa tới. Hắn đang thẫn thờ bậc thềm. Tấm t.h.ả.m đỏ trải dài từ chỗ , men theo những nấc thang dẫn thẳng đến chỗ Đàn Phục.

Thực , Đàn Phục cả ngàn vạn câu hỏi đặt . Tỉ như, thương nặng chứ? Sao đợi bên trong Vân Nhàn Các? Chàng , gì? Hàng tá suy nghĩ cứ thế nhảy múa loạn xạ trong đầu nàng.

đến phút cuối cùng, khao khát mãnh liệt nhất trong đầu Đàn Phục lấn át tất cả. Nàng chỉ ngắm thật kỹ.

Phó Lục Triêu chống tay lên cằm, để mặc ánh nóng rực, kiêng dè của Đàn Phục lướt khuôn mặt . Bậc thềm quá cao, cách giữa hai đầu ngón tay cũng chẳng xa. Chỉ cần kiễng chân vươn tay là thể chạm , thể ôm thật chặt. Đôi mắt đen tuyền, trong vắt. Đàn Phục thể thấy hình bóng trọn vẹn, phóng to của chính phản chiếu trong đôi mắt .

Một Đàn Phục với đôi lông mày cong cong, khóe môi khẽ nhếch lên . Ánh đèn lưu ly soi tỏ, dường như thời gian xa cách đằng đẵng đều ngưng đọng trong khoảnh khắc . Chẳng từ , những dải lụa đỏ bay bay, quấn quýt lấy hai . Ánh đèn hắt xuống, kéo dài bóng hình của họ, chao đảo gần xa, bóng hình đổ dài mãi.

Thiếu nữ kiễng chân, nhào lòng ôm chầm lấy . Tiếng chuông lanh lảnh vang lên, nhưng sánh bằng nhịp đập rộn ràng của hai trái tim đang rung lên cùng một nhịp. Kẻ cao thấp, sợi chỉ đỏ trói buộc định mệnh, hệt như ngày đầu tiên gặp gỡ.

CHÍNH VĂN KẾT THÚC

Loading...