Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 1: Ta không hận

Cập nhật lúc: 2026-07-13 12:54:35
Lượt xem: 127

 

Thẩm Hi Hòa: "Các vị hoàng tử, mỗi một vẻ, tranh cầu , Thái t.ử điện hạ, ngài thắng ở điểm nào?"

Tiêu Hoa Ung: "Không sở trường gì, may mắn ốm yếu, đợi lên hoàng đế, nếu nàng chê vướng bận, thể c.h.ế.t sớm một chút."

...

Gió nhẹ mơn man qua rèm lụa bích sa, hương thơm thoang thoảng quẩn quanh trong noãn các buông rèm châu.

"Nàng hận ?"

Giọng trong trẻo mang theo chút kìm nén vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng, phá vỡ chốn bình yên.

Bóng dáng cao ngất tạc khung cửa sổ, khẽ nghiêng.

Ngọn nến bên trong chân nến bát giác cao nhã hắt qua lớp chao đèn bằng bích ngọc, hòa cùng ánh trăng lẻn từ khung cửa sổ hé mở, phủ lên , tôn lên vẻ tựa như trích tiên, phiêu dật và độc tôn.

Hắn là Ngũ hoàng t.ử Tín vương sủng ái nhất của vương triều Đại Hưng - Tiêu Trường Khanh.

Đáp chỉ là hương thơm lượn lờ trong làn khói mỏng, tựa như trong phòng chỉ một đang lẩm bẩm.

Bàn tay chắp lưng siết chặt buông, buông siết, cuối cùng thể nhẫn nhịn thêm nữa, bèn xoay .

Ánh mắt phức tạp xuyên qua một tầng lụa mỏng, một lớp rèm châu bằng bích ngọc, cùng lớp sương mờ mịt tỏa từ lư hương, rơi xuống đang đoan tọa chiếc bàn kỷ.

Bàn tay thon dài mềm mại của nàng cầm một chiếc thìa vàng khảm ngọc, nhè nhẹ gạt hương liệu trong lư hương bạch ngọc mỡ cừu khắc hình Ngũ phúc.

Từng vòng từng vòng, nhanh chậm.

là như , mãi mãi luôn như , mặc kệ xảy chuyện kinh thiên động địa thế nào, nàng vẫn thể thờ ơ, vững vàng như núi!

Đây là thê t.ử của , phụ nữ yêu sâu đậm, Tín vương phi của !

Một phụ nữ mà vĩnh viễn thể thấu.

Phẫn nộ gạt phăng rèm châu, tạo nên tràng tiếng châu ngọc va chạm rối loạn, rảo bước đến mặt nàng, cách chiếc bàn kỷ, từ cao chằm chằm: "Cố Thanh Chi, nàng hận ?"

Hàng mi buông rủ khẽ chớp động, rốt cuộc nàng cũng ngẩng đầu lên. Đôi mắt lay động lòng lấp lánh lưu quang tĩnh lặng . Giọng trong trẻo như băng ngọc va của nàng mới bình thản vang lên: "Cớ hận?"

Đoàng!

Hai tay đập mạnh xuống bàn kỷ mặt nàng, chiếc bàn rung lên bần bật đủ thấy sức lực của lớn đến nhường nào.

Hành động cuối cùng cũng thu hút sự chú ý của nàng. Ánh mắt vốn định thu hồi rơi xuống , đôi mắt lưu chuyển vạn loại phong tình, động tác trong tay cũng theo đó dừng .

Đầu ngón tay bấu chặt lấy mặt bàn gỗ lê chạm hoa, lớp lụa gấm trải phía nhăn nhúm . Giọng Tiêu Trường Khanh mang theo sự run rẩy đang cố kìm nén: "Ngay giữa trưa hôm nay, chính giám trảm sáu mươi chín mạng Cố gia, bao gồm cả đứa cháu đầy ba tuổi của nàng!"

Nói điều , cõi lòng chợt thấp thỏm lý do. Hắn gắt gao chằm chằm đôi mắt nàng hòng tìm kiếm từ đó một chút căm hận, chán ghét, chí ít là một tia đau khổ.

Đáng tiếc, thất vọng . Nàng vẫn gợn sóng kinh, bình thản đến mức gần như m.á.u lạnh, tựa như chuyện chẳng mảy may liên quan đến nàng.

Ba năm, bọn họ thành ba năm.

Cho dù sủng nàng lên tận trời xanh, đương lúc ngay mặt nàng mật cùng kẻ khác, thậm chí dung túng thất vô lễ với nàng, nàng vẫn luôn nhẹ tựa mây bay gió thoảng. Dường như nàng vốn cõi trần, việc đều mang vẻ dửng dưng màng.

"Cố Thanh Chi, nàng trái tim, m.á.u của nàng là m.á.u lạnh." Hắn cố nén lửa giận tắc nghẹn nơi lồng ngực, âm thanh rít qua kẽ răng.

Nàng yêu , một chút cũng . Dẫu cho nghìn ca tụng, vạn săn đón, trong mắt nàng chẳng là cái thá gì.

Hắn nghĩ, nếu nàng yêu, cứ để nàng hận . Ít nhất cũng thể thấy đôi mắt đến nghẹt thở gợn sóng, thế nhưng rốt cuộc chỉ hoài công thất vọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-1-ta-khong-han.html.]

Hắn sủng ái nữ nhân khác, nàng ghen tuông!

Hắn nạp biểu của nàng, nàng rơi lệ!

Hôm nay phụng chỉ phụ hoàng đích giám trảm cả nhà nàng, nàng cũng chẳng oán hận!

"Điện hạ, cớ đến mức ." Đôi môi hé mở, chiếc thìa hương tay bắt đầu chậm rãi xoay tròn, động tác thanh nhã, nhất cử nhất động đều tựa tranh vẽ. "Quân mạnh thì thần yếu, thần mạnh thì quân yếu, đó chẳng qua cũng chỉ là một ván cờ quyền lực. Cố gia rơi bước đường hôm nay là do phụ tài bằng . Đã thua thì cam tâm tình nguyện chịu trận, tâm phục khẩu phục, lấy oán hận?"

"Ngày nay, nếu Cố gia thắng, điện hạ cũng sẽ rơi cảnh tù tội, thậm chí là khó giữ tính mạng, bệ hạ sẽ trở thành vị vua bù sắc mặt thần t.ử mà sống." Hơi ngừng , nàng nhạt giọng tiếp lời: "Còn về việc Cố gia liên lụy, bọn họ hề vô tội."

Chạm ánh mắt ngỡ ngàng mở to của Tiêu Trường Khanh, nàng rõ bóng dáng đoan trang của chính phản chiếu trong đôi con ngươi trong vắt : "Bọn họ sinh ở Cố gia, khi Cố gia quyền thế ngập trời, bọn họ tận hưởng vinh hoa phú quý mà danh tiếng Cố gia mang . Nay Cố gia sụp đổ, tự nhiên cũng gánh chịu cái giá của sự lụi tàn.

Trên thế gian , chuyện chỉ nhận lợi ích mà bỏ mảy may cái giá nào?"

"Ta, là nữ nhi Cố gia, tại hận?" Nàng hỏi vặn , đôi môi mềm mại hồng hào như cánh đào khẽ nhếch lên: "Tại hận điện hạ? Giữa và điện hạ, chẳng qua cũng chỉ là một cuộc liên hôn môn đăng hộ đối, một vụ cá cược long trời lở đất mang cả tính mạng và gia tộc đặt cược. Nếu mang họ Cố, nếu đích nữ Cố gia, lấy tư cách gì gả cho điện hạ đích thê? Điện hạ ngài xem, đó là vinh quang mà Cố gia đem tới, phú quý xưa nay vốn dĩ cầu trong hiểm nguy. Giờ đây Cố gia chỉ còn một , cúi xin điện hạ chỉ rõ, con cá lọt lưới nên xử lý thế nào?"

Đã thua cả quyền thế phú quý, gia tính mạng, nàng tuyệt đối thể đ.á.n.h mất phong độ của đại gia tộc nhiều đời, thể đ.á.n.h mất dáng vẻ ngạo cốt của danh môn quý nữ!

Đại thế mất, thế cục bại vong chẳng thể xoay chuyển càn khôn. Lúc đây, dốc sức gào thét, buông lời thù hận ngoài việc lãng phí tinh lực, đập nát tôn nghiêm và sự hàm dưỡng cuối cùng của bản thì còn ích lợi gì?

Tiêu Trường Khanh những lời lẽ của nàng châm chọc đến mức lùi hai bước. Hắn khó tin rằng đến nước , nàng vẫn thể giữ sự bình tĩnh và lý trí nhường .

Nàng quá mức xinh , cái tựa như thần tiên vướng bụi trần. quá mức lạnh lẽo, cái lạnh chẳng vương một chút thất tình lục d.ụ.c của con .

Thế gian một nữ nhân như !

sa vũng lầy tình ái thể tự thoát nổi cũng chính bởi một nữ nhân như !

Trầm thống nhắm mắt , Tiêu Trường Khanh xoay bước với vẻ yếu ớt: "Nàng là Tín vương phi, cả đời đều là , ai thể đổi."

"Quả là một quyết định thiếu khôn ngoan..." Cố Thanh Chi khẽ: "Điện hạ là đang tranh đoạt chiếc long ỷ chốn Minh Chính điện. Lúc chống đối bệ hạ, đối đầu với ngôn quan chỉ vì bảo một Cố Thanh Chi tay trắng cạn quyền, chỉ còn lớp vỏ bọc mỹ mạo, quả thực giống với thủ đoạn quyết đoán minh của ngài. Nếu điện hạ khăng khăng theo ý , e rằng ít tâm phúc theo đuổi điện hạ sẽ ly tâm..."

"Cố Thanh Chi!" Tiêu Trường Khanh nén lửa giận trong lòng, cuồng nộ gầm lên.

Cố Thanh Chi chớp chớp hàng mi dài cong vút mang theo ánh sáng u tối: "Điện hạ nên ban một ly rượu độc, đích tiễn lên đường, chắc hẳn bệ hạ sẽ vô cùng long tâm đại duyệt."

Tiêu Trường Khanh đột ngột đầu , đôi mắt sung huyết tựa con thú hoang thương, tơ m.á.u chằng chịt đan xen tạo thành nỗi bi thương sâu hoắm. Khóe môi ngưng đọng nụ tự giễu đầy thê lương: "Ta , từ đầu chí cuối nàng từng gả cho . Chẳng qua là vì Cố gia mà giả vờ chiều chuộng lấy lệ cùng suốt ba năm. Lúc nàng rắp tâm cầu c.h.ế.t, giải thoát."

"Cố Thanh Chi, nàng đừng hòng!"

...Dưới đây là lưu ý khi truyện....

Lịch sử hư cấu, phỏng theo đời Đường Tống, những ai thích khảo cứu xin cẩn thận khi .

Nữ chính trọng sinh, thể coi là Cố Thanh Chi trọng sinh thành Thẩm Hi Hòa, cũng thể coi là Thẩm Hi Hòa mở bàn tay vàng trải nghiệm của Cố Thanh Chi mà trưởng thành. Nữ chính khi trọng sinh Cố Thanh Chi, cũng chẳng Thẩm Hi Hòa, mà là một con mới!

Giữa nam nữ chính hiểu lầm, kẻ thứ ba, m.á.u chó. Cốt truyện sạch sẽ, từ đầu đến cuối chung thủy một vợ một chồng. Nam nữ chính đều là cổ đại thuần túy, xin đừng dùng quan niệm tư tưởng của hiện đại để phán xét họ.

Thiết lập nữ chính cô độc lạnh lùng, nam chính một phần ba đầu truyện bày mưu tính kế cầu thú, một phần ba giữa bày mưu đoạt tâm, đến một phần ba cuối mới tình cảm hai chiều.

Nam nữ chính đều sở hữu trí tuệ cao, thủ đoạn cường thế, thiết lập song cường. Tác phẩm nhiều nhân vật phụ, tác giả là chuộng cái nên bộ đều là tuấn nam mỹ nữ, kém nhất cũng mang khí chất phi phàm. Toàn bộ nhân vật đều trí tuệ, ai cũng yêu nam nữ chính, , cũng tình yêu thuộc về riêng .

Kỹ năng của nữ là điều chế hương, bàn tay vàng là khứu giác nhạy bén, nên truyện còn tên là "Thái t.ử phi dựa khứu giác khiến bộ nhân vật lột mặt nạ". Phần lớn các loại hương trong truyện đều tài liệu tra cứu, ít là hư cấu để phục vụ cốt truyện.

Mỗi một sở thích, tác giả đến mức mệt mỏi , nhưng vẫn nhắc : Những bình luận ác ý hoặc khiến tác giả thoải mái, một chữ: Xóa!

Cảm ơn những bạn nhặt sạn, hoan nghênh chỉ logic và kiến thức, những vấn đề khác miễn bàn, chấp nhận bất kỳ sự chỉ trỏ dạy bảo nào.

 

 

Loading...