Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 100: Người người đều là kẻ tâm cơ thâm sâu

Cập nhật lúc: 2026-07-17 03:27:13
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đồng t.ử khẽ động, ánh mắt tản mạn, Tiêu Hoa Ung thờ ơ : "Sốt ruột gì? Ngươi tưởng bệ hạ vì xử trảm ngay vị đường bá phụ ?"

"Khang Vương điện hạ là vì bệ hạ việc, gần hai mươi năm, trong tay chắc ít chứng cứ cho những việc mặt bệ hạ ." Thiên Viên khẽ đáp.

"Đó chỉ là một." Tiêu Hoa Ung ngẩng mắt, về phía chậu cây bạch quả đặt cửa sổ: “Điều thứ hai mới là quan trọng nhất. Tội tư tạo binh khí của Khang Vương chứng minh, mục đích của là gì? Ta theo lệnh bệ hạ, nhưng khác , cũng dám suy đoán như . Bệ hạ kết thúc chuyện một cách triệt để, để các vị đại thần còn bàn tán, thì đưa một lời giải thích."

Trên bàn nhỏ để chậu cây ba chiếc lá rơi. Hắn dậy, nhặt một chiếc, ngón tay tỉ mỉ vuốt ve: "Ai cũng Khang Vương phục vụ cho ai, chính là lúc mỗi thể hiện tài năng. Không rằng bệ hạ chỉ dùng Khang Vương mồi nhử, lúc ai nhảy càng nhanh, ngã càng đau. Bệ hạ đang thiếu một chủ mưu để kết thúc vụ án."

Thiên Viên thắt tim, ngờ bệ hạ còn tầng ý nghĩa , cúi đầu .

Tiêu Hoa Ung đặt lá xuống: "Chậu cây héo ."

Nói xong, bước khỏi phòng ấm, bên ngoài bày vài chậu bạch quả. Hắn lượt kiểm tra tình trạng cành lá, chậu cháy rễ, chậu khô hạn, chậu úng nước...

Hắn ghi chép cẩn thận, chọn ba chậu nhất, dặn Thiên Viên: "Ba chậu , dặn ghi nhớ cách bón phân, tưới nước, đợi khi rời kinh, sẽ cùng hướng dẫn chăm sóc gửi cho U U."

"Vâng." Thiên Viên nghiêm túc đáp.

Hắn theo Thái T.ử điện hạ từ nhỏ, bao giờ thấy điện hạ chu đáo với bất kỳ ai đến thế. Lúc đó chẳng ai cây cảnh bạch quả, điện hạ tự tay bắt đầu từ việc chọn chậu, qua tay khác, tỉ mỉ nâng niu cho nó sống, từ ánh sáng, gió, phân, nước, từng chút từng chút mày mò nhu cầu của cây bạch quả cảnh.

Sợ Quận chúa mang về chăm sóc mà héo úa, hỏng mất hứng. Điều khiến Thiên Viên chấn động, hóa Thái T.ử điện hạ đối với một , thể tỉ mỉ đến .

 

Thẩm Hi Hòa ngờ Hựu Ninh Đế vô sỉ đến mức đem con mồi, đợi đứa con nào lao chịu tội để kết thúc chuyện . Vì thế nàng một lòng chờ những kẻ tham vọng xông lên, để lột trần bộ mặt giả của bọn chúng.

Tiêu Hoa Ung thấu mưu đồ của Hựu Ninh Đế, nên hành động, đợi thời cơ hơn. cũng ngờ diễn biến của chuyện sẽ vượt ngoài dự đoán.

"Ngũ ca, Khang Vương mưu tính cho ai?" Tiêu Trường Doanh đến Tín Vương phủ, bàn bạc chuyện hôm nay.

"Chúng nên can thiệp việc ." Tiêu Trường Khanh một trắng, tụng kinh xong, tay cầm chuỗi tràng hạt.

"Ta..." Tiêu Trường Doanh thôi.

Tiêu Trường Khanh , ánh mắt dịu dàng: "Khang Vương định tội, thì chẳng liên quan đến phủ Tây Bắc Vương nữa. Chiêu Ninh Quận chúa và Thế t.ử Tây Bắc Vương là hại, sẽ thêm sóng gió."

"Ngũ ca, là ai..." Tiêu Trường Doanh mơ hồ suy đoán.

Tiêu Trường Khanh cụp mắt một lát, mới : "Nếu là bệ hạ, tin ?"

"Sao thế!" Tiêu Trường Doanh giật dậy: “Sao thể là bệ hạ, bệ hạ cần tư tạo binh khí!"

Thiên hạ đều là của bệ hạ, bệ hạ tạo binh khí, cứ việc vung bút ban chỉ, một cách công khai!

"Rút củi đáy nồi." Tiêu Trường Khanh khẽ : “Triều giành thiên hạ lưng ngựa, bệ hạ các binh mã giúp sức khi thế lực còn yếu mới thành hoàng đế. Bệ hạ hiểu rõ tầm quan trọng của binh quyền. Nay binh quyền thiên hạ chia ba phần: một phần trong tay Tây Bắc Vương; một phần là các phiên trấn như Thục Nam Vương; và phần còn là vùng kinh kỳ trong tay bệ hạ. binh quyền vùng kinh kỳ các gia đình công lao lớn chi phối, mỗi nhà đều hoàng t.ử trưởng thành . Các hoàng t.ử ngày càng lớn, những vốn trung thành với bệ hạ, khó tránh khỏi tính toán lâu dài..."

Bệ hạ lúc cần gấp một đội quân tinh nhuệ trung thành với ông, dính dáng đến bất kỳ vị hoàng t.ử nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-100-nguoi-nguoi-deu-la-ke-tam-co-tham-sau.html.]

Nếu cứ giấu nhẹm như , đến khi tổ chức thành công, sẽ là lúc tiến công Tây Bắc.

"Lúc đó, tiến thể công, lui thể thủ." Tiêu Trường Khanh nhạt: “Nếu thắng, họ chính là lưỡi d.a.o sắc bén của bệ hạ, ai trong triều mà sợ uy quyền của bệ hạ? Nếu thua cũng chẳng , bọn họ chẳng ai từ , bệ hạ thể khen ngợi Tây Bắc Vương trấn áp giặc cỏ công."

Tiêu Trường Doanh khỏi lùi một bước, kinh ngạc trưởng ca đang ánh đèn.

Hắn là hoàng tử, ruột sủng ái, a mưu lược, hoàng thất họ lừa gạt, bao giờ ngây thơ nghĩ đây là một đại gia đình yên , nhưng đối với bệ hạ, luôn kính trọng và yêu mến. Mà hôm nay, a đang từng chút vạch trần bộ mặt thật của hoàng phụ.

"A , trưởng thành ." Tiêu Trường Khanh khẽ thở dài: “Giờ ai hành động, cũng sẽ thành thế tội cho bệ hạ."

Tiêu Trường Doanh a cô đơn lạnh lẽo, bóng dáng thon dài phản chiếu mặt nước, bóng dáng rõ ràng đó mà thẫn thờ.

 

Hựu Ninh Đế đợi lâu ở Minh Chính Điện, tâm phúc báo rằng chỉ nhị hoàng t.ử Chiêu Vương điện hạ đến Tông Chính Tự thăm Khang Vương, nhưng là một cách công khai.

Vì thời thơ ấu Chiêu Vương từng Khang Vương nuôi một thời gian, nên còn chút tình xưa, đến tiễn cũng là đạo.

"Chỉ Chiêu Vương đến Tông Chính Tự?" Sắc mặt Hựu Ninh Đế tối .

"Phải." Thuộc hạ sấp đất.

Hựu Ninh Đế phất tay áo, quét sạch đồ ngự án xuống đất: "Trẫm quả thật coi thường bọn chúng!"

Tình huống chỉ hai nguyên nhân: một là các hoàng t.ử đều thuần khiết vô hại, hề dị tâm, hòa thuận.

Hoặc là mỗi tên đều cực kỳ thâm sâu, dám lộ đầu, thậm chí thể Khang Vương lưng là hoàng phụ bọn chúng, nên mới giả vờ hồ đồ!

Nghĩ đến khả năng thứ hai, Hựu Ninh Đế vô cùng tức giận.

"Nếu đêm nay vẫn ai, thì..." Hựu Ninh Đế xong, phất tay: “Thôi, lui xuống ."

Người quỳ đất thở phào nhẹ nhõm, những lời còn dang dở của bệ hạ là sắp đặt chứng cứ bên phủ Khang Vương và Chiêu Vương bí mật mưu đồ.

Vì các hoàng t.ử khác nhúc nhích, chỉ thể để Chiêu Vương duy nhất đến thăm Khang Vương chịu tội, hơn nữa Chiêu Vương đến thăm, chắc chỉ là để trả chút tình xưa.

Thẩm Hi Hòa tỉnh dậy, tưởng sẽ là sóng gió, ai ngờ yên bình lặng sóng.

"Tông Chính Tự Tú Y Sứ canh giữ, ngoài Chiêu Vương một chuyến, ai Tông Chính Tự." Thẩm Vân An trực cả đêm, mệt.

"Là đ.á.n.h giá thấp tâm cơ của bọn chúng." Thẩm Hi Hòa bao giờ nghĩ các hoàng t.ử ngu ngốc, nhưng cũng ngờ bọn chúng thận trọng đến : “Phải , bọn chúng đều lông đầy cánh cứng, lưng cũng mưu sĩ..."

"Còn theo dõi ?" Thẩm Vân An hỏi.

"Phải, tạm thời , nhưng nhất định sẽ !" Thẩm Hi Hòa khẳng định, thương xót a : “A cử , bắt cũng , lỡ mất , còn nhiều cách khác."

Nàng còn nhiều thời gian để đấu với , dễ dàng nàng vạch trần thì chán. Giờ thì khơi dậy chiến ý trong nàng.

Loading...