Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 103: Chỉ cần một muội muội
Cập nhật lúc: 2026-07-25 16:31:26
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"U U..." Thẩm Vân An gọi khẽ.
Họ cổng phủ Quận chúa, bóng Tạ Uẩn Hoài khuất dần, Thẩm Hi Hòa ngẩng đầu , Thẩm Vân An mới thở dài: "Tề đại phu là một nam nhi , ngày nữ lang nhà ai may mắn gả cho ."
Thẩm Hi Hòa bật , nàng hiểu Thẩm Vân An và Tạ Uẩn Hoài gặp như tri kỷ, phong độ học thức của Tạ Uẩn Hoài khiến Thẩm Vân An tâm phục, hơn nữa văn võ song , thể buông bỏ phú quý, sống tự tại, càng khiến Thẩm Vân An kính trọng.
Kinh thành mưa gió bão táp, lúc còn vinh quang, chớp mắt trắng tay. Người như Tạ Uẩn Hoài, giàu sang thì tao nhã, bần hàn thì khoáng đạt, thực sự hiếm .
Thẩm Vân An chắc hẳn mong cưng trong tay gả cho một nam nhi như thế, nhất là Tạ Uẩn Hoài thoát khỏi Tạ gia, thể trường trú Tây Bắc.
Tiếc là cũng rõ, trừ phi nhà họ Tiêu sụp đổ, nếu Thẩm Hi Hòa nhất định gả hoàng gia. Những lời thôi đừng nữa, thêm phiền cho Thẩm Hi Hòa, nên mới đổi giọng.
"A đang tiếc là thêm ?" Vậy thì thể thỏa mãn nguyện vọng đưa Tạ Uẩn Hoài phu.
Thẩm Vân An , ánh mắt ấm áp như nắng xuân: "Cả đời a chỉ cần một , dành hết tình cảm và sự nâng niu của a cho một U U."
Thẩm Hi Hòa mỉm : "U U cũng chỉ một a ."
Mùa thu nắng , lá ngô đồng rụng, ngả màu vàng cam. Hai , tình cảm ấm áp hòa quyện.
Hai đều quên mất sự tồn tại của Thẩm Anh Nhược. Lúc nàng đang mặc một bộ tố phục trong sân nhà , xắn tay áo rèn chữ.
Từ khi họ Tiêu qua đời, Thẩm Hi Hòa dọn đến phủ Quận chúa, nàng đều sống kín cổng cao tường, giao du với ai, đang trong tang chế cũng tham gia bất kỳ tiệc tùng nào, lặng lẽ Nhị nương t.ử nhà họ Thẩm.
"Huyện chủ, Vương gia thư." Nha cận Sơ Nhất dâng cuộn giấy.
Thẩm Anh Nhược như thấy, tay nàng ngừng, nét chữ thanh tú mềm mại, phong cách rõ ràng.
Một chữ "Tĩnh", ung dung, thoát tục, vút một xong.
Đặt bút xuống, Sơ Nhất vẫn giữ tư thế dâng cuộn giấy, cúi đầu. Thẩm Anh Nhược liếc nàng một cái, mới cầm lấy mở xem, đưa trả: "Ngươi trả lời, sẽ đến Tông Chính Tự thăm cữu cữu."
"Huyện chủ..." Sơ Nhất lui , nhũ mẫu của Thẩm Anh Nhược lo lắng : “Chuyện liên quan đến Quận chúa và Thế t.ử gia..."
Nhũ mẫu xót xa, huyện chủ nhà bà từ nhỏ thông minh lanh lợi, tâm tính thuần lương, nhưng cha thương chẳng yêu, bây giờ Khang Vương phủ sụp đổ, chỉ còn thể trông cậy Vương gia, lúc thăm Khang Vương, Thế t.ử và Quận chúa sẽ nghĩ thế nào?
"Ta chừng mực." Thẩm Anh Nhược sai chuẩn thức ăn, chỉnh sửa y phục: “Cữu cữu đối với ít nhiều chút yêu thương thật lòng, chỉ đến gặp ông cuối, chuyện khác hỏi, nếu... họ trách cứ, cũng thể nào."
Không ai ngờ thứ hai đến Tông Chính Tự thăm Khang Vương là Thẩm Anh Nhược, ngoài dự đoán nhưng cũng là lẽ thường.
Thẩm Anh Nhược chuẩn cho Khang Vương những món ăn yêu thích nhất và rượu nho Tây Vực.
Khang Vương bàn đầy mỹ thực, đứa cháu gái đang mặt, đôi mắt bỗng ươn ướt.
"Cữu cữu, A Nhược đến tiễn cữu." Thẩm Anh Nhược khẽ .
Khang Vương ngăn nước mắt, khẽ gật đầu, ậm ừ đáp xuống bàn, vẻ mặt bi thương, run rẩy tay và môi dùng một bữa thịnh soạn.
Hắn ăn xong, Thẩm Anh Nhược bắt đầu dọn dẹp, thu dọn xong với Khang Vương: "Cữu cữu, A Nhược sẽ hết sức chăm sóc biểu và biểu ."
Nói xong, Thẩm Anh Nhược hành lễ, xách hộp thức ăn bỏ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-103-chi-can-mot-muoi-muoi.html.]
"A Nhược!" Thẩm Anh Nhược đến cửa ngục, Khang Vương chợt gọi nàng.
Thẩm Anh Nhược đầu, đôi mắt long lanh ngoan ngoãn: "Cữu cữu?"
Khang Vương mấy mấp máy môi, mới hỏi: "Con... gì hỏi cữu cữu ?"
Thẩm Anh Nhược khẽ lắc đầu: "A Nhược đến đây, chỉ vì tình cảm cữu cữu dành cho con năm xưa. A Nhược phận thấp hèn, cũng chỉ ."
Tư tạo binh khí là tội tru di, nếu Khang Vương là đường của bệ hạ, e rằng liên lụy đến cả họ.
Trừ khi thể rửa sạch tội cho Khang Vương, nhưng bằng chứng rõ ràng, ai thể cứu vãn . Nàng và Khang Vương đều chấp nhận phận.
Ánh mắt Khang Vương u ám an ủi và nhẹ nhõm: "A Nhược, con đúng đấy, đừng cuốn những thị phi . Có những , là bạn đời , đáng gửi gắm cả đời."
Thẩm Anh Nhược khẽ giật , mỉm phần miễn cưỡng và buồn bã: "Cữu cữu, con ."
"Về ." Khang Vương đỏ hoe mắt vẫy tay: “Nếu biểu biểu con may mắn thoát nạn, con hãy trông nom họ. Nếu ... cữu cữu tiễn họ một đoạn, tiết thanh minh, cũng đốt cho họ chút đồ, thắp nén hương."
"A Nhược ghi nhớ." Thẩm Anh Nhược nghiêm túc nhận lời, một lát mới khẽ : “Cữu cữu, con đây."
Khang Vương gật đầu, cố gắng nặn một nụ , Thẩm Anh Nhược xa.
Thẩm Anh Nhược khỏi Tông Chính Tự, lên xe ngựa, thấy một ngay ngắn trong xe.
Mày rậm mắt sáng, môi mỏng mũi cao, dung nhan kiên nghị thiên về lạnh lùng. Mặc trường bào cổ tròn màu lam đậm, tóc búi cao bằng trâm vàng, uy nghiêm và tôn quý, cổ tay đeo chuỗi bồ đề kim cương, càng tôn thêm khí chất trưởng thành cương dũng tinh tế.
"Ra mắt Chiêu Vương điện hạ." Thẩm Anh Nhược buông màn xe, trong xe hẹp, nàng vẫn cúi hành lễ đoan trang.
Lông mày rậm của Tiêu Trường Mân khẽ động: "A Nhược xa cách với thế, đang trách ?"
"Điện hạ thế, hiểu." Thẩm Anh Nhược chọn một chỗ xa Tiêu Trường Mân.
"A Nhược, nàng mất, nàng đau lòng, cũng từng đến viếng ban đêm, nhưng đều nàng từ chối ngoài cửa, ..."
"Điện hạ, là thất , thất lập linh đường. Trưởng tỷ khoan dung cho tế bái riêng, dám vô phép, mời khác đến viếng." Thẩm Anh Nhược cắt ngang lời Tiêu Trường Mân: “Điện hạ, gặp cữu cữu, chỉ là tiễn một đoạn."
Ánh mắt Tiêu Trường Mân trầm xuống, lặng lẽ Thẩm Anh Nhược đang cụp mắt, thong thả . Một lúc lâu, mới thở dài, bất lực yêu chiều: "A Nhược..."
"Điện hạ, nam nữ khác biệt, ngày xin điện hạ đừng đường đột như ." Thẩm Anh Nhược cúi mắt: “Cũng xin điện hạ sớm rời ."
"Ta thì ?"
"Thì xuống xe." Thẩm Anh Nhược lạnh lùng .
Đây là xe ngựa của Thẩm Anh Nhược, nếu nàng đột nhiên xuống xe , đủ để nghi ngờ.
Tiêu Trường Mân mấy cố chuyện với nàng, Thẩm Anh Nhược luôn giữ cách, cuối cùng đành rời như lời nàng.
Đợi Tiêu Trường Mân rời , Thẩm Anh Nhược mới nhắm mắt, che giấu nỗi đau trong mắt. Ngay cả nhũ mẫu của nàng cũng chuyện nàng nên xen , Tiêu Trường Mân vẫn màng đến cảnh khó xử của nàng, bắt nàng mưu tính cho .
---