Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 11: Thiếu niên lang phong độ nhẹ nhàng

Cập nhật lúc: 2026-07-13 12:54:46
Lượt xem: 74

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lối nhỏ quanh co u tĩnh, hoa lá cỏ cây say đắm lòng .

Đã cứu Tiêu Trường Doanh thì khi còn tỉnh, nàng quyết thể rời . Cho dù mời quan viên địa phương đến thì bọn họ cũng chẳng dám để nàng . Vốn thấy ánh nắng chan hòa, cơ thể cũng mấy mệt mỏi nên nàng nán một lát trong tiểu đình ở hoa viên.

lúc , Hồng Ngọc bước bẩm báo rằng nữ quyến của chủ nhân trang viên xin cầu kiến: "Quận chúa, Mã phu nhân dẫn theo Mã cô nương xin diện kiến, chuyện hệ trọng cần bẩm báo với Quận chúa."

"Dẫn họ ." Thẩm Hi Hòa thực chất chẳng ôm tia hy vọng nào về cái gọi là chuyện hệ trọng trong miệng bọn họ.

Đến tá túc ở nơi , nàng dĩ nhiên công khai phận. Chủ nhân của trang viên chẳng qua cũng chỉ là một bá hộ chút tiền của, mượn cơ hội phô diện mặt nàng một chút mà thôi. Thế nhưng dẫu cũng ở nhờ nhà , thoả mãn một yêu cầu vô thưởng vô phạt thì ?

Rất nhanh đó, ba Hồng Ngọc dẫn . Ánh mắt Thẩm Hi Hòa lướt qua dừng một bóng dáng cao ráo thon dài.

Hắn mặc một bộ trường bào vải thô, mái tóc dài tùy ý xõa lưng, một tay chắp phía với bước chân vững chãi. Làn da trắng trẻo năm xưa nay nhuốm màu lúa mạch. Dù rũ bỏ lớp cẩm y ngọc thực, còn khí chất vương giả điểm xuyết bởi vàng ngọc, vẫn là một Tạ Uẩn Hoài từng vang danh khắp chốn kinh kỳ.

Đá cất ngọc mà núi rạng rỡ, nước ngậm châu mà sông diễm lệ. Tên Tạ Uẩn Hoài nhờ mà trở nên xuất chúng phi phàm.

Tạ Uẩn Hoài là đích trưởng t.ử của Vệ Quốc công đầu bát đại huân quý. Hắn tài học uyên bác, phong thái nhẹ nhàng, khí độ tao nhã, giữ lễ thanh tao.

Các hoàng t.ử của Hựu Ninh Đế ai nấy đều văn võ song , tài mạo xuất chúng. Tạ Uẩn Hoài từ nhỏ lớn lên cùng đám long t.ử phượng tôn , cùng học trường hoàng gia. Thế nhưng, là ngôi sáng chói duy nhất thể chia sẻ hào quang, khiến chỉ liếc mắt một cái là thể nào bỏ lỡ giữa vô vàn ánh sáng rực rỡ khác.

Hắn còn từng là vị hôn phu của Cố Thanh Chi, là nam nhân duy nhất mà Cố Thanh Chi để tâm đến.

Một là thiếu niên lang vang danh khắp Đế kinh khiến bao thiếu nữ khuê các hoài xuân mộng tưởng; một là danh hoa đầu cửu tuyệt kinh đô, là khuôn mẫu quý nữ thế nhân ca tụng.

Từ nhỏ hôn ước, vốn dĩ là trai tài gái sắc, trời sinh một cặp, tiếc cuối cùng duyên phận.

Chàng thiếu niên lang luôn nhẹ nhàng tranh giành , khi ruột ôm hận qua đời tại phủ Vệ Quốc công, phẫn nộ vạch trần tội ác mưu hại thê t.ử của cha . Trong bữa tiệc rượu phụ cưới vợ kế, ngay mặt bao nhiêu quan khách, cắt tóc đoạn tuyệt ân nghĩa, từ đó về còn là con cháu Tạ gia nữa.

Năm Tạ Uẩn Hoài mười bốn tuổi, Cố Thanh Chi mười ba tuổi, hai nhà mới rục rịch bàn chuyện cưới hỏi.

Sau chuyện đó, tự gánh roi gai đến cổng Cố gia quỳ gối thỉnh tội, dâng trả tín vật hai nhà để từ hôn. Cố thừa tướng hết lời khuyên nhủ nhưng thành, vẫn một lòng gả cô con gái ngọc ngà châu báu cho . Thế nhưng, thẳng thắn tuyên bố du ngoạn sơn thủy, từ nay về dãi gió dầm sương, e rằng sẽ phụ tấm chân tình của thiên kim tiểu thư nên cố chấp đòi từ hôn. Hắn thậm chí còn từng gặp mặt Cố Thanh Chi lấy một tuyệt tình rời .

Chính chuyện khiến Cố Thanh Chi vốn chẳng màng đến nam nhân nay càng thêm lạnh nhạt.

Nam nhân , vĩnh viễn những thứ họ bận tâm nhất, nào là cha chị em, nào là hồng nhan tri kỷ, vinh hoa phú quý, đường mây danh lợi, tự do tự tại... Vứt bỏ tất thảy những thứ đó mới đến lượt phụ nữ ngốc nghếch dốc trọn thứ vì .

Chớp mắt sáu năm thoi đưa. Thiếu niên lang năm xưa tươi tắn như trúc ngọc, dẫu bao năm qua lang bạt kỳ hồ giữa chốn non xanh nước biếc, lội suối trèo đèo, nhưng nhất cử nhất động vẫn toát lên phong thái hoa quý của một vị công t.ử thế gia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-11-thieu-nien-lang-phong-do-nhe-nhang.html.]

"Ngu phụ dẫn theo con gái bái kiến Quận chúa." Trong lúc Thẩm Hi Hòa còn đang ngẩn ngơ, ba bước đến gần, Mã phu nhân đầu hành lễ.

"Miễn lễ." Bích Ngọc với giọng điệu bình thản tiến lên một bước: "Ngươi chuyện hệ trọng cần báo cho Quận chúa, là chuyện gì?"

"Xin Quận chúa dung bẩm." Mã phu nhân đẩy Tạ Uẩn Hoài lên : "Vị là đại phu nổi danh khắp vùng mấy trăm dặm quanh đây của chúng , là Tề đại phu chuyện liên quan đến tính mạng cần cầu kiến Quận chúa."

Tạ Uẩn Hoài hàm dưỡng . Dù Mã phu nhân đẩy hết chuyện lên đầu như , vẫn điềm đạm tiến lên cúi đầu chắp tay: "Thảo dân Tề Vân Hoài, bái kiến Quận chúa."

"Ngươi thử xem rốt cuộc là chuyện liên quan đến tính mạng cỡ nào mà dính líu đến Quận chúa nhà ?" Bích Ngọc chất vấn.

"Quận chúa, thảo dân ngụ tại thôn Mã gia, thường xuyên lên núi hái thuốc. Trưa hôm qua lúc xuống núi, thảo dân mới thấy vài gốc Mạn Đà La sườn núi. Sáng nay lên núi thấy hoa hái mất. Thảo dân dò hỏi một phen mới thể là tỳ nữ của Quận chúa hái ."

Tạ Uẩn Hoài đổi họ đổi tên nhưng đổi cốt cách kiêu ngạo cũng siểm nịnh, phong độ nhẹ nhàng của : "Vì thảo dân đặc biệt đến đây để nhắc nhở Quận chúa. Loại hoa Mạn Đà La thì thật nhưng độc, thích hợp để bày trong phòng. Huống hồ Quận chúa là thiên kim chi thể, tiếp xúc lâu ngày e rằng sẽ nguy hại đến tính mạng."

Thẩm Hi Hòa ngờ vì chuyện , mà đây quả thực cũng là một chuyện lớn.

Nếu nàng vì chuyện mà xảy mệnh hệ gì ở đây, chỉ e ít vô tội sẽ liên lụy. Hựu Ninh Đế dẫu cũng vẻ để cho Thẩm Nhạc Sơn một lời công đạo. Có lẽ trong mắt Tạ Uẩn Hoài, tỳ nữ của Thẩm Hi Hòa thấy hoa dại nở giữa chốn núi rừng mà chẳng ai tên nên mới hái về để thêm chút nhã thú và sức sống cho căn phòng của Quận chúa. Chứng bệnh tim bẩm sinh mang từ trong bụng của Thẩm Hi Hòa nếu hít hương Mạn Đà La thì đúng là khả năng vong mạng thật. Vì đêm qua khi đốt hương cho Tiêu Trường Doanh, nàng luôn cẩn thận từng li từng tí.

"Có lòng ." Thẩm Hi Hòa cuối cùng cũng lên tiếng. Giọng của nàng cực kỳ êm tai, nhẹ nhàng tựa chiếc lông vũ lướt qua dòng suối ngọt ngào trong vắt, mềm mại và tĩnh lặng: "T.ử Ngọc, lấy bộ trang sức trân châu tím và vòng tay bạch ngọc mỡ cừu khắc cá chép song sinh ban thưởng cho Mã phu nhân và Mã cô nương."

Hai mừng rỡ quá đỗi vội vàng hành lễ: "Đa tạ Quận chúa ban thưởng."

T.ử Ngọc liền dẫn hai con Mã gia lui . Thẩm Hi Hòa sang với Tạ Uẩn Hoài: "Tề đại phu quả là lương y như từ mẫu. Ta thường cao nhân ẩn dật đời nhiều đếm xuể, xem y thuật của Tề đại phu ắt hẳn cao minh. Ta từ nhỏ mắc chứng tâm quý, Tề đại phu thể bắt mạch cho một chút ?"

"Thảo dân chỉ là kẻ bần nông chốn sơn dã, Quận chúa là cành vàng lá ngọc, bên chắc chắn thiếu các bậc thánh thủ y lâm, thảo dân dám múa rìu qua mắt thợ." Tạ Uẩn Hoài nhanh chậm lên tiếng từ chối.

"Nghe những lời tâng bốc nhiều , cũng một câu thật. Tề đại phu cứ việc bắt mạch cho , cần ngươi kê đơn bốc thuốc, chỉ cần cho một câu chân thành là ." Thẩm Hi Hòa hề bỏ qua mà chuyển hướng tiếp.

Tạ Uẩn Hoài vị Quận chúa đột nhiên tò mò về cố ý khó, mà là thực sự rõ tình trạng cơ thể của . Thân sinh chốn vương hầu mà tâm thế điềm tĩnh nhường , quả thực hiếm khi gặp bèn khom : "Vậy xin Quận chúa thứ cho thảo dân mạo phạm."

Hồng Ngọc phủ một tấm lụa mỏng lên cổ tay Thẩm Hi Hòa. Tạ Uẩn Hoài bước lên tiểu đình, từ đầu đến cuối luôn khẽ khom , mắt thẳng, từng mảy may liếc dung nhan Thẩm Hi Hòa lấy một đặt tay lên mạch đập của nàng.

Sau khi thu tay về, Tạ Uẩn Hoài trầm ngâm một lát mới lên tiếng: "Quận chúa vốn yếu ớt thêm khí huyết thiếu hụt, nay phong hàn mới khỏi, hai thốn mạch chút yếu ớt. Đây là do suy nghĩ quá mức gây mệt mỏi mà thành. Quận chúa nên tĩnh tâm tịnh dưỡng. Hơn nữa, thường ngày Quận chúa dùng cam táo ?"

"Cam táo là do đại phu căn dặn, vì sinh non nên khí huyết đủ, mỗi ngày ăn vài quả cam táo sẽ giúp bổ khí dưỡng huyết." Thẩm Hi Hòa quả thực thói quen , bất kể là bây giờ: "Có gì ?"

 

Loading...