Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 111: Hình ảnh... có chút quái dị
Cập nhật lúc: 2026-07-25 16:31:34
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
ngăn nàng tức giận, nhân đó giậu đổ bìm leo!
Tấm vải che đậy Khương Bách Nghiên xé toạc, Vinh Xương Tấn và Vinh Mịch Trân đều còn mặt mũi nào. Vinh Xương Tấn định xoay chuyển tình thế: "Quận chúa..."
"Nhị gia Vinh gia, nên xử trí thế nào, ngươi và đều rõ, Chương công chứng." Thẩm Hy Hòa nhiều lời với .
Vinh Xương Tấn nghẹn lời, nhưng dễ dàng từ bỏ: "Quận chúa, tiểu nữ còn nhỏ tuổi vô tri, khẩn cầu Quận chúa hãy mở lưới tha cho một đường, ân tình Vinh gia nhất định sẽ khắc cốt ghi tâm."
Thẩm Hy Hòa khẽ bật : "Ân tình của Vinh gia, bằng sự thanh tịnh của . Hôm nay nếu tha cho nàng , đều cho rằng dễ bắt nạt, chỉ cần là thể khoan thứ, còn ngày tháng thư thái mà ?
Ta thích ép quá đáng, nhưng cũng dễ dàng tha thứ."
Thái độ của Thẩm Hy Hòa vô cùng rõ ràng. Kinh Triệu Doãn chỉ sang Vinh Xương Tấn: "Nhị gia Vinh gia là giải quyết riêng đưa công đường?"
Thỏa thuận là thỏa thuận riêng, Vinh Xương Tấn thể đổi ý chịu thực hiện, cùng lắm chỉ mang tiếng là kẻ lời giữ lời.
Vinh Mịch Trân nếu thực sự để rắn độc c.ắ.n một cái, từ vách núi nhảy xuống, thật khó mà giữ mạng. Việc tuy ác liệt, nhưng Thẩm Hy Hòa cũng gây thương tổn nghiêm trọng thực sự c.h.ế.t chóc gì, chiếu theo luật pháp thì cùng lắm cũng chỉ giam giữ vài ngày hoặc đ.á.n.h một trận đòn.
Giải quyết riêng thì giữ danh tiếng nhưng mất tính mạng con gái; đưa công đường thì mất danh tiếng nhưng giữ tính mạng con gái.
Vinh Xương Tấn hít sâu một : "Vinh gia nhất ngôn cửu đỉnh, nghịch nữ hồ đồ, vu hãm Quận chúa , khi quân phụ , lý đáng chịu trừng phạt."
Nói xong, chắp tay hướng về phía Kinh Triệu Doãn, sâu Vinh Mịch Trân một cái, sải bước rời .
"Cha, cha..." Vinh Mịch Trân lao đuổi theo, Kinh Triệu Doãn sai ngăn , giao cho Thẩm Hy Hòa.
Thẩm Hy Hòa hỏi rõ bắt loại rắn gì, liền sai Mạc Viễn bắt một con. Cũng trực tiếp để rắn c.ắ.n Vinh Mịch Trân. Vinh Mịch Trân chính vị trí hôm nay nàng , Mạc Viễn ở vị trí của Lý Nhị lang, ném con rắn qua.
Có c.ắ.n trúng , là do mệnh của nàng .
nàng cũng may mắn, rắn c.ắ.n nàng . Cuối cùng Vinh Mịch Trân đẩy xuống đình viện, cũng c.h.ế.t, chỉ điều gãy mất hai chân, xước cả mặt mày. Những chỗ khác thương , Thẩm Hy Hòa , nàng của Vinh phủ đưa về nhà.
"Tỷ tỷ chừa cho ả một mạng?" Tiết Cẩn Kiều chút vui.
Loại tiện nhân thì nên thịt mới đúng.
Vinh Mịch Trân rắn c.ắ.n quả thực là may mắn, nhưng nàng ngã c.h.ế.t, là bởi vì Thẩm Hy Hòa đặc biệt dặn dò, đẩy nàng về phía cành cây. Có lực cản và điểm đỡ, nàng mới may mắn thoát c.h.ế.t.
"Người c.h.ế.t , kẻ khác sẽ cảm thấy nàng đáng thương, còn thì độc địa." Thẩm Hy Hòa liếc Tiết Cẩn Kiều, nàng đổi cách xưng hô .
"Tỷ tỷ để ý những điều đó ?" Tiết Cẩn Kiều cảm thấy qua loa cho xong chuyện, Thẩm Hy Hòa và nàng giống , căn bản thèm để ý đến lời ngoài.
"Không để ý." Thẩm Hy Hòa chậm rãi hé môi: “Nàng sống thì nàng đau khổ, đời cũng sẽ quên nữ nhi Vinh gia chuyện gì. Vinh gia cũng tiện quá mức dây dưa với , nhưng nếu nàng c.h.ế.t , thì khác."
"Thì là ." Tiết Cẩn Kiều một tay chống cằm, dùng ánh mắt si mê đầy ý mê Thẩm Hy Hòa.
Thẩm Hy Hòa chỉ coi như thấy bộ dạng ngây ngốc của nàng , mặc kệ nàng theo về Quận chúa phủ. Nàng lấy hai loại hương liệu: "Cửu Hòa Hương và Cửu Chân Hương, xem thích loại nào?"
Tiết Cẩn Kiều mắt sáng lấp lánh, mở cả hai ngửi thử, thực nàng thích hương vị của Cửu Chân Hương hơn, vương vấn trầm lắng: "Chữ 'Hòa' trong Cửu Hòa Hương, là chữ 'Hòa' trong tên tự của tỷ tỷ ?"
Thẩm Hy Hòa liền hiểu ngay tâm tư của nàng , liền trực tiếp lấy Cửu Hòa Hương khóa : "Cửu Chân Hương càng hợp với hơn."
"Tỷ tỷ..." Tiết Cẩn Kiều chu môi, kéo dài giọng nũng.
"Ta còn việc trong , hôm nay giữ , về nhà sớm . dịp Trùng Dương, chớ để nhà tìm." Thẩm Hy Hòa dặn dò.
"Tỷ tỷ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-111-hinh-anh-co-chut-quai-di.html.]
"Mặc Ngọc!"
Thẩm Hy Hòa gọi một tiếng, Mặc Ngọc liền bước , túm lấy cổ áo của Tiết Cẩn Kiều, xách mất.
Từ đầu đến cuối Tiết Cẩn Kiều đều chằm chằm Thẩm Hy Hòa, miệng ngày càng chu lên cao.
"Quận chúa còn dự ước hẹn với Thái t.ử điện hạ ?" Hồng Ngọc thấy Thẩm Hy Hòa gương trang điểm.
"Nói lời giữ lời." Thẩm Hy Hòa chọn một đôi trâm cài tóc hình giọt lệ chạm vàng đính trân châu bản rộng. Vết thương của nàng ở trán bên trái, ban đầu đỏ ửng cả một mảng, lúc chỉ còn một chút ửng hồng, đôi trâm vặn thể che .
Sau khi giải quyết xong chuyện của Vinh Mịch Trân, Thẩm Vân An trở về, liền thấy Thẩm Hy Hòa ăn mặc lộng lẫy, lập tức nổi cơn ghen: "Muội ăn mặc thế là định , mà động lòng đến ?"
Thẩm Vân An mỗi khi giận dỗi sẽ gọi nàng là , bình thường đều gọi tên mật của nàng.
"Chỉ là để tôn thêm cho đôi trâm thôi." Ngón tay Thẩm Hy Hòa khẽ gảy chuỗi trân châu hình bán nguyệt đang rủ xuống trán.
Đôi trâm cài tóc chính là dùng một hộc trân châu mắt cá thượng hạng mà Thẩm Vân An để chế tác.
Quả nhiên, Thẩm Vân An dỗ dành: "U U trang điểm thật là ."
Thẩm Hy Hòa bất lực : "Đi thôi, chúng xuất phát."
"Chúng ?" Thẩm Vân An chỉ , chút chắc chắn.
"Đương nhiên, và điện hạ hẹn, nhưng cũng là dẫn theo khác." Thẩm Hy Hòa cảm thấy nếu nàng thực sự một cùng Tiêu Hoa Ung lên đăng thành lâu, chỉ sợ trở về dỗ dành a thế nào, chi bằng dẫn theo cùng .
"Ta y phục ngay đây!" Thẩm Vân An chân dịch chuyển, như bay vút ngoài.
Dùng bữa tối xong, trời ngả hoàng hôn, Thẩm Hy Hòa mới cùng Thẩm Vân An đến cửa cung. Lên đăng thành lâu là cổng thành, mà là lên lầu canh ở cửa cung.
Tiêu Hoa Ung mặc một bộ áo bào cổ tròn màu đen, chỉ bạc thêu những chiếc lá bình trọng và hoa văn đơn giản mang ý nghĩa cát tường vô cùng tinh xảo. Trên vai khoác thêm một chiếc áo choàng màu trắng bạc, búi tóc bằng quan bạc, trông tôn quý ung dung cao cao tại thượng.
"Nghe Quận chúa thương ... khụ khụ khụ khụ..." Tiêu Hoa Ung chút lo lắng về phía trán Thẩm Hy Hòa.
Nàng chuyện ầm ĩ lớn như , những trong kinh đô nên thì đều cả. Tiêu Trường Doanh đích đến Quận chúa phủ, chỉ điều nàng gặp .
Nàng cố ý lớn chuyện, cũng là ý , phân rõ giới hạn với Tín Vương và Liệt Vương.
"Chút thương tích nhỏ, phiền điện hạ bận tâm." Thẩm Hy Hòa thản nhiên đáp.
Tiêu Hoa Ung ho thêm vài tiếng, mới từ tay Thiên Viên nhận lấy một cái hộp: "Trong chút hương cao dưỡng da, đối với vết trầy xước va đập thì hiệu quả ."
Thẩm Hy Hòa còn kịp đưa tay , Thẩm Vân An đón lấy một bước: "Bất Nguy mặt gia , đa tạ mỹ ý của điện hạ."
Lúc tia sáng cuối cùng của chân trời nuốt chửng, một đóa pháo hoa rực rỡ bay vút lên nổ tung đỉnh đầu họ. Ánh sáng muôn màu soi rọi lên gương mặt hai nam t.ử cao lớn, họ cùng đưa hai tay nâng đỡ một cái hộp.
Hình ảnh ... thật chút quái dị khó tả.
Thiên Viên chậm rãi lùi về , điện hạ vì tạo nên bầu khí tốn ít tâm tư, kết quả Thế t.ử nhảy chen ngang một cước.
gã hiểu , dám chỉ còn cách cố gắng nhịn xuống.
Nụ của Tiêu Hoa Ung thoáng sững , thong dong rút tay về, nhường con đường lên thành lâu: "Thế tử, Quận chúa, mời."