Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 114: Thái tử điện hạ lại bị dọa ngất rồi

Cập nhật lúc: 2026-07-25 16:31:37
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"A , đừng nữa!" Tiêu Trường Doanh đau đớn nhắm mắt .

A từng nhắc nhở , đừng quá tin tưởng mẫu và bệ hạ. Hắn chỉ cho là a vì chuyện của trưởng tẩu qua đời mà ghi hận mẫu .

Từ nhỏ đến lớn, mẫu che chở hai họ thật cẩn thận trong chốn thâm cung. Cả hậu cung chỉ một mẫu bảo vệ ba đứa trẻ khỏe mạnh lớn lên. Trong lòng , mẫu vẫn luôn là một hiền vĩ đại và hết mực yêu thương họ.

Mẫu nhúng tay chuyện của trưởng tẩu, Tiêu Trường Doanh rõ. Tiêu Trường Doanh thích Cố Thanh Chi. Cố Thanh Chi từng để a trong mắt. Hơn nữa, độc d.ư.ợ.c đưa đến tay trưởng tẩu, mẫu cũng hề ép buộc nàng uống. Hắn vẫn luôn cảm thấy chuyện thể trách mẫu .

Cho nên mới hề đề phòng. A thăm dò thái độ của Thẩm Vân An, Thẩm Vân An đối với hôn sự của bọn họ chút d.a.o động.

Hắn mừng rỡ lộ hết mặt, mẫu thấy. Lúc hỏi đến, liền hề giấu giếm. Hắn là thực lòng coi mẫu như thể thổ lộ tâm trạng, đáng để tín nhiệm. Rõ ràng mẫu cũng khen nàng , đầu ...

Tiêu Trường Khanh hiểu rõ tâm trạng của Tiêu Trường Doanh lúc , bởi vì cũng từng như , từng bước từng bước chịu đựng cái cảm giác tê tâm phế liệt , mới sự vô bi vô hỉ, bách luyện thành cương của ngày hôm nay.

Trước đây gánh vác tất cả thứ, chỉ mong a duy nhất đối xử chân thành với thể an vui vô ưu mà trưởng thành.

Bây giờ chút mệt mỏi . Đợi đến khi việc của xong, cũng sẽ chẳng còn gì vướng bận nữa. A , nó nhất định tự trưởng thành lên.

Tiêu Trường Khanh kích thích a nữa, dậy đến bên cạnh Tiêu Trường Doanh, nhẹ nhàng vỗ vai : "A , mau chóng lớn lên thôi."

Mau chóng lớn lên, thể mưa gió xâm phạm, thì kẻ a như mới thể yên lòng.

Nỗi khổ sầu của Tiêu Trường Khanh, Tiêu Hoa Ung lĩnh hội . Hắn hôm nay tâm trạng vô cùng . Lời mà Thẩm Vân An , chẳng khác nào giao phó Thẩm Hy Hòa cho chiếu cố. Mặc dù Thẩm Vân An đối với vẫn chút khách khí, nhưng càng như , càng vui vẻ.

Nếu đối xử đặc biệt với Thẩm Hy Hòa, thì đến nỗi khiến Thẩm Vân An canh cánh mãi trong lòng chứ?

tâm trạng vui vẻ, Tiêu Hoa Ung đường cũng mang theo cả gió. Thiên Viên theo phía cảm thấy điện hạ nhà chỉ thiếu nước nhảy cẫng lên hai cái, để biểu đạt tâm trạng sung sướng lúc thôi.

Thấy điện hạ đang về hướng Đông Cung, Thiên Viên vội vàng ngăn : "Điện hạ, ngài quên mất là ngài còn việc ..."

Tiêu Hoa Ung vỗ trán một cái: " , vui mừng đến quên mất cả chính sự ."

Nói xong liền xoay về một hướng khác.

Hôm nay là tiết Trùng Dương, ngay cả bệ hạ cũng phê chuẩn cho các đại thần đang trực lệnh về sớm. Vốn dĩ là ngày cả nhà cùng chúc mừng, thế mà một phong cấp báo về việc thuế lương cướp trình lên, Hựu Ninh Đế bèn hỏa tốc triệu tập Tam tướng và các cơ yếu đại thần.

Thị trung Vương Chính Vương đại nhân chút xui xẻo. Ra khỏi cửa hai nhóm xung đột cãi cọ chặn mất đường, đành đường vòng.

Đi đường vòng còn kinh mã ngã từ lưng ngựa xuống. Khó khăn lắm mới trèo lên , vội vàng gấp rút chạy đến cửa cung. Hắn ghì cương xuống ngựa, nào ngờ con ngựa sai khiến, trực tiếp xông thẳng về phía .

Thị vệ cửa cung nhận Vương Chính, liền nhường đường, định đợi trong cửa cung mới trị phục con ngựa điên. ai ngờ rằng, Thái t.ử điện hạ, cùng Chiêu Ninh Quận chúa và Thẩm Thế t.ử lên lầu, hề rời , mà là nhân lúc thể đỡ hơn một chút nên dạo thêm một vòng.

Mọi trơ mắt con ngựa điên lao thẳng về phía Thái t.ử điện hạ. Vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một tướng quân canh giữ cửa cung bay vọt tới, một quyền đ.á.n.h cổ con ngựa. Vương Chính và cả con ngựa đều hất văng ngoài.

Vương Chính ngã đến đầu óc cuồng, cũng chẳng đoái hoài gì đến dung mạo nghi thức nữa, vội vàng bò dậy về phía Tiêu Hoa Ung.

Không ngoài dự liệu của , Thái t.ử điện hạ kinh hãi đến ngất xỉu .

Một trận binh hoang mã loạn, Thái t.ử điện hạ khiêng đến Đông Cung. Thái y lệnh và Thái y thừa của Thái y thự đều triệu gấp cung, đều chẩn đoán Thái t.ử điện hạ kinh hãi quá độ, mạch tượng như tơ nhện, e rằng bất trắc...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-114-thai-tu-dien-ha-lai-bi-doa-ngat-roi.html.]

Hựu Ninh Đế khi sắp xếp thỏa đáng việc thuế lương cướp, liền dẫn quần thần đến Đông Cung. Vương Chính quỳ gối ngoài cửa Đông Cung. Hắn vốn là lão luyện thận trọng, trong lòng cũng đang đ.á.n.h trống. May mà sớm cho của theo dõi con ngựa đang kinh sợ .

điều khiến tuyệt vọng là, Thái y thự và cả mã y của Thái bộc tự đều tới. Sau khi kiểm tra, con ngựa cũng bất cứ vấn đề gì.

Không hề ai vu oan giá họa cho . Chính vì nóng vội mà cưỡi ngựa xông cung điện thì gì, còn kinh sợ đến mức Thái t.ử điện hạ hôn mê, bệnh tình trở nặng thêm.

Thượng thư lệnh Thôi Chinh và Trung thư lệnh Tiết Hành đều hướng về phía Vương Chính ném tới ánh mắt thương hại hả hê.

"Vương công xưa nay việc luôn thỏa, giữ ngay thẳng cẩn trọng, hôm nay cớ hoảng loạn thành thế ?" Người mở miệng là Tiết Hành, trong lời đầy hàm ý ám chỉ.

"Thuế lương mất, liên quan đến dân sinh. Vương công xưa nay luôn sốt ruột vì điều dân chúng sốt ruột, chính là tấm gương cho bọn ." Thôi Chinh cũng mà lên tiếng.

Chuyện vốn dĩ kỳ lạ, Vương Chính càng thể để hai lão già chụp mũ bôi nhọ . Bọn họ hai kẻ một kẻ thì thẳng một kẻ thì bóng gió, đều là đang vì chuyện thuế lương mất mà hoảng sợ.

Hắn là Hộ bộ Thượng thư, cũng chẳng là quan áp tải lương thực, hoảng cái gì chứ?

Trừ phi vụ thuế lương cướp liên quan đến !

"Bệ hạ, thần quả thực từ lúc khỏi cửa thuận lợi, chỉ sợ trễ nải nên chút nóng vội. Lúc đến cửa cung ngựa quả thực mất khống chế... lẽ... lẽ là do thuật cưỡi ngựa của thần tinh gây nên." Vương Chính phủ phục nhận tội.

"Bệ hạ." Tiết Hành cúi : “Dù Vương công thuật cưỡi ngựa tinh , thì việc ruổi ngựa xông cửa cung là sự thật. Việc kinh sợ khiến Thái t.ử điện hạ hôn mê cũng là sự thực. Điện hạ mới khá hơn chút ít, kinh sợ càng tổn thương đến căn cơ. Tội nếu nghiêm trị, thì lấy gì để phục chúng?"

"Thần phụ nghị." Thôi Chinh cũng tỏ thái độ.

Bọn họ từng cùng là thế gia, tuy rằng thường xuyên đấu đá lẫn , nhưng xưa nay vẫn cùng thở chung nhịp. Vương Chính vì cho Vương gia trỗi dậy, đầu nhập bệ hạ, giúp bệ hạ liên kết với Phạm gia lật đổ Cố gia.

Nếu lúc sắp c.h.ế.t Cố tướng nhanh tay c.h.é.m loạn ma đao, ôm hết tất cả , thì e rằng Thôi, Tiết hai nhà bọn họ cũng chẳng kết cục gì.

Đối với Vương Chính, bọn họ thấy lạnh lòng khinh bỉ. Chỉ tiếc là bệ hạ thiên vị, còn thì gian xảo cẩn thận. Khó khăn lắm mới tóm một cái chuôi, thể sức mà lớn chuyện lên chứ?

Các thần t.ử khác đều giữ im lặng. Đây đều là thần tiên đ.á.n.h , bọn họ phận nhỏ bé tiếng yếu ớt, nên dễ dàng tỏ thái độ.

Hựu Ninh Đế lúc vô cùng hỏa đại, nhưng bấy nhiêu con mắt đang trông mong . Việc tự tiện xông cửa cung, lớn lớn, nhỏ nhỏ. Với phận là bệ hạ, một câu "sự gấp tòng quyền" là thể bỏ qua, còn thể hiện sự khoan dung của với yếu thần.

Hoàng thái t.ử vì con ngựa của mà ngất . Bấy nhiêu chẩn đoán e rằng bất trắc, thì bao che cho ?

"Thái hậu giá đáo..."

Hựu Ninh Đế còn kịp đưa quyết định, thì Hoàng thái hậu vốn nghỉ ngơi cũng kinh động mà đến nơi.

Ai mà chẳng Thái t.ử điện hạ chính là mạng căn của Thái hậu, từ nhỏ lớn lên gối !

Hoàng thái hậu sải bước tới, sắc mặt chút hòa nhã với Hựu Ninh Đế, xông thẳng nội điện. Nhìn thấy Tiêu Hoa Ung sắc mặt trắng bệch hôn mê bất tỉnh, chằm chằm Thái y lệnh: "Thái t.ử thế nào ?"

Trên trán Thái y lệnh rịn một tầng mồ hôi mịn, run rẩy mở miệng: "Bẩm Thái hậu, điện hạ kinh hãi quá độ... e là, e là lắm ạ..."

---

 

Loading...