Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 115: Ta không cần một lòng một dạ
Cập nhật lúc: 2026-07-25 16:31:38
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thái hậu xong, mắt tối sầm, ngã ngửa . May nhờ nữ quan cận đỡ lấy.
"A nương..."
"Đừng gọi !" Thái hậu hất mạnh tay Hựu Ninh Đế : “Ta và A Ung là chướng mắt ai ? A Ung những năm ở đạo quán vẫn luôn bình an vô sự, thế mà hồi cung năm bảy lượt cho tức đến ngất hoặc dọa cho ngất. Nếu trong cung chỗ cho và A Ung, lập tức đưa A Ung rời cung!"
"Thái hậu bớt giận." Quần thần ào ào quỳ rạp xuống một mảnh.
Hựu Ninh Đế cũng vội vàng ngăn cản: "A nương, là khoét tim nhi thần ? A nương bớt giận, nhi thần đương nhiên sẽ nghiêm trị. Thất lang tiện di chuyển, nhi thần sẽ cho Thái y thự phiên chăm sóc. Thất lang hoàng thiên phù hộ, ắt sẽ gặp dữ hóa lành."
"Trừng trị thế nào là việc của Hoàng đế, chỉ cần A Ung bình an." Thái hậu hốc mắt đỏ hoe: “Nếu A Ung bất trắc gì, thì già của cũng chẳng cần nữa."
Hựu Ninh Đế trấn an Thái hậu một hồi lâu. Có Thái hậu ở đây, liền lập tức cách chức Thị trung Môn hạ tỉnh của Vương Chính, lệnh cho tạm thời về nhà hối , vì Thái t.ử cầu phúc.
Ngữ khí chính là, nếu Thái t.ử bất trắc gì, thì Vương Chính sẽ lấy cái c.h.ế.t để tạ tội.
Thẩm Hy Hòa tỉnh giấc, tin tức phong vân biến ảo trong cung đêm qua, chút ngỡ ngàng.
"Hừ, Vương Chính cái lão già đó cũng ngày ngã ngựa." Thẩm Vân An xong cảm thấy vô cùng hả .
Không nhắc đến những chuyện qua quan trường những năm , chỉ riêng sự bất mãn của với Vương Chính mà , từ khi kinh con gái của Vương Chính dám nhắm . Ngày đó chuyện của Khang Vương, Vương Chính chẳng cũng thiên vị ?
Vương Chính là kẻ mà từng điều tra, trơn như con lươn, rõ ràng đó là đồ đen đủi, nhưng tóm !
"U U, đang nghĩ gì ?" Vui vẻ một lát, Thẩm Vân An nhận Thẩm Hy Hòa đang thất thần.
Chớp chớp mắt, Thẩm Hy Hòa hồn, hề qua loa với Thẩm Vân An: "Chỉ là cảm thấy quá trùng hợp thôi."
"Trùng hợp?"
Thẩm Hy Hòa: "Ngày đó ở Thưởng Cúc yến, ba kẻ nhắm . Nữ lang Tuyên Bình Hầu phủ và nữ lang Vương gia chính là hai trong đó. Tuyên Bình Hầu là vì Khúc Diễn Quang cáo trạng lên mặt Thái t.ử điện hạ, vạch trần tội thông địch bán nước của ; còn bây giờ Vương Chính cũng vì ruổi ngựa xông cung dọa ngất Thái t.ử điện hạ mà đình chức điều tra. Đều liên quan đến Thái t.ử điện hạ cả..."
"Nếu , A thật sự nghĩ đến điểm ." Thẩm Vân An hồi vị , sảng khoái: “Vụ án của Tuyên Bình Hầu phủ thuần túy là trùng hợp thôi. Thái t.ử điện hạ là do Lục điện hạ cho tức đến ngất , đúng lúc ngoại tổ mẫu của Khúc Diễn Quang đều là y giả, mới phương t.h.u.ố.c dâng lên.
Cầu cứu cửa, Khúc Diễn Quang mới cầu đến mặt Thái t.ử điện hạ. Còn chuyện của Vương Chính càng là trùng hợp. Nếu và Thái t.ử điện hạ hẹn , thì Thái t.ử điện hạ đêm qua quyết sẽ xuất hiện ở cửa cung.
Huống hồ canh khuya Vương Chính triệu gấp cung, cũng thể nào là chuyện Thái t.ử điện hạ thể khống chế . Hai kẻ đáng lẽ đêm khuya đều thể xuất hiện ở cửa cung, mà cố ý sắp xếp thì thực sự là chút khó."
Thẩm Hy Hòa vẫn luôn cảm thấy những chuyện hề đơn giản, nhưng nghĩ mấu chốt trong đó.
Thấy vẫn còn trầm tư, Thẩm Vân An : "U U, a cảm thấy nếu quả thực là Thái t.ử điện hạ cố ý , thì càng thấy yên tâm."
Thẩm Hy Hòa ngước mắt khó hiểu Thẩm Vân An.
"Hắn vì mà trù tính đến mức , thể thấy là tâm. Sau nhất định cũng sẽ đối đãi với một lòng một ."
Thẩm Hy Hòa xong chẳng hề chút vui mừng nào, ngược chân mày càng nhíu chặt hơn: "Muội cần một lòng một . Muội chỉ cần cùng lợi."
Thẩm Vân An: ...
"Tâm ý là thứ đáng tin cậy nhất, chỉ lợi ích mới thể ràng buộc vĩnh viễn." Thẩm Hy Hòa lạnh lùng : “Chỉ cần thể cho lợi ích vĩnh viễn là tối cao, thì sẽ vĩnh viễn bao giờ phản bội dù chỉ một chút."
Thẩm Vân An: ...
"U U, ..." Sao nghĩ như !
"A , như ?" Thẩm Hy Hòa khó hiểu: “Tình yêu si triền tốn thời gian hao tâm sức. Nếu một ngày tình biến, thì đau lòng tổn thương thể; nhưng nếu là vì xung đột lợi ích mà phản bội, thì chính là kỹ năng bằng , thua cũng thua đến tâm phục khẩu phục."
Nàng thật lý, Thẩm Vân An nhất thời phản bác thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-115-ta-khong-can-mot-long-mot-da.html.]
Trợn mắt há hốc mồm một hồi lâu, Thẩm Vân An mới khô khan : "U U, việc gì cũng thể chỉ coi trọng lợi ích."
"Muội , còn coi trọng qua , thành tâm và tín dự." Thẩm Hy Hòa gật đầu.
Thẩm Vân An: ...
Bứt tóc một cách điên cuồng, Thẩm Vân An hỏi: "Vậy đối với Bộ Thế t.ử và Tiết thất nương cũng là vì lợi ích ?"
"Bộ Sơ Lâm là thế, Tiết thất nương là vì ." Thẩm Hy Hòa trả lời như thể đó là lẽ đương nhiên.
"Muội vì điều chế hương cho Bộ Sơ Lâm?" Thẩm Vân An hỏi.
"Nàng giúp dò la nội tình của Thôi Tấn Bách. Đây là qua ." Thẩm Hy Hòa đáp.
Thẩm Vân An: ...
"Vậy nên mì hoành thánh cho Thái t.ử điện hạ, gửi thư từ, cùng lên lầu đăng cao ngày Trùng Dương, cũng là dựa điều ?"
"Ừm." Thẩm Hy Hòa gật đầu.
Thẩm Vân An im lặng , một lúc lâu bật thành tiếng, vô cùng vui vẻ.
"A , cái gì?" Thẩm Hy Hòa khó hiểu .
Thẩm Vân An mà khoát tay: "Không gì, U U, cứ như mà qua ."
Người vô tình những hành động mà bản cho rằng chỉ là giao dịch công bằng, nhưng thực chất khác hiểu lầm thành một tầng ý nghĩa khác: ngoài miệng thì cứng rắn nhưng trong lòng thì mềm mại.
Hiểu lầm như , nếu Thẩm Hy Hòa toạc , thì e rằng cũng chẳng ai thể . Cứ như cũng .
Chỉ cần khác với , thì cũng sẽ tổn thương họ.
Còn về phần Thái t.ử điện hạ...
Vốn dĩ ngang dọc đều thấy Thái t.ử điện hạ mắt, Thẩm Vân An đột nhiên chút đồng cảm với .
Dù cũng chỉ là một kẻ đoản mệnh, đối với vô tình, cũng hơn là vì c.h.ế.t yểu mà thương tâm.
Mang theo tâm trạng vui vẻ như , Thẩm Vân An đem theo những thứ Thẩm Hy Hòa chuẩn sẵn, rầm rộ rời kinh đô trở về Tây Bắc.
Thẩm Hy Hòa đích tiễn khỏi thành, một một ngựa biến mất ở cuối con đường quan đạo ngoài cửa thành, mới trở về Quận chúa phủ.
Người ở bên cạnh nàng suốt nửa tháng trời, hỏi han ấm lạnh, nghĩ đủ cách để dỗ dành nàng vui vẻ, giờ . Thẩm Hy Hòa tưởng rằng thể thích ứng , nhưng khi trở về phủ mới cảm thấy chút trống vắng cô đơn.
Lòng yên qua một ngày, Thẩm Hy Hòa vốn định nghỉ sớm, nhưng ngờ Tiêu Hoa Ung đến. Và đó là lặng lẽ mà đến. Mùi t.h.u.ố.c nồng đượm khiến Thẩm Hy Hòa khó lòng chú ý mà tỉnh dậy. Mở mắt thấy nơi mép giường.
"Điện hạ!" Thẩm Hy Hòa vô cùng vui.
Trong xương tủy nàng vô cùng chán ghét hành vi tự tiện xông khuê phòng của . Đây là một loại cảm giác khó chịu khi lãnh địa xâm phạm.
"Quận chúa thứ tội, cần rời kinh một chuyến, đặc biệt đến đây để từ biệt nàng." Tiêu Hoa Ung dậy, tự giác lui phía ngoài bình phong.
Thẩm Hy Hòa khoác thêm y phục và áo choàng, thắp đèn bước ngoài. Nhìn Tiêu Hoa Ung sắc mặt vẫn còn tái nhợt, nàng chút biểu cảm xuống đối diện : "Chuyện của Vương Chính là vì lý do gì?"
Đôi mắt ôn hòa của Tiêu Hoa Ung lấp lánh ý : "Vì Quận chúa, cũng là vì chính ."
"Ta rời cung, cần lý do. Vương Chính chính là cái cớ." Tiêu Hoa Ung nho nhã : “Nếu Vương gia bất kính với Quận chúa, thì đương nhiên sẽ chọn dê thế tội."
---