Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 117: Cấp cứu kịp thời

Cập nhật lúc: 2026-07-25 16:31:40
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Uẩn Hoài những năm xa rời kinh đô, chỉ là thấy Tạ Kích, sợ nhịn mà sinh ý nghĩ g.i.ế.c cha.

Hắn một ngày nào quên mối thù của . Ở kinh đô tự nhân mạch và kinh doanh riêng. Nhiều năm qua tìm khắp các thánh thủ trong giới hạnh lâm, vì học y thể chịu đựng bất cứ khổ cực nào. Học một y thuật tuyệt hảo, càng giúp kết giao nhân mạch, thu phục nhân tình.

Hắn điều tra rõ một sự việc, cho dù là liên quan đến trong cung, cũng là việc khó.

Đợi khi trở Quận chúa phủ, ước chừng là hai canh giờ. Hắn thẳng đến khuê phòng của Thẩm Hy Hòa. Bích Ngọc và Hồng Ngọc đều đang canh giữ trong phòng.

"Quận chúa dấu hiệu tỉnh ?" Tạ Uẩn Hoài vòng qua bình phong hỏi.

Đuôi mắt Bích Ngọc phiếm hồng, nơi chân mày là nét u sầu khó tan, chậm rãi lắc đầu: "Không ạ."

Tạ Uẩn Hoài khi những biểu hiện nào là dấu hiệu tỉnh . Các nàng mắt rời một ly mà quan sát, nhưng hề chút dấu hiệu nào cả. Nhìn xem, chỉ còn một canh giờ nữa là trời sáng .

Tạ Uẩn Hoài xuống mép giường, bắt mạch cho Thẩm Hy Hòa, phát hiện mạch tượng của nàng hề chút đổi nào, ánh mắt trầm xuống.

Phản ứng của càng khiến tim Bích Ngọc và như thắt .

Im lặng một lát, Tạ Uẩn Hoài : "Đợi thêm chút nữa."

Bây giờ ngoài chờ đợi , bọn họ cũng chẳng còn cách nào khác. Bích Ngọc và những khác chỉ hận học y, nếu thì giờ phút cũng chẳng gì mà chỉ sốt ruột suông.

"Tề đại phu, xin thứ cho nô tỳ mạo ." Bích Ngọc nghĩ nghĩ , vẫn nhịn : “Hay là bẩm báo lên trong cung, xin ngự y đến khám. Nô tỳ tin Tề đại phu, chỉ là một kế ngắn hai kế dài..."

Thêm một , lẽ là thêm một phần chủ ý?

Tạ Uẩn Hoài hề trách cứ phẫn nộ, mà ôn tồn kiên nhẫn đáp: "Ta các ngươi sốt ruột cứu chủ. Không tự cao tự đại, coi thường các y quan trong Thái y thự. Thực tế là Thái t.ử điện hạ hôn mê bất tỉnh, ngự y trong cung đều đang ứng trực ở Đông Cung. Các ngươi mời thì cũng chẳng mời nổi Thái y lệnh và Thái y thừa.

Hơn nữa, cho dù các ngươi liều mạng mời Thái y lệnh và Thái y thừa đến, họ bắt mạch, nhất định sẽ hỏi Quận chúa vì nông nỗi . Các ngươi định đem Thoát Cốt Đan thật ?"

Nếu thật về Thoát Cốt Đan, e rằng Thẩm Hy Hòa sẽ chẳng còn ngày tháng thanh tịnh nào nữa. Thần d.ư.ợ.c như , ai mà ? Nhất là tiền lệ Thẩm Hy Hòa ngày càng khỏe mạnh mắt.

"Cuối cùng, kẻ mưu hại Quận chúa liên quan đến trong cung. Quận chúa phủ canh phòng sâm nghiêm, hiện giờ vẫn một chút phong thanh nào lọt ngoài. Ta điều tra cũng đảm bảo kinh động đến bọn chúng. Một khi mời thái y của Thái y thự đến, thì biến sẽ tăng lên."

Thái y thự của bọn họ, khiến họ tiết lộ nửa lời là điều cực kỳ khó. Một kết quả còn tồi tệ hơn nữa, là vị thái y vốn là quân cờ do kẻ mưu hại chuẩn sẵn, để đưa đến cho Thẩm Hy Hòa một lá bùa đòi mạng cuối cùng.

Bích Ngọc toát mồ hôi lạnh lưng, khom gối hành lễ: "Nô tỳ lỗ mãng, mong Tề đại phu thứ ."

Tạ Uẩn Hoài tán thưởng với mấy thị nữ của Thẩm Hy Hòa: "Các ngươi lo lắng đến , nhưng cũng hề nhân lúc ngoài mà cung cầu y, thực sự là đáng quý."

Điều là sự tín nhiệm và tôn trọng cực lớn đối với .

Bích Ngọc thấy Tạ Uẩn Hoài tùy ý ôn hòa như , bèn mạnh dạn hỏi thêm một câu: "Tề đại phu, Quận chúa thể tỉnh ạ?"

Tạ Uẩn Hoài ngước mắt lên, quét qua mấy đều đang căng thẳng vô cùng, mạnh mẽ trả lời họ một chữ: "Có thể."

Tỉnh thì vẫn thể tỉnh . May mà hơn một tháng nay Thẩm Hy Hòa điều dưỡng khá , chút nội đế, hơn nữa cũng hiểu rõ Thoát Cốt Đan, thậm chí trong lòng nghĩ đến tất cả những hậu quả và cách ứng phó với tình huống đột ngột thể xảy . Nhờ mới cứu chữa đúng cách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-117-cap-cuu-kip-thoi.html.]

Chỉ điều hơn một tháng khổ cực coi như đổ sông đổ bể . Cũng khi tỉnh , cốt sẽ yếu ớt đến mức nào, liệu còn thể tiếp tục dùng tuyết thủy phối hợp với Thoát Cốt Đan để dùng nữa .

Nghĩ đến đây, trong đáy mắt Tạ Uẩn Hoài lóe lên một sự tàn khốc.

Không nhắc đến giao tình của và Thẩm Hy Hòa, với phận là một y giả, bệnh chính là trân bảo. Nhất là khi vất vả cẩn thận từng li từng tí cứu chữa đến khi khởi sắc, thế mà chớp mắt phất tay hủy hoại, thể khiến phẫn nộ cho .

Trời rạng đông, mặt trời lên cao rọi ánh sớm mai xuyên qua lớp mây sa mỏng.

Ánh nắng ấm áp bao trùm lên cả căn phòng nhã nhặn. Thẩm Hy Hòa vẫn tỉnh , thậm chí sắc mặt còn trắng bệch.

"Dùng những d.ư.ợ.c liệu sắc thành một nồi nước, cho Quận chúa ngâm . Rồi lấy thêm một ít Thoát Cốt Đan, phân lượng..." Đưa d.ư.ợ.c liệu phối chế xong cho Hồng Ngọc, Tạ Uẩn Hoài cân nhắc một lát mới với Bích Ngọc: “Phân lượng cứ lấy bằng một nửa so với ngày thường."

Tạ Uẩn Hoài bây giờ chính là trụ cột tinh thần của Bích Ngọc và .

Ngâm trong d.ư.ợ.c dục, Tạ Uẩn Hoài dùng tuyết thủy hòa tan một chút Thoát Cốt Đan, bảo Bích Ngọc họ dùng cách đút cho Thẩm Hy Hòa uống. Chưa bao lâu, Thẩm Hy Hòa liền đỏ bừng cả mặt, phần cổ và vai lộ cũng đỏ rực như lửa thiêu, mà kinh tâm động phách.

Tạ Uẩn Hoài lập tức thi châm cho Thẩm Hy Hòa. Châm hạ xuống chừng hơn mười mũi, sắc đỏ Thẩm Hy Hòa lui , nhưng đó là sắc trắng lạnh ngày càng đậm. Bích Ngọc vô tình chạm đầu ngón tay Thẩm Hy Hòa, xúc cảm lạnh như băng suýt chút nữa khiến hồn vía nàng bay mất.

Trán Tạ Uẩn Hoài cũng dần rịn mồ hôi, nhưng hề ngừng dù chỉ một khắc: "Thêm nước."

Từng thùng từng thùng nước sôi sùng sục đổ thùng tắm, nước trong thùng tràn , đổ thêm cho đầy. Cứ giày vò lặp lặp như đến tận đêm khuya, thể Thẩm Hy Hòa mới dần dần ấm trở . Mọi đều thấy mí mắt Thẩm Hy Hòa khẽ động đậy.

Nín thở ngưng thần, chờ đợi bao lâu, lẽ là lâu, lẽ cũng chỉ là trong chớp mắt, Thẩm Hy Hòa cuối cùng cũng một tiếng mê man: "Lạnh..."

"Đổi thùng tắm." Tạ Uẩn Hoài phân phó xong thì tránh mặt ngoài.

Bên cạnh sớm chuẩn sẵn một cái thùng tắm khác, bên trong mới đổ đầy một loại thang d.ư.ợ.c khác. Mặc Ngọc bế Thẩm Hy Hòa thùng tắm, Tạ Uẩn Hoài mới bước , một nữa thi châm cho Thẩm Hy Hòa. Lần chỉ châm năm mũi.

Lại qua ước chừng nửa canh giờ nữa, nước nguội dần. Tạ Uẩn Hoài vẫn luôn bắt mạch cho Thẩm Hy Hòa, lúc mới thả lỏng thần sắc, lui về phía một bước, tựa cột nhà, bất lực : "Được , Quận chúa ngủ đủ sẽ tự nhiên tỉnh ."

Trọn vẹn một ngày một đêm, tất cả đều thấp thỏm lo âu, mệt mỏi rã rời, cuối cùng cũng coi như cứu mạng nhỏ của Thẩm Hy Hòa trở về.

Tuy rằng Tạ Uẩn Hoài khẳng định chắc chắn Thẩm Hy Hòa sẽ tỉnh , nhưng kể cả bản cũng hề lơi lỏng, vẫn luôn túc trực. Lại thức trắng thêm một đêm nữa, khi tia sáng ban mai đầu tiên của chân trời xuyên qua tầng mây chiếu xuống, Thẩm Hy Hòa mới yếu ớt tỉnh dậy.

"Quận chúa, dùng chút cháo ạ." Hồng Ngọc bưng bát cháo hâm nóng đến độ ấm đưa tới. Quận chúa một ngày hai đêm hề ăn gì .

Để Thẩm Hy Hòa thể uống bát cháo kịp thời nhất, nàng một lúc trông coi đến hơn mười cái siêu đất. Chính là Thẩm Hy Hòa khi nào tỉnh , luôn một cái đúng canh giờ.

Thẩm Hy Hòa vô lực, nhưng vẫn né tránh bát cháo. Bích Ngọc vội vàng bưng tới nước hương d.ư.ợ.c để súc miệng. Sau khi súc miệng đơn giản xong, Thẩm Hy Hòa mới dùng cháo. Một bát cháo xuống bụng, ngoại trừ ý thức tỉnh táo hơn đôi chút, Thẩm Hy Hòa vẫn cảm thấy vô lực.

"Quận chúa chớ vội, tổn thương nguyên khí. Chí ít cũng nghỉ giường ba đến năm ngày." Tạ Uẩn Hoài bắt mạch cho Thẩm Hy Hòa.

Thẩm Hy Hòa xong thần sắc đổi, chỉ là bất lực thốt ba chữ: "Thoát Cốt Đan..."

Hiểu ý nàng, Tạ Uẩn Hoài khẽ thở dài: "Thoát Cốt Đan tạm thời thể dùng nữa."

---

 

Loading...