Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 12: Vương gia chớ nên tự đánh giá quá cao

Cập nhật lúc: 2026-07-13 12:54:47
Lượt xem: 77

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Táo thuộc hành thổ mà hỏa, vị ngọt tính hoãn, vị ngọt nhập tỳ , ăn nhiều ắt tỳ sẽ sinh bệnh." Tạ Uẩn Hoài thẳng: "Nếu Quận chúa bổ khí dưỡng huyết, dùng khương đường sẽ hơn."

"Gừng nhập phổi giúp lợi phế khí, nhập thận giúp táo thấp, nhập can kinh dẫn huyết d.ư.ợ.c sinh huyết." Thẩm Hi Hòa mỉm nhẹ nhàng: "Quả thực là liều t.h.u.ố.c , nhưng từ khi sinh chịu vị cay nồng của gừng, thế nên y sư mới đành lùi một bước chọn cam táo thế."

"Vùng Mân, Thục một loại quả tên là mía, khí bình vị ngọt, lợi tỳ khí. Đem giã nát vắt lấy nước, trộn với nước cốt gừng thành đường thì sẽ còn vị cay nữa." Tạ Uẩn Hoài điềm nhiên .

"Tề đại phu, ngài gia thất ?" Thẩm Hi Hòa đột nhiên chuyển hướng hỏi.

Tạ Uẩn Hoài vốn luôn điềm đạm trầm bất chợt hỏi đến mức kinh ngạc, nhưng chút cảm xúc chỉ thoáng qua biến mất: "Khởi bẩm Quận chúa, thảo dân cư trú cố định, một lòng theo đuổi y đạo, tạm thời ý định thành gia lập thất."

"Ta thấy Tề đại phu tướng mạo đường hoàng, diệu thủ hồi xuân, tài ăn cũng bất phàm, trong lòng sinh ý mến tài. Vốn còn định tìm một mối lương duyên cho Tề đại phu để giữ một nhân tài như ngài bên ." Thẩm Hi Hòa từ từ dậy: " nếu chí hướng của Tề đại phu đặt ở đây, cũng ép buộc. Mạn Đà La đó là do sai hái về để điều chế hương an thần, Tề đại phu cần lo lắng, tự cách sử dụng loại hoa ."

"Quận chúa chiếu cố, thảo dân vô cùng hoảng sợ." Ngoài miệng hoảng sợ, nhưng giọng điệu Tạ Uẩn Hoài vẫn bình thản chút thấp thỏm khẩn trương: "Đã , nếu Quận chúa còn gì sai bảo, xin cho phép thảo dân cáo lui."

"Tề đại phu từng thấy Tiên Nhân Thao ?" Thẩm Hi Hòa lập tức cho phép lui xuống mà tiếp tục đặt câu hỏi.

"Tiên Nhân Thao?" Khóe mắt Tạ Uẩn Hoài khẽ giật, nhíu mày : "Quận chúa, Tiên Nhân Thao vốn là bảo vật trong truyền thuyết. Lời tuyên bố dùng Tiên Nhân Thao đổi lấy Thoát Cốt Đan của Bạch Đầu Ông thực chất chỉ là lời khó thiên hạ, Quận chúa ngàn vạn đừng để tâm."

Bạch Đầu Ông? Thẩm Hi Hòa từng đến . Lão là một kẻ quái dị nhưng y thuật cực kỳ cao minh, hành tung phiêu bạt bất định. Bao năm qua, Thẩm Nhạc Sơn từng ngừng tìm kiếm lão để chữa trị chứng bệnh bẩm sinh cho nàng. Thật ngờ Tiên Nhân Thao quan hệ với Bạch Đầu Ông.

"Tề đại phu, Thoát Cốt Đan là thứ gì. Chỉ là khi ngài đến đây, tình cờ sách thấy nhắc đến Tiên Nhân Thao nên mới thuận miệng hỏi một chút." Thẩm Hi Hòa thản nhiên hỏi tiếp: "Không Tề đại phu thể kể cho về Thoát Cốt Đan ?"

Hóa là tự lỡ lời, Tạ Uẩn Hoài chút ảo não, nhưng cũng hiểu rõ nếu , vị Quận chúa ắt hẳn sẽ phái thăm dò. Thế là đành kể rành rọt: "Một tháng ..."

Một tháng , vị Bạch Đầu Ông kỳ tài nọ bất ngờ tuyên bố bản sắp tận . Lão t.ử nối dõi, bao tâm huyết cả đời đều ghi chép trong một quyển thủ bản, ngoài còn một viên Thoát Cốt Đan do lão dốc cạn sức lực bào chế. Loại t.h.u.ố.c khả năng giúp thoát t.h.a.i hoán cốt nên mới mang tên .

Đứng ngưỡng cửa lâm chung, lão cảm thấy chỉ còn hai vật là quý giá, liền tung tin ngoài rằng ai thể tìm Tiên Nhân Thao để thành tâm nguyện cuối cùng của lão, lão sẽ tặng cả hai vật . Nếu mang đến sớm, lão còn đích chỉ bảo y lý cho một hai tháng. Đây là chủ đề sôi nổi nhất giang hồ hiện nay, Thẩm Hi Hòa là thiên kim quyền quý, hiển nhiên am tường chuyện chốn phường thị.

Thẩm Hi Hòa tĩnh lặng đưa mắt khóm hoa ngoài tiểu đình, những đóa cúc rực rỡ đang độ nở bung lộng lẫy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-12-vuong-gia-cho-nen-tu-danh-gia-qua-cao.html.]

Tạ Uẩn Hoài chờ một chốc, thấy nàng thêm chỉ thị liền hành lễ lui . Lúc bước, tà áo xanh của tung bay trong gió tựa vết mực loang, bước chân tiếng động, vững vàng và êm ái.

Thà ôm hương thơm c.h.ế.t cành, tuyệt chẳng chịu rụng gió bấc.

Thẩm Hi Hòa khẽ đưa mắt lên, xuyên qua lớp rèm mỏng đung đưa theo gió, dõi theo bóng dáng khuất dần khúc rẽ hành lang. Tạ Uẩn Hoài cũng giống như đóa cúc , phàm tục, lộng lẫy, xu nịnh, khuất phục.

Hắn là đầu tiên dám dũng cảm đối mặt với cường quyền, cởi bỏ cẩm y ngọc thực, bước khỏi cánh cửa vương hầu nguy nga tráng lệ, vứt bỏ vinh hoa phú quý để nhai nuốt cơm hẩm thô mà vẫn giữ trọn cốt cách thanh cao hề vướng bụi trần.

"Chậc, đường đường là minh châu trong tay Tây Bắc vương, để mắt tới loại phàm phu tục t.ử thế , e là mắt bệnh cần chữa !" Một giọng ngông cuồng mang theo vài phần khinh khỉnh vang lên từ phía cách đó xa.

Thẩm Hi Hòa bèn thấy Tiêu Trường Doanh. Sắc mặt hãy còn nhợt nhạt, hiển nhiên cơ thể vẫn vô cùng yếu ớt, cố tựa cột hành lang mới vững . Đôi mắt phượng thon dài của mang theo vẻ kiêu ngạo tựa hồ ly xen lẫn chút dò xét phóng thẳng về phía nàng.

Bên cạnh là một tỳ nữ mặt mày trắng bệch. Rõ ràng bọn họ đó từ lâu, tỳ nữ chắc hẳn cấm lên tiếng nên lúc đầu cúi gầm sát ngực, khẽ run rẩy vì sợ nàng giáng tội.

"Xem Vương gia khôi phục ." Ngoại trừ vẻ yếu ớt và sắc mặt kém do mất m.á.u quá nhiều, Thẩm Hi Hòa chẳng thấy vị Liệt Vương điện hạ còn dư sức mở miệng mỉa mai khác chỗ nào : "Như , thần nữ cũng yên tâm giao Vương gia cho Thứ sử quận Trường Sa ."

"Nàng cái gì!" Tiêu Trường Doanh gạt phăng tỳ nữ đang định đưa tay đỡ lấy , bất chấp tứ chi hãy còn bủn rủn và vết thương đau nhức, sải bước tiến đến ngay mặt Thẩm Hi Hòa. Dù mới mười bảy tuổi, vẫn cao hơn nàng hẳn một cái đầu, từ cao xuống đ.á.n.h giá nàng: "Nàng định giao bổn vương cho Thứ sử quận Trường Sa!"

"Dĩ nhiên, Vương gia là nam t.ử ngoại tộc, thần nữ đến tuổi cập kê xuất giá. Hôm qua vì tình thế cấp bách nên thể châm chước nệ tiểu tiết." Thẩm Hi Hòa giữ nguyên vẻ mặt bình thản: "Hiện giờ tính mạng Vương gia còn đáng ngại, thần nữ theo lý nên tị hiềm."

Nói xong, Thẩm Hi Hòa khẽ nhún hành lễ, xoay định bỏ thì bất ngờ Tiêu Trường Doanh tóm chặt lấy cổ tay, ánh mắt trở nên sắc bén: "Thẩm Hi Hòa, lạt mềm buộc chặt ? Bổn vương từ Quảng Lăng truy sát suốt dọc đường đến tận quận Trường Sa, giữa ranh giới sinh t.ử tình cờ gặp nàng, đừng với bổn vương đây chỉ là sự trùng hợp. Bổn vương hiện tại như ý nguyện của các , nợ nàng một ân tình cứu mạng, ở chung với nàng sớm tối, cớ nàng trở mặt kiêu?"

Thẩm Hi Hòa Tiêu Trường Doanh bằng ánh mắt đong đầy thương hại: "Vương gia, ngài thật đáng thương. Sống chốn hoàng gia đế vương, đến cả cứu mạng cũng dè chừng đề phòng, nghi ngờ trăm đường. Vương gia quên mất , nếu ngài ném ngọc bội đến mặt thần nữ, thần nữ cho rằng hiện giờ ngài sớm giải thoát ."

Nàng ngừng , giọng mỏng manh như lan như huệ phảng phất thoảng qua: "Cũng ngại cho Vương gia , thần nữ quả thực sớm nhận phận của ngài, nhưng thần nữ là cứu. Trước khi rời khỏi Tây Bắc, chân dung các vị hoàng t.ử thần nữ đều ghi lòng tạc . Thần nữ kinh đô vì lý do gì, ai nấy đều tỏ tường. từ Thái t.ử điện hạ ở cao, cho đến Thập nhị hoàng t.ử bằng tuổi thần nữ ở phía , tới bốn vị điện hạ vẫn lập đích thê, thần nữ dựa để mắt tới ngài? Vương gia chớ nên tự đ.á.n.h giá quá cao."

"Luận về tôn quý, ngài sánh bằng Thái t.ử điện hạ; luận về sủng ái, ngài bằng Chiêu vương điện hạ; luận về tính tình, ngài bằng Cảnh vương điện hạ; luận về vai vế, ngài cũng xếp Tín vương điện hạ." Đôi mắt Thẩm Hi Hòa vẫn phẳng lặng như giếng cạn. Nàng bàn luận về các vị hoàng t.ử đương triều cứ như đang bình phẩm một món hàng hóa, phớt lờ những đường gân xanh đang giật giật trán Tiêu Trường Doanh: "Điểm duy nhất ngài hơn bọn họ là thanh danh lang bạt kỳ hồ tồi tệ, ngài xem thần nữ dựa tiếp cận ngài?"

Liệt vương Tiêu Trường Doanh, hoàng t.ử thứ chín của Hựu Ninh Đế, tính tình nóng nảy như lửa, nổi danh khắp kinh đô bởi sự ngang ngược tàn nhẫn, là một ma vương cái thế mà ai ai ở kinh đô cũng tránh như tránh tà.

 

Loading...