Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 120: Bộ Sơ Lâm vs Thôi Tấn Bách

Cập nhật lúc: 2026-07-25 16:31:43
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thôi Tấn Bách và Tạ Uẩn Hoài tuổi tác tương đương, đều là những kẻ tài hoa kinh diễm tuyệt luân. Một là thế gia nhi lang, một xuất huân quý.

Vào những lúc thế gia và huân quý âm thầm đấu đá, thì những kẻ trẻ tuổi khinh cuồng như bọn họ cũng khó tránh khỏi khí thịnh mà đôi chút va chạm.

Kẻ đầu tất nhiên cũng sẽ thu hút ánh mắt của những kẻ đầu khác. Dù là Thôi Tấn Bách là Tạ Uẩn Hoài, đều chút hiểu về .

Tạ Uẩn Hoài cũng là đang bôi nhọ, mà chỉ đơn thuần trần thuật sự thật. Thôi Tấn Bách chính là một kẻ cương trực khó thuyết phục.

Ánh mắt Thẩm Hy Hòa ôn hòa dừng A Ngốc. Nó rửa tay sạch sẽ, đang cầm bánh ngọt gặm: "Hắn sẽ lời thôi."

Quay chuyện Thẩm Hy Hòa bên đang đợi Bộ Sơ Lâm và Mặc Ngọc đem Thôi Tấn Bách đến. Mặc Ngọc nhận phân phó, ngừng một khắc nào mà tìm Bộ Sơ Lâm. Bộ Sơ Lâm hôm nay đang trực ban, nhưng với nàng , ba ngày hai bữa cáo bệnh để ngoài đ.á.n.h bạc chọi gà bao thầu hoa khôi là chuyện thường như cơm bữa.

Cho nên nàng chỉ cần một câu bụng đau, thượng cấp của nàng cũng kiên nhẫn mà phất phất tay, ý tứ đại khái là bảo nàng cút nhanh , đừng tới phiền .

"U U cần cục đá Thôi gì?" Bộ Sơ Lâm hội họp với Mặc Ngọc, ý đồ của Thẩm Hy Hòa, liền tỏ vẻ bài xích ngay.

Chẳng lẽ nàng đủ thơm ? cục đá Thôi chính là cục đá trong hố xí, thối cứng!

Từ khi Bộ Sơ Lâm chặn Tiết Cẩn Kiều cho gọi Thẩm Hy Hòa là tỷ tỷ, nàng đổi cách xưng hô. Vốn định gọi là , kết quả mới hô một tiếng Thẩm Vân An rút kiếm chĩa . Cuối cùng đành đổi thành gọi tên mật của Thẩm Hy Hòa.

Cái tên Thẩm Vân An , khi Bộ Sơ Lâm là nữ nhi, liền cũng so đo nữa. Dù gọi tên mật của cũng nhiều như , để ý cái , nhưng thì chỉ mới gọi thôi!

"Quận chúa phân phó." Mặc Ngọc mặt chút biểu cảm trả lời.

Bộ Sơ Lâm ghét bỏ liếc Mặc Ngọc một cái. Cũng giống như cục đá Thôi , cứng nhắc một mạch, chẳng chút thú vị nào.

Xùy một tiếng, Bộ Sơ Lâm vẫn hỏi thăm tung tích của Thôi Tấn Bách. Thôi Tấn Bách hôm nay trực ban, nhưng Đại Lý Tự ít những vụ án cũ giải quyết. Hắn là một kẻ đáng thương nhàm chán, bạn bè chẳng thú vui gì trong cuộc sống.

Những khi trực ban, thường vùi đầu Đại Lý Tự bạn với đống hồ sơ cũ, nhờ phá những vụ án treo mà kiếm tìm chút niềm vui, để thực hiện ý nghĩa của việc sống. Bộ Sơ Lâm cho là .

Vừa Thôi Tấn Bách trực ban, nàng liền đoán ngay đang ở Đại Lý Tự, thế là nghênh ngang thẳng đến Đại Lý Tự.

Nha dịch ngăn nàng , nàng một phen đẩy : "Không mắt , dám cản trở Thế t.ử gia hẹn hò với tình lang."

Nha dịch của Đại Lý Tự đều chọc cho tức đến đỏ bừng cả mặt. Thôi Thiếu Khanh trong lòng bọn họ chính là thần thánh, mà cứ cái tên ngoan khố vô suốt ngày bôi nhọ danh tiếng. đây, bọn họ dám mạo phạm Bộ Sơ Lâm, mà đ.á.n.h cũng .

Thôi Tấn Bách thấy Bộ Sơ Lâm là sắc mặt âm trầm. Bộ Sơ Lâm liền trực tiếp xuyên tạc: "Ái chà chà, hai ngày gặp tiểu gia , nên giận hả? Tiểu gia thế nào ngươi cũng giận mà, nên đây chẳng thèm trực ban, nôn nóng chạy đến bầu bạn với ngươi đây ?"

Tên nha dịch theo chỉ hận thể bịt miệng Bộ Sơ Lâm , bịt luôn cả tai nữa.

Nghe xem, xem! Mở miệng những lời ô uế bậy bạ!

"Đều lui xuống hết ." Thôi Thiếu Khanh phân phó nha dịch.

Một chịu sự đầu độc là đủ .

"Đừng mà, ngại c.h.ế.t . Chỉ còn hai thôi, tiểu gia đỏ mặt đây !"

Đợi đến khi trong phòng chỉ còn hai họ, Thôi Tấn Bách lúc đầu độc đến mức thể bình tĩnh thản nhiên: "Nói việc !"

"Ta thích , thích ..."

Bộ Sơ Lâm còn xong, Thôi Tấn Bách rút thanh trường kiếm bên cạnh , gác lên cổ nàng .

"Đừng đừng đừng..." Bộ Sơ Lâm nhẹ nhàng đẩy lưỡi kiếm : “Đao kiếm mắt. Động tay động chân mới là tình thú, động đao động kiếm thì chính là tổn thương tình cảm..."

Lời còn dứt, Thôi Tấn Bách vung kiếm c.h.é.m ngang một đường. Bộ Sơ Lâm chân khẽ đạp, hình như cá bơi uyển chuyển né tránh, trong nháy mắt lẻn phía lưng Thôi Tấn Bách. Một cú xoay khóa lấy cánh tay , từ phía ôm chầm lấy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-120-bo-so-lam-vs-thoi-tan-bach.html.]

Ngước tay chặn lấy cánh tay đang vung kiếm c.h.é.m tới nữa của Thôi Tấn Bách. Tay dùng lực, kiếm đ.á.n.h rơi. Rồi nàng giơ tay rắc bột phấn lên, Thôi Tấn Bách đầu hít , thể lập tức cứng đờ, lảo đảo hai cái đổ xuống.

Bộ Sơ Lâm nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy , trực tiếp vác thẳng lên vai, lao khỏi Đại Lý Tự: "Ta với Thôi Thiếu Khanh tư hội tư hội một chút, đừng đuổi theo phiền nhé."

Bọn họ thì cũng đuổi theo lắm, nhưng Bộ Thế t.ử ngài chạy chậm thôi!

Nha dịch của Đại Lý Tự còn kịp phản ứng, thì tiếng của Bộ Sơ Lâm vẫn còn đó, nhưng biến mất tăm .

Khi Bộ Sơ Lâm vác theo Thôi Tấn Bách đang hôn mê bất tỉnh đến mặt Thẩm Hy Hòa, Thẩm Hy Hòa: ...

Ném Thôi Tấn Bách xuống, thở hồng hộc, Bộ Sơ Lâm vịn lấy án thư, xách ấm lên ngửa cổ ực một .

Mãi một lúc lâu mới bình tĩnh trở : " là đá tảng mà, nặng thật! Suýt chút nữa tiểu gia mệt đứt !"

"Ai bảo ngươi đem tới như ?" Thẩm Hy Hòa vội vàng bảo Bích Ngọc lấy khăn ướt lau mặt cho Thôi Tấn Bách, dùng túi hương giúp tỉnh táo.

"Không Mặc Ngọc dặn, thần不知 quỷ不覺, kinh động khác mà đưa đến mặt ?" Bộ Sơ Lâm liếc Mặc Ngọc phía Thẩm Hy Hòa: “Ta thử một chút mê hương phấn cho , còn hữu dụng hơn mê hương bên ngoài nhiều."

"Ngươi bắt từ tới?" Thẩm Hy Hòa hỏi.

"Đại Lý Tự." Mặc Ngọc Bộ Sơ Lâm trả lời.

"Đây mà gọi là kinh động khác? Không một chút tiếng động?" Thẩm Hy Hòa Bộ Sơ Lâm.

"Đây gọi là hư trương thanh thế. Có đây là đầu bắt cóc như , đều thành thói quen cả , sẽ nghĩ nhiều ." Bộ Sơ Lâm đầy vẻ đắc ý.

Thẩm Hy Hòa đột nhiên chút tự trách, khó lúc lương tâm trỗi dậy. Việc ban đầu để Bộ Sơ Lâm quấn lấy Thôi Tấn Bách để tránh họa, chút đạo đức.

Đường đường là thanh niên tuấn kiệt trong mắt danh môn thế gia kinh đô, là lựa chọn rể hiền, Bộ Sơ Lâm dày vò đến thanh danh bại hoại thì thôi , mà cái tàn phá còn chỉ danh tiếng, mà còn cả tâm.

Tạ Uẩn Hoài tận mắt chứng kiến thiếu niên lang kiêu ngạo sánh vai năm xưa, nay thê t.h.ả.m chật vật như . Người luôn quân t.ử như cũng nhịn nắm tay hờ, đặt lên môi khẽ ho một tiếng.

Mê hương phấn là do Thẩm Hy Hòa điều chế, nàng đương nhiên t.h.u.ố.c giải nhanh nhất. Thôi Tấn Bách tỉnh dậy cực kỳ nhanh.

Vừa mở mắt, ánh mắt lạnh thấu xương ghim chặt Bộ Sơ Lâm đang bàn đá, tim phổi mà ăn điểm tâm. Mặc kệ hàn ý trong đáy mắt Thôi Tấn Bách, nàng đưa miếng điểm tâm c.ắ.n dở một miếng lên: "Ta c.ắ.n , ngươi càng thèm nó hơn ?"

Thẩm Hy Hòa: ...

"Thu liễm chút ." Thẩm Hy Hòa là một quý nữ đắn, thể nổi những lời khinh bạc đến ?

Bộ Sơ Lâm lập tức ngay ngắn , thu vẻ cợt đùa giỡn, hướng về phía Thẩm Hy Hòa nở một nụ lấy lòng: "Quen , quen . Đều quên mất hôm nay chỉ với , đừng trách đừng trách."

Thôi Tấn Bách vốn dĩ chỉ là ánh mắt lạnh, giờ thì mặt đen như đáy nồi .

Nhất là khi thấy bộ mặt nịnh nọt của Bộ Sơ Lâm đối với Thẩm Hy Hòa, kiểu gì cũng thấy như đang đắm chìm trong mỹ sắc. Đối với Chiêu Ninh Quận chúa thì đúng là nấy!

"Thôi Thiếu Khanh, là việc thỉnh cầu. Chỗ mạo phạm, xin Thôi Thiếu Khanh thứ ." Thẩm Hy Hòa vốn là tài ăn , chuyện cũng chút tự nhiên.

"Không dám. Quận chúa phận tôn quý, hạ quan dám trong lòng oán hận?" Thôi Tấn Bách lạnh lùng mở miệng.

"Này, ngươi chuyện khách khí chút . Hung với thì , chứ phép..." Bộ Sơ Lâm suýt chút nữa buột miệng "với U U của ", lời đến bên miệng sửa thành: “ phép vô lễ với Quận chúa."

Thôi Tấn Bách cảm thấy đỉnh đầu như bốc hỏa.

Nàng cái gì chứ? Người mà nàng khuynh tâm ?

 

Loading...